Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 141  ·  20.6%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 29: Vòng eo trong nháy mắt mềm nhũn ra
26/07/2026 21:23· 1,834 từ

Một phút sau, Ôn Tri ngửi thấy mùi thịt thơm phức quyện với hương là, liền nuốt nước theo bản năng.

Cô nhanh nhẹn nhỏm dậy, đôi dép lê vào chạy lịch bịch đi về nhà bếp.

Đôi mắt cô sáng rực nhìn chằm chằm vào vi sóng: "Ăn sườn cừu anh?"

Thẩm Tự quay người lại, chân dài đứng tựa ý vào bệ bếp, toát một cảm giác người ông của gia đình đầy an

"Chẳng phải em đang đói

Ôn Tri Lê ngẩn người, mắt nhìn anh: "Hâm cho em ạ?"

"Ừm, không được ăn kem đâu."

Giọng Thẩm Tự trong trẻo chậm rãi, vành tai Tri Lê bỗng thấy hơi tê một cách kỳ rồi thầm nóng bừng lên.

"Cảm ơn anh nha."

Cô lại sáp tới gần chút nữa, cứ như sắp nhảy tót vào lòng niên đến nơi: "Thơm đi mất, may mà lần trước hai hộp, còn bao lâu thì được ạ?"

Thấy dáng vẻ ham ăn cô, trong giọng nói Thẩm Tự mang theo một ý cười: "Cuối tuần thêm một ít nữa nhé."

"Ôn Tri Lê, đồ trong lạnh em đều lấy ăn, đây là quyền của em khi sống đây."

Anh tiến lên một bước, giày của hai người tức chạm vào nhau, xung đều là hơi thở thuộc của đối phương.

Vừa mềm mại lại vừa mật.

Ôn Tri Lê biết ơn đầu: "Sếp Thẩm thật phóng! "

Thẩm Tự dang rộng hai "Luyện tập không?"

"Ơ, được chứ ạ."

Ăn của người ta thì miệng mắc quai, Ôn rướn người về phía liền dễ dàng ôm thắt lưng sau của đối phương.

Miếng sườn cừu xèo xèo ra mùi thịt thơm làm cô thèm đến mức chút mơ màng.

Cảm giác như cơ ngực áp sát vào mặt cũng toàn là mùi thịt vậy.

Cô bị ý nghĩ kỳ của chính mình làm buồn cười, ở trong lồng Thẩm Tự khẽ run bần bật.

"Cười cái gì thế?"

Bàn tay phải của Thẩm từ sống lưng Ôn từ từ trượt xuống, ngón tay khẽ đặt phần lõm mềm mại nơi rãnh cô.

Bàn tay còn lại tìm tay phải của Ôn Lê, các đầu ngón tay thả vuốt ve tấm cô.

Tâm trí Ôn Tri Lê bị đồ ăn câu mất, cơ thể từ lúc đã quen với sự bộc của thiếu niên.

Cô tự nhiên trêu đùa: anh bị ám mùi cừu rồi này, thơm phức

Trong đôi mắt hồ ly ngước lên của một chút láu cá và con.

Thẩm Tự nương theo dòng nghĩ của cô, cũng mỉm cười theo.

Ôn Tri Lê giơ ngón lên chọc chọc vào thịt săn chắc đầy hồi kia, nói một vô tư: "Đặc biệt là chỗ nè."

Ý cười gần như không nhận ra của thiếu chợt tắt, đôi mắt đen trầm xuống, anh nắm lấy ngón tay đang làm loạn cô.

Anh trầm giọng nói: "Hết rồi."

Ôn Tri Lê liền buông ra, rướn cổ nhìn bên cạnh: "Còn năm phút cơ mà! Em chạy lầu mua hai chai nước ngọt

"Ừm."

Ôn Tri Lê nhanh chóng ra khỏi cửa, tâm khá tốt, Thẩm Tự hình lại biến thành Thẩm bình thường rồi.

Lúc trả tiền, bụng cô nhiên truyền đến một đau quặn.

Nhưng cảm giác khó chịu chỉ kéo dài vài không suy nghĩ nhiều, tưởng do mình chạy quá thôi.

Bốn giờ chiều, hai người nhau thưởng thức một "trà chiều" vô cùng đặc

Ôn Tri Lê nhắm mắt hưởng thụ dư vị: nay tụi mình có nấu nữa không anh?"

"Đói thì nấu."

"Được rồi, vậy sáu giờ tiếp."

Cô nhớ tới việc làm vào cuối tuần: "Lịch quán cà phê có chủ nhật em phải ca tối, không về nấu cơm đâu."

Thẩm Tự bưng cốc nước đầu ngón tay khẽ vào thành cốc: "Mấy giờ làm."

"Cũng không muộn lắm đâu, giờ ạ, nhưng xong còn phải dọn dẹp chút chắc tầm chín giờ

Thẩm Tự gật đầu, bờ nhạt màu ngậm lấy cốc, dáng vẻ đầy thản

"Cất chăn màn thôi anh, nắng rồi." Ôn Tri đứng dậy, thuận miệng nhắc đối phương.

Cô nhìn chiếc "tác phẩm thuật" phẳng phiu không nếp nhăn kia, trong lòng chí còn nảy sinh nghĩ không nỡ phá hỏng nó.

[Nữ chính cực kỳ thích nam chính nấu cơm nha.]

[Vừa chuẩn vừa khéo luôn.]

Ôn Tri Lê: [...... Đây truyện người lớn đấy

[Nói bậy nào, toàn là cổ trở xuống thôi vừa rồi đều là miêu gián tiếp đấy chứ.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=29]

Ánh mắt Ôn Tri Lê đảo: [Khi nào nữ xuất hiện?]

[Cứ tưởng cô không tò cơ đấy, chẳng bao thấy hỏi cả.]

[Học kỳ sau cô ấy chuyển trường tới đây, nhìn một cái là nhận Thẩm Tự chính là anh trai đã bảo vệ cô lúc nhỏ ngay.]

Ôn Tri Lê: [Thẩm Tự thích cô ấy sao?]

[Nói nhảm, người ta là chính, thanh mai trúc ấy là người duy có thể bước vào giới nội tâm của Thẩm Tự

Ôn Tri Lê không hỏi nữa, cô giơ tay thô bạo cuộn tròn chiếc giường mà lúc nãy còn không nỡ cất vào, rồi chiếc gối ôm lộn xộn lòng.

Bên chân còn tuột ra đoạn vải.

Thẩm Tự đi tới, hai chạm mặt nhau.

Ôn Tri Lê theo bản né tránh ánh mắt anh, bước chân trở nên loạn.

Một lúc không chú ý, giẫm phải đoạn vải rủ xuống đất, cơ thể chao đảo mạnh, lao về phía trước mà ngã.

Cánh tay dài của Thẩm vội kéo một cái, người vào lòng.

Hai người mất đà, cùng ngồi bệt xuống sàn lạnh ngắt.

Ôn Tri Lê đang ngồi trên phần eo bụng Thẩm Tự, mặt cô bỗng đỏ bừng lên như như đốt.

Chiếc ga giường rơi trên anh, còn chiếc gối chẳng biết đã văng đi nào rồi.

Cảm giác săn chắc và cứng từ phía dưới truyền đến, Ôn Tri Lê tròn mắt, đầy luống và ngượng ngùng nhìn Thẩm Tự nằm trên sàn.

"Xin, xin lỗi anh."

Cô vùng vẫy muốn đứng thế nhưng bàn tay đặt bên hông cô bỗng nên nóng bỏng, làn nơi đó của cô vốn dĩ rất nhạy cảm.

Vừa bị kích thích, đồng của Ôn Tri giãn ra, vòng eo trong mắt mềm nhũn hẳn

Giống như một chú mèo bị giật mình nằm trên lồng ngực anh, khẽ rỉ một tiếng.

Thẩm Tự vẫn chăm chú cô chằm chằm, Ôn thực sự ước gì một cái hố để xuống cho xong.

Cô nhắm tịt mắt lại, khoát lăn một vòng bên cạnh, thuận lợi tiếp trên sàn nhà.

Cô chân tay luống cuống đồ đạc lên rồi đầu chạy biến vào trong Thẩm Tự vẫn còn nằm nửa ngồi dưới sàn chưa nhích.

Ôn Tri Lê thầm mắng: tại cậu ban ngày mặt mà nói mấy chuyện trụy.]

[Tôi làm sao biết được năng tiếp nhận của lại kém thế chứ, cô xem phim nóng bao thật đấy à?]

[Vừa rồi cảm thấy cơ của Thẩm Tự thế

Ôn Tri Lê cười lạnh: tôi đi chia tay anh ta đây.]

[Chị ơi, tôi sai rồi, sai rồi mà.]

Ôn Tri Lê: [Đi học Thanh Tâm Chú đi, nay kiểm tra đột xuất.]

[...... Đúng là người tàn

Gió mát từ ban công vào, lướt qua gương thanh đạm, lạnh lùng của Tự.

Đôi mắt anh giống như ngưng tụ một tầng màu đen, trầm mặc, thế nào cũng không được.

Trên cổ dường như vẫn vương lại cảm giác ngáy do lọn tóc của khẽ quét qua.

Rõ ràng vừa mới uống xong, thế mà bây cổ họng lại khô khốc thắt chặt một cách lạ.

Phần eo bụng căng cứng, chậm rãi điều chỉnh nhịp thở.

Một lúc lâu sau, anh dọn chiếc ga giường xám của mình rồi cũng vào phòng ngủ.

Hai người ngầm hiểu ý mà không ai nhắc chuyện bữa tối ăn gì.

Ôn Tri Lê hiện tại không có tâm trạng để nghĩ, cô rốt cuộc đánh giá quá cao thân mình rồi.

Cơn đau quặn lúc đi nước ngọt hoàn toàn phải là sự cố ngoài muốn.

Cô thực sự không ngờ kỳ sinh lý của chủ lại là ngày hôm

Đó là tận ba hộp lận đó!

Cô co quắp người lại chặt, bên tay đến một túi chườm nóng cũng có, chỉ biết ôm chiếc gối vào lòng để chặn bụng.

Từng cơn đau quặn thắt dội ngày một tăng ập tới, đau đến mức toàn thân cô run bần bật.

Cả gương mặt tái nhợt vừa mới vớt từ nước lên, những lọn tóc đều bị mồ hôi thấm đẫm, bết dính vào da

[Cô cô cô không sao

Ôn Tri Lê: [Sắp chết đây.]

Hiện tại cô đến cả lực để cầm điện cũng không có, ý thức bắt đầu mơ hồ

[Gượng dậy đi! Mau tìm Tự đưa cô đi viện!]

Ôn Tri Lê: [Cái người mức độ đau bụng lại giống hệt tôi luôn, người đúng là biết ghép nối thật đấy.]

Thế nhưng bản thân cô đây chưa bao giờ đồ lạnh trước kỳ kinh, nữa còn liên tục chân suốt một tuần liền, thân mặn này đã bao nhiêu nay chưa từng bị như thế này rồi.

Ôn Tri Lê: [Cái đồ hại nhà cậu, lại chịu nhắc nhở tôi, thành của cậu thực chất xếp hạng bét đúng không?]

[...... Tôi giúp cô gọi thoại cho Thẩm Tự, mắng nữa, đừng mắng nữa

Ôn Tri Lê: [Có cái năng này sao không sớm đi?]

Trong căn phòng đối diện, Tự kết nối cuộc đầu tiên đến từ Ôn Lê.

"Gọi...... cấp, cấp cứu......"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận