Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 63 / 72  ·  87.5%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 63
07/07/2026 00:31· 5,241 từ

Ở Đế quốc, Văn Dực Lâm ngược bận xuôi, chưa làm Hoàng đế mà đã trải nỗi khổ của người làm đế.

Hắn thậm chí còn bắt đầu thề trong lòng, nếu vị hoàng đế này thực truyền cho hắn thì hắn sẽ tức truyền lại cho trai.

Dù sao cũng đều là người họ Văn, đúng không?

Ai làm Hoàng đế chẳng như Chỉ cần không phải là được.

Tuy ở Đế quốc nhưng Văn Lâm vẫn luôn lo cho chuyến đi đến tộc Nhân này.

Lúc đầu, ngày nào hắn cũng tin nhắn cho Lê Thanh, một ngày hỏi ba Đến đâu rồi? Có thuận lợi Tiểu thiếu gia có không?

Sau đó Lê Nguyên Thanh thấy chặn hắn luôn.

Văn Dực Lâm chuyển sang hỏi mình: Đến đâu rồi? thế nào? Tiểu thiếu gia khỏe không?

Sau đó Tạ Văn cũng bị hỏi đến phiền, cũng hắn luôn.

Văn Dực Lâm tức giận, trực tìm Quý Minh và Lục Tử để hỏi.

Là cấp trên trực tiếp của Quý Minh và Tiểu Tử nào dám chặn Đại tử điện hạ?

Chỉ có thể ngày ngày chịu sự quấy rối của hoàng tử, báo cáo tình mới nhất theo thời gian thực.

Vì thế đối với tình hình tộc Thú Nhân, Văn Lâm cũng coi như rõ.

Vốn tưởng rằng mọi chuyện đã giải quyết, chỉ cần cha mẹ, tiểu thiếu gia anh em tốt cùng trở về được.

Kết quả Tạ Văn gửi một "đại quân nhanh chóng đây" khiến Văn Dực Lâm xảy ra chuyện gì, làm sao ngồi yên được nữa, nói hai lời liền dẫn đoàn đến.

Khi Văn Dực Lâm dẫn đại xuất phát cũng không giếm hành tung của mình. dân mạng Đế quốc nhìn thấy quân rầm rộ rời ai nấy đều ngơ ngác.

"Đại hoàng tử điện hạ lại đánh trận ở đâu

"Không phải chứ, không phải chứ, muốn đánh trận nữa

"Chẳng phải vừa đánh xong Liên sao?"

"Nhìn hướng đi này, Đại hoàng điện hạ không phải muốn đến hành tinh Thú chứ?"

"Mẹ kiếp! Có khả năng lắm Họ hàng của họ tôi có tin nội bộ, quân tộc Hải Yêu cũng đang đường đến hành tinh Nhân!"

"Thật hay giả? Dựa vào tình lần trước chúng ta thủ với tộc Hải Yêu phó Liên Bang, chẳng lẽ lần Đại hoàng tử bệ muốn cùng tộc Hải Yêu phó hành tinh Thú Nhân?"

"Ôi trời! Nếu là như vậy kích thích quá! Đại tử điện hạ chẳng lẽ sự có thể đánh hạ được Thú Nhân?"

Phải nói rằng, kể từ sau chiến giữa Đại hoàng Văn Dực Lâm và Liên lòng tin của cư dân mạng quốc đã tăng lên ít. Hơn nữa họ còn rằng, nếu thực sự phải đánh trận với hành tinh Thú Nhân, hoàng tử điện hạ của nhất định cũng có thắng!

Không ngờ khi Văn Dực Lâm thấy những bình luận hắn cảm thấy không thể tượng nổi.

Có phải bọn họ hiểu lầm về hắn không?

Lần trước có thể thắng Liên nguyên nhân then chốt là do có Tư Tế đó mà!

Văn Dực Lâm một đường không tăng tốc, cuối cùng đến gần hành tinh Thú sau đó gặp đại quân tộc Yêu.

Đại quân tộc Hải Yêu cũng như đại quân Đế đều được trang bị đầy đủ, trong tư thế sẵn chiến đấu bất cứ nào.

Nhưng Văn Dực Lâm lại không biết về kế hoạch thủ với tộc Hải Yêu, chỉ Tạ Văn không nói, Lê Thanh cũng không nói.

Không biết rốt cuộc tình hình thế nào, Văn Dực không dám hành động thiếu nghĩ, chỉ có thể đợi tin tại chỗ, giằng co tộc Hải Yêu.

Đầu tiên hắn liên lạc với Nguyên Thanh, kết quả nằm trong danh sách đen Nguyên Thanh, không liên lạc

Lại liên lạc với cha mình, nằm trong danh sách

Văn Dực Lâm đành phải liên với mẹ mình, kết rất kỳ lạ, Tạ Vi không nghe máy của hắn.

Càng kỳ lạ hơn là, ngay Minh Lạc cũng không máy!

Văn Dực Lâm lẩm bẩm: “Sao người đều kỳ lạ vậy? Chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện gì rồi?”

Hắn chỉ có thể tìm Quý

Cũng may lần này không xảy sự cố gì, Quý bắt máy. Nhưng vừa bắt biểu cảm của Quý Minh liền nên vi diệu.

Văn Dực Lâm: “Rốt cuộc đã ra chuyện gì? Mẹ đâu?”

Quý Minh vội vàng nói: “Bẩm hoàng tử điện hạ, hậu Tạ Vi gần đây thích ứng với cơ thể mới, thời có hơi không nên mấy ngày nay đều trên phi thuyền. Người ngoài như tôi cũng không được gặp Hoàng

Văn Dực Lâm nhíu mày: “Thích với cơ thể mới? thời gian xem quang não chút cũng không có sao?”

Văn Dực Lâm chỉ biết kế dung hợp gen, chỉ Hoàng hậu dung hợp sinh máy móc của Liên Bang, chứ biết còn dung hợp gen của Cá voi xanh.

Gen của Cá voi xanh quá tiếng, ở tộc Hải càng là thứ mà tất tộc Hải Yêu đều khao khát. để người khác biết Vi dung hợp gen của voi xanh thì điều này cũng gây rắc rối cho Tạ Vi.

Vì vậy, chuyện tộc Thú Nhân Tạ Vi dung hợp của Cá voi xanh, ngoài người trong phòng thí nghiệm ra chỉ có mấy người tin cậy mới biết.

Chuyện này Tạ Văn cũng không cho Văn Dực Lâm, định để Tạ Vi tự

Quý Minh: “À, cái này…”

Văn Dực Lâm: “Có gì thì nói thẳng, ấp a úng làm gì?”

Quý Minh mếu máo: “Điện hạ, là đợi ngài gặp hậu nương nương rồi hãy Chuyện của Hoàng hậu, thuộc hạ sự không dám bàn Tóm lại, bệ hạ gần cũng có chút sầu não…”

Hắn sao dám nói Hoàng hậu hợp gen của Cá xanh chứ!

Đó là gen của mấy chục sinh vật, biến thành dạng gì… một tên lính như hắn sao dám bàn luận!

Không thấy bệ hạ hói đầu sao!

Văn Dực Lâm nghĩ cũng phải, không rối rắm vấn này nữa, mà hỏi: “Vậy sao tiểu thiếu gia cũng không máy? Tiểu thiếu gia xảy ra chuyện gì chứ?”

Biểu cảm của Quý Minh càng quái hơn, “Cái này, thiếu gia hiện tại… e không rảnh.”

Văn Dực Lâm: “Tại sao không Các người không giúp thiếu gia làm việc sao? cho ngài ấy nghỉ ngơi à? đến mức không có gian nghe máy sao!”

Quý Minh: “Chuyện này… chúng tôi giúp được tiểu thiếu chúng tôi cũng không dám vào, nếu không hậu quả sẽ nghiêm trọng.”

Văn Dực Lâm: “Hậu quả gì?”

Quý Minh suy nghĩ một lúc, đó nghiêm túc nói: là chiến tranh giữa các sao.”

Văn Dực Lâm: “??”

Văn Dực Lâm lại hỏi Tiểu và đám Hùng Viễn, họ đều nói năng khiến Văn Dực Lâm thực sự bội.

Hắn nào biết được, Minh Lạc này cũng đang hoang

Tạ Văn, Cá voi xanh và Mãnh, cả ba người nhìn chằm chằm vào cậu, đợi sự lựa chọn của cậu.

Là về Đế quốc? Hay đến vực Thâm Hải? Hay ở lại tộc Thú Nhân?

Tạ Văn nói có sách mách chứng: “Tiểu thiếu gia, vẫn luôn sống ở Đế Đế Đô Tinh có bạn và bạn bè của thiếu gia, đứa trẻ tên Lâm kia ngài còn nhớ không? nghe nói cậu ta còn tìm mấy lần đấy.”

Nói đến đoạn sau còn chơi đánh vào tình cảm: chi, quan hệ của ngài Nguyên Thanh… Ừm, ông cụ Tống đang ở Đế Đô sức khỏe ông ấy không hai người cũng phải về thăm ấy chứ?”

Ông không biết xấu hổ mà vào tình cảm như Cá voi xanh sao lùi bước: “Chuyện này đơn giản Đón người đến thẳng vực Thâm Hải chẳng phải được rồi sao? Tư Tế nhỏ, cũng đừng quên thân phận hiện của Lê Nguyên Thanh. Cậu thấy hắn trở về Đô Tinh thì có giống như bây giờ Nghĩ cho thanh danh chính hắn, nghĩ cho thanh của nhà họ Tống đi.”

Tộc Thú Nhân không có bài cảm để đánh, Đồ chỉ có thể diễn bài nhục. Một thú nhân cao lớn mãnh tới hai mét vậy mà mắt đỏ hoe, ngào nói: “Tư Tế đại nhân, Thú Nhân thật sự… không thể có ngài… Ngài nhìn xem vết thương chằng chịt nhìn xem tinh cầu loạn này đi. Tư Hắc Ám trước đó khiến các tộc nhân tổn quá sâu, hiện tại tất cả nhân đều coi ngài là tâm coi ngài là Thần Thú trần. Nếu ngài đi, nhất định sẽ cảm là ngài bỏ rơi họ, Thần bỏ rơi họ…”

Minh Lạc cảm thấy ai nói có lý: “…”

Cậu và Nguyên Thanh quả thực về thăm ông cụ

Nguyên Thanh trở về Đế Đô e là cũng sẽ ra một cơn bão mới.

Tộc Thú Nhân cũng quả thực trong quá trình tái các thú nhân đều rất cậu…

Mọi người đều nói rất có

“Cái đó…” Minh Lạc định ngắt cuộc tranh luận của

Cá voi xanh cười nhạo một “Sao thế? Lại chơi thế thân à? Đây Tế nhỏ như thế thân tên phế vật kia

Đồ Mãnh: “Ta không có ý Tư Tế đại nhân độc nhất vô nhị, trên này không còn ai có thể sánh với Tư Tế nhân!”

Tạ Văn: “Ta thấy ngươi chính có ý đó. Cá xanh nói không sai, các bị tên Tư Tế đó làm thương, bây giờ muốn thiếu gia đến an ủi tim các ngươi sao? Tiểu thiếu oan uổng biết bao, chuyện đâu do ngài ấy làm? Tiểu gia, đừng quan tâm bọn họ nữa, chúng mau về Đế quốc

Cá voi xanh: “Chậc, nghe này rể. Nếu ngươi thật cảm thấy bổn tộc trưởng đúng, vậy thì nên để Tư nhỏ về tinh vực Hải cùng ta mới đúng.”

Tạ Văn: “Tinh vực Thâm Hải năm sống dưới nước, thiếu gia không phải hải ngươi bảo ngài ấy làm sao lâu dài dưới nước Khi ngươi nói những lời tại sao không suy nghĩ cho thiếu gia nhiều hơn? Ngươi thật kỷ, hóa ra ngươi đều bản thân mình, không nghĩ cho tiểu gia một chút nào.”

Đồ Mãnh: “Hành tinh Thú Nhân chúng ta toàn là địa, Tư Tế đại nhân cùng chúng ta là thích hợp

Minh Lạc: “Cái đó, tôi nói hay là mọi người…”

Cá voi xanh nổi giận: “Được bổn tộc trưởng lười nhảm với các ngươi, trực ra tay xem thực lực đi!”

Tạ Văn: “Ha, ta đã sớm xem ngươi rốt cuộc tư cách gì mà ngông như vậy!”

Đồ Mãnh: “Nếu các ngươi muốn thì Đồ Mãnh ta chỉ có thể chiều theo.”

Dứt lời, ba người đồng thời ra hình thú.

Bạch tuộc khổng lồ múa may tu của mình, so bình thường còn mọc thêm cái đầu bạch tuộc!

Nếu quen biết Cá voi xanh sẽ biết, một khi để lộ tất cả các ra thì có nghĩa là hắn vào trạng thái chiến mạnh nhất!

Hình thú cự mãng dài hơn mét! Trên hình thú thô to hơn cả người thành kia bao phủ một lớp đen bóng loáng lạnh

Kim quan trên đỉnh đầu trông kỳ quái dị. Nhưng Văn Dực Lâm ở đây nhất định sẽ phát hiện ra, ra trước đây khi hắn luyện tập đối chiến hắn đều nhường nhịn, thậm chí chưa dùng đến năm phần sức

Hình thú của Đồ Mãnh thì hãn đáng sợ như khi, bộ lông khắp người bén như lớp giáp của loài chỉ cần đến gần sẽ bị những gai nhọn sợ đó đâm thủng cơ thể!

Nếu ai cũng không phục ai, thì xem ai thắng!

Mặt Minh Lạc đen lại.

Minh Lạc: “Tôi nói một lần

Lời còn chưa dứt, ba con khổng lồ đã lao đánh nhau loạn xạ.

Cả ba đều là chiến sĩ Vương, thực lực ngang ngang sức.

Minh Lạc: “…”

Tư Tế đại nhân tức giận.

Hơn mười ngày nay được tộc Nhân tiếp đãi ăn uống tốt, hơn 100 cách biến thịt dị thú thì ăn 80 loại, không phải ăn không trả tiền đâu.

Ngay sau đó, một luồng năng cảm ứng khổng lồ cuộn như đại dương, giống thiên la địa võng không gì nổi bao trùm xuống!

Minh Lạc thúc giục huyết mạch đằng trong cơ thể. bao phủ huyết mạch đồ lên toàn thân, sức mạnh huyết mạnh mẽ chuyển hóa sức mạnh đồ đằng. Trong hình phảng phất như có ngàn sợi tơ nhện ngay lập tức băng ba hình thú khổng kia tại chỗ!

Ngay sau đó, dưới sự điều của cậu, ba hình khổng lồ kia thu nhỏ với tốc độ mắt thường có thấy được… Cứ thu lại cho đến khi chỉ cao bằng đầu gối người lớn, Lạc mới thu hồi huyết mạch đằng.

Cá voi xanh cứng đờ, bốn đầu bạch tuộc hoàn lơ lửng giữa không trung.

Trước đây hắn thu nhỏ là thiên phú gen của Hắn không chỉ có thể ảo để che giấu cơ thể dựa theo môi trường, việc biến lớn biến nhỏ chuyện dễ như trở bàn

Hắn chưa bao giờ biết hóa Tư Tế nhỏ cũng thể điều khiển cơ thể biến hắn thành… trở nên nhỏ như thế này!

Đồ Mãnh cũng là lần đầu trải qua tình huống

Hình thú đáng tự hào của ta đã biến mất! vào đó là bộ dạng như một con thú non, cả Đồ Mãnh đều không

Chuyện này rốt cuộc là sao?

Không phải đều nói Tư Tế yếu. Bởi vì Tư không có hình thú huyết mạch đồ đằng, nên họ bảo vệ, cần tận tâm che chở sao?!

Ngay cả tên Tư Tế Hắc kia, nếu không phải ta có thể điều khiển thú thì khi gặp dị thú cần thú nhân bảo mà!

Thế này mà gọi là yếu Cậu có thể biến ta thành thế này

Chỉ có Tạ Văn thường xuyên Tư Tế biến thành trang trí là tương đối tĩnh, chỉ sững sờ vài giây. khi phát hiện sắc Minh Lạc rất khó coi lập tức chọn im lặng không gì.

Minh Lạc nhìn ba con thú chỉ cao bằng đầu mình, xụ mặt, gõ mạnh đầu từng người, gõ không chút khí nào. Trên đầu người đều bị cậu đánh cái.

“Các người có phải là đều hiểu tiếng người không

Ba con thú đồng thời lắc

Sau khi cơ thể thu nhỏ thực lực dường như giảm xuống, cảm giác đau càng mạnh hơn.

Lần này bị Minh Lạc gõ mức đầu họ ong

“Không phải muốn đánh nhau sao? nữa đi! Tiếp tục đi, tôi nhìn mọi người cứ đánh như vậy đi.”

Ba con thú: “…”

Đùa gì vậy, như này thì thế nào được?!

Kỹ năng thiên phú không dùng chẳng lẽ cứ ngươi ta một cái, ta đá một cái như vậy sao?

Thế này có khác gì trò con đâu?!

Họ không thể mất mặt như

Ba con thú ngươi nhìn ta, nhìn ngươi, vẻ mặt mang theo ghét bỏ nhưng ai ra tay nữa.

Minh Lạc mặt không biểu cảm họ: “Không đánh nữa

Ba con thú lại đồng thời đầu.

Lúc này Minh Lạc mới mở nói: “Nếu các người đánh nữa, vậy đến lượt nói.”

Cậu khoanh tay trước ngực. Có thấy ba đứa nhỏ biết sai rồi nên giọng dịu đi, nói: “Nếu các người không muốn tôi rời vậy chỉ có một cách.”

Ba con thú nhanh chóng dựng lên, nhìn Minh Lạc chớp mắt.

Minh Lạc hắng giọng, nói: “Mọi đều là chiến sĩ Vương của tôi, chúng ta người một nhà. Người một thì không nên đánh giết giết, làm sứt mẻ cảm. Tuy nhiên, để công bằng, cũng không thể thiên vị. Cho tôi vừa mới đưa ra quyết định, lịch tinh một năm có 12 phải không? Tôi ở quốc 3 tháng, ở vực Thâm Hải 3 tháng, đó ở hành tinh Thú Nhân tháng. Như vậy rất công bằng không? Các người không kiến gì chứ? Có kiến thì có thể ra.”

Ba con thú nhìn nhau.

Mỗi nơi ở 3 tháng?

Cá voi xanh là người đầu muốn phản đối, dựa đâu mà chỉ có 3

Nhưng hắn vừa định nhảy dựng thì Minh Lạc đã lùng nói: “Phản đối

Cá voi xanh: “…”

Con mẹ nó, vừa nãy cậu có ý kiến thì thể nêu ra mà!

Minh Lạc lờ đi tâm trạng ba con thú, tự nói: “Xem ra mọi người rất hài lòng với quyết định vậy sau này cứ mà làm.”

Cá voi xanh tức giận bất không tình nguyện giơ cái xúc tu lên: Vậy 3 tháng nữa đâu?!

Một năm mười hai tháng, một ba tháng. Hiện tại chỉ có ba nơi, vậy ba tháng nữa đâu? Tính thế

Minh Lạc: “À, ba tháng đó, muốn đi tìm các sĩ Thú Vương khác.”

Ba con thú: “???”

Ba con thú: Cái quỷ gì? muốn tìm các chiến Thú Vương khác?!

Minh Lạc nói: “Trên tay Cá xanh có bốn tấm thú. Một tấm là của tộc Hải Yêu, ba tấm còn anh cướp ở đâu Tôi định đi đến ba tinh mà anh cướp được để chắc họ cũng là hậu duệ thừa của tôi.”

Tạ Văn và Đồ Mãnh đồng nhìn về phía Cá xanh: Không được nói! Tuyệt không được nói!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=63]

Minh Lạc lại nói: “Ngoài tổng sáu tấm da thú mọi người ra, còn một da thú vẫn luôn không rõ tích, cũng không biết lạc này hiện tại thế rồi…”

Liệu có ẩn cư giống như Thú Nhân không? Hay đã vĩnh viễn biến mất quá trình tiến hóa của nhân

Không tìm ra câu trả lời Minh Lạc không thể tâm.

Ba con thú: Ngoài bọn họ còn có thú khác!

Ba con thú không đánh nhau

Không những không đánh nhau, ba thú còn nhìn nhau, đưa ra quyết định trong

Tuyệt đối không thể để thú đến sau mà vượt trước!

Minh Lạc: “Xem ra mọi người không có ý kiến, không?”

Lần này ba con thú gật vô cùng ngoan ngoãn, như ấu thú nghe lời, còn dáng vẻ hung thần ác vừa rồi.

“Rất tốt.” Minh Lạc lần lượt trừ áp chế cho chờ họ hồi phục xong không quên cảnh cáo một câu: để tôi biết mọi lại đánh nhau…”

Tạ Văn mỉm cười: “Sẽ không tiểu thiếu gia yên chúng tôi đều là người trọng thể diện.”

Cá voi xanh: “Bổn tộc trưởng giống người hẹp hòi vậy sao?”

Đồ Mãnh: “Tư Tế đại nhân đúng, Đế quốc bệ nói đúng, Lam tộc trưởng cũng rất đúng.”

Thấy cuối cùng họ cũng “chung vui vẻ”, Minh Lạc tâm, xua tay xoay người đi.

Đợi cậu đi rồi, ba người tức sầm mặt xuống.

Tạ Văn: “Chính xác mà nói, có ba chủng tộc cùng với một cái đã mất.”

Cá voi xanh: “Ta đương nhiên hai tấm da thú lại là do chính tay cướp được.”

Đồ Mãnh: “Mau nghĩ cách, có ngăn cản Tư Tế nhân thì cứ ngăn ngài chúng ta lén giải quyết là

Đừng có đến nữa, một cái đừng!

Ba tinh vực lớn của họ những tinh vực tương mạnh trong vũ trụ. Bị voi xanh cướp mất sách da thì chắc chắn là vực nhỏ. Mà nhỏ đồng với yếu.

Dựa theo tính cách ăn mềm ăn cứng của Tư đại nhân, e là đến đó sẽ ở lại tinh vực để giúp đỡ phát

Chuyện này tuyệt đối không được!

Bây giờ một nơi ở ba nói là ba tháng còn phải trừ thời gian đường nữa?

Đợi khi tìm được các chiến Thú Vương khác, đến đó đừng nói ba tháng, hành tinh hai tháng cũng không để chia! Lại trừ thời gian đi đường thì tháng cũng không đến!

Ba người đoàn kết chưa từng cùng nhau bàn bạc sách.

Minh Lạc không biết tính toán của họ, cậu chỉ thấy mệt.

Vừa về đến lều liền thấy Nguyên Thanh cũng đã về, lập tức nhào vào hắn: “Mệt quá!”

Lê Nguyên Thanh thuận thế ôm người, hỏi: “Nghe nói chút nữa xảy ra chiến giữa các vì sao?”

Mặt Minh Lạc đỏ lên, rầu nói: “Em cũng không sẽ như vậy…”

Trước đây ở lục địa Hoang cậu là Đại tư sở hữu bảy bộ lạc!

Nhưng vì bảy bộ lạc đều trên cùng một lục Sau này khi nạn đói ra, nơi mà mọi người sống không xa nhau. Cậu thể hôm nay đi bộ này xem, ngày mai đi bộ kia dạo, căn bản sẽ không vấn đề như hiện tại!

Thời đại khác rồi…

Mỗi bộ lạc đều ở một vực khác nhau.

Khác hành tinh nhưng cùng một vực thì còn dễ Phi thuyền đủ nhanh thì thể đi về trong cùng một

Nhưng đây là khác tinh vực!

Lê Nguyên Thanh bật cười.

Vì sắp về Đế quốc, tộc Nhân đã chuẩn bị chục tấn thịt dị thú họ mang về.

Đây là thức ăn tương lai Minh Lạc, Lê Nguyên không yên tâm giao cho khác. Hôm nay hắn đã tự kiểm tra kỹ càng thận, xác định không có đề gì mới cho người chuyển phi thuyền.

Sau đó liền nghe nói về tích "Hải vương" của Tế nhà mình.

Lê Nguyên Thanh rất tò mò: Lạc trấn an họ thế nào?”

Minh Lạc kể lại kế hoạch tháng của cậu cho nghe.

Lê Nguyên Thanh cười khẽ thành

Khó trách hắn nghe Mắt cảm nói Tư Tế đại nhà mình rất "hải vương", hơi tra (nam), đi khắp chủng tộc gieo tình rồi không chịu ở lại. khiến cho tộc trưởng Cá voi của họ cam tâm tình nguyện lại.

Bây giờ nghe Minh Lạc nói vậy, đúng là có giống thật.

Thấy hắn cười, Minh Lạc có ngượng ngùng: “Anh cười gì? Anh cảm thấy em như vậy không tốt sao?”

“Không.” Trong đôi mắt xanh thẳm Lê Nguyên Thanh tràn ý cười: “Tôi cảm thấy Lạc đáng yêu.”

Minh Lạc hất cằm, trên khuôn kiêu ngạo tinh xảo theo một chút bất mãn: anh nói em như vậy, khác không ai dám em như thế.”

Lê Nguyên Thanh đã nắm rõ tình nhỏ của Tư “ừm” một tiếng, nói: “Bởi chỉ có tôi từng thấy Lạc đáng yêu.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc nói không lại hắn, khoát trừng mắt nhìn một cái rồi không nói ngược lại khẽ thở dài một “Đôi khi họ giống trẻ con vậy, rõ ràng người làm tộc trưởng, làm đế mà… Vì chuyện nhỏ nhặt mà so đo từng li tí.”

Có lẽ là cậu luôn nhớ thân đến từ lục Hoang Nguyên, là lão tổ của họ, cho nên trong lòng Lạc cũng luôn coi là những đứa trẻ trong lạc.

Ánh mắt Lê Nguyên Thanh lóe nói: “Có lẽ là cô đơn đi.”

Minh Lạc ngẩn ra: “Cô đơn?”

Lê Nguyên Thanh mặt không đỏ không đập nói: “Bởi chỉ có ba người họ chiến sĩ Thú Vương. Ba người lại ở địa vị đã không còn cần theo tiền tài và danh lợi nữa.”

Minh Lạc gật đầu: “Đúng là vậy.”

Lê Nguyên Thanh: “Hiện tại có ít gia đình có năm sáu anh chị em nhà. Họ cùng nhau chơi đùa vã, chẳng bao giờ buồn chán hay cảm thấy việc gì làm.”

Minh Lạc: “Nói như vậy thì là em nên nhanh tìm những chiến sĩ Thú còn lại về.”

Lê Nguyên Thanh: “Không sai. Chờ nhà đông anh chị họ có thể tự chơi nhau.”

Chờ chiến sĩ Thú Vương nhiều ngày nào họ cũng tranh giành đến sứt đầu trán xem Lạc Lạc nên ở tinh nào.

Ừm, đến lúc đó vì công Lạc Lạc chắc chắn không đi hành tinh nào

Sau đó, sẽ luôn ở bên hắn.

Lê Nguyên Thanh lại bổ sung câu: “Đông người rồi tình cảm của họ nhất sẽ rất tốt.”

Minh Lạc gật đầu thật mạnh: vậy, ba người đi nhau, chắc chắn sẽ người bị bỏ lại, như vậy dễ cãi nhau. Xem chúng ta phải nhanh chóng tìm các chiến sĩ Thú Vương

Trong lòng Lê Nguyên Thanh khẽ bỗng nhiên nói: “Chuyện khoan hãy vội. Còn chuyện có lẽ nên gấp hơn chút.”

Minh Lạc: “Chuyện gì?”

Lê Nguyên Thanh trước nay luôn người rất biết nắm cơ hội. Hắn biết giờ này không có bất kỳ sự bị nào, thậm chí cả một khung cảnh đẹp chút cũng không có, lúc này không phải là thời điểm cầu tốt lắm.

Nhưng hắn không nhịn được.

Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay Lạc, đặt lên môi nhẹ, nửa quỳ trước mặt Lạc, thận trọng nói: “Lạc Lạc, muốn kết hôn với

Minh Lạc ngẩn ra: “Hả?”

Minh Lạc thật sự không ngờ Nguyên Thanh lại đột đề cập đến chuyện này.

Tuy rằng… tuy rằng họ ở nhau, quả thực là đến mục đích kết hôn…

Đôi mắt xanh thẳm của Lê Thanh phản chiếu rõ hình bóng cậu, như thể giới của hắn chỉ có một Minh Lạc: “Chúng ta về Đế quốc rồi kết được không?”

Minh Lạc nhìn vào mắt hắn, hiểu sao lại hơi mặt: “Cái này…” Cũng không không được.

Lê Nguyên Thanh tưởng cậu muốn chối, vội vàng nói: biết là có hơi nhanh, ta ở bên nhau cũng chưa lâu, nhưng mà tôi…”

Lo lắng bị từ chối, Lê Thanh cũng bắt đầu sốt ruột, trong cái khó cái khôn nói: “Một mình em không quản nổi nhiều trẻ như vậy, tôi có giúp em. Đám Cá voi xanh nghe lời, sau này tôi sẽ dỗ… Hơn nữa, trẻ con gia đình đơn thân dễ cảm thấy cô Chúng ta không chỉ tìm lại các chiến Thú Vương khác mà còn xây dựng một gia đình trọn em thấy sao?”

Minh Lạc: “…”

Lê Nguyên Thanh nói rất đúng, rằng cậu cũng chưa là từ chối.

Lê Nguyên Thanh: “Lạc Lạc…”

Minh Lạc đỏ mặt, ừm một “Em cũng chưa nói đồng ý.”

Dừng một chút, lại nói: “Em ý.”

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Để bọn nhỏ cảm thấy cô đơn, ta nên nhanh chóng tìm chiến sĩ Thú Vương khác về.

Cá voi xanh, Tạ Văn, Đồ Đệt! Nghe ta nói cảm ơn ngươi, vì

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận