Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 70 / 72  ·  97.2%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 70: Phiên ngoại bốn - Lục địa Hoang Nguyên
07/08/2026 15:49· 4,922 từ

Sau khi tìm được chiến sĩ Vương thứ 5, việc kiếm vị Thú Vương thứ tạm thời rơi vào bế tắc.

Cùng với sự thay đổi của đại, bộ lạc này sớm không biết tung tích.

Có lẽ do đã kết hôn các chủng tộc khác văn hóa đã bị đứt không còn biết truyền thừa của thuộc dòng dõi nào.

Cũng có thể do dân số ít, họ hoàn toàn danh ẩn tích giống như Thú Nhân. Có lẽ đang ẩn trong một khu rừng nào đó trên một hành nào đó.

Cậu và Lê Nguyên Thanh đã trọn một năm rưỡi, như đi khắp mọi chủng mọi nền văn minh trong vũ

Đến nơi nào thì nghiên cứu gốc lịch sử và khứ thời kỳ Trái Đất chủng tộc đó. Cuối cùng, sau ghép nối tất cả điển cố lịch sử của chủng tộc, họ đã thấy bộ lạc thứ

Về bộ lạc thứ bảy, Tạ đã từng nói rất ràng với Minh Lạc, một số các bộ lạc đã hoàn diệt vong vào thời văn minh Trái Đất.

Trước khi diệt vong, họ đã một trong những mảnh thú cho Tạ Văn bảo thay, nên mảnh da thú của quốc mới là hai ghép lại thành một.

Còn việc truyền thừa của bộ thứ 7 có bị đoạn theo sự diệt vong họ hay không thì không ai

Việc này có lẽ sẽ tốn thời gian và cần nhẫn hơn nhiều so với tìm bộ lạc thứ 6.

Có lẽ họ thực sự đã mất.

Nhưng hiện tại Minh Lạc cũng có tâm trạng để đến những chuyện này. Điều quan tâm hơn là, cậu phát ra một vấn đề trọng trong "gia đình".

Vì tìm bộ lạc thứ 6 không ít thời gian, sau khi chiến sĩ Thú thứ 5 trở về, Minh Lạc phát hiện ra, mối hệ giữa các chiến sĩ Vương dường như không hòa thuận cho lắm!

Cái gì mà "chung sống hòa "đoàn kết yêu thương", nhau phát triển" trước kia là giả tạo!

Đến khi tìm được bộ lạc 6, cuộc đấu tranh này đã trở nên gay đến mức đỉnh điểm.

Cho dù Minh Lạc có ngốc đâu cũng có thể ra, 5 vị chiến sĩ Vương không hòa hợp với nhau.

Ngòi nổ lần này chính là trở về của bộ thứ 6.

Mặc dù bộ lạc thứ 6 trở về nhưng lại có chiến sĩ Thú Vương xuất hiện. Trong dòng dõi truyền này, tạm thời vẫn có người thức tỉnh huyết chiến sĩ Thú Vương.

Để chọn ra một chiến sĩ Vương đủ tư cách đạo bộ lạc này, Minh rất quan tâm đến tất cả nhân trong bộ lạc.

Không chỉ quan tâm mà cậu quan sát lời nói chỉ, thiên phú và năng của từng thú nhân, xem ai người thích hợp nhất làm thủ lĩnh bộ lạc.

Lần này khiến đám Đồ Mãnh tị đỏ cả mắt.

Đều là chiến sĩ Thú Vương, họ có đấu đá nào đi nữa thì cũng cùng cấp bậc. Ngươi không thắng ta là do ngươi dụng, vậy ta chắc chắn hợp làm chiến vệ Tư Tế hơn.

Nhưng... bộ lạc thứ 6 không chiến sĩ Thú Vương, là những thú nhân bình đấu với họ làm gì?

Thắng cũng chẳng vẻ vang gì, cũng không nỡ bắt "trẻ nhỏ"! Chênh lệch thực quá lớn!

Cố tình "trẻ nhỏ" lại được Tế thiên vị nhất.

Hơn nữa họ cũng coi như nhìn ra, Tư Tế họ chính là một "Tư hải vương" -- ai cũng đều

Thế là, sự bất hòa trong đình tương thân tương bắt đầu trở nên trắng hơn.

Lần này, vì tranh giành Minh ở lại tinh vực mà họ suýt chút nữa đánh nhau to.

Ai cũng hy vọng Minh Lạc lại tinh vực do quản lý, vì điều này không ai chịu nhượng bộ.

Năm chiến sĩ Thú Vương cộng một bộ lạc, tổng là 6 hành tinh, 6 cộng thêm sự "bất công" của Lạc, chuyện này căn không dễ chia chác!

Minh Lạc nhìn mà lo lắng ruột: "Tại sao lại vậy? Em cứ tưởng quan của họ đều rất tốt chứ."

Lê Nguyên Thanh nghiêm trang nói: đều nói em thiên

Minh Lạc nhíu mày: "Nhưng bộ này đến cả chiến Thú Vương cũng không có,

Minh Lạc im bặt. Đúng vậy, như... cậu có hơi vị một chút.

Lê Nguyên Thanh an ủi cậu: không phải lỗi của Em sẽ chăm sóc cho đứa nhỏ yếu ớt hơn nhiều đây là chuyện thường

Minh Lạc rầu rĩ: "Vậy phải sao bây giờ? Chẳng phải đi 6 hành tinh, hành tinh ở 2 tháng thật

Như vậy thì có vẻ công

Nhưng đừng quên, có những hành ở rất gần, nhưng những hành tinh lại ở xa!

Đặc biệt là trong trường hợp tinh vực.

Chỉ nói từ Đế quốc đến tinh Thú Nhân, đi đã mất hơn 20 ngày. vàng chạy đến nơi, ở được ngày lại phải xuất sớm đi đến tinh vực theo thì mới đảm mỗi hành tinh đều được 2 tháng.

Giờ phút này, Minh Lạc hận thể có 10 cơ mỗi cơ thể ở một cho xong.

Đôi mắt xanh thẳm của Lê Thanh lóe lên, trầm nói: "Cho nên, đề nghị tôi là không đi đâu cả."

Nghe vậy, Minh Lạc ngẩn ra: đi đâu cả?"

Lê Nguyên Thanh: "Nếu không cos nào phân thân, hơn làm thế nào cũng sẽ công, vậy thì không chọn ai

Minh Lạc trầm ngâm suy nghĩ.

Giọng Lê Nguyên Thanh dịu dàng, ta có thể chọn nơi tương đối 'trung tâm' 6 hành tinh để ẩn cư. có chuyện gì thì họ đến tìm em là như vậy công bằng tất cả mọi người."

Ừm, chỉ có hai người là và Lạc Lạc ẩn

Hắn cũng đã mong chờ từ rồi!

Hắn nóng lòng tìm lại tất các chiến sĩ Thú chẳng phải là vì ngày sao!

Lê Nguyên Thanh tiếp tục dùng điệu bình tĩnh và vẻ rất khách quan nói: vậy thì em sẽ không đi cả, họ cũng không lý do gì để nói thiên vị. Tuy nhiên họ đề nghị muốn lại thì em cũng nên từ Nếu không tất cả mọi đều muốn ở lại, tình hình sẽ giống như hiện Cách tốt nhất là -- cần em giúp giải quyết chuyện đó thì hãy để họ đến em."

Minh Lạc nghĩ đi nghĩ lại, thể không thừa nhận là cách công bằng nhất.

Ngoài cách này ra, cậu cũng nghĩ ra cách nào hơn.

Minh Lạc: "Được, vậy cứ làm thế đi."

Lê Nguyên Thanh mỉm cười: "Vừa trước đây tôi có ý một hành tinh, phong ở đó rất đẹp, hơn nữa trí cũng nằm ở 'trung tâm' của sáu nơi. ta cùng đi xem

Minh Lạc đột nhiên nghi ngờ nhìn Lê Nguyên Thanh: đây đã để ý? Trùng vậy sao, vừa vặn ở vị 'trung tâm'?"

Sao cậu có cảm giác người đã sớm chuẩn bị việc này rồi nhỉ?

Lê Nguyên Thanh nghiêm trang: "Trong hai năm qua, chúng đã đi khắp các ngõ của vũ trụ. Tôi đã nhìn khi xem bản đồ vực và lịch sử phát tinh tế, đúng hơi trùng hợp."

Minh Lạc nghĩ nghĩ, quả thực Thanh vì cùng cậu lại các bộ lạc năm mà đã đọc một lượng lớn liệu văn hiến, cũng cùng cậu đến mọi ngóc của vũ trụ, luôn bên cạnh cậu. Chắc trùng hợp thôi.

Minh Lạc nhanh chóng không còn rắm vấn đề này do đó cũng không phát ra Lê Nguyên Thanh lén thở nhẹ nhõm.

Tuy đã đưa ra quyết định nghĩ đến sự bất trong gia đình, Minh Lạc có hơi mất mát.

"Nếu là ở lục địa Hoang thì tốt rồi. Giữa bộ lạc, dù có ở nhau thì cũng chỉ cách vài núi... Vẫn ở trên một lục địa, nhiều nhất chỉ mất vài ngày đường..."

Đâu giống bây giờ, đi đến vực khác là phải nhiều thời gian như vậy.

Lê Nguyên Thanh: "Chưa chắc đâu."

Hắn không cho rằng đến lục Hoang Nguyên thì sự đấu gay gắt giữa các sĩ Thú Vương sẽ biến mất.

Lê Nguyên Thanh thậm chí còn thấy, có lẽ khi lục địa Hoang Nguyên, cuộc tranh của đám Tạ Văn sẽ kịch liệt hơn.

Bởi vì xã hội khác nhau.

Ở thời đại này, dù là tế hay khoa học thuật đều đã phát triển mức tự cung tự cấp.

Họ cần Minh Lạc, ngoài việc Minh Lạc giúp đỡ tỉnh ra thì nguyên nhân trọng hơn là vì, đây dường là một biểu tượng sâu trong xương tủy của thú nhân. Họ cảm chỉ cần có Tư ở đó thì sự phát triển hành tinh chắc chắn sẽ càng tốt hơn.

Cho nên dù có phải rước Lạc về để thờ cũng được.

Nhưng trong mấy ngàn năm không Tư Tế xuất hiện, người chẳng phải vẫn sống sao?

Nhưng ở lục địa Hoang Nguyên lại khác. Ở nơi Tư Tế tượng trưng cho cả.

Trong bộ lạc không có Tư chính là một đòn mạng đối với thực lực.

Cho nên nếu trở lại lục Hoang Nguyên, cuộc đấu sẽ chỉ càng thêm kịch

Rốt cuộc thì Tư Tế nhỏ hắn còn nhỏ tuổi, còn mang theo chút ngây

Quả nhiên Minh Lạc không tin "Tại sao lại nói vậy?"

Cậu cảm thấy chắc chắn là Lê Nguyên Thanh không rõ tình hình ở lục Hoang Nguyên, "Thực ra lục địa Nguyên nói lớn thì rất lớn, nhưng tất cả bộ lạc đều lục địa này, uống từ cùng một dòng sông... Bảy lạc lớn trước kia của đều chung sống rất tốt, không nhau."

Lê Nguyên Thanh nhướng mày: "Lạc chắc chắn là lúc đánh nhau không phải là lút sau lưng em chứ?"

Minh Lạc khẳng định: "Em rất chắn. Tuy họ... thỉnh sẽ có chút xích mích nhưng họ đều rất tốt."

Lê Nguyên Thanh không đưa ra kiến, trong lòng lại Những xích mích nhỏ thể ra trước mặt Lạc Lạc nhất là do không lén quyết được, không cẩn thận ra ngoài ánh sáng, đó bị Lạc Lạc hiện.

Minh Lạc thề thốt đảm bảo: không lừa anh đâu. bọn Đại Văn, Đồ Mãnh Thái Tinh còn ở lục địa Nguyên, họ nhất định chung sống rất tốt. Em không cần phải đau vì không thể nào thân, hành tinh này muốn đi, tinh kia cũng muốn đi."

Lê Nguyên Thanh bật cười: "Những này chỉ là nếu

Hắn vẫn giữ quan điểm vừa tuyệt đối không thể ổn được.

Minh Lạc nói một hồi liền nên hoài niệm: "Nếu cơ hội, thật muốn đưa đi xem nơi em từng sống."

Lê Nguyên Thanh xoa đầu cậu: có cơ hội."

Nhưng cả hai đều biết khả này không lớn, cũng có thể nghĩ như vậy

Trước khi ngủ, Minh Lạc vẫn tiếc nuối chuyện này.

Lê Nguyên Thanh đưa cậu về hương hắn, cậu lại có cách nào đưa Lê Thanh về quê hương mình...

Tiếc nuối mãi, hơi thở quen của người đàn ông bọc lấy cậu, Minh Lạc nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

---

"Tư Tế đại nhân... Tư Tế nhân..."

Trong lúc mơ màng, Minh Lạc như cảm thấy có đang gọi mình.

Cậu hơi mở mắt, ánh nắng qua những tán lá lổ chiếu lên mặt.

Minh Lạc theo bản năng nhắm lại, đợi thích ứng ánh sáng rồi mới mở lần nữa.

Hả? Khoan đã!

Sao lại có bóng cây?

Cậu và Lê Nguyên Thanh rõ đang ngủ trong phi làm gì có cây?

Minh Lạc đột nhiên giật mình, xung quanh, bốn phía là tiếng côn trùng kêu, hót.

Lúc này, cậu đang nằm trong khu rừng, cây cối cao, thân cây to đến một người đàn ông trưởng thành rộng hai tay mới hết.

Minh Lạc nhận ra loại cây Đây là một loại ăn quả, thân cây thẳng trơn láng, không có chỗ đặt Cho dù là móng của thú nhân biến về thú cũng rất khó được điểm tựa trên

Còn quả thì mọc ở ngọn mỗi lần hái đều thú nhân có cánh bay ngọn cây mới hái được.

Nhưng loại cây ăn quả này... phải chỉ mọc ở địa Hoang Nguyên sao?

Đây là một loại đặc sản lục địa Hoang Nguyên, là quả Chu Chu, quả màu đỏ, hơi ngọt.

Khi nạn đói xảy ra, không thú nhân đều dựa quả Chu Chu để chống cho đến khi vặt trụi cả

Lục địa Hoang Nguyên!

Minh Lạc từ từ mở to sao nơi này lại lục địa Hoang Nguyên!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=70]

"Tư Tế đại nhân, cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

Thú nhân vừa nãy vẫn luôn cậu vội vàng nói: Tế đại nhân, Tộc trưởng và Tộc trưởng Mãnh đánh nhau Ngài mau đi xem

Minh Lạc còn chưa kịp phản lại chuyện gì đang ra, sao cậu lại trở lục địa Hoang Nguyên?

Chẳng lẽ là đang mơ?

Cậu nhẹ nhàng véo tay mình cái, động tác rất nhưng cảm giác đau đớn rất mãnh liệt.

Thấy đau, không phải mơ!

Nhất thời Minh Lạc có hơi ngác.

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Chẳng lẽ là vì trước khi trong lòng cậu nghĩ những chuyện liên quan đến địa Hoang Nguyên, còn nghĩ nếu lục địa Hoang Nguyên chiến sĩ Thú Vương nhất sẽ rất hòa thuận, nên cậu đã xuyên về rồi?

Vậy, Lê Nguyên Thanh đâu?

Minh Lạc theo bản năng cảm hoảng loạn.

Cậu muộn màng nhận ra rằng thực sự không muốn xa Lê Nguyên Thanh.

"Tư Tế đại nhân? Tư Tế nhân?"

Đầu óc Minh Lạc rối bời, thấy bộ dạng sốt của thú nhân nên đành ném những suy nghĩ hỗn độn ra sau đầu, hỏi: họ... ở đâu?"

Thú nhân vội vàng nói: "Tôi ngài đi!"

Thú nhân chạy chậm phía trước, chạy vừa quay đầu nhìn Minh Lạc.

Nếu không phải sợ mạo phạm Tế đại nhân, hắn thật muốn vác Tư Tế vai cùng chạy đi.

Nhưng mà, có thể làm thú cho Tư Tế đại thì chỉ có chiến sĩ đằng Thú Vương mới có tư này, hắn ta không

Minh Lạc đi theo phía sau ta, phân tâm quan thú nhân này.

Thú nhân chỉ quấn váy da quanh hông, nửa thân ở trần, nhưng lại dùng số sợi tơ màu trắng quấn tung.

Tóc hắn ta rất dài, mặt rất đen, tóc che nửa khuôn mặt. Những sợi kỳ quái kia còn luôn quấn cổ, khiến cả người ta trông càng thêm quái

Minh Lạc nhìn chằm chằm vào hắn ta một lúc càng nhìn càng thấy khuôn này quen quen.

Còn nữa, Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh mà thú này vừa nhắc tới là

Nếu cậu thực sự xuyên không lục địa Hoang Nguyên, số các thủ lĩnh bộ của cậu dường như không có trưởng nào tên như

Không đợi cậu hỏi kỹ, họ đến nơi.

Chỉ thấy một con rắn khổng màu đen đầu đội quan đang đánh nhau túi với một con thú có thân đen nhánh, lông tóc gai nhọn.

Minh Lạc lại ngẩn ra.

Đây chẳng phải là hình thú Đại Văn và hình của Đồ Mãnh sao?

Khoan đã, Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh mà thú nói chính là họ?

Chuyện này rốt cuộc là thế chẳng lẽ họ cũng cậu cùng xuyên không về

"Tư Tế đại nhân đến rồi!"

Không biết thú nhân nào hô một câu, động tác hai vị tộc trưởng đang nhau long trời lở đất thoáng lại.

Nhưng hai người không ai phục cũng không dừng tay lập tức.

Mãi cho đến khi Minh Lạc tiếng: "Đều dừng tay

Khi nói chuyện, cậu cố ý thấp giọng, nghe rất nghiêm.

Dù sao cũng là người nắm cao nhất trong bộ từ nhỏ, khi Minh Lạc mặt đặc biệt dọa người.

Tộc trưởng Xà và Tộc trưởng đều dừng lại.

Hai người đánh nhau dữ dội, biến trở lại hình trên mặt trên người cả đều bị thương.

Minh Lạc thấy bộ dạng chật của họ, nhíu mày, Văn, ông lại đây."

Nghe vậy, Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh bỗng ngẩng lên, nhìn chằm chằm Minh "Tư Tế đại nhân... ngài đang ai vậy?"

Minh Lạc: "?"

Sao thế này?

Tộc trưởng Xà chẳng lẽ không là Tạ Văn sao?

Tạ Văn không phải là rắn quan màu đen sao?

Tộc trưởng Mãnh đau lòng mở "Lại có bộ lạc đến đầu quân cho Tư đại nhân ngài sao? Tộc trưởng bộ lạc mới đến là 'Đại Văn' à?"

Giọng điệu của ông ta vừa mát vừa đau lòng, như phát hiện cha mẹ giấu một gói kẹo, sau đó cả gói cho một trẻ khác ăn. Trong gói đó, ngay cả một cũng không muốn cho ta.

Tộc trưởng Xà cũng thấp giọng bã nói: "Tôi hiểu trong mấy bộ lạc lớn đây đều không có Tư Tế, có một mình Tư đại nhân ngài. Các bộ khác sẽ đến đầu cho ngài, chúng tôi sớm chuẩn bị tâm lý, chỉ không ngờ ngày này lại nhanh như vậy."

Minh Lạc: "..."

Cuối cùng Minh Lạc cũng xác hóa ra họ thật không biết cậu là ai.

Minh Lạc thăm dò hỏi: "Vậy, của các ông là

Nghe vậy, Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh như bị đánh ngang tai, không dám nhìn Minh Lạc, như thể vừa thấy chuyện gì đó cùng đau lòng.

Giọng Tộc trưởng Xà run rẩy: ngài ngay cả tên tôi cũng không nhớ sao?"

Mặt và hốc mắt Tộc trưởng đều đỏ lên, thê nói: "Bộ lạc mới đến quân cho ngài có phải rất hại không? Họ chắc tốt hơn chúng tôi..." nên có thể khiến quên mất tên của

Minh Lạc vội vàng nói: "...Không Tôi không quên!"

Tộc trưởng Xà và Tộc trưởng lập tức dùng ánh mong đợi nhìn cậu, như nói 'vậy ngài nói xem tôi là gì?'

Minh Lạc: "..."

Cậu thật sự không biết mà!

A a a!

Trong lòng Tư Tế đại nhân hơi phát điên.

Chuyện này rốt cuộc là sao

Đột nhiên trở về lục địa Nguyên thì thôi đi, cả đám Đại Văn cũng

Nhưng dường như chỉ có mình nhớ những chuyện xảy ở tinh tế, họ dường đều không nhớ!

Minh Lạc đột nhiên càng nhớ Nguyên Thanh, nếu hắn đây, cậu chắc chắn không phải xấu hổ và khó xử vậy!

Thấy Minh Lạc mãi không nói tên của họ, ánh của Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh đều ảm đạm xuống.

Minh Lạc nhanh trí nói: "Là này, vừa rồi tôi cẩn thận bị ngã một đầu va vào đá, rất nhiều đều không nhớ rõ."

Thế giới nguyên thủy không có bản mất trí nhớ, là lừa được ngay thôi

Quả nhiên vừa nghe thấy Tư bị ngã, thậm chí va vào đầu, hai vị trưởng cũng lập tức không màng chuyện khác, sắc mặt biến, vội vàng hỏi: "Tư bị ngã?! Có bị ở đâu không? Cần thuốc gì? Tôi lập tức lên Thú Thần hái thuốc!"

Ở lục địa Hoang Nguyên, chỉ núi Thú Thần mới thảo dược chữa bệnh. Núi Thần cách nơi này rất xa, ăn không uống chạy ngày hai đêm mới có đi về.

Nhưng Tộc trưởng Xà không quan nhiều như vậy, lập muốn đi núi Thú Thần.

"Khoan đã, tôi không sao, bây đã tốt rồi." Minh vội vàng gọi ông ta sau đó chắp tay sau lưng, giọng điệu trầm ổn tĩnh nói: "Chỉ là quên không ít chuyện thôi, nên không phải tôi ý quên tên các ông Các ông có bằng lòng lại cho tôi biết không?"

Các thú nhân quả nhiên rất lừa, lập tức nói cậu biết.

Tộc trưởng Xà tên là Tranh, trưởng Mãnh tên là

Minh Lạc lập tức bừng tỉnh, đó hỏi: "Có phải có người tên là Kình? có Tinh, Ưng nữa?"

Tề Ưng chính là chiến sĩ Vương thứ 5 mà tìm về.

Trong lòng Tộc trưởng Mãnh có ghen tị, Tư Tế nhân quên tên của họ lại nhớ rõ những người khác!

Tộc trưởng Mãnh hụt hẫng nói: là ai tôi không nhưng Tinh và Ưng đúng thủ lĩnh bộ lạc của ngài."

Minh Lạc trầm ngâm, không có voi xanh sao?

Cũng phải.

Dù sao Cá voi xanh cũng tinh vực Thâm Hải, ở đáy biển.

Lục địa Hoang Nguyên tuy cũng biển, nhưng cậu lại từng thấy sinh vật dưới biển nào ngoài cá và sò.

Tuy Minh Lạc không biết chuyện rốt cuộc là thế nhưng vẫn không nhịn được thêm: "Vậy có ai tên là... Lê Nguyên Thanh không? là các ông tách ba này ra một chút, dụ như Lê, Nguyên,

Hai vị tộc trưởng càng không gì cả, "Tư Tế nhân, không có ai tên vậy, rất kỳ lạ."

Hơn nữa họ cũng cảm thấy, Tế đại nhân hôm hơi khác so với trước

Minh Lạc: "..."

Đúng vậy, ở lục địa Hoang rất ít thú nhân tên hai chữ, đa số là một chữ.

Họ chỉ có tên, không có

Người có tên hai chữ chỉ Tư Tế.

Minh Lạc: "Được rồi, tôi biết

Sau đó lại ra lệnh cho người họ: "Tôi không nhìn thấy các ông đánh nữa, hiểu ý tôi không?"

Tộc trưởng Xà và Tộc trưởng nhìn nhau, không tình gật đầu.

Sau khi đuổi họ đi, Minh lại liếc nhìn thú vừa đến báo tin cho

Cậu nhìn khuôn mặt đen nhẻm đối phương, lại liếc những sợi tơ trắng quấn nửa thân trên, không nhịn được miệng hỏi: "Anh là...

Nếu cậu không nhìn lầm thì chắc là tơ nhện, nên đây là Quý Minh?

Thú nhân gãi đầu, vẻ mặt kính nói: "Bẩm Tư đại nhân, tôi là Nhện."

Hắn ta cũng không cảm thấy Tế không nhớ hắn gì kỳ lạ. Tư Tế tộc trưởng còn không nhớ thì sao biết thú nhân thường như hắn ta chứ.

Hơn nữa Tư Tế đại nhân tại đang hỏi tên ta đấy!

Trong lòng Nhện được sủng mà sợ.

Minh Lạc: "...Được rồi, Nhện. Hình của anh có chân thường chứ?"

Nhện sợ hãi nói: "Bình, bình mà."

Minh Lạc: "Mấy cái?"

Nhện nói: "Tám cái."

Minh Lạc: "Chúc mừng anh, có cái chân."

Nhện: ??

Không hiểu tại sao Tư Tế nhân lại muốn chúc mình, nhưng Nhện vẫn vui nói: "Cảm ơn Tư Tế!"

Trên đường về, Nhện gặp bạn Gấu, vui vẻ chia với Gấu: "Gấu, anh biết Tư Tế chúc mừng tôi có cái chân!"

Gấu: "?"

Gấu cũng không hiểu lắm: "Chẳng anh vẫn luôn có cái chân sao?"

Nhện nói: "Nhưng trước kia Tư đại nhân không chúc tôi."

Gấu: ...

Nhện nói có lý!

Đột nhiên thấy hâm mộ với

Lúc này Minh Lạc lại nghĩ, cả Quý Minh cũng đến lục địa Hoang Nguyên, Lê Nguyên Thanh... có phải cũng ở đây không?

Nếu hắn thật sự ở đây, sẽ ở đâu?

Sẽ là ở... đại dương sao?

Nghĩ đến đây, mắt Minh Lạc lên. Đúng rồi, lục Hoang Nguyên có một vùng

Cậu thường xuyên đến bờ biển đứng trên bờ biển về phía xa. Cậu từng thấy bên kia biển rộng nhất có một lục địa điều này đã trở thành niệm của cậu. Chỉ cậu chưa kịp tận nhìn thấy lục địa này thì chìm vào giấc ngủ ngàn

Mà hiện tại... trong đại dương, không chừng sẽ có Nguyên Thanh!

Trong lòng Minh Lạc có thêm phần kích động, lập muốn đi bờ biển tìm

Đang chuẩn bị xuất phát, Nhện nhiên lại vội vàng tới: "Không xong rồi! Tư đại nhân, Tộc trưởng Xà và trưởng Mãnh..."

Mày Minh Lạc nhíu lại: "Lại nhau rồi? Không phải vừa mới tách ra sao?"

"Không phải." Nhện nói một hơi: trưởng Xà, Tộc trưởng Tộc trưởng Tinh, Tộc trưởng đều, đều đánh nhau rồi!"

Minh Lạc: "??"

Minh Lạc: "Không phải chứ, đánh nào? Ai đánh ai?"

Vẻ mặt Nhện sợ hãi nói: hỗn chiến."

Minh Lạc: "..."

Đi theo Nhện đến chỗ hỗn quả nhiên nhìn thấy Tộc trưởng Xà và Tộc Mãnh ra, còn có thêm một tinh tinh lớn cao mét và một con ưng lồ đang bay lượn không trung, thỉnh thoảng xuống mổ mạnh một cái.

Trán Minh Lạc bắt đầu đau "...Dừng tay hết cho

Trong nháy mắt, bốn con thú dừng lại.

Minh Lạc mặt không biểu cảm "Chuyện này là sao?"

Bốn con thú nhìn nhau, sau con tinh tinh lớn trở lại hình người nói: Tế đại nhân, tháng này đến bộ lạc chúng tôi phụng ngài. Hôm nay đúng ngày đến đón ngài. là tôi vừa đến, trưởng Xà và Tộc trưởng Mãnh lật lọng, còn vung tay tôi."

Tộc trưởng Mãnh lập tức nói: nay tình hình khác, Tế đại nhân bị ngã! lạc các người không thích hợp Tư Tế đại nhân thương, ở lại chỗ tôi tốt nhất!"

Tộc trưởng Ưng không vui: "Nếu Tế bị thương thì đến bộ lạc của tôi. lạc tôi có thuốc tốt nhất, hang ổ khô ráo mại nhất, thích hợp để Tế dưỡng thương nhất."

Tộc trưởng Xà muốn nói lại "Hang ổ của tộc các người đều ở trên trên vách núi. Tư Tế đại thích ở trên mặt lỡ như không cẩn thận xuống thì sao?"

Tộc trưởng Ưng giận dữ: "Tôi để chuyện đó xảy sao?"

Tộc trưởng Tinh cũng rất tức "Rõ ràng tháng này đến lượt tộc chúng tôi phụng Tư Tế, tộc các người vào cái gì?!"

Tộc trưởng Mãnh: "Dựa vào thực của chúng tôi mạnh

"Phi!"

Nói một hồi, bốn vị tộc lại muốn đánh nhau.

Minh Lạc: "…………"

Minh Lạc đột nhiên nhớ tới thề thốt đảm bảo Lê Nguyên Thanh trước khi tối qua.

-- Nếu trở lại lục địa Nguyên, các chiến sĩ Vương nhất định sẽ chung rất hòa thuận, bởi vì họ trên cùng một mảnh uống nước từ cùng một sông...

Hóa ra là cậu nghĩ nhiều

Cũng may Lê Nguyên Thanh không đây, nếu không thì sự rất mất mặt!

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Vợ ơi anh dưới biển, mau tới

Cá voi xanh: Tư Tế nhỏ, cũng ở dưới biển!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận