Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 68 / 72  ·  94.4%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 68: Phiên ngoại hai
21/07/2026 16:02· 5,113 từ

Vì toàn bộ tài của Lê Nguyên Thanh đều nằm tay Minh Lạc, nên mắt Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh tại là một kẻ nghèo rớt tơi, trên người không có xu dính túi.

Trong gia đình này, chính là người gánh vác trách nuôi gia đình.

Vì vậy, cậu đương đặt mình vào vị trí trụ gia đình, cảm thấy nên thuộc về phe “cường thế”.

Rất nhiều lần cậu thấy có gì đó không ổn, nói với Lê Nguyên Nhưng mỗi lần lời sắp ra miệng, suy nghĩ lại bị những sóng cuộn trào nhấn chìm, đâm cho rã rời, cuối trong đầu chỉ còn một ấn tượng mơ --

À, hóa ra hướng nói là thật, là làm như này.

Hình như… học được

Dùng một cách khác chứng minh, hướng dẫn không sai.

Hôm sau, Minh Lạc mãi đến trưa mới tỉnh.

Hoàn cảnh hơi xa cùng chăn nệm màu đỏ tươi rỡ khiến cậu ngẩn một lúc lâu, sau đó mới màng nhận ra đây là phòng hôn của cậu và Lê Thanh.

“Lạc Lạc, em tỉnh Lê Nguyên Thanh vừa lúc mở bước vào, trên tay một món đồ.

Trong ánh mắt mơ của Minh Lạc cuối cùng cũng tiêu cự, đối diện ánh mắt của Lê Nguyên Thanh.

Rõ ràng tối qua uống nhiều rượu là hắn, rõ tối qua người luôn sức, cũng tốn rất nhiều sức là hắn, sao nhìn thế nào thấy tinh thần hắn tốt trước vậy?

Minh Lạc cảm thấy kỳ lạ, chậm chạp “ừm” một

Lê Nguyên Thanh cúi ôm lấy cậu, nhẹ giọng hỏi: chỗ nào khó chịu

Minh Lạc nhíu mày, nãy chỉ mải nghĩ cậu đang đâu, không chú ý việc toàn thân cậu đều hơi nhức.

Thấy cậu nhíu mày, Nguyên Thanh tưởng Minh Lạc khó vội vàng nói: “Tôi thuốc cho em nhé?”

Lúc này Minh Lạc chú ý đến món đồ trên hắn: “Đây là cái

Lê Nguyên Thanh ho một tiếng: “Tôi… Sáng nay thấy kia của em hơi nên đi tìm Chris lấy chút

Thực ra vết thương kiểu này chỉ cần nằm vào trị liệu một lát khỏi.

Nhưng Lê Nguyên Thanh Minh Lạc. Chuyện này mà cũng nằm khoang trị liệu cậu tuyệt đối không chịu nổi mất mặt này, thậm chí còn đây là lịch sử đen cấm Lê Nguyên Thanh nói ngoài.

Vì vậy Lê Nguyên dứt khoát bỏ ý định này, tiếp đi tìm Chris thuốc.

Nghe vậy, mặt Minh lập tức đỏ bừng, sắc đỏ lên má, vừa xấu vừa bực bội nói: “Sao anh nhìn lén?”

Vừa nói vừa dịch muốn cách xa Lê Nguyên Thanh chút.

Dịch một cái lại chạm đến chỗ đó, mang theo đau nhức nào đó, lập tức càng đỏ hơn.

Lê Nguyên Thanh thấy vội vàng thấp giọng dỗ dành: lộn xộn, rất khó sao? Tôi bôi thuốc cho em.”

Minh Lạc từ chối: không cần.”

Lê Nguyên Thanh ngồi mép giường, có hơi bất đắc nhìn cậu.

Minh Lạc nhìn hắn chằm mấy chục giây, lặng lẽ trận, “… Vậy anh một chút.”

“Ừm, tôi sẽ nhẹ

Minh Lạc bĩu môi, nhiên cảm thấy đối với lời Nguyên Thanh thì giữ thái độ hoài nghi.

Tối qua cũng vậy, đã bảo hắn nhẹ chút. Người ngoài miệng thì nói được được, nhưng về sau mỗi đều vừa mạnh vừa tàn nhẫn, cùng quá đáng!

Cậu nằm sấp trên vùi mặt vào gối làm đà giả vờ như không không thấy, như thể chẳng gì xảy ra.

Tuy cậu đã cố lờ đi cảm giác khi Lê Thanh bôi thuốc phía nhưng cố gắng lờ đi cũng thể nào lờ đi hoàn toàn Trong lòng vừa xấu hổ vừa mang theo chút ngượng khó tả.

“Xong chưa?” Cậu rầu hỏi.

Giọng Lê Nguyên Thanh hơi khàn: “Sắp rồi.”

Minh Lạc: “Ồ.”

Minh Lạc chỉ có tiếp tục chờ.

Nhưng thời gian chờ này thật sự quá giày vò khác.

Trước đây cậu không thấy một phút, một giây sao lâu như vậy!

Cảm giác như đã một thế kỷ vậy!

Để hoàn toàn lờ cảm giác phía sau, Minh Lạc thể chuyển hướng chú ý, nói: “Em xem hướng hình như không phải như thế

Giọng Lê Nguyên Thanh thấp, nhưng câu nào cũng đáp “Hả? Hướng dẫn gì?”

Minh Lạc đỏ mặt, giọng nói: “Ừm… em cảm thấy người nằm trên.”

Động tác của Lê Thanh khựng lại, hơi thở hơi loạn, vài giây sau nói: “…Em muốn ở trên sao?”

Minh Lạc cũng không tại sao mặt càng đỏ hơn, nói: “Hay là thử xem?”

Lúc này tay Lê Thanh cũng hơi run: “Bây giờ?”

Minh Lạc nghĩ nghĩ, tại cậu đau lưng mỏi chân, không thử được.

Hơn nữa tối qua… ban đầu rất đau nhưng về cũng rất thoải mái.

Hiện tại cậu không sức, lỡ như không làm cho Thanh thoải mái được sao? Chẳng phải là rất mất sao?

Minh Lạc nói: “Tối thử xem.”

Lê Nguyên Thanh hít một hơi, “…Được.” Dừng một chút, nói: “Đều chiều theo

Hắn dễ nói chuyện vậy, Minh Lạc ngược lại có ngượng ngùng.

Quá trình bôi thuốc đằng đẵng” cuối cùng cũng kết Nhưng sau khi bôi xong, vì quá trình bôi thuốc mức thân mật và kích thích cả hai đều hơi xấu

Ban đầu Minh Lạc sấp thì còn đỡ, vừa quay bốn mắt hai người nhau, sự xấu hổ tăng gấp

Minh Lạc vội vàng chăn che kín người.

Trong mắt Lê Nguyên có thêm ý cười, ghé lại lên mắt cậu, lại môi cậu, hôn một lúc lâu nói: “Đừng trốn.”

Minh Lạc lẩm bẩm: và người tinh tế các anh… giống nhau.”

Lê Nguyên Thanh bật “Ừm, không giống nhau, Lạc Lạc độc nhất vô nhị toàn vũ trụ.”

Tuy lời hắn nói sự thật, nhưng sao lại khiến ta ngượng ngùng thế

Lê Nguyên Thanh lại cậu một cái, nắm lấy tay hỏi: “Cần tôi giúp

Minh Lạc quả quyết chối: “Không cần.”

Lần này Lê Nguyên không miễn cưỡng. Nói thật, hắn lo lắng mình sẽ nhịn được.

“Vậy tôi ra ngoài chút đồ ăn cho em.”

“Được.”

Lê Nguyên Thanh vừa Minh Lạc thấy người sẽ không lại nữa mới thở nhẹ nhõm, sau đó lăn hai trên giường.

Lăn xong hai vòng, thấy hành động này không phù với gánh nặng thần tám trăm cân của Tư Tế, hơi cứng đờ một chút.

Nhưng sau đó nghĩ căn phòng này chỉ có mình không có ai khác, thế lại lăn thêm hai vòng.

Đợi cơn hưng phấn đi, Minh Lạc mới nghiêm túc lại. Cậu dùng 100% nghiêm túc mở lại hướng dẫn xem trước đó, chuẩn bị sẵn cho tối nay.

Mãi cho đến khi Nguyên Thanh nấu xong đồ ăn gọi cậu ra ăn Minh Lạc mới ngừng việc học

Lo lắng cho sức của Minh Lạc, Lê Nguyên Thanh không làm thịt dị cho cậu mà nấu cháo trắng rau xào. Tuy không thể chuyển thành huyết mạch đồ đằng lúc này Minh Lạc cũng để ý, huyết mạch đằng của cậu còn nhiều.

Ăn xong, Minh Lạc lưng mỏi chân chẳng muốn đi cứ ru rú trong xem TV.

Trong lúc đó, quang của cậu cũng nhận được rất tin nhắn chúc mừng hôn vui vẻ.

Minh Lạc xem xong hơi vui, hiếm khi trả lời người một.

Đăng nhập vào tài mạng xã hội Tinh Võng thì tràn ngập những lời phúc.

Hôn lễ của cậu Lê Nguyên Thanh tuy không công nhưng một số người gia hôn lễ đã đăng ảnh chung với Lê Nguyên Thanh lên, một hai câu chúc phúc.

Vì thế Minh Lạc mừng phát hiện, hot search kết của cậu cuối cùng đè bẹp hot search đọc bản điểm trước đó!

Nhìn xuống bình luận:

“Huhu, vợ tôi cứ mà gả đi rồi!”

“Đáng giận a a tôi vừa mới yêu vợ, vợ đã thành vợ người rồi!”

“Nghĩ tích cực một ngoài Lê Nguyên Thanh ra, những đàn ông khác hình cũng không xứng với vợ của ta.”

“Xí, trước kia ai gọi thượng tướng Lê, nguyên soái bây giờ lại là Nguyên Thanh. Các người có liêm chút được không? Đến lượt tôi, chỉ biết nói… tên họ kia, buông vợ ta ra!”

Minh Lạc: “??”

Minh Lạc: “…”

Vẻ mặt Minh Lạc hiểu, những chữ trong bình luận cậu đều biết, nhưng lại với nhau sao cậu lại hiểu?

Lê Nguyên Thanh thấy mặt cậu mờ mịt, hỏi: “Sao

Minh Lạc đưa bình trên quang não cho hắn xem, hiểu nói: “Tại sao lại gọi em là vợ?”

Mặt Lê Nguyên Thanh tức sầm xuống, không biểu cảm “Đừng xem mấy bình này, họ đều gọi linh tinh

Minh Lạc nghĩ cũng cậu lại không kết hôn với người đó, họ gọi như vậy rất kỳ lạ.

Ở nơi cậu không thấy, Lê Nguyên Thanh mặt không cảm đăng nhập vào khoản mạng xã hội Tinh Võng, một bình luận.

Lê Nguyên Thanh V: gọi lung tung, Lạc Lạc là của tôi.

Cư dân mạng: …

Xí.

Họ nhìn ra rồi, Nguyên Thanh chính là đang khoe

Càng không cho gọi, người lại càng gọi như vậy. Tế đại nhân thơm ngọt ngào như vậy, dựa vào mà bị một mình hắn chiếm

Lê Nguyên Thanh thấy người căn bản không để ý mình, mặt không biểu đăng một bức ảnh.

Bức ảnh này là chụp trộm sáng nay, hắn hôn trán Minh Lạc đang say, quang não đã ghi lại ảnh này.

Ánh nắng sớm mai tới, thiếu niên đang ngủ say như vương tử tinh rơi xuống trần gian, đang chờ kỵ sĩ của mình hôn tỉnh.

Các cư dân mạng tức ghen tị đỏ mắt, hận thể photoshop xóa Lê Thanh trong ảnh đi, đổi thành mình hôn tỉnh vị Tư Tế này.

Lê Nguyên Thanh nhìn bình luận ngập tràn sự ghen hâm mộ, lúc này hài lòng thoát khỏi Tinh Võng.

Buổi chiều, Minh Lạc thấy cơ thể đỡ khó chịu liền có chút không yên được, chủ động đề nghị đi thu dọn đồ đạc.

Cậu chuẩn bị thu đồ đạc để mang đến Thái Tinh. Vì biết Thái Tinh lạc hậu, lần này cậu mang nhiều đồ ăn, đồ dùng, với một ít tài nguyên đó.

Và trong số tài này, có một phần lớn là được từ Liên Bang.

Lúc đó khi dùng mua sự đầu hàng, Liên Bang thể nào dùng toàn tiền mặt để trả khoản chi như vậy, cho nên đã dùng ít tài nguyên có giá tương đương để đổi.

Minh Lạc mang hết tài nguyên này đi để cứu Thái An Tinh nghèo lạc hậu.

Nhưng cậu nghĩ đến hiện tại mình là người đã gia đình, dùng những này dường như nên nói với Nguyên Thanh một tiếng?

Lê Nguyên Thanh nghe sự dịu dàng trong mắt gần tan ta: “Không cần Lạc Lạc, bất kể là tiền tôi hay là tiền của em, muốn dùng thế nào, muốn cho ai đều được.”

Minh Lạc hỏi: “Vậy không sợ đến lúc đó nhà ta không có tiền

Lê Nguyên Thanh xoa cậu: “Sẽ không, tôi có thể

Minh Lạc thấy hắn sự không để tâm, trong lòng thả lỏng hơn không

Thu dọn đồ đạc thì trời đã tối.

Bữa tối vẫn là Lê Nguyên Thanh nấu.

Đã lâu lắm rồi Nguyên Thanh không trải qua cuộc ngày ba bữa, bên còn có người mình yêu. Tuy vẻ rất bình dị nhưng hắn cảm thấy rất hạnh phúc. nấu ăn lại càng thêm huyết, muốn Minh Lạc cảm giác này.

Mặc dù Lê Nguyên nấu những món rất thanh đạm, thể thấy được thực sự đã bỏ ra rất tâm tư. Buổi tối Minh Lạc ăn no căng.

Ăn tối xong, hai còn đi dạo để tiêu thực.

Nhưng Lê Nguyên Thanh chóng phát hiện ra, khi đi Minh Lạc có hơi tập trung.

Tư Tế nhỏ vừa dạo vừa lén nhìn điện thoại, đầu nhỏ đang nghĩ khác.

Cậu không biết Lê Thanh cao hơn cậu, đứng bên cậu chỉ cần hơi đầu là có thể nhìn thấy dung trên quang não của cậu.

Ban đầu Lê Nguyên cũng không muốn nhìn trộm. Nhưng Lạc chẳng biết che chút nào, cũng không bật chức chống nhìn trộm, hắn muốn không thấy cũng khó.

Nhưng khi nhìn thấy Lạc đang xem “hướng dẫn”, Lê Thanh đột nhiên cũng muốn đi dạo nữa. Hắn nghĩ những lời Minh Lạc nói sáng bắt đầu mong chờ đêm

Về đến nhà, hai đều tắm rửa xong xuôi. Minh đứng bên mép giường, Nguyên Thanh, hít sâu một

Cậu đã thuộc làu dẫn rồi!

Cậu nhìn Lê Nguyên nói, “Sáng nay chúng ta đã ừm, chuyện đó, anh nhớ chứ?”

Lê Nguyên Thanh nhìn niên vừa tắm xong, toàn thân nõn ửng hồng, cổ khô khốc: “Đã nói rồi, em em muốn thử ở trên.”

Minh Lạc gật đầu: vậy chúng ta bắt đầu đi?”

Lê Nguyên Thanh: “Được.”

Tuy Minh Lạc nóng muốn thử nhưng vẫn nhớ nội trong hướng dẫn. Dù vội đến đâu cũng không thể màn dạo đầu!

Không thể quên, nhất không được gấp gáp, phải an đối phương! Phải để phương không cảm thấy sợ hãi căng thẳng, như vậy thì mọi sau đó sẽ càng tự cũng sẽ càng có cảm hơn!

Minh Lạc cẩn thận đầu “màn dạo đầu” của mình.

Phải nói rằng, trước làm chuyện này, những bước này sự không thể bỏ

Sự thân mật kề này không chỉ khiến cả thể tinh thần vui còn khiến người ta chìm trong đó, hoàn toàn quên mất căng thẳng và kế hoạch…

Hả? Khoan đã, kế

Trong cơn mơ màng, Lạc nhớ ra mình phải ở

Cậu mơ hồ đẩy Nguyên Thanh: “Ở trên, ở trên.”

Lê Nguyên Thanh rất tác ôm cậu lên trên.

Minh Lạc hô lên tiếng.

Lê Nguyên Thanh hôn mặt cậu: “Ở trên, Lạc Lạc tự mình làm sao?”

Minh Lạc: “???”

Đợi đã, hình như giống với “ở trên” mà cậu lắm?

Minh Lạc: “…”

Sau khi kết thúc, Lạc lại một lần nữa rơi trầm tư.

Cậu vẫn nằm trong Lê Nguyên Thanh. Lê Nguyên Thanh cậu rất chặt, không nghịch ngón tay, tóc của cậu, lông mi của cậu, thậm chí muốn… làm một lần nữa.

Lê Nguyên Thanh rõ rất thích sự chủ động vừa của Minh Lạc, thấp hỏi cậu: “Lạc Lạc thích cảm ở trên không?”

Minh Lạc: “…”

Lê Nguyên Thanh: “Lần còn muốn ở trên không?”

Minh Lạc không chút ngợi nói: “Em không muốn!”

Sau đó lại nói: nói ở trên không phải là này!”

Lê Nguyên Thanh sững một chút. Hắn rõ ràng vẫn không hiểu Minh Lạc nhập vai gì, khi nghe ý của Minh Lạc cũng chỉ nghĩ cái này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=68]

Lúc này nghe Minh nói như vậy, hắn mới muộn nhận ra ý của Lạc là gì.

Động tác của Lê Thanh lập tức cứng đờ, hóa Lạc Lạc nói ở ý này?

Không đợi hắn nói Minh Lạc bỗng nhiên ủ rũ “Nhưng bây giờ em muốn nữa.”

Trong lòng Lê Nguyên thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn hỏi: “Tại sao?”

Minh Lạc đỏ mặt “Mệt quá.”

Vừa nãy cậu ở cố gắng tự mình vận động chút, chưa đầy một đã phế rồi.

Tư Tế kiêu ngạo quen được người khác hầu hạ, chút việc tay chân không làm nổi, càng đừng nói việc bắt cậu bỏ sức!

Lại thử tưởng tượng chút, nếu cậu và Lê Nguyên đổi chỗ cho nhau, phải… vất vả biết bao!

Hơn nữa lỡ như, cậu không có sức, không làm Nguyên Thanh thoải mái thì sao?

Xấu hổ chết đi

Lòng tự trọng của ông lập tức trỗi dậy.

Nếu không biết rốt mình có làm được hay không dứt khoát đừng bắt

Chỉ cần không thử sẽ không ai biết cậu rốt làm được hay

Minh Lạc bổ sung câu: “Em không có thể lực như anh.”

Rõ ràng là rất tự lượng sức mình.

Cho nên, thôi bỏ

Tư Tế nhõng nhẽo tay chân cậu nhỏ bé, tốt đừng làm khó thân. Việc tốn sức này cứ Lê Nguyên Thanh làm đi!

Lê Nguyên Thanh lập bị kích thích.

Không ai có thể đựng được việc vợ khen mình lực tốt!

Vì thế hắn quyết dùng hành động thực tế để vợ cảm nhận một chân thực nhất, hắn không chỉ thể lực tốt.

Cái gì của hắn tốt!

---

Ba ngày sau khi hôn, đôi vợ chồng son mới không bước chân ra cửa.

Mặc dù đám Tạ Cá voi xanh và Đồ Mãnh muốn tìm Minh Lạc, e ngại hai người vừa mới hôn, hiện tại chắc là lúc gắn bó keo sơn. Nếu giờ họ đến làm phiền, là sẽ bị Lê Thanh đánh cho một tơi bời.

Chỉ có thể nhẫn

Những người độc thân đang ghen tị. Cảm thấy rõ hai người họ không đây, nhưng cứ nghĩ đến việc người này đã làm gì trong ngày này là lại cảm vô hình trung đã bị cơm chó.

Tạ Văn có vợ ghen tị. Vợ ông hiện tại đang thích ứng với của Cá voi xanh, thật sự tức chết ông. Kéo theo việc Cá voi xanh thế nào không vừa mắt.

Cố tình Cá voi lại còn thỉnh thoảng đến âm quái khí vài câu.

Ba ngày này kết trong sự châm chọc lẫn nhau mấy người bọn họ.

Đến ngày thứ tư, voi xanh thiếu kiên nhẫn đã ngồi yên được nữa, ngày thứ tư rồi, cho mới kết hôn còn đang mặn thì cũng không cần dính như vậy chứ? Đây gì vậy, keo siêu 5002 của tinh tế

Nghe nói loại keo đặc biệt này đã có từ Trái Đất.

Văn hóa Đế quốc sự truyền thừa con mẹ nó thật! Ngay cả keo cũng truyền thừa mấy ngàn năm, từ cái tên là có thể được.

Tạ Văn liếc nhìn voi xanh đang bật chế độ khịa cấp mười, mặt biểu cảm nói: “Nếu ngươi không được thì cứ đi tìm tiểu gia đi.”

Cá voi xanh tặc một tiếng, “Ngươi tưởng ta không ngươi đang cố ý ta đi rồi đắc tội với Nguyên Thanh, còn ngươi sẽ không chứ gì?”

Tạ Văn không cho kiến.

Đồ Mãnh lại có lo lắng: “Tư Tế đại nhân còn nhỏ… còn nhỏ vậy sao lại kết hôn sớm chứ.”

Không chỉ lo lắng Nguyên Thanh không phải là đối kết hôn thích hợp, còn lo lắng Lê Nguyên Thanh xử không tốt với cậu.

Cá voi xanh khịt “Từng người một đều nhát gan, đi thì ta đi.”

Cá voi xanh sải rời đi, quyết định đích thân tìm Tư Tế.

Tư Tế đã nói khi kết hôn xong sẽ bắt thực hiện kế hoạch nơi ở ba tháng.

Nơi đầu tiên chắc là chọn tộc Hải Thần của Cho nên Cá voi mới nóng lòng như vậy.

Đến khu dân cư hai người, Cá voi xanh cũng lắng Lê Nguyên Thanh thẹn quá hóa giận. Cho nên đi vào, hắn đã biến thành con bạch tuộc nhỏ, ngụy hoàn toàn màu sắc của thân, lặng lẽ lẻn

Sau đó… ???

Mẹ kiếp, người đâu

Phòng tân hôn trống dường như người đã đi từ rồi!

Cá voi xanh nhanh gọi điện cho Minh Lạc.

Minh Lạc vừa nghe Cá voi xanh liền chất vấn: đi đâu rồi?”

Giọng Minh Lạc vui “Tôi cùng Nguyên Thanh đi hưởng trăng mật rồi!”

Cá voi xanh nổi “Không phải cậu nói kết hôn sẽ đến tinh vực Hải sao?!”

Minh Lạc chớp mắt, mặt vô tội: “Nhưng người mới hôn ai cũng có trăng mật mà, tôi không được sao?”

Cá voi xanh tuy kết hôn nhưng cũng biết tuần mật.

Thấy Tư Tế nhỏ tội lại mong chờ như vậy, cùng Cá voi xanh thể hừ một tiếng: “Cũng có loài người Đế quốc các mới thích cái trò này… đi thì đi, đi du ở đâu?”

Hắn định đợi Tư nhỏ kết thúc tuần trăng mật sẽ đi đón cậu.

Giọng Minh Lạc kéo ra: “Cái gì? Anh nói gì

Cá voi xanh lặp lần nữa.

Minh Lạc kỳ lạ sờ quang não: “Kỳ lạ, sao không nghe thấy nhỉ? tín hiệu không tốt sao? tôi cúp máy trước nhé.”

Cá voi xanh: “…”

Xem kỹ thuật diễn giả trân của cậu kìa!

Tư Tế nhỏ đã chóng ngắt kết nối.

Mặt Cá voi xanh như nước.

Không đúng!

Tuyệt đối không đúng!

Nếu Tư Tế nhỏ hưởng tuần trăng mật thì không thiết phải giấu giếm nói.

Bọn họ dù có đàng hoàng đến đâu thì cũng không đi quấy rầy trăng mật của hai người họ

Trừ phi…

Căn bản không phải hưởng tuần trăng mật gì cả!

Cá voi xanh thầm một tiếng “Hỏng rồi”, lập tức lạc với Tạ Văn Đồ Mãnh.

Cá voi xanh: “Tư nhỏ nhất định là đi tìm chiến sĩ Thú Vương rồi!”

Đồ Mãnh, Tạ Văn thanh: “Cái gì?! Không phải nói này mới từ từ sao?!”

Cá voi xanh sao biết được tại sao Tư Tế lại đột ngột thay ý định, càng không biết còn Lê Nguyên Thanh ở phía sau giục Minh Lạc.

Hắn trầm giọng nói: Tế nhỏvà Lê Nguyên Thanh không đã đi từ lúc Bây giờ chúng ta nên nghĩ Tư Tế nhỏ sẽ đi đến nào trước?”

Tạ Văn vội vàng bản đồ tinh vực ra, Đồ vội vàng lấy sách sử ra, còn Cá voi xanh bắt đầu nhớ lại xem hắn cướp sách da thú của tinh nào.

Đợi đến khi họ thấy Thái An Tinh có lẽ điểm đến đầu của Tư Tế nhỏ, sau đó vàng chạy đến nơi thì đã còn kịp nữa rồi.

Thái An Tinh.

Minh Lạc đau lòng tay một ông lão tóc bạc

Ông lão này chính chủ nhân của Thái An Tinh, Tinh.

Vừa nhìn thấy ba Cá voi xanh, Tạ Văn, Đồ Minh Lạc liền tức mắng từng người một.

“Cá voi xanh! Lúc là anh cướp sách da thú Đại Tinh đúng không? phá hỏng cả hoàng cung của ta nữa! Anh lấy đồ thì lấy đồ, sao lại còn hoại của công?”

Cá voi xanh: “…”

“Còn cả Đại Văn Thái An Tinh hàng năm đều lễ cho Đế quốc, số cống phẩm cho ông. đến một món quà đáp lễ không có thì thôi đi. các hành tinh khác bắt Thái An Tinh, tại không giúp đỡ? Nếu giúp đỡ thì tại sao còn cống phẩm của người Nhận cống phẩm chẳng là ngầm thừa nhận thu bảo kê sao?”

Tạ Văn: “…”

Còn về Đồ Mãnh… Mãnh vẫn luôn sống biệt lập thế giới bên ngoài, như không có gì để nói, được một kiếp.

Nhưng lúc này trong ba người đều như gặp đại Lại nhìn vị chủ hành tinh tên Thái Tinh kia, thấy Thái Tinh tuy tóc bạc nhưng đôi mắt lại sáng

Đáng ghét.

Họ biết ngay sẽ tình huống này mà!

Cho nên ngay từ họ mới nghĩ, tuyệt đối không để Tư Tế nhỏ xúc với các chiến sĩ Thú khác trước. Phải đợi họ thu các chiến sĩ Thú Vương khiến mấy người kia không tranh sủng rồi mới đến trước mặt Tư

Bây giờ thì hay để tên này bán thảm xong

Tạ Văn cố gắng thích: “Tiểu thiếu gia, mỗi năm rất nhiều hành tinh tặng lễ cho Đế quốc…” Ông thể nào đáp lễ lại từng được.

Huống hồ, Thái An dựa vào Đế quốc, mấy trăm nay cũng coi như tốt, không ai dám xâm lược mà.

Cá voi xanh cướp da thú là sự thật, không giải thích, chỉ đành răng nhận tội.

Thái Tinh đã mở giọng nói già nua mang theo bất đắc dĩ: “Đúng Tế đại nhân. Tuy Hoàng bệ hạ chưa bao giờ hỏi chuyện của Thái An Tinh, tộc Hải Yêu đến cướp da thú, Đế quốc mặc kệ, nhưng tôi trong lòng bệ hạ vẫn nhớ Thái An Tinh chúng Mấy trăm năm nay, An Tinh không bị xâm tôi luôn rất cảm kích che chở của Đế

Tạ Văn: “…”

Chết tiệt, lại là lão trà xanh!

Còn một câu là cả ông và Cá voi xanh

Quả nhiên Minh Lạc mắt nhìn ông và Cá voi một cái. Khi quay Thái Tinh, giọng điệu lại trở ôn hòa: “Đại Tinh, ông yên sau này có tôi ở Thái An Tinh sẽ ngày tốt hơn. Tôi sẽ lại đây một thời xem xét tình hình của hành này.”

Cá voi xanh lập sốt ruột, đã nói là tinh Thâm Hải rồi mà!

Trên khuôn mặt già của Thái Tinh hiện lên vẻ cuống.

Ban đầu ông ta thực có ý định lấy lòng Lạc. Không vì gì chỉ vì Thái An Tinh.

Minh Lạc và Lê Thanh hiện tại thực sự quá tiếng trong toàn vũ Hai người họ nói muốn che Thái An Tinh thì Thái An sẽ không sợ gì nữa.

Cho nên ông ta bán thảm, mới nói Thái An đáng thương như vậy.

Nhưng khi thực sự Minh Lạc nói muốn ở lại ông ta lại luống ngẩn ngơ một lúc lâu mới vàng nói: “Điều kiện ở đây tốt… Tư Tế đại nhân, hay là ngài vẫn nên lại Đế quốc đi, trường ở Đế quốc hơn…”

Lần này ông ta sự lo lắng Tư Tế nhỏ chịu khổ ở Thái Tinh.

Vừa nghĩ đến điều ông ta liền thấy không đành một cách khó hiểu.

Ông ta đã già trước kia vẫn luôn không yên về Thái An Tinh. giờ được Tư Tế xem trọng, An Tinh sẽ ngày càng tốt

Sao ông ta nỡ một tiểu thiếu gia như vậy lại đây chịu khổ

Minh Lạc lại không ý: “Không sao, rừng rậm nguyên tôi cũng đã ở Tôi nghe nói Thái An Tinh ra cũng có không ít tài chỉ là không có nhân để khai thác. Lát nữa sẽ bàn bạc với Văn xem khai thác tài nguyên này như thế nào.”

Gần đây Minh Lạc bổ sung không ít kiến thức sử, còn quay sang ủi Thái Tinh đang lo lắng an: “Ông cũng không cần căng cũng không cần áp lực, quốc không chịu thiệt đâu. biết đấy, vào thời Trái Đất cổ, Đế chúng tôi cũng từng làm như Ừm, gọi là Vành con đường gì đó, chứ?”

*Vành đai và Con (Belt and Road Initiative - BRI) sáng kiến phát triển sở hạ tầng và hợp tác tế toàn cầu của Trung Quốc, kết nối châu Á với Âu, châu Phi qua các đường bộ (Vành đai tế Con đường Tơ và đường biển (Con đường trên biển), thúc đẩy mại, đầu tư và nối khu vực.

Hốc mắt Thái Tinh nhiên đỏ lên, nước mắt giàn nói: “Cảm, cảm ơn Tế…”

Ông ta nhớ đến lời nói trên Tinh Võng.

Tư Tế thật tốt.

Thật sự… rất tốt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận