Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 141  ·  10.6%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 15: Ở cùng anh thực sự quá hạnh phúc
12/07/2026 17:13· 1,840 từ

Dương Bách Xuyên: ...

Có người xếp hàng rồi nên Ôn Tri cũng chẳng thèm vội thong thả dọn dẹp đồ đạc.

"Chi Chi, đến căng số một ăn thịt tàu đi." Cô hét Cố Nghiên Chi ở phía bên

"Được chứ, nhưng bây đến đó liệu có rồi không?"

Ôn Tri Lê chỉ vào người ngồi phía "Cậu ta nhiều bạn lắm, có đường dây."

Dương Bách Xuyên nở nụ cười ra vẻ bị bóc lột cam "Đúng vậy."

Thẩm Tự chỉ có cuốn sách và một sổ ghi chép cầm tay, anh trầm giọng nói: "Đi

Ôn Tri Lê đưa hướng về phía anh, điệu vô cùng tự "Đưa cho em đi, để em vào túi xách cho, thế kia bất tiện

Thẩm Tự đối với đạc của mình có ý thức bảo vệ thổ gần như cuồng loạn.

Hồi nhỏ Dương Bách từng làm mất một Lego bản giới hạn anh, thế là bị anh cấm suốt ba tháng trời.

Cuối cùng bố cậu phải tốn bao công nhờ người làm riêng miếng y hệt, chuyện này mới như lật trang.

Thấy anh không từ Ôn Tri Lê thuận cầm luôn lấy rồi thẳng vào túi.

"Nhanh lên đi, em bụng lắm rồi."

Cô quay người cùng Nghiên Chi đi ra để lại một Dương Xuyên đang run bần bật và Thẩm Tự với gương không chút biểu cảm.

Xong đời rồi, đây là sự yên lặng cơn giông bão.

Ơ?

Cứ thế mà bước theo cô ấy sao?

Dương Bách Xuyên: Khá cho cái đồ tiêu kép nhà cậu!

"Thẩm Tự, sao cậu như thế hả?"

Cậu ta rảo bước theo thiếu niên vừa lòng đổi dạ kia, nghiêm túc lặp lại một lần "Trước đây cậu chưa cho người khác chạm tung vào đồ của mình cơ

Thẩm Tự thản nhiên, áo thun ngắn tay đen để lộ một cổ hơi nhợt nhạt, anh không không chậm đáp: "Bạn thì được."

Đầu óc Dương Bách có chút đình trệ, ta xác nhận lại anh: "Chỉ vì cái danh phận thôi sao?"

"Ừ."

Thấy biểu cảm của phương vẫn như cũ, ta mới thở phào nhõm, trêu chọc: "Cậu quả nhiên tu luyện Vô Tình rồi."

Chuyện học hành, sự tuân theo kế hoạch bước một đã đành, cả yêu đương cũng được lên trình rạch ròi.

Không phải vì đối là Ôn Tri Lê, chỉ vì Ôn Tri là bạn gái nên mới được

Người mà Dương Bách nhờ vả làm việc cùng đáng tin.

Bốn người ngồi xuống nhau ăn uống.

Ôn Tri Lê xưa chưa từng ngược đãi thân chuyện ăn uống, người ta lúc nào cũng phải một vài thứ yêu để tạo động lực chính mình chứ.

[Cô vui vẻ thế là vì người quẹt không phải cô đúng

Ôn Tri Lê: [Đã đừng có nói thẳng cái sự thật trần ấy mà.]

Bị hệ thống cằn đến mức không chịu Ôn Tri Lê chủ đi lấy bốn bát canh lê.

Với danh nghĩa: Hạ

Dương Bách Xuyên nhìn đăm chiêu, liên tưởng mấy thứ trên điện lúc nãy, vành tai bỗng nóng

"Không đủ à?" Ôn Lê bắt gặp ánh né tránh cô như tà của cậu ta, bèn hào hỏi: "Làm thêm bát nhé?"

"Ờ, không cần đâu."

Cố Nghiên Chi lén cặp đôi nhỏ, phát hai người ngồi đối nhau mà chẳng có chút tương nào.

Chắc chắn là do con công lòe loẹt đối diện ồn ào rồi.

Dương Bách Xuyên bỗng bị bạn của Ôn Lê liếc xéo một đầy kỳ quặc, ánh mắt cứ đang nhìn một con

?

Cậu ta rút điện ra bật camera trước soi một vòng ba sáu mươi độ. Vẫn là gương đẹp trai này, không vấn đề gì cả, nay trông mình vẫn tỏa sáng ngời.

Chắc chắn là gu mỹ của hai đứa gái này có vấn rồi.

Ôn Tri Lê nhìn gã đàn ông to đột nhiên quay sang gương, muốn nói lại thôi.

Cô nhỏ giọng hỏi đối diện: "Từ nhỏ ta đã tự luyến thế rồi à?"

Thẩm Tự khẽ quét nhìn sang bên trái, đầu.

"Cậu ta ở cạnh mà vẫn tự luyến cơ à?"

Dù sao thì nhan của Thẩm Tự là mà ai nấy đều công nhận.

Cậu ta mỗi ngày đối diện với một sắc thần thánh như này mà vẫn có thể bình tự thưởng thức vẻ của bản thân sao?

Hàng lông mày của Tự hơi nhếch lên chút, giống như một cạn lời sau khi đã thấu

Ôn Tri Lê: [Nội này phải mạnh mẽ mức nào chứ, không là nam phụ. Thế kết cục cùng của cậu ta gì?]

Hệ thống tổng kết cách chán nản: [Yêu không được đáp lại, sở giữ vững chân tình, âm chúc phúc.]

Ôn Tri Lê lập nhìn cậu ta với mắt đầy cảm thông, điệu cũng hòa nhã hơn hẳn.

Cô ân cần đẩy canh lê của mình cho cậu ta: "Muốn thì cứ uống đi, bao trọn

"Đã bảo không cần cô tự uống đi, cần hơn đấy."

Ôn Tri Lê nghĩ buổi dạy kèm tối chắc chắn lại là trận chiến ác liệt: "Ừ, cậu đúng đấy."

Thế là cô lại bát canh về.

Cô ngẩng đầu hỏi Tự: "Ở chung cư chỗ đỗ xe không, muốn mua xe."

Dương Bách Xuyên: ?

Cố Nghiên Chi: ?

Đến cả Thẩm Tự dĩ luôn không có cảm gì cũng phải lại động tác.

"Mọi người nghĩ đi thế, mua xe điện

"Đồ cũ thôi, có trăm tệ hà."

Sáng nay cô đi quanh khu chung cư vòng, chẳng thấy cái để xe điện nào cả.

Khu này không đến cao cấp đến nỗi giàu không thèm đi hai bánh đấy chứ?

Thẩm Tự chậm rãi lời: "Hỏi bên quản tòa nhà."

"Vậy lát nữa anh liên hệ của họ em nhé, cảm ơn

"Ừ."

Dương Bách Xuyên vội bấm bàn phím tanh gửi tin nhắn cho gã ngốc Thẩm Tự kia.

[Cô ta đang thả cho cậu đấy!]

[Hôm nay cô ta một chiếc hai bánh ngày mai cô ta muốn một chiếc bốn bánh mới cho xem!]

[Người này giả heo hổ đấy, tớ thấy nên đổi đối tượng thử xem.]

Nhắn một tràng dài vậy, Thẩm Tự chỉ lại đúng hai chữ: đổi.]

Cậu ta thở dài tiếng thườn thượt, đầy bi thương.

Cố Nghiên Chi ghét dịch khay thức ăn về phía ngực mình chút, sợ bị dính phải độc.

Sau bữa trưa, Ôn Lê không có tiết buổi chiều nên quay căn hộ đem chăn màn ra sẵn tiện phơi nắng cả bản thân.

Sơ chế đơn giản các món ăn cho tối xong cô mới đến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=15]

Lúc Thẩm Tự quay là bốn giờ chiều.

Trong căn hộ không ai, nhưng những dấu cô để lại thì nhiều.

Trên bàn bếp bày các đĩa thức ăn được thái sẵn. Tầm anh rơi trên những miếng thịt im lặng vài giây, Tự đưa tay xếp các đĩa thức ăn ngay ngắn một hàng thẳng tắp.

Chiếc sofa ngoài phòng tuy cô chỉ chiếm góc nhỏ, nhưng sự đổi lại khiến người ta không ngó lơ.

Trên đó đặt một gối ôm hình hoa dương, bên trên phủ chiếc chăn mỏng màu be có rua.

Đó là vệt màu sủa duy nhất trong khách.

Ban công rất rộng hai chậu hành lá được đặt ở góc nhất, nếu không nhìn kỹ thì bản sẽ không phát ra.

Giống như kế hoạch đầu, bạn gái trong đời anh chỉ chiếm chương vô cùng nhỏ bé.

Kính coong.

Tiếng chuông cửa cắt dòng suy nghĩ, che đi tia sáng mờ khó lòng nhận biết trong mắt

Buổi tối quay về, Tri Lê đã liên được với bên quản tòa nhà. Khá khen thật, hóa cái nhà thấp tầng cạnh chính là nơi xe nhỏ.

Xây dựng tinh tế thế, cô cứ tưởng là cửa hàng tiện nhượng quyền thương hiệu nào đó

Ôn Tri Lê vừa vào cửa là bắt rửa tay đeo tạp vừa quay đầu lại liền nhìn đĩa thức ăn đã chỉnh sửa thẩm mỹ cách rõ rệt, cô có chút khóc dở cười.

Anh chàng này đúng buồn cười thật đấy.

Để xa nhau như mà cũng làm gai anh được.

Sống dưới mái nhà ta thì phải biết đầu, sau này cô phải học nghệ thuật bày đĩa được.

Cô mở chiếc tủ bên dưới ra, định thêm hai chiếc đĩa

Hai mắt cô bỗng ra, liền tung tăng chân sáo như chú đến trước cửa phòng làm việc: Tự Thẩm Tự, nhà ta xuất hiện một vật lớn này!"

"À không đúng không nhà anh, nhà anh thêm một chiếc máy bát này!"

Cô đứng cách một cửa, giọng điệu tràn vui tươi, hoàn toàn thể tưởng tượng ra đôi mắt lúc này đang cong thành hình vầng trăng đẹp đẽ đến nhường nào.

Thẩm Tự bước ra, diện với một đôi sáng lấp lánh.

"Nâng cao hiệu suất."

Ôn Tri Lê gật lia lịa tán đồng, cùng cô cũng không phải đắn đo chuyện đợi anh xong rồi mới đi bát nữa.

"Ở cùng anh thực quá hạnh phúc luôn, mai em làm món gà kho cho anh nhé."

Thiếu niên gật đầu. đi đến khu vực ăn, cầm lấy hai hướng dẫn sử dụng từ trên đưa cho cô.

Ôn Tri Lê cúi nhìn, lập tức ba bốn cẳng lao ngay phòng khách.

Trên mảng tường sát công có đặt một máy giặt mới, được lên trên chiếc máy giặt mà Tự vẫn hay dùng.

Khi quay đầu lại Thẩm Tự, Ôn Tri thầm nghĩ: Cái người đúng là đẹp trai quá!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận