Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 141  ·  9.9%
Xuyên Thành Bạn Gái Cũ Cá Mặn Cuồng Học Của Nam Chính
Chương 14: Mặt mũi rõ sạch sẽ, tâm địa thật đen tối
12/07/2026 17:13· 1,773 từ

Không ngờ Thẩm Tự cũng ở

Ôn Tri Lê nhanh chóng nhìn anh. Quan sát sơ chỗ ngồi kỳ quặc xung anh, cô nhướng mày ngẫm.

Sao cả bên trái lẫn bên anh đều không có ngồi thế kia?

Trống tận mấy chỗ liền.

[Nam chính là vậy đấy, từ quá mạnh, người bình căn bản không dám lại

Ôn Tri Lê: [Quá phóng đại đấy, Thẩm Tự có thịt người đâu mà sợ?]

[Không ăn thịt người, nhưng đóng được người khác.]

Ôn Tri Lê nghĩ bụng cũng ai mà chịu nổi ngồi cạnh một vị thần siêu cấp cơ chứ, đâu còn phải nhận một liếc mắt khinh bỉ vạn vật cho những kẻ ngốc.

[Ngồi qua đó đi chứ, bọn bắt đầu đồn hai là cặp đôi nhựa rồi

Ôn Tri Lê: [Thôi không đi giả vờ mù đi, làm phiền người ta học

[Tôi ăn vạ cho cô xem giờ!!]

Vào hai phút cuối cùng, để việc sáng sớm bị thức bởi bài quốc ca, Tri Lê đứng dậy.

"Cậu đi đâu đấy?" Cố Nghiên nhìn cô đột nhiên sách đứng lên thì hỏi.

"Tớ đi làm việc."

Vẻ mặt Ôn Tri Lê đầy nhiên và dũng cảm.

Trong ánh mắt hoang mang khó của Cố Nghiên Chi, sải bước đi về phía Tự.

Cố Nghiên Chi thầm tán thưởng lòng: "Oa, hướng về yêu kìa."

Thẩm Tự thẳng lưng, ngũ quan hoắm, tần suất lật sách vẫn chuẩn chỉ như

Có lẽ vì cuốn sách đang trên tay, khí thế lùng sắc bén của anh thêm vài phần nho Góc nghiêng gương mặt tuấn khiến Ôn Tri Lê bất giác thêm vài cái.

Trong tầm mắt ngoài của Thẩm đột nhiên xuất hiện bóng người, ngày càng tiến gần.

Động tác lật sách hơi khựng một nhịp, nhưng điều không đáng để anh bận

Những người ngồi phía sau đều thở, sợ bỏ lỡ kịch hay.

Ôn Tri Lê sợ làm phiền bèn đưa một ngón gõ gõ lên mặt bàn anh.

Cô gọi nhỏ: "Thẩm Tự."

Trang giấy lập tức lỏng ra, sách anh vừa xem lẫn lộn vào trong cuốn

"Trùng hợp quá, không ngờ tiết học của chúng ta học chung."

Giọng Ôn Tri Lê rất nhỏ, có hai người nghe

Cô nghiêng đầu nói liền mấy Thẩm Tự mới chậm quay đầu lại, rồi "Ừ" tiếng.

???

Vẻ mặt Ôn Tri Lê xuất vết nứt, chia tay cô không thèm quản nữa.

"Giảng viên vào lớp rồi."

Lúc này cô mới phát hiện hóa ra đã vào học.

Ôn Tri Lê lại nheo mắt gật đầu, bắt đầu điện thoại ra làm việc

Cô kẹp điện thoại vào trong sách, bắt đầu trả những vị khách nước ngoài quặc.

Hệ thống nhìn thấy sản phẩm đang bán liền gào thảm thiết: [ Aaaa tôi biến màu đổi sắc

Ôn Tri Lê ngượng ngùng: [Tôi có biết cửa hàng bán đồ người lớn đâu

[Tiền khó kiếm, phân khó ăn

Ôn Tri Lê: [Biết thế là rồi, thù lao theo thế này là ổn rồi. nay dạy kèm xong chúng ta có thể tậu chiếc xe điện cũ rồi đấy.]

Cô tranh thủ lúc rảnh rỗi sang, phát hiện Thẩm đến cả môn lý thuyết này cũng ghi chép đầy đủ.

Cái kỳ thi chỉ cần nhắm cũng qua, viết bừa đầy chữ là được rồi

Thật bái phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-ban-gai-cu-ca-man-cuong-hoc-cua-nam-chinh&chuong=14]

Nhìn lại những kẻ ngốc trong thoại đến cả tờ dẫn sử dụng cũng không hiểu, Ôn Tri lưỡi hai cái.

Không ngờ động tĩnh tuy không nhưng Thẩm Tự lại đầu nhìn cô.

Cô có cảm giác như học tiểu học bị giáo chủ nhiệm bắt quả tang lén chơi điện thoại, bỗng thắt lại một cái.

Đôi mắt anh dài hẹp, đuôi nhếch lên, khi quét nhìn sang, đường nét trầm lạnh lùng.

Ôn Tri Lê nghĩ bụng, thôi cười một cái xem mong là lấp liếm cho chuyện.

"Xin lỗi nhé, làm phiền anh

Tầm mắt anh rơi trên cuốn của Ôn Tri Lê: đang làm gì đấy?"

Cô còn chưa kịp lên tiếng, ghế phía sau đột vang lên một câu: "Đcm! ấy nói chuyện kìa!"

...

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn, người vừa thốt câu đó ngượng ngùng vùi vào trong sách.

Ngay sau đó, hàng ghế phía Ôn Tri Lê lại lên một câu: "Đcm!"

"Hôm nay sao lắm người nói ngữ tinh túy thế Vị giáo sư nheo mắt về phía khu vực lấy Thẩm Tự và Ôn Lê làm tâm đường tròn.

Dương Bách Xuyên ngồi hàng phía không da mặt mỏng người ngồi phía sau, cậu hắng giọng: "Xin lỗi lỗi thầy ạ, thầy tiếp đi ạ."

"Chú ý một chút, thôi bỏ cũng sắp tan học nghỉ giải lao một lát

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, không khí trong giờ lao cũng thả lỏng hơn nhiều.

Ôn Tri Lê bị biến cố ngờ này làm cho ngác, bị kẹp giữa trước

Thẩm Tự vẫn đang nhìn cô, là cấp độ cuồng hảo bậc mười.

Cô lại nhích lại gần hơn chút, cúi đầu lấy che miệng: "Em đang làm công việc chăm sóc hàng trực tuyến."

Mí mắt trên của Thẩm Tự sụp xuống, dáng vẻ nghiêm túc: "Giáo sư Trương giảng viên có thâm nhất ở đây đấy."

Ôn Tri Lê chớp chớp mắt cách khô khốc, rồi nữa?

"Không có gì."

Thẩm Tự lại quay đi, giống đang tìm lại trang mình xem dở lúc nãy.

Nhưng người ngồi hàng phía trước ngắt lời: "Thẩm Tự, giới thiệu một chút sao?"

Dương Bách Xuyên ngồi phía trước Tri Lê, lên tiếng chọc.

Đối phương đến đầu cũng chẳng ngẩng lên, khẽ thốt ba chữ: "Dương Bách Xuyên."

"Ơ kìa, cậu giới thiệu bạn khố của mình như đấy à?"

[Đây chính là nam phụ vạn bụi trần qua, phiến bất dính thân trong truyền đây mà.]

Ôn Tri Lê: [Nam phụ? Bạn cùng yêu một người, tiết lỗi thời thế á?]

[Cậu ta diễn kịch bản lãng quay đầu, nhưng tất là không địch lại hào của nam chính rồi.]

Ôn Tri Lê: [Tra nam à?]

[Cái đó thì không đến mức, người cậu ta không vào chân tình, bạn gái chỉ là một người bạn trò chuyện, đi uống cùng thôi.]

Dương Bách Xuyên bày ra một mặt mà cậu ta cho là hào hoa phong

"Cậu chính là Ôn Tri Lê không."

Thông thường vào những lúc thế đối phương đều sẽ vẻ ngoài lịch lãm, đẹp của cậu ta thu sau đó nhiệt tình đáp

"Là tôi, có việc gì không?"

Nụ cười đầy tự tin của ta bỗng chốc cứng thành một biểu cảm khó

Cậu ta ngượng ngùng ho một "Không có gì, làm chút thôi."

"Ồ."

Trong lòng Dương Bách Xuyên hiện một trăm dấu chấm người này sao nói chuyện ghét y như Thẩm thế nhỉ?

Ôn Tri Lê không thèm đoái đến cậu ta, nhìn cảm kia là biết ngay công tử đào hoa, bụng đang ủ mưu xấu gì rồi.

"Thẩm Tự, lát nữa tan học đi căng tin ăn không?"

Dương Bách Xuyên tạt gáo nước "Cậu đi ăn cơm cậu ta thì có mà đói, cậu ta còn ngồi xem lại bài mất lăm phút nữa mới chịu rời

Ôn Tri Lê cũng chỉ thuận hỏi thế thôi, mặc anh có đi hay không, sao cô cũng phải lên hàng tiền tuyến để món thịt khuỷu tay kho tàu.

Thấy Thẩm Tự không trả lời, nghĩ chắc anh đã đồng ý với lời của phương.

Ôn Tri Lê quay người lại: rồi."

Không ai có thể ngăn cản độ bứt phá của

Chuông reo một cái là lao ngay!

"Căng tin nào?"

Giọng nam đột ngột vang lên Ôn Tri Lê và Bách Xuyên đồng loạt quay nhìn anh.

"Căng tin số một, em muốn thịt kho tàu." Cô thức trả lời.

"Ừ."

Nhưng nghĩ đến lời của Dương Xuyên, Ôn Tri Lê chút lo lắng: "Món đó tranh lắm, hay đi trước nhé? Anh xem bài xong rồi đến sau?"

"Cùng đi."

"Được rồi, vậy anh nhanh lên

Đừng có kéo chân sau của đấy nhé, đại ca.

"Ừ."

Ôn Tri Lê hài lòng gật tiếp tục đôi co khách hàng nước ngoài.

Dương Bách Xuyên bày ra vẻ nghi ngờ nhân sinh, tay quơ quơ trước mắt Tự.

"Đại ca, cậu không sao chứ?"

"Cậu mẹ nó định đi tranh kho tàu á?"

"Cậu đừng làm tớ sợ nha."

Dương Bách Xuyên mím môi nhìn đàn ông căn bản thèm để ý đến mình, quay sang nhìn Ôn Lê với ánh mắt dò

Cậu ta vừa cúi đầu xuống nhìn thấy trên màn điện thoại của cô có chiếc "cốc giữ nhiệt"...

!!!

Loại chạy bằng điện có ba điều chỉnh nhiệt độ.

!!!

Dương Bách Xuyên đau lòng nhức Thẩm Tự ơi Thẩm tớ đã bảo là cậu phải bẫy lừa tình tiền rồi mà.

Người ta có chuẩn bị mà cả đấy.

Người anh em, tớ nhất định khiến cậu nhìn rõ mặt thật của con hồ tinh này.

Mặt mũi rõ sạch sẽ, tâm thật đen tối.

Ôn Tri Lê cảm nhận được mắt kỳ lạ, vừa đầu lên liền thấy Dương Xuyên mặt mũi đỏ đang chằm chằm nhìn mình dữ tợn.

?

Cậu ta bị hiểu lầm cái à?

Dương Bách Xuyên nghiến răng nghiến "Tôi đi cùng hai đến căng tin số một."

Ôn Tri Lê hỏi: "Cậu chạy nhanh không?"

Đối phương hừ một tiếng: "Tôi thể bảo người xếp hộ."

Ôn Tri Lê lập tức cười mắt: "Hoan nghênh hoan xếp hộ bốn suất nhé."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận