Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 141  ·  1.4%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 2: Cảm ơn bạn trai
07/07/2026 14:18· 1,820 từ

Hệ thống lập tức biến thành cọc cằn: [Aaaaa ký cô đúng là đồ ướp muối mà! Sao cô không luôn bản thân mình đi?]

Ôn Tri Lê: [Thì tại chưa thấy ai học điên như thế này bao Trông sắc mặt Thẩm Tự không lắm, anh ta không định tay với tôi đấy chứ?]

[Cứu mạng QAQ!]

"Hôm nay em có chút khác Ánh mắt sắc bén Thẩm Tự quét qua mặt cô gái, "Có lẽ tôi cân nhắc lại một cách túc về mối quan hệ giữa tôi."

Ôn Tri Lê: [Không phải chứ, ta chơi thật à? thế đã đòi chia anh ta là cái giống loài vậy?]

"Xin lỗi, đây là lần đầu em đi hẹn hò, cứ nghĩ hôm nay ta sẽ không bàn về chuyện hành." Đôi mắt Ôn Tri lấp lánh những tia sáng dịu vụn vỡ, âm cuối kéo dài thể đang chịu uất ức.

Động tác gập sách của thiếu khựng lại, anh ngước nhìn thẳng vào Ôn Lê.

Đúng như hệ thống đã nói, Tự là người có thần trách nhiệm đạo rất cao, anh cũng có những cầu cực kỳ khắt khe với vai trò mà mình đảm

"Xin lỗi, là tôi cân nhắc chu toàn."

[Sống rồi!]

"Không sao đâu, ở bên anh làm gì em cũng vui cả."

Đôi mắt mang nét lạnh lùng, cong lên thành đường vòng cung đẹp giọng điệu cô nhẹ nhàng, chứa niềm vui sướng không thèm giấu.

Thẩm Tự gật đầu một cách tự nhiên, đưa cuốn mình thích nhất cho

"Em đọc cuốn này đi."

Ôn Tri Lê thầm cằn nhằn: bệnh gì vậy trời, vẫn bắt đọc sách?]

[Nam chính mà, lúc nào chẳng lối riêng không giống thường.]

"Cảm ơn bạn trai nha."

Bàn tay đang cầm bút của Tự khựng lại một một danh xưng thật lạ.

"Ừ."

Ôn Tri Lê: [Anh ta đúng quý chữ như vàng, ngắt. Tôi là một viên chuyên ngành tiếng anh, anh ném cho tôi một cuốn cao cấp là có ý

[Nam chính học song bằng, chuẩn thần rồi, thích toán không phải là chuyện thường sao?]

Ôn Tri Lê: [Hệ thống báo kia, cho hỏi ngoài buôn chuyện ra thì còn làm được gì nữa không? tay vàng của tôi đâu?]

[Tôi tên là Vương Bài!]

Ôn Tri Lê: [Ồ, Vương Bài đời.]

[Cô định làm tức chết hệ này có phải không! tự phát huy tính động của mình đi, tôi không vi phạm trật tự của thế giới được.]

Ôn Tri Lê: [Nhưng tôi có đâu, dân tiếng không cần học toán cấp.]

[Không sao, kho đề của tôi la bát ngát, tặng hai bộ đề đọc tiếng anh nhé.]

Ôn Tri Lê: [Tàn nhẫn thật.]

Trời sập tối dần, ánh hoàng buông xuống bàn học hai người.

Thẩm Tự làm bài rất tập khi kết thúc, anh mỉ đóng nắp bút xếp các cuốn sách về vị cũ theo đúng thứ tự đầu.

Cuốn cuối cùng đang nằm trong Ôn Tri Lê.

Thiếu niên nheo đôi mắt lạnh cuốn sách dựng đứng đã che khuất khuôn cô. Anh đang lưỡng lự không có nên ngắt quãng việc của người khác hay không.

Ôn Tri Lê làm đề đến muốn nôn, cố gượng hệ thống: "Câu tiếp

Đến khi âm thanh truyền vào mình, cô mới nhận mình đã lỡ nói tiếng, bèn chữa cháy: "Trang tiếp

Có hạ cuốn sách xuống, muốn Thẩm Tự có phát ra không, lại thấy bàn của đối phương đã dọn sạch sẽ.

"Anh viết xong rồi à?"

"Ừ."

"Tốt quá, trả sách lại cho này." Ôn Tri Lê một nụ cười như giải thoát, "Em đói bụng rồi, ăn nào của trường mình vậy anh?"

Thẩm Tự nghĩ, cô ấy đang mình đi ăn cùng.

Có lẽ vì bị chấn động hai chữ "bạn trai" nãy, Thẩm Tự chậm mở lời:

"Nhà ăn số 2."

Ôn Tri Lê gật đầu, bụng dạ lát nữa sẽ hỏi các bạn khác ở đó có món gì sản. Cô mới không thèm ăn đối diện với Thẩm Tự ngồi ăn với anh ta thì gì ngồi đối diện với một sách Giáo dục chính trị

[Chân cô đừng run nữa, đứng vào!]

Ôn Tri Lê: [Sao anh ta chưa đi nữa, không bắt tôi phải nói biệt trước à?]

Thẩm Tự đứng dậy, thấy cô động tĩnh gì, ngoan ngoãn ngồi trên nhìn mình với ánh mắt rất hức.

"Đi thôi."

"Tạm biệt..." Mắt Ôn Tri Lê trợn tròn, "Đi, đi cơ?"

Ôn Tri Lê: [Cái tên này không đi theo kịch thông thường vậy chứ!]

[Chắc chắn anh ta đã bị động bởi dáng vẻ vờ chăm chỉ đọc của cô rồi.]

"Nhà ăn."

"Em, thật ra em..."

Thẩm Tự ngắt lời cô: "Tôi cùng nhau ăn cơm thực là một quy yêu đương bình thường."

Không, anh không hiểu cái gì

"Ha... ha... Anh đúng là người thấu hiểu lòng người, năng lĩnh hội cao

Ôn Tri Lê đi theo anh, dọc đường phải nhận biết bao nhiêu ánh soi mói. Khoảng trống giữa hai rộng đến mức đủ để thêm hai Ôn Tri Lê nữa

[Ký chủ, đều tại cô ngay đầu cứ luyên thuyên này chuyện nọ, làm quên mất chưa truyền ký ức cô!]

[Hệ thống Vương Bài chuẩn bị ức của nguyên tiểu thế giới cho đây.]

Ôn Tri Lê: [Tôi thật sự ngờ cậu là học đội sổ đấy, truyền thứ này có bị chóng mặt

Vừa dứt lời, những mảng ký dày đặc nương theo sợi dây thần kinh đó trong đại não truyền khắp đầu, một cảm giác choáng dữ dội bỗng chốc bùng nổ.

Ôn Tri Lê cảm thấy trước mờ mịt, may mà khoảnh khắc mấu chốt, đã chộp lấy một mảng vải đen.

"Ôn Tri Lê?" Giọng nói thanh trùng khớp với bóng thẳng tắp, tập trung ký ức.

"Thẩm Tự..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=2]

Tay cô nắm chặt lấy chiếc đang trượt khỏi Thẩm Tự, người nhũn nương theo đà đó mà tựa cánh tay anh. Cảm giác xúc với làn da ấm áp thấy rất dễ chịu.

"Xin lỗi, hình như em bị đường huyết."

Ôn Tri Lê cảm nhận được tay dưới trán mình căng cứng, dường như rút ra. Cô lập tức dùng tay đan chặt lấy, mềm mang theo chút khẩn cầu: "Xin một lát thôi mà, ngã ra là nhục nhã xã hội luôn

Thẩm Tự cụp mắt nhìn xuống, tay của đối phương đỗi thanh mảnh, chỉ khẽ gồng nhẹ là có thể ra.

Bên chóp mũi thoang thoảng một hương sạch sẽ, nhàn giống như mùi của

Thẩm Tự đứng im tại chỗ, động đậy.

[Xin lỗi nhé, lâu rồi không ức nên lỡ ấn nhầm tốc độ đa mất rồi.]

Ôn Tri Lê: [Cậu cố ý có!]

Cảm giác khó chịu qua đi, mở mắt ra lần một mảng da thịt vào mắt làm cô giật nảy Cô vội vàng buông tay: ơn anh, em không làm anh chứ?"

"Không có."

Trong lòng Ôn Tri Lê dâng niềm xúc động, hóa nam chính nhìn thì vẻ lạnh lùng thế thôi chứ người cũng được đấy chứ.

Ai ngờ giây tiếp theo, Thẩm rút ra một tờ giấy ướt, bắt đầu tỉ mỉ từ cổ tay lên cánh tay, lau không sót kẽ nào.

Ôn Tri Lê: [Anh ta đi đường mà không bị đánh à?]

[Chúc mừng nhé, cô là người tiên ngoài ông nội chính được chạm vào anh ta ở cự ly gần vậy đấy.]

Ôn Tri Lê:[Bố mẹ anh ta Anh ta không có chị em gì sao?]

[Nam chính từ nhỏ đã do tay ông nội nuôi Lúc anh ta chào bố mẹ đang làm ầm ĩ ly hôn, không ai thèm anh ta cả. Mấy năm sau, mẹ anh ta gương vỡ lại còn sinh thêm một đứa em tên là Thẩm Khang An.]

Ôn Tri Lê: [Nam chính thì phải đi kèm với thế kiểu này mới được à? Mặc dù không thương, nhưng người ta có mà.]

[Thẩm Khang An sức khỏe không thế nên bố mẹ chính vẫn luôn không anh ta về, sợ chăm sóc xuể.]

Ôn Tri Lê: [Đến việc giả công bằng mà cũng làm, Thẩm Tự hồi hóa ra là một quả mướp nhỏ tội nghiệp.]

Rõ ràng bóng lưng của người vừa rộng vừa vững giống như một bức không thể xô đổ.

"Thẩm Tự, anh có ăn mướp không?" Ôn Tri Lê theo, lên tiếng trêu đôi mắt híp lại giống như chú cáo nhỏ.

"Nhà ăn số 2 không có."

"Thật là đáng tiếc."

[Đàn bà con gái gì đâu, thật là không có đồng cảm chút nào!]

Ôn Tri Lê: [Tôi cũng đâu năng lực thay đổi khứ của anh ta. nữa, tôi là độc giả, anh là nhân vật chính, người thèm vào chút lòng đồng cảm ỏi này của tôi chắc.]

[Cô đối tốt với anh ta đi, tôi thật sự anh ta chia tay cô đấy.]

Ôn Tri Lê cảm thấy hệ báo đời nói cũng lý, bèn hào phóng tiếng:

"Thẩm Tự, anh muốn ăn gì, gọi thoải mái đi, mời."

Thẩm Tự khẽ nheo đôi mắt "Hai món mặn, hai chay, cảm ơn."

"OK!"

[Tôi khuyên cô nên quay đầu đi.]

Ôn Tri Lê: [Làm sao, chẳng cậu bảo tôi lấy anh ta à?]

[Cô nghĩ lại xem trong thẻ mình có mấy đồng còn bày đặt gọi mái, cái đồ dưa hấu ngốc này!]

Nghe vậy, Ôn Tri Lê liền thẻ vào máy một

Con số màu đỏ tươi tàn chế giễu cô: 0.05

Mắt cô tối sầm lại, hít hơi thật sâu, ngượng bước đến trước mặt niên.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận