Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 36 / 141  ·  25.5%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 36: Tôi không có ham muốn trần tục
26/07/2026 21:23· 1,708 từ

Cuối tuần, Ôn Tri Lê ngủ giấc nướng thật đã, đến mới lạch cạch phóng xe điện đi làm.

"Hê lô Tri Lê." Vương Tử nhiệt tình chào hỏi cô, qua một hộp bánh trung

"Cảm ơn nhé, tớ cũng có cho cậu này."

Cô mang theo hai chiếc bánh thu do nhà họ Ôn gọi là có chút không lễ tết.

Hôm nay là ngày Tết đoàn nên quán thực sự không khách. Cô tự pha cho Vương Tử Nhạc mỗi một ly Flat White.

"Ngon quá đi mất, cậu mới năm hai mà đã có nghiệm thế này rồi á?"

Ôn Tri Lê hài hước đáp: kiểu người có thiên ấy mà."

"Tiếc là cậu chỉ làm bán gian, không thì ngày nào cũng muốn uống một ly."

"Thế thì không được đâu, cẩn mỡ máu tăng vọt đấy Ôn Tri Lê nghiêm túc cập kiến thức cho đối

"Oh my god, vậy chắc tớ thể uống Americano đá Hứa Kỳ pha thôi."

Ôn Tri Lê gật đầu: "Bà tốt thật đấy, nhân viên nào cũng được uống miễn một ly."

Cô có thể nhận ra hạt phê của quán hoàn toàn thua kém ba thương hiệu chất lượng rất tốt.

"Oa, Tri Lê ơi, bánh trung cậu mang đến ngon xỉu."

Vương Tử Nhạc sở hữu gương baby, rõ ràng lớn hơn hai tuổi nhưng trông hai cứ như bằng tuổi nhau.

"Được người ta tặng đấy, để đi phản hồi lại khen câu."

Ôn Tri Lê gửi một lời Trung thu tới bố mẹ Ôn Tề Minh.

Khoảng một giờ chiều, khách bắt đông lên.

Đến ba giờ chiều, khu vực sân đã ngồi kín người.

Đa số là những vị khách nghỉ lễ nên cùng bạn người thân đi dạo phố,

"Anh Cố, hôm nay vẫn như ạ?"

"Đúng vậy, không đường nhé, cảm

Ôn Tri Lê đang quay lưng phía quầy lễ tân bỗng thấy giọng nói của thiếu này nghe hơi quen tai. vô thức quay đầu lại, đúng Cố Thời Thanh cũng đang cô.

Anh mỉm cười ôn hòa: "Trùng thật, tôi cứ nghĩ mình nhầm."

Ôn Tri Lê thầm nghĩ, thế thì trùng hợp quá rồi, đối phương là tờ vé thì tốt biết mấy, gặp nhiều lần thế này kiểu gì phải trúng một lần chứ.

"Đúng là trùng hợp thật, chào anh Cố."

Cố Thời Thanh ngồi ở vị sát cửa sổ bên trong, bàn đặt một chiếc laptop, thế vô cùng quen thuộc, qua là biết khách quen.

Vương Tử Nhạc nhận lấy ly phê, hỏi nhỏ: "Cậu quen Cố à?"

Ôn Tri Lê: "Không thân lắm, cùng một khu chung cư."

"Lần nào anh ấy đến, mùa cũng chỉ gọi Americano đá đường, mùa đông thì chỉ Flat White không đường."

Vương Tử Nhạc phấn khích nói: ấy vẫn còn độc thân nhé, vừa đẹp trai lại dịu dàng."

"Sao chuyện này cậu cũng biết?"

"Vô tình nghe thấy thôi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=36]

Ôn Tri Lê vô cùng khâm khả năng quan sát của bạn. Con mắt nhìn người nhân viên của bà chủ là quá nhạy bén.

Đi làm cùng cô ấy thì toàn không sợ bị chán.

Cố Thời Thanh nhận cốc cà khẽ gật đầu với Ôn Lê. Anh nhấp một ngụm, mắt thoáng hiện lên sự ngạc.

Không ngờ cô gái này trông đời còn nhỏ mà năng làm việc lại không tệ nào.

Chập tối, khách khứa trong quán lượt ra về để kịp nhà ăn bữa cơm đoàn

Ôn Tri Lê vô tình liếc qua, thấy trên chỗ ngồi Cố Thời Thanh vẫn còn sẵn chiếc laptop, nhưng người không thấy đâu.

Xem ra người này cũng đón một mình.

"Tri Lê, cậu ăn gì không, tớ đặt đồ ăn ngoài

Ôn Tri Lê lắc đầu: "Bây tớ chưa ăn, tối về ăn lẩu."

"Nhà cậu làm lẩu à?"

Ôn Tri Lê không giải thích thêm, chỉ cười đáp: "Ừ vậy."

Ngay lúc Vương Tử Nhạc chuẩn thanh toán tiền đồ ăn mình, Cố Thời Thanh xách pizza, bít tết và mì đi tới quầy lễ tân.

"Trung thu vui vẻ."

"Cảm ơn cô chuyện hôm kia giúp đỡ, chút lòng thành, người cùng ăn nhé?"

Anh nhìn Ôn Tri Lê và Tử Nhạc, giọng điệu khiêm lại dịu dàng.

"Có cả phần của em nữa Cảm ơn anh nhiều nhiều

"Tri Lê, ăn một chút đi, còn hơn hai tiếng nữa hết ca mà."

Cố Thời Thanh khẽ gọi: "Tri

Ôn Tri Lê không quen việc khác phái gọi tên mình mật như vậy, liền sửa "Tôi họ Ôn, Ôn Tri

"Cảm ơn anh, anh khách sáo

Cô đưa chiếc bánh trung thu chưa kịp ăn cho anh: thu vui vẻ nhé."

Đối phương khựng lại vài giây đưa tay ra nhận lấy.

Ôn Tri Lê chỉ lấy một pizza, cô phải để dành để về nhà ăn lẩu.

"Cô Ôn, mấy giờ cô tan Hay là lát nữa chúng cùng về chung?"

[Tôi vừa chợp mắt một cái, huống gì đây? Sao lại thiếu niên muốn đưa ký về nhà thế kia?] Giọng thống vang lên.

Ôn Tri Lê trả lời Cố Thanh: "Không cần đâu, tôi xe máy điện đến."

Gương mặt Cố Thời Thanh thoáng một tia tiếc nuối và tạp. Xem ra căn hộ nhà của bạn trai rồi.

Anh từng nhìn thấy thiếu niên bãi đỗ xe, và ta có không chỉ một xe sang.

Nhưng rõ ràng, anh ta đã bên cạnh cô Ôn ngày lễ này.

[Tại sao xung quanh ký chủ cứ lòi ra mấy nhân qua đường hoàn toàn không trong kịch bản thế này?]

Ôn Tri Lê: [Có khi cậu phải bản lậu rồi đấy.]

[Tôi khuyên cô trước khi chia phải kiên định giữ vững tâm, đừng có hành động suy nghĩ.]

Ôn Tri Lê: [Yên tâm đi, không có ham muốn trần đâu.]

[Được rồi, thế để tôi tìm tối nay chúng ta xem gì nhé.]

[Hài kịch hay là khoa học tưởng?]

Ôn Tri Lê: [Hài kịch đi. thân cậu đã đủ viễn rồi, còn xem công nghệ làm gì nữa.]

Đêm buông xuống, Cố Thời Thanh rời đi từ lâu, hai gái đang dọn dẹp để cửa quán.

Lúc cửa bị đẩy ra, Ôn vẫn đang mải rửa chén nên không nghe thấy.

Vương Tử Nhạc ngẩng đầu lên: lỗi anh, chúng tôi đã cửa rồi ạ, xin vui ngày mai..."

Cô bạn bỗng nuốt nước bọt cái, đôi mắt tròn xoe rõ hình trái tim.

Người đâu mà đẹp trai dã thế này?

Vai rộng chân dài, khí chất lùng xa cách, ngũ quan sắc góc cạnh, đúng chuẩn lệ vàng.

"Tôi đến tìm người."

Tìm người? Trong quán chỉ có Tri Lê, vậy anh đến tìm...?

Thẩm Tự đi tới trước quầy tân, gõ gõ ngón tay mặt bàn.

Ôn Tri Lê nghe thấy tiếng liền tắt vòi nước, quay phía bên trái nhìn.

"Thẩm Tự?"

Mắt cô lập tức sáng bừng mang theo vẻ ngạc nhiên vui mừng khôn xiết sau nhận ra anh: "Sao anh tới đây?"

"Đi ngang qua."

Ôn Tri Lê vội vàng lau cởi tạp dề làm việc rồi bước từ bên trong ra ngoài.

Cô ngước mặt lên hỏi anh: ăn cơm với ông nội rồi à?"

"Ừm, giờ về nhà chứ?"

Vương Tử Nhạc đứng bên cạnh nghệch mặt ra, trong hiện lên hàng loạt dấu hỏi.

Ôn Tri Lê không hề giữ bình thản như lúc từ Cố Thời Thanh, cô tiếc lắc đầu: "Không được rồi, đi xe máy điện đến, con điện của em không có để."

Thẩm Tự không lường trước được do này, nhất thời cũng ngẩn người.

"Tri Lê, cậu cứ dắt xe vào trong sân đi, ngày tớ nói với bà chủ tiếng là được."

"Có được không? Cảm ơn cậu nhé!"

Ôn Tri Lê vô thức nắm tay Thẩm Tự, giới thiệu anh: "Đây là đồng nghiệp em, Vương Tử Nhạc."

Thẩm Tự khẽ gật đầu: "Chào

Anh liếc mắt nhìn Ôn Tri cho đến tận lúc rời cô cũng không hề giới anh là gì của cô người bạn kia.

Lên xe, Ôn Tri Lê phấn một cách lạ lùng, cô một tràng dài tên các nguyên liệu nấu ăn cho Tự nghe.

"Anh còn ăn nổi không?"

"Hay là lát nữa mới ăn nhé?"

"Đúng rồi, Tử Nhạc bảo bánh thu ngon lắm, lát nữa chúng mình chia nhau một ăn thử đi."

Cô kéo chiếc chăn điều hòa phía sau đắp lên người: lâu không đứng lâu như mỏi lưng đau chân quá mất."

Thẩm Tự thu lại dòng suy đang tản mác của mình, lẽ cô chỉ là đang ngùng thôi.

"Ông nội gửi tặng em một bánh trung thu, ở trong xe ấy."

Ôn Tri Lê uể oải quay sang, cười nói: "Thế thì quá, bánh vị gì thế

"Nhân hạt dẻ cười chảy."

"Em thích hạt dẻ cười lắm. đã gửi lời chúc Trung của em tới ông chưa?"

"Ừm, gửi rồi."

Tiếng gió điều hòa trong xe rít thổi, Ôn Tri Lê đầu khẽ thiếp đi.

Hai tiếng trước.

Lúc Thẩm Tự đang ăn cơm ông nội Thẩm, hai lần nhìn đồng hồ đều bị Thao Quốc thu hết vào mắt.

"Tiểu Tự, lát nữa cháu còn việc bận à?"

Thẩm Tự mang vẻ mặt điềm đáp: "Cô ấy ở nhà mình."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận