Sáng / Tối
Cảng tinh hạm quy mô lớn của Đế Đô Tinh.
Động lực năng lượng mà tinh hạm viễn chinh cỡ lớn cần là điều mà tinh hạm nhỏ không thể so sánh được, trực tiếp cần gấp mười lần.
Nhưng tinh hạm cỡ lớn có một ưu điểm là khi ở trên tinh hạm, bạn hoàn toàn không có cảm giác gì, thậm chí không cảm nhận được tinh hạm đang bay, giống như đang ở trên mặt đất bình thường vậy.
So với các loại tinh hạm cỡ lớn khác, tinh hạm viễn chinh lại sở hữu nhiều thiết bị giải trí hơn.
Để người đi viễn chinh không cảm thấy cô đơn trong vũ trụ, tinh hạm viễn chinh được trang bị đủ loại đồ ăn ngon, trò chơi vui.
Cũng vì thế mà mỗi lần trước khi tinh hạm viễn chinh cỡ lớn xuất phát đều cần chuẩn bị không ít vật tư.
Các thùng vật tư không thể vận chuyển bằng nút không gian được chuyển lên tinh hạm. Có người tinh mắt phát hiện ra, những xe vật tư được chuyển lên đều là những thứ mà người bình thường không mua được, hơn nữa đều có giá trị xa xỉ. Đặc biệt là những loại rau củ quả quý hiếm kia, từng thùng từng thùng cứ như là không cần tiền vậy.
Bình thường hệ thống vận chuyển của tinh hạm đều có thể giao cho robot AI làm.
Tuy nhiên không biết có phải là để đề phòng hệ thống robot AI bị xâm nhập hay không mà chủ nhân của tinh hạm này lại chọn dùng toàn bộ sức người để bốc vác.
Không chỉ vậy, binh lính canh gác bên ngoài tinh hạm sẽ kiểm tra kỹ lưỡng từng món vật tư, xác định không có bất kỳ vấn đề gì mới cho qua, để họ vận chuyển lên tinh hạm. Có thể nói là cực kỳ cẩn thận.
“Anh có biết chiếc tinh hạm viễn chinh này đi đâu không? Nhìn đống rau củ quả tươi này xem, chắc là ăn được mấy tháng nhỉ?”
“Ăn mấy tháng thì không nói, chỉ nói giá cả thôi thì không phải người thường nào cũng có thể hưởng thụ được. Chắc là đại lão nào đó của Đế Đô Tinh rồi?”
“Tôi thấy giống hoàng thất hơn… Anh xem những binh lính tuần tra này đi, nhà người thường nào cần đến sự bảo vệ như vậy.”
“Suỵt, đừng nói nữa, mau dọn xong rồi đi thôi. Các anh không nghe nói trước đó sao? Nếu không phải vì chúng ta thành thạo việc vận chuyển rau củ quả này hơn thì e là họ cũng sẽ không gọi chúng ta đến đây đâu.”
Họ là những người chuyên phụ trách vận chuyển rau củ quả tươi.
Thực phẩm xanh trong vũ trụ rất khan hiếm, trong quá trình vận chuyển lại càng phải cẩn thận với từng chiếc lá cây. Vì vậy họ có khá nhiều kinh nghiệm về việc này.
Nhưng con người ai mà chẳng tò mò. Thấy ngoài họ ra còn có từng tốp binh lính đang vận chuyển những vật tư quan trọng hơn, lòng hiếu kỳ của họ đã lên đến đỉnh điểm.
Tuy tò mò là vậy nhưng họ vẫn đẩy nhanh tiến độ công việc, sau khi làm xong thì từng người một cẩn thận chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, họ nhìn thấy một đội binh lính được huấn luyện bài bản đang xếp hàng đi tới cách đó không xa. Ở giữa họ còn có vài người mà chỉ cần liếc mắt một cái là biết thân phận và khí chất không tầm thường.
Trong đó còn có một người vô cùng quen mặt, dường như thường xuyên xuất hiện trên Tinh Võng.
Mấy công nhân bốc vác đồng loạt hít một hơi khí lạnh.
“Bệ, bệ, bệ, bệ hạ…”
Người đàn ông kia thế mà lại là Hoàng đế bệ hạ của Đế quốc bọn họ!
Họ đã từng nghĩ chủ nhân của chiếc tinh hạm này có thể rất không bình thường, nhưng hoàn toàn không dám nghĩ sâu hơn.
Không ngờ lại là đích thân Hoàng đế bệ hạ!
Tuy nhiên cảnh tượng tiếp theo lại càng khiến họ khiếp sợ hơn.
Chỉ thấy Hoàng đế bệ hạ của họ đang nói chuyện với một thiếu niên có vẻ ngoài vô cùng trẻ tuổi.
Khi thiếu niên kia nói chuyện, đầu của Hoàng đế bệ hạ hơi cúi xuống, dường như đang chăm chú lắng nghe. Thần thái không hề có chút qua loa nào, hơn nữa còn mang theo một tia tôn kính.
Sau khi thiếu niên nói xong liền tiện tay đưa chai nước đã uống hết cho Hoàng đế bệ hạ.
Cậu ta thế mà lại ném rác cho bệ hạ!
Đáng sợ nhất là Hoàng đế bệ hạ không chỉ nhận lấy mà còn dùng cả hai tay để nhận!
“!!”
Chắc chắn là họ hoa mắt rồi!
Thiếu niên này là ai?
Chắc không phải hoàng tử đâu nhỉ?
Không đúng, cho dù là hoàng tử thì cũng không cần Hoàng đế bệ hạ phải đích thân hầu hạ như vậy chứ!
Họ trợn to mắt muốn nhìn rõ hơn một chút. Nhưng thật đáng tiếc, thiếu niên và bệ hạ đều đã lên tinh hạm.
Mấy công nhân bốc vác kìm nén sự kinh ngạc và khó hiểu trong lòng, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.
Trên tinh hạm.
Sau khi Minh Lạc và nhóm Tạ Văn lên tinh hạm, một chiếc khoang trị liệu cũng được cẩn thận khiêng vào.
Người nằm trong khoang trị liệu không ai khác chính là Tạ Vi.
Tạ Văn hỏi Lê Nguyên Thanh: “Em ấy sẽ ngủ bao lâu?”
Lê Nguyên Thanh: “Ba ngày.”
Trên mặt hắn đang đeo mặt nạ ngụy trang. Tin tức hắn còn sống vẫn chưa được công bố ở Đế quốc. Để không gây chấn động, khi có người ngoài, hắn đều sẽ ngụy trang một chút.
Tạ Văn gật đầu: “Vậy ba ngày sau nếu lại làm em ấy hôn mê thì có ảnh hưởng đến thức hải tinh thần của em ấy không?”
Lê Nguyên Thanh: “Sẽ không.”
Truyền thuyết kể rằng tiếng hát của nhân ngư có khả năng thôi miên và gây ảo giác.
Nhưng thực ra cũng không nhất thiết phải hát.
Bản thân tiếng hát truyền ra cũng là một loại truyền tải tinh thần lực.
Vì vậy Lê Nguyên Thanh đã trực tiếp dùng tinh thần lực để khống chế Hoàng hậu Tạ Vi ngủ say.
Muốn đến tộc Thú Nhân, Tạ Văn không thể để Tạ Vi ở lại Đế quốc một mình.
Huống chi hiện tại vẫn chưa biết làm thế nào để giải trừ mối quan hệ ký sinh trên người bà, mang người theo bên cạnh là thích hợp nhất.
Nhưng trong cơ thể Tạ Vi còn có một hạt giống ký sinh, không ai biết hạt giống ký sinh này có phương pháp truyền tin đặc biệt hay không. Vì vậy Lê Nguyên Thanh dứt khoát khiến Tạ Vi chìm vào giấc ngủ say.
Loại ngủ say này là khiến cả thức hải tinh thần cũng yên lặng chìm vào giấc ngủ. Dưới sự thao túng tinh thần mạnh mẽ của tộc nhân ngư, hạt giống ký sinh trong cơ thể Tạ Vi hiện tại cũng hoàn toàn im lặng, dường như cũng ngủ say theo bản thể.
Điều Minh Lạc lo lắng hơn là: “Đại Văn, ông chắc chắn muốn đi cùng sao? Ông đi rồi thì Đế quốc phải làm sao?”
Vẻ mặt Tạ Văn thản nhiên: “A Lâm chuẩn bị quay về rồi.”
Đế quốc đã xác nhận thân phận Thái tử của Văn Dực Lâm, để hắn quay về cai quản quốc sự tất nhiên sẽ không có vấn đề gì.
Minh Lạc nghĩ đến tiền tuyến Liên Bang dường như thực sự không có chuyện gì, tiền đầu hàng của Liên Bang đều đã giao vào tay cậu. Nếu Đế quốc không lui binh thì rất có khả năng sẽ khiến Liên Bang thẹn quá hóa giận mà cá chết lưới rách.
Người này quả nhiên không thể nhắc đến, vừa nhắc đến là Văn Dực Lâm đã gọi điện tới.
Cách một quãng xa Minh Lạc vẫn có thể nghe thấy giọng nói oán trách của Văn Dực Lâm với Tạ Văn: “Tại sao không phải là con đi cùng tiểu thiếu gia đến tộc Thú Nhân?”
Giọng điệu Tạ Văn không cho phép thương lượng: “Mục đích quan trọng nhất của chuyến đi này vẫn là chuyện của mẹ con. Bà ấy là vợ con hay vợ ta?”
Văn Dực Lâm: “Bà ấy là mẹ con!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=51]
Hơn nữa, cha là Hoàng đế hay con là Hoàng đế? Chuyện của Đế quốc lẽ ra cha phải xử lý mới đúng chứ.”
Tạ Văn: “Con sẽ sớm là Hoàng đế thôi.”
Văn Dực Lâm: “…”
Văn Dực Lâm: “Các người từng người một, có vợ là không cần anh em, không cần con trai nữa đúng không?”
Văn Dực Lâm: “Tình yêu thật đáng sợ! Con thề đời này con sẽ không kết hôn!”
Hắn mới không muốn trở thành kẻ trọng sắc khinh bạn như vậy!
Mọi sự phản kháng đều bị Hoàng đế bệ hạ từ chối một cách vô tình.
Văn Dực Lâm đành phải gánh vác trọng trách của Đế quốc ngay từ khi còn trẻ.
Tất cả nhân viên đã vào vị trí, vật tư cũng đã được trang bị đầy đủ, tinh hạm viễn chinh từ từ khởi động, rời khỏi Đế Đô Tinh.
Đối với những người thường xuyên bay qua bay lại trong vũ trụ, du hành giữa các vì sao là một chuyện vô cùng nhàm chán.
Cho dù Tạ Văn đã rất lâu không rời khỏi Đế Đô Tinh nhưng vẫn cảm thấy vũ trụ rất nhàm chán.
Chỉ có Minh Lạc luôn cảm thấy vũ trụ rất bí ẩn, cũng rất thần kỳ, cho nên đặc biệt thích ngồi bên mạn tàu ngắm nhìn vũ trụ.
Tộc Thú Nhân cũng bí ẩn không kém. Có lẽ trên cả chiếc tinh hạm này, người hiểu rõ tộc Thú Nhân nhất chỉ có Lê Nguyên Thanh.
Vì vậy vừa lên tinh hạm, Tạ Văn liền cùng Lê Nguyên Thanh bàn bạc kế hoạch trong phòng điều khiển tổng.
Bản đồ tinh vực vũ trụ trong mắt họ giống như một bản vẽ mặt bằng, đặc biệt là Lê Nguyên Thanh. Hắn nắm rõ vị trí của từng hành tinh như lòng bàn tay.
Minh Lạc lặng lẽ nhìn một lúc, phát hiện các hành tinh trên bản đồ tinh vực phân bố quá dày đặc, muốn nhớ hết vị trí quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Cậu dứt khoát không làm phiền hai người họ, tự mình ra khỏi phòng điều khiển tổng, mang theo các vật trang trí cùng đi đến bên mạn tàu ngắm vũ trụ.
Cậu lấy từng vật trang trí ra, giọng hơi áy náy nói: “Xin lỗi, chỉ có thể tạm thời để mọi người đi theo bên cạnh tôi với hình thái này.”
Đây là quyết định thống nhất của Tạ Văn và Lê Nguyên Thanh.
Hiện tại ngoài họ ra, không ai biết những vật trang trí này là người thức tỉnh thực sự.
Còn về việc Tư Tế bên tộc Thú Nhân có năng lực này hay không, họ không thể biết hết được.
Nhưng khi ra ngoài, càng nhiều người vây quanh Tư Tế thì càng chứng tỏ thân phận của Minh Lạc không đơn giản, như vậy nguy hiểm cũng sẽ rình rập cậu.
Chi bằng để họ bảo vệ Minh Lạc dưới hình thái này. Vừa có thể che mắt người khác, biết đâu còn có thể đánh úp bất ngờ.
Đám người Khúc Đại Ngọ liên tục lắc đầu.
Thực tế, được đi theo bên cạnh Minh Lạc là may mắn mà người khác xếp hàng cũng không tới lượt, có được hay không!
Họ đều phát hiện ra rằng, chỉ cần đi theo bên cạnh Tư Tế thì thức hải tinh thần lúc nào cũng ở trạng thái no đủ nhất.
Lâu dần, lờ mờ còn có cảm giác cấp bậc tinh thần lực dường như đã tăng lên.
Họ có ngốc mới nhường cơ hội này cho người khác!
Minh Lạc xoa đầu từng người, “Tôi còn chuẩn bị giường nhỏ cho mọi người, để mọi người có thể ngủ thoải mái hơn một chút.”
Giường nhỏ của mỗi người đều không giống nhau.
“Tiểu Quý ngủ cái giường kem này, Đại Ngọ ngủ cái giường ánh trăng này, Tiểu Lục… ừm.”
Bởi vì Tiểu Lục là một cục bùn, thật sự không biết làm giường gì cho cậu ta thì tốt. Cho nên Minh Lạc dứt khoát dùng một miếng vải buộc vào giữa giường của Quý Minh và Khúc Đại Ngọ, làm cho cậu ta cái võng vải.
Tiểu Lục rất vui. Nhưng vì ở hình thái thiên phú của cậu ta là một ‘vật vô tri’, không thể nói chuyện cũng không thể di chuyển, chỉ có thể lặng lẽ nuốt một cái lỗ trên võng vải để biểu thị sự vui mừng của mình.
Quý Minh và Khúc Đại Ngọ nhìn mà đỏ cả mắt.
Cái tên Tiểu Lục này gần đây đúng là sủng vật trong lòng Tư Tế đại nhân, đi đâu cũng phải mang theo!
Rõ ràng họ mới là người đi theo Tư Tế lâu nhất! Kết quả cậu ta vừa đến, Tư Tế lập tức thiên vị.
Kết quả Tiểu Lục vì quá vui mừng, nhất thời không kiểm soát tốt bộ phận nuốt chửng nên đã ăn sạch cả cái giường vải.
Cục bùn rơi “bộp” một cái xuống đất, lăn lông lốc sang bên cạnh.
Minh Lạc đang định đi nhặt thì thấy một binh lính đi ngang qua đã cúi xuống nhặt lên.
Minh Lạc: “Đợi đã, phải dùng đồ bọc lại, nó có độc.”
Binh lính sững sờ, nhưng vẫn lấy ra một tờ khăn giấy bọc cục bùn lại rồi đưa trả vào tay Minh Lạc.
Dưới sự huấn luyện của Minh Lạc, Tiểu Lục hiện tại đã không còn đụng vào cái gì là nuốt cái đó nữa.
Có không ít binh lính đi theo, họ đều là người của quân đoàn đệ nhị. Tinh hạm viễn chinh tối đa chỉ có thể chở hơn 3000 người. Hơn 3000 người này đều do Tạ Văn đích thân tuyển chọn.
Chỉ là người của quân đoàn đệ nhị về cơ bản chưa từng gặp Minh Lạc, đều chỉ biết mình đi theo bệ hạ ra ngoài làm một nhiệm vụ bí mật.
Vì vậy khi đi ngang qua mạn tàu nhìn thấy cảnh này, bước chân của họ đều hơi khựng lại.
Bên mạn tàu, một thiếu niên giống như đang chơi trò gia đình, đặt từng con búp bê động vật nhỏ lên chiếc giường nhỏ.
Thiếu niên có ngoại hình tinh xảo xinh đẹp. Những con búp bê động vật nhỏ thông minh cũng đều vô cùng đáng yêu, nhìn mà khiến người ta không nhịn được mỉm cười.
Sau khi trả lại cục bùn, binh lính không quên dặn dò một câu: “Mấy cái này đều là đồ chơi của cậu à? Phải cẩn thận một chút, nếu không rất dễ bị chúng tôi giẫm phải, sẽ bị nát đấy.”
Rõ ràng là coi những vật trang trí nhỏ này là đồ chơi.
Thực ra trong lòng họ càng tò mò hơn là: Đây là tiểu thiếu gia nhà ai, đi theo chơi sao?
Khi nhận được nhiệm vụ này, quân đoàn trưởng đã dặn dò họ. Nói nhiệm vụ lần này rất quan trọng, hơn nữa có thể sẽ có nguy hiểm, nhất định phải thận trọng.
Không ngờ lại còn có tiểu thiếu gia đi theo chơi.
Nhưng họ đều nhớ rõ thân phận của mình. Có thể lên chiếc tinh hạm này thì thân phận đều sẽ không quá đơn giản.
Cho dù người ta thật sự là tiểu thiếu gia đi chơi thì đó cũng là chuyện của người ta.
Minh Lạc cười với họ: “Cảm ơn.”
Mấy binh lính lại liếc nhìn mấy con búp bê trang trí của Minh Lạc, lúc này mới rời đi.
Đợi họ đi rồi, Minh Lạc mới nói: “Binh lính của Đế quốc chúng ta đều rất tốt bụng.”
Quý Minh, người cũng xuất thân từ quân đoàn, kiêu ngạo ưỡn ngực. Đó là điều chắc chắn!
Mấy ngày sau đó, Minh Lạc đều ngồi ở chỗ này. Thỉnh thoảng là một mình cậu, nhưng phần lớn thời gian còn có một người đàn ông cao lớn ở bên cạnh.
Đôi khi bệ hạ cũng sẽ đến, không biết nói gì với cậu.
Rất nhanh, mọi người trên tinh hạm đều biết trên chiếc tinh hạm này có một tiểu thiếu gia cực kỳ xinh đẹp, thích búp bê. Ngày nào cũng cùng đám búp bê ngắm nhìn bầu trời sao ngoài vũ trụ, cảnh đẹp ý vui vô cùng.
Dần dần, thường xuyên có binh lính cố ý vô tình đi ngang qua cửa sổ mạn tàu, chỉ để nhìn thoáng qua vị thiếu niên trong truyền thuyết kia.
Chuyến du hành vũ trụ dài đằng đẵng cũng vì thiếu niên này mà trở nên bớt nhàm chán hơn.
Lại qua mấy ngày, chiến hạm cuối cùng cũng dừng lại.
Lê Nguyên Thanh chỉ vào bản đồ tinh vực nói: “Phía trước chính là hành tinh phòng vệ của tộc Thú Nhân. Hành tinh sinh tồn đều nằm sau hành tinh phòng vệ.”
Đối với tộc Thú Nhân, hành tinh phòng vệ giống như một pháo đài, cấm bất cứ ai xâm nhập vào gia viên phía sau của họ.
Tạ Văn liền nói ngay: “Nhóm Hùng Viễn vẫn còn nằm trong tay họ. Ta sẽ ra mặt đàm phán với họ trước.”
Có con tin trong tay đối phương đồng nghĩa với việc phải khách sáo trước đã.
Minh Lạc lại đột nhiên nói: “Gấu nhỏ không ở hành tinh phía trước này.”
Nghe vậy, Lê Nguyên Thanh và Tạ Văn đều nhìn về phía cậu.
Tạ Văn: “Tiểu thiếu gia, ngài chắc chắn chứ?”
Minh Lạc: “Chắc chắn.”
Hùng Viễn là do chính tay cậu thức tỉnh. Những chiến sĩ đồ đằng do cậu thức tỉnh thì cậu đều có cảm ứng mơ hồ. Nếu cách quá xa thì cũng chỉ có thể cảm nhận được vị trí đại khái, cùng với trạng thái sống sót của đối phương.
Nhưng Minh Lạc phát hiện rằng Hùng Viễn không ở hành tinh ngay phía trước. Bởi vì theo cảm ứng của cậu, Hùng Viễn ở nơi xa hơn, xa hơn nữa.
Lê Nguyên Thanh nói: “Xem ra họ đang ở hành tinh sinh tồn.”
Tạ Văn nhíu mày: “Chuyện này hơi khó giải quyết. Nguyên Thanh, cháu đã từng đến hành tinh sinh tồn, cháu có biết hành tinh sinh tồn nằm ở hướng nào của tộc Thú Nhân không?”
Có hành tinh phòng vệ ở phía trước, vị trí của hành tinh sinh tồn ở tộc Thú Nhân vẫn luôn là một bí mật.
Chỉ khi thông qua hành tinh phòng vệ, họ mới có thể xác định được phương hướng của hành tinh sinh tồn.
Lê Nguyên Thanh lắc đầu: “Năm đó chúng cháu vô tình đi theo dị thú tinh không rồi xuyên qua lỗ sâu để đến đó. Vị trí cụ thể quả thực không rõ lắm.”
Tạ Văn trầm giọng nói: “Xem ra vẫn phải đàm phán trước.”
Minh Lạc đột nhiên nói: “Tôi biết đại khái hành tinh sinh tồn ở hướng nào.”
Lần này Tạ Văn thật sự có hơi ngạc nhiên: “Ngài biết?”
Minh Lạc nói: “Tôi có thể cảm ứng được vị trí đại khái của gấu nhỏ. Nếu gấu nhỏ ở hành tinh sinh tồn thì chúng ta có thể đi theo cảm ứng.”
Lúc này Tạ Văn mới nhớ ra chuyện này. Lúc trước giữa ông và tiểu thiếu gia cũng có loại cảm ứng này.
Tạ Văn: “Tốt quá, vậy chúng ta hoàn toàn có thể tránh hành tinh phòng vệ, đi đến hành tinh sinh tồn từ hướng khác. Nhưng mà…”
Tạ Văn lại nghĩ đến điều gì đó, hỏi Lê Nguyên Thanh: “Ta nhớ cháu từng nói, bên cạnh hành tinh sinh tồn là khu vực lỗ sâu hoạt động mạnh, dễ có dòng chảy không gian vặn vẹo?”
“Không sai.” Lê Nguyên Thanh nói: “Tộc Thú Nhân chỉ có một hành tinh phòng vệ nhưng họ chưa bao giờ lo lắng. Một là vì họ tin chắc hành tinh sinh tồn ẩn sau hành tinh phòng vệ không dễ bị phát hiện. Hai là nếu đi vào hành tinh sinh tồn từ hướng khác thì dễ gặp phải dòng chảy không gian ở khu vực lỗ sâu hoạt động mạnh.”
Một khi bị cuốn vào gần đó, rất có khả năng sẽ chui vào một lỗ sâu khác, cũng có khả năng bị lạc trong khu vực không người của vũ trụ. Đến lúc đó rắc rối còn lớn hơn.
“Cho nên tốt nhất vẫn là đi vào hành tinh sinh tồn từ hướng hành tinh phòng vệ này.”
Minh Lạc hiểu rõ sự lợi hại trong đó, không khỏi cảm thán một tiếng: “Nếu tinh hạm có thể tàng hình thì tốt biết mấy, như vậy họ sẽ không phát hiện ra chúng ta.”
Nghe vậy, Tạ Văn và Lê Nguyên Thanh bỗng nhìn nhau một cái. Hai người cùng nghĩ đến điều gì đó, sau đó cùng mỉm cười.
Minh Lạc: “?”
Minh Lạc còn đang ngơ ngác thì thấy Tạ Văn lấy quang não ra, gửi một tin nhắn.
Tạ Văn: [Tộc trưởng Cá voi xanh, đã lâu không gặp, Tư Tế rất nhớ ngươi.]
Cá voi xanh: [Lúc về Đế quốc cậu ấy tuyệt tình như vậy, sao có thể nhớ ta?]
Cá voi xanh: [Hừ, đừng tưởng ta không biết các người lại muốn lừa ta cái gì?]
Cá voi xanh: [Đừng có mơ.]
Tạ Văn không trả lời, thong thả đợi một phút, quả nhiên lại nhận được một tin nhắn.
Cá voi xanh: […Cậu ấy muốn cái gì?]
Lê Nguyên Thanh cũng gửi một tin nhắn qua: [Đến nhanh đi, Lạc Lạc bị bắt nạt rồi.]
Cá voi xanh trả lời ngay lập tức: [Mẹ kiếp.]
Cá voi xanh phẫn nộ: [Dám bắt nạt người của tộc Hải Thần ta, chờ đấy!]
Sau đó Lê Nguyên Thanh lại nhìn Tạ Văn, hơi mỉm cười.
Minh Lạc: “???”
Tinh hạm nghỉ ngơi chỉnh đốn tại chỗ, chờ đợi Cá voi xanh.
Lê Nguyên Thanh vốn tưởng rằng phải đợi mấy ngày. Không ngờ chưa đầy nửa giờ, chiến hạm của Cá voi xanh đã yêu cầu liên lạc.
Lê Nguyên Thanh kết nối với yêu cầu liên lạc của chiến hạm đối phương, kinh ngạc hỏi: “Nhanh vậy sao?”
Cá voi xanh cười lạnh một tiếng: “Đương nhiên rồi, chúng ta là tộc Hải Thần mà.”
Phía sau Cá voi xanh, Mắt vừa thấy Lê Nguyên Thanh, vui mừng đến mức cả bốn con mắt đều sáng lên: “Thần biển sâu chứng giám, cuối cùng cũng gặp lại ngài, thuộc hạ vô cùng nhớ ngài.”
Mắt lại nói: “Chúng tôi đã đi theo chiến hạm của các ngài suốt chặng đường, đã đến từ lâu rồi. Tộc trưởng Cá voi xanh còn căn thời gian, đợi tại chỗ nửa giờ mới liên lạc với các ngài đấy.”
Lê Nguyên Thanh: “…”
Cá voi xanh: “…Ngươi mẹ nó câm miệng cho ta!”
Mắt cười hề hề hai tiếng.
Cá voi xanh cảm thấy hơi mất mặt, mặt không biểu cảm nói: “Rốt cuộc là chuyện gì, có gì nói mau!”
Phải nói rằng, chiến hạm tàng hình hoàn toàn của Cá voi xanh quả thực khiến người ta kinh ngạc. Có thể đi theo tinh hạm của đám Lê Nguyên Thanh lâu như vậy mà ngay cả Lê Nguyên Thanh cũng không phát hiện ra.
Nhưng càng lợi hại càng tốt, Lê Nguyên Thanh chủ động nói rõ mục đích.
Cá voi xanh cười nhạo một tiếng, trong lòng vô cùng hài lòng, Đế quốc cũng có lúc phải cầu xin hắn! Bên ngoài vẫn lạnh lùng nói: “Được rồi, lên đây đi.”
---
Tộc Thú Nhân.
Khi tinh hạm của Lê Nguyên Thanh xuất hiện gần hành tinh phòng vệ, Quốc chủ tộc Thú Nhân liền nhận được tin tức.
“Tư Tế, người của Đế quốc đến rồi.” Đồ Mãnh đưa tin tức truyền đến từ hành tinh phòng vệ cho Tư Tế.
Tư Tế nhìn cũng không nhìn, nói thẳng: “Đánh.”
Đồ Mãnh ngẩn ra, hỏi: “Không đàm phán với họ trước sao?”
Ánh mắt Tư Tế dừng lại trên người Đồ Mãnh, nói: “Không cần thiết. Đối với kẻ giả mạo không cần phải có lòng đồng cảm này. Cứ để chúng táng thân trong vũ trụ, như vậy mới không còn ai vô lễ với Thần Thú nữa.”
Đồ Mãnh nói: “Đã rõ.”
Đồ Mãnh ra khỏi nhà đá, tâm trạng lại không được tốt lắm.
Thú nhân kính sợ Thần Thú, sống cuộc sống biệt lập với thế giới bên ngoài. Họ không giao du với người ngoài hành tinh, nhưng cũng sẽ không giết người vô tội.
Năm đó đám Lê Nguyên Thanh vô tình xông vào, Đồ Mãnh cũng chỉ cho người đưa họ rời đi mà thôi.
Theo báo cáo từ hành tinh phòng vệ, trên chiếc tinh hạm kia ít nhất có vài ngàn người.
Ý của Tư Tế là phải giết chết cả mấy ngàn người này sao?
Đồ Mãnh không biết trong lòng có cảm giác gì, chỉ là có hơi không thoải mái.
Ông ta biết, mệnh lệnh của Tư Tế thì bản thân ông ta nên phục tùng.
Nhưng đó là mấy ngàn mạng người.
Tại sao tộc Thú Nhân lại biệt lập với thế giới bên ngoài, chính là vì không muốn bị cuốn vào chiến tranh vũ trụ.
Họ không sợ chiến tranh, nhưng lại không thích chiến tranh.
Tố chất cơ thể của tộc Thú Nhân có thể là tốt nhất trong vũ trụ. Nhưng cũng không biết tại sao, chủng tộc càng mạnh thì việc sinh sản càng khó khăn.
Việc sinh sản của tộc Thú Nhân cũng khó khăn, tỷ lệ sinh sản mỗi năm đều giảm xuống. Điều này khiến các thú nhân càng thêm kính trọng sinh mệnh, kính sợ tự nhiên, cũng kính sợ Thần Thú.
Tư Tế cũng dạy họ phải kính sợ Thần Thú, nhưng vừa rồi lại có thể nói ra câu bảo ông ta giết chết mấy ngàn người một cách nhẹ nhàng như vậy. Điều này khiến Đồ Mãnh cảm thấy một tia… khó chịu sau khi lý tưởng bị xung đột.
Trực giác ông ta mách bảo không nên như vậy.
Tư Tế càng nên… kính trọng sinh mệnh hơn.
Đồ Mãnh không lập tức ra mệnh lệnh này, bước chân xoay chuyển, đi về phía Hùng Viễn.
Lúc này, trong hành tinh sinh tồn không có bất kỳ sự tồn tại nào của khoa học kỹ thuật. Không có thú nhân nào phát hiện ra một chiếc chiến hạm tàng hình hoàn toàn đã xuất hiện trên bầu trời hành tinh sinh tồn.
Không lâu sau, trong khu rừng nguyên sinh xuất hiện một thiếu niên.
Cậu chỉ có một mình, thân hình gầy yếu, trông có vẻ trói gà không chặt.
Vận may của thiếu niên không tốt, vừa đáp xuống đất liền rơi vào giữa hai con dị thú.
Hai con dị thú lập tức coi thiếu niên là mục tiêu.
Dị thú đói bụng mấy ngày vốn đang tàn sát lẫn nhau, đều muốn coi đối phương là thức ăn. Không ngờ trời lại ban cho một món điểm tâm như vậy, không chỉ trông dễ bắt mà còn có vẻ rất ngon, nước miếng chúng bắt đầu chảy ròng ròng.
Thiếu niên: “Các ngươi muốn ăn ta sao?”
Hai con dị thú từ từ đến gần, giống như mèo vờn chuột.
Thiếu niên lặng lẽ kéo khóa áo khoác xuống, để lộ ra… một đống vật trang trí nhỏ treo rậm rạp bên trong áo khoác: “Vậy phải hỏi xem họ có đồng ý không đã?”
Ngay sau đó, bạch tuộc ngụy trang vung ra hai cái xúc tu khổng lồ, quấn chặt lấy hai con dị thú trong nháy mắt.
Mãng xà đen không chịu thua kém, cắn vào chỗ hiểm của một con trong số đó.
Một con nhện bay ra, phun tơ trói chặt tứ chi của dị thú lại với nhau.
Cự thú viễn cổ khổng lồ giẫm một chân xuống, hai con dị thú trực tiếp bị giẫm gãy xương sống.
Minh Lạc hít sâu một hơi, nuốt nước miếng xuống, “Thơm quá, hình như tôi ngửi thấy mùi rồi.”
Hai con dị thú: “……?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận