Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 65 / 72  ·  90.3%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 65
07/07/2026 00:32· 5,704 từ

Tinh hạm của Đế từ từ rời khỏi hành tinh Nhân, cuối cùng cũng hội với đại quân Đế gần hành tinh phòng

Văn Dực Lâm đã rất lâu, cuối cùng cũng chờ cha mẹ và tiểu thiếu Suốt chặng đường này lo lắng muốn chết. Vì không liên lạc được với người Tạ Văn, lại đại quân tộc Hải Yêu rập bên cạnh, hắn sự tưởng đã xảy ra chuyện rồi.

Hai chiếc tinh hạm hội hợp, Văn Dực Lâm liền thẳng đến tìm cha mẹ

Kết quả vẫn giống trước đó, Tạ Văn không gặp thì thôi đi, ngay cả hậu Tạ Vi cũng ý định gặp hắn.

Vẻ mặt Văn Dực ngơ ngác.

Chuyện này là sao Không phải mọi chuyện đã giải xong rồi sao?

Hắn có còn là con trai yêu quý nhất của không vậy? Vứt ngôi vị đế cho hắn, bắt chạy xa xôi ngàn dặm tận đây, sau đó lại thèm quan tâm nữa?

Hết cách, Văn Dực đành phải đi tìm Lê Nguyên trước.

Bản thân Lê Nguyên hiện tại cũng đang sứt đầu trán vì Tư Tế đại hay xấu hổ mãi chịu để ý đến hắn. làm gì còn tâm trí mà đi lo chuyện người khác.

Nếu không phải vì Dực Lâm là huynh đệ tốt hắn, có lẽ hắn cũng chẳng thèm gặp.

Đối mặt với sự ruột và hoang mang của anh tốt, Lê Nguyên Thanh suy một chút rồi nói: thể là mẹ anh không gặp cha anh, dẫn đến trạng cha anh không cho nên cũng không muốn anh.”

Văn Dực Lâm kinh “Không thể nào có chuyện này Việc này thì liên quan đến tôi? Tại sao cả tôi cũng không muốn

Lê Nguyên Thanh: “Có năng này.”

Văn Dực Lâm vẫn tin: “Không thể nào.”

Lê Nguyên Thanh: “Tôi tại chính là như vậy.”

Văn Dực Lâm: “?”

Lê Nguyên Thanh: “Vì Lạc không muốn gặp tôi, dẫn tâm trạng tôi không tốt, nên…”

Văn Dực Lâm đã “…Cho nên hiện tại anh không nhìn thấy tôi?”

Lê Nguyên Thanh im nhìn hắn.

Tự biết là được hà tất còn phải nói ra

Văn Dực Lâm: “…”

Mãi cho đến khi thấy bóng lưng vội vã rời của Lê Nguyên Thanh, Văn Lâm vẫn còn cảm tại sao mình lại tự nhục như vậy.

Thật đáng sợ, tại những người này khi yêu đương trở thành thế này?

Uổng công trước đây còn "đẩy thuyền" cho anh em với người khác. Sớm biết này sau khi yêu sẽ biến thành như vậy, tuyệt đối sẽ không đẩy

Văn Dực Lâm nghĩ cha mẹ mình, lại nghĩ đến Nguyên Thanh, toàn thân rùng một cái, thận trọng Sau này hắn tuyệt đối không yêu đương!

Tuy nhiên sự xuất của Văn Dực Lâm lại cho Nguyên Thanh một lý do tốt.

Hắn đi đến căn xa hoa nhất trên tinh hạm, đó đứng trước cửa phòng, nhàng gõ cửa: “Lạc

Trong phòng không có động, nhưng thức hải tinh thần Lê Nguyên Thanh rất mạnh, nhiên có thể cảm được trong phòng có người. nữa người trong phòng gõ cửa của hắn tinh thần lực hơi dao một chút.

Xác định người ở trong, Lê Nguyên Thanh cũng không rất kiên nhẫn nói: “Lạc tôi có chuyện rất trọng muốn tìm em.”

Lần này không đợi hồi, Lê Nguyên Thanh liền tiếp nói: “Vừa rồi Đại hoàng đến tìm tôi, dường giữa bệ hạ và Hoàng đã xảy ra vấn đề đó, anh ta rất lắng.”

Dừng một chút, Lê Thanh lại nói: “Tôi cũng rất lắng. Từ sau khi Hoàng dung hợp gen của voi xanh liền không xuất nữa, nói là đang thích với cơ thể mới. nói xem có phải đã ra vấn đề gì không?”

Lời vừa dứt chưa bao lâu, cửa đã được mở

Khuôn mặt nhỏ nhắn xảo của Minh Lạc xuất hiện cánh cửa. Cậu liếc nhìn Nguyên Thanh, thấy bên hắn không có thú nhân khác, lúc này mới ra một chút, nhíu hỏi: “Hoàng hậu Tạ Vi ra vấn đề gì?”

Lê Nguyên Thanh lờ chuyện trước đó, nghiêm túc nói: cũng không rõ lắm, là rồi A Lâm nói tôi, gần đây bệ hạ khá đau đầu vì chuyện

Minh Lạc cẩn thận lại, hình như mấy ngày nay là Đại Văn không mấy vẻ.

Tuy tiền đề của dung hợp gen là để cứu Nhưng phương án dung hợp là do cậu đề Hiện tại lại liên quan tình hình gia đình của sĩ Thú Vương nhà Minh Lạc rốt cuộc vẫn hơi lo lắng.

Cậu do dự một lặng lẽ mò mẫm ra khỏi “Vậy chúng ta qua đó thử đi.”

Trong lòng Lê Nguyên có hơi ghen tuông.

Vì xấu hổ mà chịu gặp hắn, bây giờ vì lắng cho chuyện của Hoàng bệ hạ mà lại ra ngoài.

Quả nhiên vẫn phải tìm hết những chiến sĩ Thú khác về, để bọn họ hành hạ nhau thì không phân tán sự chú của Tư Tế nhỏ nhà nữa.

Lê Nguyên Thanh thầm định trong lòng, một bên nắm tay Minh Lạc, đi tìm Dực Lâm.

Minh Lạc thấy hắn tay mình, hơi ngượng ngùng muốn về.

Rút một cái, không được.

Cậu theo bản năng nhìn Lê Nguyên Thanh. Người phía mím môi, ánh mắt nhìn dường như mang theo tủi thân.

Lê Nguyên Thanh thấp hỏi: “Không được nắm tay sao?”

Mặt Minh Lạc nóng cảm thấy mình làm như vậy vẻ là chuyện bé xé to, ngược lại càng giấu đầu lòi đuôi.

Cậu giả vờ như có chuyện gì nói: “Có thể.”

Lê Nguyên Thanh liền tay cậu đi tìm Văn Dực

Văn Dực Lâm đang quay về tinh hạm của mình nhìn thấy Lê Nguyên Thanh tiểu thiếu gia tay tay đi tới, theo bản cảm thấy ê răng.

Lê Nguyên Thanh vừa hắn, liền vô cùng nghiêm túc “A Lâm, chuyện anh vừa tôi rất lo lắng. Lạc nói sẽ cùng chúng nghĩ cách.”

Văn Dực Lâm: ???

Không phải chứ, vừa anh đâu có nói như vậy!

Vừa rồi anh nói căn bản không muốn nhìn thấy mà!

Còn lo lắng?!

Khóe miệng Văn Dực giật giật, lại nhìn tiểu thiếu có hơi khó ở, lập hiểu ra tất cả.

Trước đó đối phương nói tiểu thiếu gia không chịu đây là lấy hắn ra công cụ hình người mà!

Tình nghĩa trúc mã sự không chịu nổi một đòn.

Văn Dực Lâm thầm cũng chỉ có hắn là rộng vì thế hùa theo lời Nguyên Thanh nói tiếp: vậy, tiểu thiếu gia giúp nghĩ cách với!”

Minh Lạc nghe xong nhiên không còn tâm trí nghĩ khác, vội vàng hỏi hắn: Văn và Hoàng hậu sao vậy?”

Văn Dực Lâm thực cũng không hiểu cụ thể là sao. Hắn kể lại một những chuyện đã trải sau khi đến hành tinh Nhân, nhấn mạnh việc không không liên lạc được mẹ, bây giờ ngay cả cũng không liên lạc

“Cha tôi chặn tôi, biết.” Văn Dực Lâm chua xót “Nhưng không biết tình hình mẹ tôi thế nào.”

Văn Dực Lâm thực rất lo lắng về điều này, sao Tạ Vi cũng là hắn. Hắn chỉ biết Vi dung hợp gen của tộc khác, nhưng lại không là gen gì.

Cố tình vào lúc hắn lại không liên lạc được Tạ Vi, sao có thể hắn yên tâm được?

Hắn thậm chí còn ngờ, có phải Tạ Vi dung gen thất bại nên mọi đều giấu hắn không?

Mà dung hợp thất thì chỉ có một kết cục.

Cho nên hắn bắt nghi ngờ, có phải mẹ hắn không còn nữa không?

Văn Dực Lâm càng càng nhiều, càng nghĩ càng bất

Cố tình vào lúc đều không liên lạc được với cha và mẹ, có thể hắn nghĩ nhiều sao?

Minh Lạc hỏi: “Đại hiện tại đang ở đâu?”

Lê Nguyên Thanh: “Chắc ở bên phía Hoàng hậu.”

Minh Lạc không chút ngợi nói: “Chúng ta qua đó thử đi.”

Ba người cùng nhau đến khoang của Hoàng hậu Tạ

Tinh hạm mà họ rất lớn, mỗi người đều có gian riêng. Khoang của Tạ tuy không bằng Minh nhưng cũng là loại tương xa hoa trên toàn bộ tinh hạm.

Quả nhiên vừa đến này liền thấy Tạ Văn đang trước cửa phòng Tạ Vi. đế bệ hạ giống một vị thần giữ cửa, đứng ở cửa phòng.

Thân hình ông cao cửa khoang trên tinh hạm lại đối nhỏ. Tạ Văn đứng đó, thật sự có giác như vệ sĩ.

Biểu cảm của ông mang theo một chút ấm ức. vì không nhìn thấy đám Minh Lạc đang đi cho nên Tạ Văn cũng biết nhất cử nhất động ông lúc này đang con trai và những người nhìn thấy.

Tạ Văn giơ tay cửa, giọng điệu mang theo vẻ ức nói, “Vợ ơi! Em cửa ra đi, trước không phải chúng ta đã rồi sao? Cho dù em nên rất xấu xí, cũng sẽ không chê em!”

Trong phòng truyền đến của Tạ Vi: “Để lần sau

Tạ Văn: “Tại sao lần sau! Lần trước hỏi em, cũng nói lần sau! Vợ anh là người như nào em còn không biết Anh là người để ý những thứ đó sao? tình cảm của chúng ta, lẽ anh sẽ để vẻ ngoài của em sao?”

Giọng Tạ Vi có bất đắc dĩ: “Em đã nói phải vì chuyện này. Em sự đang thích ứng thể mới của mình.”

Tạ Văn: “Anh có cùng em thích ứng!”

Tạ Vi: “Đừng, anh thấy sẽ sợ đấy.”

Tạ Văn: “Sao có chứ?”

Tạ Vi: “Được rồi, em thích ứng xong với cơ mới thì sẽ tìm anh.”

Tóm lại, mặc kệ Văn nói thế nào thì Tạ cũng nhất quyết không chịu gặp mặt.

Tạ Văn sầu đến trán sắp hói, sao vợ ông cứng cỏi như vậy chứ!

Thực ra trong lòng Văn đã chuẩn bị sẵn tâm Dù sao nghĩ đến bộ kỳ quái của tộc Yêu, ông cảm thấy vợ chắc chắn cũng trở nên quái.

Vợ ông là người cái đẹp biết bao, bây giờ định là không chấp nhận bộ dạng mới của cho nên mới muốn giấu Bà nhất định là sợ tự ti, lo lắng ông sẽ chê bà!

Haizz! Sao bà lại nghĩ, ông là hạng người như sao?

Nhưng chuyện này cũng thể trách bà, phụ nữ mà, yêu cái đẹp.

Tạ Văn chỉ càng lòng hơn, hận không thể ôm vào lòng ngay bây giờ, hít, vuốt ve, dỗ một phen. Dỗ dành cho khi vợ lấy lại được tự tin.

Tạ Văn cào cửa. gần một tháng không gặp vợ, giác mách bảo ông không để vợ ở một thêm nữa.

Trên mạng chẳng phải nói rồi sao? Rất nhiều phụ khi ở một mình thường suy nghĩ lung tung, như vậy càng dễ đi ngõ cụt.

Tính kỹ lại thì ông đã ở một mình gần tháng rồi. Miệng thì luôn đang thích ứng với thể mới, nhưng chắc chắn sợ bộ dạng kỳ quái mình bị người khác thấy!

Tuyệt đối không thể bà ở một mình thêm nữa!

Dù sao ở đây không có ai, Tạ Văn định đến đòn sát thủ của -- Khóc! Làm nũng! khóc cho đến khi vợ ra thì thôi!

Vợ ông trước kia dễ mềm lòng trước chiêu này ông.

Nghĩ là làm. Lúc Văn cào cửa thì bắt đầu ủ cảm xúc, mắt đã nặn ra nước mắt

Văn Dực Lâm đang nhìn tình hình cách đó không vừa thấy cha mình như thì lập tức biết mình muốn làm gì.

Chiêu này lúc còn Đế Đô Tinh hắn cũng đã không chỉ một lần!

Lúc đó ở trong cung, chỉ có hắn và mẫu Văn Dực Lâm cũng không thấy mất mặt.

Nhưng bây giờ không ở hoàng cung mà là ở tinh hạm. Chuyện mất mặt lại còn bị phơi trước mặt tiểu thiếu gia Lê Nguyên Thanh. Chính Văn Lâm cũng cảm thấy còn mặt mũi nào để lại nữa.

Tuyệt đối không thể ông ấy làm như vậy!

Văn Dực Lâm xông gọi to: “Cha!”

Tạ Văn giật mình, đầu lại nhìn liền thấy con mình cùng tiểu thiếu gia Lê Nguyên Thanh đang tới.

Sắc mặt ba người mang theo những cảm xúc cực phức tạp.

Tạ Văn lập tức phục lại vẻ bình tĩnh của quốc bệ hạ, bình tĩnh “Tiểu thiếu gia, Nguyên sao mọi người lại rảnh đến đây?”

Nói xong liền thấy người họ vẫn dùng ánh mắt quái nhìn ông.

Tạ Văn: “?”

Tạ Văn: “Trên mặt có dính gì sao?”

Văn Dực Lâm thầm trên mặt cha không có gì, trong lòng cha chắc là vấn đề đấy. Tiểu gia và Nguyên Thanh chẳng là bị tốc độ lật của cha làm cho ngạc sao. Chắc họ đều ngờ, đường đường là đế bệ hạ của Đế quốc lại có một mặt như nhỉ?

Văn Dực Lâm không nhìn cha già nhà mình mất bước lên phía trước: “Cha, hiện tại thế nào Con có thể vào thăm không?”

Tạ Văn theo bản nói: “Vi Vi ngay cả ta không muốn gặp, chẳng lẽ chịu gặp con sao?”

Văn Dực Lâm: “…”

Đúng đúng đúng, tình của hai người tốt, con là thừa thãi được chưa?

Tuy nhiên Tạ Văn lại, con trai dù sao cũng con không chê mẹ xấu, đâu Vi Vi bằng gặp con trai thì sao?

Hơn nữa còn có thiếu gia, Vi Vi chắc không nào ngay cả lão tổ cũng không gặp chứ?

Vì thế Tạ Văn lại gõ cửa, gọi vào trong “Vi Vi, Dực Lâm đến lão tổ tông cũng rồi.”

Minh Lạc rất hợp bước lên trước, bình tĩnh mở “Tôi là Minh Lạc.”

Trong phòng im lặng lúc, sau đó giọng nói của Vi lại vang lên: “Tiểu gia đợi một chút.”

Tạ Văn lập tức mừng khôn xiết, Vi Vi cuối cũng chịu ra ngoài rồi

Nhưng rất nhanh ông phát hiện ra, hình như ông mừng quá sớm.

Cửa phòng Tạ Vi mở, nhưng nhìn qua khe cửa bên trong lại không thấy dáng ai cả.

Vi Vi đâu?

Vợ của ông đâu

Nhưng giọng nói của Vi lại đang vang lên trong “Tiểu thiếu gia và Nguyên vào là được rồi.”

Nghe vậy, Văn Dực và Tạ Văn đều ngẩn ra, là ngay cả hai cha họ cũng không muốn sao?

Minh Lạc cũng muốn rõ chuyện gì đang xảy ra. lắng có Tạ Văn và hoàng tử ở đây Tạ Vi không muốn hiện liền nói với Tạ Văn: là hai người ra trước đi?”

Cha con Tạ Văn:

Lại một lần nữa nhận được cảm giác bị người ghét bỏ, hai cha con mắt nhìn cánh cửa lại, rồi lại nhìn nhau, trạng đều vô cùng tồi

Trong phòng.

Minh Lạc nhìn quanh vòng, không thấy Tạ Vi, nghi hỏi: “Bà ở đâu?”

Giọng Tạ Vi rất đắc dĩ: “Tiểu thiếu gia, tôi ngay trước mặt hai người.”

Minh Lạc: “??”

Trước mặt cậu chẳng gì cả mà.

Ngược lại là Lê Thanh dùng tinh thần lực dò một chút, liền phát hiện mặt họ quả thực người.

Lê Nguyên Thanh trầm “Hoàng hậu đang sử dụng kỹ thiên phú của Cá voi sao?”

Tạ Vi nói: “Tôi dùng. Nhưng tôi phát hiện ra, thể hiện tại của tôi đi thì sẽ đột tàng hình.”

Minh Lạc nói: “Đây kỹ năng thiên phú của Cá xanh. Bề mặt da của ta sẽ thay đổi sắc theo sự thay đổi môi trường, từ đó đạt mục đích tàng hình. phải bà cũng như vậy

Nhưng cậu nhớ là này có thể kiểm soát được. như Cá voi xanh, không lúc nào hắn cũng trạng thái tàng hình, phần thời gian vẫn sẽ sử trạng thái hình người.

Tạ Vi bất đắc bày tỏ: “Đúng vậy, đây chính chỗ khiến tôi đau đầu nay. Gen của hắn quá phức tạp và hay đổi, kỹ năng thiên phú hắn ta cũng quá Hiện tại tôi đang thử từng kỹ năng thiên này, xem rốt cuộc cái nào kiểm soát sự biến đổi da.”

Tuy nhiên, kỹ năng phú của Cá voi xanh thực không phải là nhiều bình Dưới trạng thái mấy loại gen, kỹ năng thiên lên đến cả trăm loại.

Có một số chỉ kỹ năng rất nhỏ, nhưng đó là một trong số trăm

Gần một tháng nay, không ngừng thử nghiệm các loại năng thiên phú, hình thái thể cũng theo đó không ngừng thay đổi.

Ví dụ như hôm bộ dạng hiện tại của bà hai cái đầu, bốn cánh kỳ quái nhất là một cái đuôi.

Cũng may là hiện bà đang tàng hình, nếu không thật sự sợ sẽ dọa thiếu gia.

Đây cũng là lý tại sao bà không muốn gặp kỳ ai trong suốt một qua, bởi vì hiện vẫn chưa có cách ổn định hình thái bên của mình.

Bà không lo lắng xấu, mà là lo lắng dọa Văn khóc.

Người khác không biết, lẽ bà còn không biết sao? cha con kia ai cũng cái túi khóc nhỏ, chỉ giả vờ ra vẻ hoàng lịch sự trước mặt ngoài mà thôi.

Lê Nguyên Thanh rất nhiên: “Nói như vậy, Hoàng hậu người dung hợp gen của voi xanh hoàn hảo

Tạ Vi cũng hơi ngờ, “Những thú nhân khác không tôi sao?”

Lê Nguyên Thanh: “Đúng bọn họ nhanh chóng kiểm soát được cơ thể. Tuy cũng thừa không ít kỹ thiên phú của Cá voi nhưng cũng không nhiều.”

Không giống Hoàng hậu, như đã kế thừa tất cả năng thiên phú của Cá xanh.

Dung hợp gen không là có thể sao chép hoàn mọi thứ của chủ thể, này còn liên quan gen của bản thân. Có là do bản thân thiên của Hoàng hậu Tạ đã không tệ. Cho nên khi dung hợp gen Cá voi xanh đã đạt được ích lớn nhất.

Minh Lạc nói: “Cho đây thực ra là chuyện tốt.”

Lê Nguyên Thanh: “Không chỉ cần Hoàng hậu nhanh chóng ứng với cơ thể mới, đó thực sự kiểm những kỹ năng thiên phú thì có lẽ Đại hoàng cũng đánh không lại ấy.”

Tạ Vi mỉm cười.

Minh Lạc biết cơ Tạ Vi không có vấn đề liền thở phào nhẹ nhõm. thật sự lo lắng sau khi dung hợp đã ra vấn đề gì đó: hiện tại bà không làm cho bản thân ‘hiện sao?”

Tuy biết Hoàng hậu Vi đang ở ngay đây, nhưng nói chuyện với không khí vẫn khiến người ta thấy hơi kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=65]

Tạ Vi bất đắc nói: “Đúng vậy, tôi vẫn chưa vững kỹ năng thiên phú

Lê Nguyên Thanh nói: có thể cho Lạc Lạc nhìn Hoàng hậu, nhưng Lạc Lạc muốn xem không?”

Tạ Vi vội vàng “Thôi đừng, đừng dọa tiểu thiếu

Minh Lạc khó hiểu: lại dọa tôi?”

Tạ Vi im lặng. một người phụ nữ, tuy bà chuẩn bị tâm lý, nhưng dạng kỳ quái hiện vẫn khiến bà hơi khó lời.

Lê Nguyên Thanh tất cũng không tiện nói.

Minh Lạc: “Gan tôi lắm.”

Tạ Vi cười cười: Nguyên Thanh giúp một tay đi.”

Nếu tiểu thiếu gia mò, Tạ Vi cũng không rối nữa.

Lê Nguyên Thanh vươn điểm nhẹ vào hư không, một ánh sáng màu xanh bạc lên. Giữa không trung như có thêm một cơn nước biển từ từ phác ra một bóng người mặt họ.

Biểu cảm của Minh vốn còn rất bình thường, nhìn hồi, mắt từ từ mở ra.

Chỉ thấy Hoàng hậu Vi thực ra vẫn là Hoàng Tạ Vi trước đó. Bà dung hợp gen của voi xanh, có thêm kỹ thiên phú của Cá voi nhưng dung mạo vẫn dung mạo trước kia.

Dung mạo duyên dáng khoáng, trong mắt còn mang theo cười bất đắc dĩ. Là người khiến người ta thoáng qua liền cảm thấy thoải mái, rất có khí nhìn thêm cái nữa sẽ hoàn toàn nhớ kỹ mạo của bà.

Tuy nhiên… nếu chỉ một khuôn mặt thì tuyệt đối một mỹ nhân nghiêng nước thành.

Nhưng hiện tại bà hai cái đầu! Còn có bốn tay! Phía sau lưng rủ một cái… đó là Hay là xúc tu?

Minh Lạc thật sự nhìn rõ!

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc bỗng nhiên tới lời Cá voi xanh từng trước kia.

-- Nếu cậu thích, có thể biến ra bốn cái

Minh Lạc: … Hóa là thật sự có thể à! còn tưởng Cá voi xanh nói cho sướng miệng chứ!

Tạ Vi luôn tự phóng khoáng, giờ phút này bị ta nhìn như vậy, hiếm cũng có thêm chút ngùng: “Có phải rất kỳ không?”

Minh Lạc cẩn thận lại những người khác của tộc Yêu, nghĩ như vậy thì hậu hiện tại thực cũng coi như bình thường.

Nghĩ đến Mắt. Mắt từng mọc đầy mắt trên khắp nhìn từ xa giống như ong mật bu đầy, nổi da gà.

So với những tộc tộc Hải Yêu khác, Hoàng hậu bình thường.

Minh Lạc lắc đầu “…Cũng tạm được.”

Tạ Vi chỉ coi lão tổ tông đang an ủi cười cười, nói: “Chờ tôi thể ổn định được hình, tôi sẽ gặp những khác.”

Minh Lạc lập tức ý với quyết định của bà: vậy cũng tốt.”

Cậu còn cổ vũ Vi, bảo bà đừng để ý mắt của người khác.

Tạ Vi đều cười ứng.

Chờ Minh Lạc và Nguyên Thanh rời khỏi phòng Tạ liền thấy hai cha con đợi ngoài cửa. Vừa họ đi ra, hai cha lập tức sán lại gần.

Tạ Văn hỏi: “Tiểu gia, Vi Vi không sao chứ?”

Văn Dực Lâm: “Tiểu gia, mẹ tôi thế nào rồi?”

Minh Lạc cẩn thận lại bộ dạng hiện tại của hậu Tạ Vi, đột nhiên vai Tạ Văn, khẽ dài một tiếng: “Ông cũng dễ dàng gì.”

Tạ Văn: ??

Ngài nói như vậy sự khiến người ta không yên đấy!

Lê Nguyên Thanh cười kéo vị Tư Tế đại nhân dọa hai cha con sợ khiếp lại, nói: “Bệ yên tâm, Hoàng hậu thực không có vấn đề gì, là đang thích ứng cơ thể. Chờ Hoàng hậu ứng xong sẽ ra hai người.”

Thấy họ đều nói vậy, Tạ Văn tuy trong lòng lo lắng nhưng vẫn chỉ thể tạm thời từ Trong lòng lại mơ hồ dự cảm chẳng lành.

Tuy là dung hợp của Cá voi xanh… nhưng cũng thể nào biến thành như voi xanh chứ?

Những thú nhân khác tộc Thú Nhân cũng đều ổn nhất định là do ông nhiều rồi!

Vẫn là nên nghĩ chuyện Cá voi xanh và Đồ đề xuất, chuyện ba đại vực liên minh trước

---

Ba đại tinh vực quốc, tộc Hải Yêu, hành tinh Nhân liên minh!

Khi tin tức này công bố, toàn bộ vũ trụ bùng nổ!

Muốn nói hiện tại mấy tinh vực mạnh nhất, ngoài Bang ra thì chính là đại tinh vực này!

Liên Bang trước đó bị tộc Hải Yêu và Đế liên thủ chèn ép một hiện tại e là không còn mặt mũi nào xưng là cường quốc nữa.

Nói cách khác, hiện mạnh nhất vũ trụ chính là tinh vực Đế quốc, tộc Yêu và hành tinh Nhân này!

Đế quốc và tộc Yêu liên minh, điều này mọi trong vũ trụ đều có hiểu được. Rốt cuộc đó họ đã cùng nhau thủ đối phó với Liên

Tuy rằng sự liên này hơi khó hiểu, nhưng tóm là đã cùng nhau đánh

Nhưng hành tinh Thú là chuyện như thế nào? Sao tinh Thú Nhân cũng đột nhảy ra liên minh?

Hành tinh Thú Nhân phải vẫn luôn biệt lập với giới bên ngoài sao?

“Nhắc mới nhớ, mọi còn nhớ không? Hơn một tháng Đại hoàng tử điện hạ dẫn đại quân đến tinh Thú Nhân!”

“Còn có đại quân Hải Yêu cũng đi! Lúc đó ai nói là họ muốn thủ đối phó hành Thú Nhân?”

“Mạnh dạn đoán, có hành tinh Thú Nhân bên kia Đế quốc chúng ta và Hải Yêu muốn liên đối phó họ, cho nên vàng tuyên bố gia nhập minh không?”

“Nói như vậy thì sự có khả năng này đấy!”

Ngay khi trên Tinh bàn tán sôi nổi, thậm chí có người nghi ngờ tin này là giả, thì trình liên minh đầu tiên chính thức bắt đầu --

Đầu tiên chính là Võng” của ba đại tinh vực được liên thông!

Trước kia Đế quốc lên Tinh Võng của tinh vực thì phải vượt tường lửa.

Tinh vực khác muốn internet của Đế quốc cũng chỉ thể vượt tường lửa.

Nhưng bây giờ không nữa! Tất cả Tinh Võng đều thông!

Tin tức này vừa bố, kênh internet tạm thời được lên bởi công ty Tinh của ba đại tinh lập tức bị chen chúc nghẽn mạng. Hàng tỷ người tinh tế ùa vào liên thông Tinh Võng toàn trụ, muốn xem rốt đây có phải là sự thật không, xem có thể nhìn kênh của tinh vực hay không. Trong phút chốc suýt nữa làm Tinh Võng tê liệt.

Cũng may người của ty Tinh Võng đã sớm lường tình huống này, sớm đã bị sẵn sàng nên không đến mức khiến tất mọi người bị rớt mạng.

“Chấn động cả nhà rồi, ba đại tinh vực thực liên minh!”

“Đệt đệt đệt, mau hot search số một trên Tinh xem bức ảnh kia đi! hạ của chúng ta ảnh chung với hai nhà đạo khác kìa! Hóa ra chủ tộc Thú Nhân như thế này!”

“Trời ơi, thế mà lại cảm thấy Cá voi xanh hơi đẹp trai là sao

“Đây là lần đầu lãnh đạo của ba đại tinh chụp ảnh chung phải không? kiến lịch sử rồi người ơi!”

Ảnh chụp chung cũng tung ra, việc ba đại tinh liên minh là sự thật đã đóng thuyền.

Điều này có nghĩa có thể trong vài thập kỷ không, thậm chí là vài năm, Đế quốc cũng cần đánh trận nữa!

Trước kia Đế quốc đánh nhau với Liên Bang, tộc Yêu, cùng với việc đối dị thú tinh không chiến trường tinh tế.

Khi đánh Liên Bang phải đề phòng tộc Hải Yêu, Bang và cả dị thú không.

Đánh tộc Hải Yêu vậy. Tóm lại, Đế quốc có nói là bắt buộc phải một tay giữ một thì mới không bị đánh

Nhưng hiện tại, Liên bị đánh cho phục, tộc Hải thì liên minh, còn thêm tộc Thú Nhân nhân!

Ba đại tinh vực minh, đó chính là một con vật khổng lồ. Các tinh khác bây giờ ngay khiêu khích cũng không dám, chi là tinh vực nhỏ!

“Thật sự chứng kiến sử! Đế quốc sắp đón chào trăm năm hòa bình!”

“Không cần đánh trận sự tốt quá huhu, anh trai ở chiến trường tinh tế, này chắc là có trở về rồi nhỉ?”

“Chiến trường tinh tế là không về được, bên đó phòng bị dị thú tinh Nhưng các tiền tuyến giới thì có thể nhẹ hơn!”

“Nếu dị thú tinh cũng biến mất thì tốt biết

Mọi người đều bắt cầu nguyện dị thú tinh không biến mất, như vậy thì sự là hòa bình

Tuy nhiên khi mọi càng hy vọng chuyện gì không ra thì nó lại càng ra.

Ngay khi toàn bộ trụ đang chìm đắm trong sự khích khi ba đại tinh liên minh, tin tức sự khẩn cấp đột nhiên đến --

[Theo tin tức mới dị thú tinh không đột nhiên hiện ở phía sau chiến tinh tế. Lỗ sâu ổn định do dị thú không tạo thành đang dần rộng, chính phủ đang cấp sơ tán người dân hành tinh A67-899r.]

[Hot! Tinh hạm của đế bệ hạ Đế quốc đang giữa đàn dị thú tinh

Hai tin tức một một sau lao lên hot search tốc độ cực nhanh!

Lúc này, trên tinh Minh Lạc nhìn ra ngoài cửa mạn tàu, bất chợt trợn mắt.

“Đây là dị thú không?”

Con dị thú kỳ có bản thể to gần bằng chiếc tinh hạm kia. Toàn nó đen nhánh, thân lửng trong vũ trụ như chiến hạm. Nó thực quá lớn, lớn đến nhìn từ xa giống như tiểu hành tinh trong trụ chứ không phải dị thú.

Nó thậm chí có hô hấp, di chuyển trong vũ mà không cần oxy!

Dường như phát hiện chiếc tinh hạm vừa xâm nhập “địa bàn” của nó, con thú tinh không kia mở mắt. Một đôi đồng dựng đứng lạnh lẽo nhìn chằm về phía này.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận