Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 27 / 141  ·  19.1%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 27: Ôi trời, Thẩm Tự bị cắm sừng rồi
26/07/2026 21:23· 1,904 từ

Khi Ôn Tri Lê xe thì mưa cũng tạnh.

Trên điện thoại hiển từ ngày mai trở thời tiết đều sẽ đẹp.

Ôn Tề Minh thò ra ngoài cửa sổ. nhà cậu không cao vừa vặn có thể nhìn thấy xe kia.

Vẫn là chiếc Mercedes-Benz màu đen đó.

Người ở đầu xe không hề bước xuống, ngạo mạn đợi Ôn Lê tự mình lên xe như

Quả nhiên không phải tốt lành gì.

Chuyên đi lừa gạt cô nàng sinh viên học vừa chưa trải đời lại vừa thiếu tiền như này!

Ôn Tề Minh vô đã tự phác họa đầu hình ảnh người trong xe là một gã đàn mặc vest đi giày da, vẻ tri thức nhưng bại đầu to tai béo và dầu mỡ.

Cậu phẫn nộ thốt "U mê quá mà!"

Ôn Tri Lê lên đôi bàn chân nhỏ trắng ngần hiện lên biệt nổi bật trên tấm thảm sàn màu đen.

Mấy ngón chân thanh tròn trịa cuộn lại ngoan ngoãn, để lộ phần mềm mại, non nớt mà cô cũng không tự nhận được.

"Anh có thể chở đến trung tâm thương trước được không, em mua một đôi giày."

"Em biết vị trí nhanh lắm."

Thẩm Tự thu hồi mắt: "Được."

Đúng như Ôn Tri nói, rất nhanh.

Cô đi đến khu hàng giảm giá mua tặng một, chọn vài có size của mình để đi

Chưa đầy hai mươi đã mua xong hai

Cô còn thuyết phục chủ tiệm tặng thêm đôi tất.

Cuối cùng, cô trực xỏ giày mới vào đi luôn.

"Anh có biểu cảm thế kia? Bị em cho kinh ngạc rồi

Mặc dù biểu cảm Thẩm Tự rất nhạt, hiện tại Ôn Tri đã có thể bắt trọn được thay đổi nhỏ nhặt của

Từ nhỏ cô đã sống dưới mái nhà người khác, nên việc mặt đoán ý cũng được coi kỹ năng cơ bản rồi.

Thẩm Tự thành thật lời: "Có một chút."

Phản ứng thẳng thắn chân thành này vô chọc đúng vào điểm của Ôn Tri Lê, khóe môi cong lên, độ cong ngày lớn hơn.

"Về nhà thôi, ông già."

Sáng thứ ba quả là một ngày nắng

Thẩm Tự chọn ra chạy bộ hít thở còn Ôn Tri Lê ở trong phòng khách nhảy thể

Sau khi tắm rửa cô ôm hết chăn gối ra ngoài phơi.

Ban công nhanh chóng chiếm mất một nửa.

Nghe thấy tiếng khóa Ôn Tri Lê hướng phía cửa gọi lớn: Tự, anh có muốn phơi chăn em chừa chỗ cho anh này."

Khoảng cách hơi xa, nghe không rõ câu lời, liền quay về thu dọn đồ đạc để chuẩn đi học trước.

Lúc đi ra, vừa bắt gặp Thẩm Tự cửa phòng, trên tay chiếc chăn được gấp vuông vức đậu hũ miếng.

[Tôi chưa bao giờ chiếc chăn nào bốn tám hướng vuông vắn thế này cả.]

Ôn Tri Lê: [+1]

So với cái thứ vừa ôm trên tay nãy, đúng thật là đống dưa muối tổng hợp.

"Sớm nha, em đi trước đây."

"Sớm."

Thẩm Tự chắc là mới tắm gội xong, tóc đen rủ xuống ngoãn trong mắt cô.

Lúc cô đóng cửa Thẩm Tự đã đi ngoài ban công.

Chăn của Ôn Tri được phơi có chút vàng, các góc mép nhúm, không được trải phẳng.

Ánh mắt Thẩm Tự nheo lại, tầm mắt chặt vào những nếp không thẳng hàng kia.

Anh cứng người đứng chằm chằm suốt nửa đồng hồ.

Rốt cuộc vẫn không được, anh giơ tay kéo phẳng, vuốt thẳng chăn từng chút một, cho đến các góc cạnh ngay ngắn chịu dừng tay.

Tiện tay, anh cũng phẳng luôn cả chiếc bên cạnh.

Trưa về đến nhà, Tri Lê nhìn chiếc giường của mình phẳng y hệt như chiếc ga giường xám bên cạnh.

Xuất sắc, quá xuất

Suýt chút nữa cô không nhận ra đó đồ của mình.

Trước cổng trường Đại Kinh Hoa.

Ôn Tề Minh đeo trang màu đen, đạp xe địa hình bám anh trai của một người bạn lớp để trà trộn vào đại học.

Cậu dáng người cao tháng trước vừa tròn tám tuổi, trà trộn môi trường đại học thế này thực nhìn không ra.

Nếu không phải nể Ôn Tri Lê trông thuận mắt lại có cảnh đáng thương, cậu mới không lo chuyện bao đồng.

Ôn Tề Minh tìm khoa ngoại ngữ, liền thấy ba người con đang thảo luận về Ôn Tri

Đúng là đi mòn giày tìm không thấy, khi thấy lại chẳng chút công sức nào. Cậu quyết nghe thử xem danh tiếng Ôn Tri Lê ở trong như thế nào đã.

Biết đâu đối phương muốn lấy lòng thương của cậu và bố cậu nên cố tình ngụy tạo sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=27]

Ba người kia có như đang cãi nhau, như là một chọi

Người đi đôi giày thao khá đắt tiền Ôn Tri Lê chỉ đang diễn kịch, Thẩm Tự không nào thích cô ta.

Thẩm Tự? Ai cơ?

Hai người còn lại nói cái gì mà muốn quản nữa, không quan đến bọn họ.

Người kia không chịu, tiếng mắng chửi, chất phải Ôn Tri đã cho bọn họ lợi ích rồi không.

Ôn Tề Minh nghĩ với đôi giày vải xám cũ kỹ kia Ôn Tri Lê thì đào đâu lợi ích mà cho người

Ba người này chắc bị điên rồi, thật phí thời gian.

Tuy nhiên, bảng danh và danh sách học dưới lầu đã cậu câu trả lời.

Cậu lần lượt hỏi không ít người trong ấn tượng về Ôn Lê được khái quát thành hai bản.

Phiên bản A: Học hướng nội, phiên bản lúc ba giờ sáng".

Phiên bản B: Nghèo nhan sắc bị phong bởi cặp kính cận, nam thần của hoa khôi khoa.

Ôn Tề Minh hỏi người cuối cùng, lộ suy tư.

Không sai vào đâu một đứa ngốc chỉ cắm đầu vào học bị lừa rồi.

Đây rõ ràng là cái bẫy "băm vại" vào gen học bá cô.

Dương Bách Xuyên đi qua khoa ngoại ngữ, đã quan sát Ôn Minh suốt một góc tư tiếng hồ.

Nghe thấy người này liên tục dò hỏi Ôn Tri Lê, anh để tâm một chút.

Dù sao bây giờ Tri Lê cũng là gái của thằng bạn khố của anh, tên này muốn cái gì đây?

Anh vỗ vỗ vào Ôn Tề Minh: "Cậu khoa nào thế?"

Đối phương sở hữu đôi mắt đào hoa chút hoảng hốt, mở là nói dối ngay được: "Năm khoa Thể dục."

Dương Bách Xuyên đánh một lượt, ngoại trừ mặt có chút ngang trông hơi non ra thì vóc đúng là khá được.

"Cậu dò hỏi về Tri Lê làm gì?"

Ôn Tề Minh giật "Anh quen chị ấy

Đột nhiên, cậu nhớ một nhân vật quan

"Anh là nam thần Thẩm Tự đấy à?"

Dương Bách Xuyên bỗng cười một tiếng, nghi hỏi: "Trường Kinh Hoa còn có ai không biết Thẩm nữa sao?"

Ôn Tề Minh "tặc" một cái, thiếu kiên "Không phải thì thôi."

Giây tiếp theo, một sách đột nhiên đập bốp vào đầu Ôn Minh. Cậu mạnh bạo quay đầu thì liền bị đối phương cho một trận vuốt mặt kịp.

"Ôn Tề Minh, đúng cậu thật à?"

"Hôm nay là thứ cậu chạy đến trường làm cái gì thế

"Chị..."

"Đừng có chị chị em gì ở đây, cút về đi học Bao nhiêu người chạy đến nói tôi là có kẻ đang hỏi về tôi, tôi còn nghĩ xem là tên ngốc nữa đấy."

"Chị..."

Dương Bách Xuyên thấy người bọn họ rõ quen biết nhau, vẻ còn khá thân thiết. Thằng vừa rồi còn như con con ngạo nghễ không thuần chớp mắt một cái đã thành chú chó ngáo Husky rồi.

Ôn Tề Minh vò tóc, kéo cô sang bên, đưa điện thoại cô xem.

Rada của Dương Bách lập tức reo chuông báo, ôi trời, người em tốt bị cắm sừng rồi

Anh lập tức chụp tấm hình gửi cho Tự.

Ở phía bên kia, Tri Lê nhìn tấm chiếc xe G-Class trong mưa cùng lời giải thích của suýt chút nữa thì hộc

"Ôn Tề Minh, có bài tập tôi giao cậu chưa đủ nhiều Mỗi ngày cậu ôm cái đầu nghĩ vớ vẩn cái gì hả?"

"Còn lão đàn ông cơ à?"

Cô nuốt không trôi tức này, giơ tay quyển sách đập tiếp người cậu:

"Mau về đi, trước tôi bị cậu làm tức chết."

"Tôi là sợ chị nghếch như vậy lại bị lừa gạt, được

Từ "nghèo" cậu đã lại không nói ra.

[Trẻ con thời nay tưởng tượng đều phong bay bổng như vậy

[Tôi suýt chút nữa tin luôn rồi đó.]

Ôn Tri Lê: [Cậu dám nghi ngờ gu mỹ của tôi, tôi đứa cuồng cái đẹp có chọn được chưa hả!]

[Thôi bỏ đi bỏ dù sao cậu ta có ý tốt. thì có vẻ không đáng tin nhưng lại có thể vì đặc biệt chạy đến làm mật thám còn gì.]

Ôn Tri Lê:[Không sợ thủ mạnh như thần, sợ đồng đội dốt lợn.]

"Đây là bạn trai hôm đó trời mưa anh ấy đến đón

"Hôm ở trung tâm mại là tụi tôi nhau đi siêu thị."

"Bây giờ tôi gọi thoại cho bố mẹ luôn nhé, có chịu hay không?"

Ôn Tề Minh bị trò dở khóc dở do chính mình bày làm cho vô cùng lúng túng, tai đỏ rực lên một Cậu giữ chặt lấy tay "Đừng gọi, đừng gọi mà Ôn, cho tôi ăn một bữa rồi tôi về được không."

Lời vừa dứt, một áp lực nặng nề nhiên ập đến, giống bản thân đang bị khóa chặt tiêu một cách kiên cố.

Cậu ngẩng mắt lên kiếm, rất nhanh đã phải ánh mắt của đó.

Đôi chân mày và mắt đen nhánh sâu vóc dáng cao lớn vỡ, khí chất lạnh lùng cùng quan vô cùng nổi bật chúng.

Cậu hình như đã ra đối phương là rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận