Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 53 / 72  ·  73.6%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 53
29/05/2026 17:08· 3,951 từ

Đây là một thú nhân hình thái báo.

Dưới sự khống chế của người Lê Nguyên Thanh, ta đã biến trở lại thái con người, nhưng trên vẫn còn hai cái tai thú tròn.

Sau khi bị bắt, hắn giãy giụa kịch liệt, cũng há to, dường như báo tin.

Xúc tu bạch tuộc khổng của Cá voi xanh lên, nhét thẳng vào miệng nhân báo, banh miệng hắn ra thật to, khiến hắn ta có thể phát ra những âm “ư ư”.

Thú nhân báo chưa từng “hình thái” thú nhân hành tinh nào như Cá xanh, trong mắt dần dần lên vẻ sợ hãi, hành động giụa cũng bắt đầu giảm bớt.

Lê Nguyên Thanh: “Đừng làm ta bị thương.”

Một xúc tu khác của voi xanh đã quấn cổ thú nhân báo, chỉ siết nhẹ là có thể gãy cổ.

Lê Nguyên Thanh vừa dứt xúc tu của Cá xanh theo phản xạ rụt một chút.

À, cũng không phải hắn Lê Nguyên Thanh, mà đây là mệnh lệnh của Lạc!

Cá voi xanh không vui “Tên này vừa nhìn biết đến để do thám tức của chúng ta, Mắt tên nhóc kia chắc chắn đã lộ rồi.”

Ngụ ý là, loại này giết đi thì giữ làm gì?

Chờ hắn ta về báo sao?

Nhìn thấy sát ý trên Cá voi xanh, nỗi hãi trong mắt thú nhân càng nhiều hơn.

Hắn ta chưa từng thấy những người ngoài hành này. Bọn họ rốt cuộc thú nhân gì, tại sao mạnh như vậy?

Trong lòng thú nhân báo hơi hối hận. Vừa khi phát hiện ra tung của những người ngoài hành này, lẽ ra hắn ta nên tiếp quay về bẩm báo với chủ.

Xong rồi, hắn ta sắp trong tay những người hành tinh này rồi.

Ngay khi thú nhân báo thầm hối hận thì một thiếu niên mắt sáng ngài, trắng trẻo hơn cả trăng sáng bước đến trước mặt ta.

Thú nhân báo lập tức người, ngơ ngác nhìn niên.

Hắn ta, hắn ta chưa thấy thú nhân nào như vậy…

Hơn nữa, không biết ảo giác hay không khi thiếu niên đến gần, ta ngửi thấy một mùi tươi mát, nỗi sợ hãi trong cũng vơi đi không ít.

Minh Lạc nhìn Cá voi với ánh mắt không tình: “Anh đừng dọa hắn tôi còn có chuyện cần

Cá voi xanh vừa nãy hùng hồn phản bác Nguyên Thanh, giờ lại lặng nới lỏng xúc tu, buông thú nhân báo ra.

“Ồ.” Cá voi xanh nói: cậu hỏi đi, nếu hỏi không ra thì để Nghiêm hình bức cung là trường của hắn!

Minh Lạc nhìn chằm chằm hai cái tai thú tròn trên đầu thú nhân

Minh Lạc nói: “Đây hiện của việc thức không hoàn chỉnh.”

Năm đó ở lục địa Nguyên, có rất nhiều lạc không có Tư Tế.

Những bộ lạc không Tế đó, tất nhiên có thể dựa vào tiềm của bản thân để thức hình thái đồ đằng.

Nhưng hầu hết các chiến đồ đằng đều là lúc đi săn, chiến đấu dị thú, kích thích tiềm cơ thể thì mới thức tỉnh công.

So với phương pháp thức hiện tại của Đế những thú nhân thức tỉnh chiến đấu thiếu mất một đoạn dung hợp”.

Đương nhiên, không phải họ có giai đoạn dung mà là phần lớn họ thức tỉnh trong lúc chiến Giai đoạn dung hợp đồng nghĩa việc không thể chiến đấu, họ chết.

Cho nên lúc này, sẽ tự động bật chế bảo vệ.

Trong tiềm thức, một nửa năng của cơ thể được thức tỉnh, giúp họ khả năng chiến đấu, không dị thú giết chết.

Điều này dẫn đến di do thức tỉnh không chỉnh.

Biểu hiện của thức tỉnh hoàn chỉnh là một bộ phận trên cơ thể giữ lại đặc điểm của thú.

Di chứng nặng hơn một thì thậm chí còn hình thú khiếm khuyết.

Cũng vì thức tỉnh không chỉnh nên sức chiến của hình thú nhìn chung thấp hơn.

Điều này khác với sự tỉnh bằng huyết mạch đằng của Tư Tế. Huyết đồ đằng của Tư Tế thể kích phát tối đa tiềm cơ thể, thức tỉnh hình thái phú đến trạng thái hảo nhất.

Cho nên năm đó địa Hoang Nguyên, những lạc có Tư Tế thì chiến đấu về cơ bản mạnh hơn.

Và tiêu chuẩn của một lạc lớn chính là một vị Tư Tế rất hại.

Minh Lạc có thể nhận thú nhân báo này là vì thức tỉnh trong đấu nên mới dẫn đến thức tỉnh không hoàn chỉnh.

Cậu vươn tay, vỗ về đôi tai thú kia.

“Lạc Lạc.” Lê Nguyên Thanh nhìn cậu.

Minh Lạc giữ nguyên động vươn tay, nghi hoặc về phía hắn.

Lê Nguyên Thanh mím môi, cùng không ngăn cản, nói: “…Cẩn thận một chút.”

Minh Lạc: “Ừm.”

Nhận thấy động tác của Lạc, thú nhân báo như muốn tránh né, nhưng thể bị Cá voi xanh chặt, hắn ta căn bản không tránh được.

Ngay sau đó, một bàn ấm áp đặt lên hắn ta.

Tai bị chạm vào khiến nhân báo rụt người một cách cực kỳ nhạy Tai thú cũng dựng đứng cao hơn, vẻ mặt vô cùng giác.

Minh Lạc cảm ứng đơn một lát, sau đó miệng nói: “Anh đừng sợ, cần anh trả lời câu của tôi, chúng tôi sẽ không hại anh.”

Thú nhân báo nhìn cậu vẻ nghi hoặc, miệng bầm gì đó không rõ.

Mọi người nhìn nhau.

Tạ Văn: “Đây là ngôn của tộc Thú Nhân, số mọi người có ai không?”

Mọi người đều lắc đầu.

Thế là mọi người nhanh nhận ra một vấn Với mức độ khép kín tộc Thú Nhân, rất có năng sẽ không có ai biết ngữ chung của tinh tế!

Mà bọn họ càng không biết ngôn ngữ của Thú Nhân.

Giao tiếp liền trở thành vấn đề rất lớn.

Cá voi xanh liếm môi, còn hỏi nữa không?”

Bộ dạng như kiểu “nếu hỏi nữa thì tôi ăn thịt tên này luôn”.

Thú nhân báo co rúm lại. Rõ ràng nghe hiểu nhưng lại bắt đầu rẩy, như thể đã cảm được sát khí mãnh liệt.

Minh Lạc bỗng nhiên nói: thử một cách giao khác xem sao.”

Mọi người nhìn về phía

Minh Lạc chớp mắt: “Trước đã thử rồi, nhưng biết ở đây có dùng không.”

Không thể ăn thịt tên nhân này khiến Cá xanh có hơi tiếc nuối.

Nhưng Tư Tế nhỏ đã như vậy, Cá voi đành miễn cưỡng ném thú báo qua một bên.

Không bị trói nhưng thú báo cũng không dám hắn ta biết mình không chạy thoát.

Ngược lại hắn ta trực giác rằng đi bên cạnh Minh Lạc là toàn nhất.

Căn bản không cần Minh ra hiệu, hắn ta bám sát Minh Lạc, lo đi chậm sẽ bị thú có diện mạo cực kỳ đáng kia cuốn đi mất.

Lê Nguyên Thanh không yên đi theo: “Em có đối thoại với hắn ta

Minh Lạc nói: “Phải thử đã.”

Năng lực cảm ứng của Tế rất đặc biệt.

Đại Văn từng nói, năng cảm ứng của Tư chính là tinh thần lực thế giới này, còn nói thần lực của cậu rất mạnh.

Minh Lạc cũng không lực cảm ứng của rốt cuộc như thế nào. khi còn ở lục địa Nguyên, cậu cũng từng xâm nhập thức hải tinh thần của các nhân khác.

Tuy nhiên lúc đó cậu không biết cái này là thức hải tinh thần.

Minh Lạc nghĩ, nếu không giao tiếp bằng ngôn thì dùng tinh thần lực giao tiếp vậy.

Giao tiếp tinh thần chỉ thể hiện những suy trong lòng ra trước mặt phương là được.

Rất nhanh, năng lực cảm của cậu đã xâm vào thức hải tinh thần đối phương.

Để không làm tổn thương hải tinh thần của phương, Minh Lạc đi vào cẩn thận.

Thức hải tinh thần của phương là một màu thuần khiết, có phần giống thực thể tinh thần của rất đơn thuần.

Có lẽ do sống trong rậm nguyên thủy, thú sống ở đây ngoại trừ ăn no mặc ấm ra không có mối đe dọa chiến Kẻ thù của họ chỉ có thú.

Mà dị thú là thức của họ.

Vì vậy thế giới tinh của thú nhân báo vô cùng trong sáng, không sự lừa lọc trong đó.

Minh Lạc gọi một tiếng thức hải tinh thần đối phương. Một lát sau, giọng nói có hơi kinh vang lên: “Tôi, tôi hiểu cậu gì?”

Minh Lạc xác định, quả có thể trực tiếp tinh thần lực để giao

Thú nhân báo tên Báo.

Ban đầu Minh Lạc hỏi ta nguyên nhân xuất ở đây, A Báo không trả lời.

Minh Lạc lại kiên nhẫn vài lần. Có lẽ cảm giác mà Minh Lạc lại quá thoải mái, A không tự chủ được liền trả “Là Quốc chủ bảo chúng ta

Minh Lạc: “Mấy người phát ra chúng tôi rồi

A Báo: “Phát hiện rồi.”

Tiếp theo Minh Lạc lại về chuyện của Quốc A Báo lại không chịu

Có thể thấy hắn ta tôn kính Quốc chủ, muốn phản bội.

Minh Lạc suy nghĩ một không dây dưa chuyện chủ nữa mà chuyển sang về Tư Tế của tộc Nhân.

Nhắc đến Tư Tế của Thú Nhân, trong mắt Báo càng toát lên vẻ kính hơn: “An đại nhân một vị Tư Tế vô cùng kính, chính ngài ấy đã giúp thức tỉnh.”

Nghe vậy, mày Minh Lạc nhíu lại: “Hắn giúp thức tỉnh?”

Cậu còn tưởng A Báo tỉnh trong chiến đấu mới dẫn đến việc không giai đoạn dung hợp, vì mà xuất hiện trạng thái thức không hoàn chỉnh.

Cậu liếc nhìn đôi tai trên đầu A Báo, nhíu càng sâu: “Tôi muốn sức mạnh đồ đằng của anh có phiền không?”

A Báo suy nghĩ một Có lẽ do sức của thiếu niên quá mạnh. ta cũng không biết tại khi nhìn thấy thiếu niên ngoài tinh này, hắn liền có cảm rất thân thiết.

Nếu là bình thường, hắn chắc chắn sẽ từ

Nhưng giờ phút này, hắn cũng không biết tại lại không thể nói ra từ chối, như thể không làm thiếu niên thất vọng.

Chẳng phải chỉ là xem mạnh đồ đằng thôi cũng chẳng có gì, đúng

A Báo nhỏ giọng đồng

Hắn ta chạy trốn rất là tay thăm dò tức cừ khôi, nhưng cũng từng tiếp xúc với người hành tinh, có hơi ngượng ngùng.

Tuy nhiên Minh Lạc cũng cho hắn ta thời để ngượng ngùng, huyết mạch đằng từ từ đi vào thể hắn.

Khi đi vào cơ thể Báo, Minh Lạc bỗng cảm nhận được một luồng tức vô cùng cuồng bạo.

Đây không phải là khí hình thái thiên phú A Báo, mà là “năng ngoại lai xuất hiện trong thể A Báo dưới một hình khác.

Giống như “dịch năng lượng” huyết mạch đồ đằng cậu chuyển hóa, không thể Nguyên Thanh hấp thụ luyện hóa, nên chỉ có thể trữ mãi trong cơ thể Lê Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=53]

Năng lượng ngoại lai trong thể A Báo cũng lại trong cơ thể hắn như vậy.

Trái tim Minh Lạc từ trầm xuống, khuôn mặt tú, trắng nõn tinh xảo ngày càng trở nên lạnh

“Lạc Lạc.” Lê Nguyên Thanh hơi lo lắng.

Cả A Báo cũng nhìn Lạc với vẻ khó không biết thiếu niên ngoài tinh xinh đẹp này sao nhiên lại có sắc mặt khó như vậy.

Minh Lạc ngẩng đầu nói Lê Nguyên Thanh: “Em A Báo thức tỉnh như nào rồi. Căn bản không là do thức tỉnh trong chiến nên mới để lại di chứng vậy!”

Lê Nguyên Thanh nắm lấy cậu, nhẹ giọng trấn “Đừng giận, từ từ nói.”

Minh Lạc không thể không giận!

Cậu sắp tức điên rồi, chí đây là lần tiên cậu cảm nhận được phẫn nộ mãnh liệt như “Em cảm nhận được sức mạnh đằng trong cơ thể A Báo cùng nguồn gốc huyết đồ đằng với em, đáng tiếc đã bị pha loãng rất lần…”

Điều này Minh Lạc hiểu được, dù sao thời đại lục địa Hoang đã tới hàng vạn năm

Huyết mạch chắc chắn đã không còn thuần khiết thậm chí bị pha loãng ngàn lần.

Nhưng chỉ cần truyền thừa hoàn toàn đứt đoạn huyết mạch đồ đằng này cùng nguồn gốc với cậu.

Cho nên Tư Tế khác phi tiêu tốn nhiều mạch đồ đằng hơn, rót loại huyết mạch đồ đằng vào cơ thể A Báo, lấn cái đã bị pha loãng trước thì mới có thể A Báo thành một tộc khác.

Nhưng huyết mạch đồ đằng Tư Tế quý giá bao. Trừ khi là chiến Thú Vương, thú nhân bình không đáng để Tư Tế phải tốn tâm sức như vậy.

Vậy thì, nếu vừa không tiêu tốn huyết mạch nguồn của mình, lại muốn thú nhân nghe lời thì làm sao?

“Trên người dị thú loại năng lượng cực cuồng bạo. Sau khi dị chết, loại năng lượng này trở nên bình thường, trở thành ăn có thể bổ sung cho cầu cơ thể chúng Nhưng nếu khi dị thú chưa mà dùng loại năng lượng bạo này để rót cơ thể thú nhân chẳng khác nào… chẳng nào…” Minh Lạc cố dùng cách so sánh mà tinh tế có thể để giải thích: “Chẳng nào chôn một quả bom giờ trong cơ thể hắn, có nổ bất cứ lúc nào!”

Lê Nguyên Thanh chợt nhớ lời Minh Lạc từng “Em từng nói, đây là pháp quen dùng của Tư Hắc Ám, có thể khiến thú thức tỉnh giả?”

Minh Lạc siết chặt tay: Cho nên A Báo thức tỉnh không hoàn chỉnh. của anh ta thức không phải do tiềm năng cơ thức tỉnh, mà là thức tỉnh bị kích phát bởi lượng cuồng bạo này. Điều này nguy hiểm!”

Minh Lạc tức giận nói: Tư Tế kia của Thú Nhân, hắn ta chắc một Tư Tế Hắc

Minh Lạc cũng không ngờ đến thời đại này mà Tư Tế Hắc Ám chưa chết hết!

Tư Tế Hắc Ám rốt đã được truyền thừa thế nào?

Hắn ta rốt cuộc đã tộc Thú Nhân bao rồi?

Cậu có thể cảm nhận sức mạnh đồ đằng nguồn gốc bị pha loãng ngàn lần trên người A Điều này chứng tỏ những lời Văn và Cá voi xanh nói trước không sai. Tộc Nhân chắc chắn cũng là một bảy bộ lạc năm xưa.

Nếu từ trên xuống dưới tộc Thú Nhân đều như A Báo thì chẳng là…

Minh Lạc càng nghĩ thì mặt lại càng khó

“Lạc Lạc, đừng vội.” Thanh ôm cậu vào đầu tiên là vỗ vỗ sau lại thuận thuận khí, sợ tiểu thiếu gia bị tức

Hắn nói: “Em nói tên Báo này… Chúng ta thể thử nghĩ cách từ người hắn ta trước, xem thể giúp hắn trở lại bình được không.”

Minh Lạc cọ cọ vào Lê Nguyên Thanh, hít hơi thật sâu: “Anh nói cái này em làm được, đây em đã từng làm rồi.”

Điều cậu lo lắng là, cả tộc Thú Nhân như vậy thì tốc độ một mình cậu căn bản nhanh bằng tên Tư Tế Hắc kia.

A Báo mơ hồ lại đưa đến trước mặt Lạc.

Lần này hắn ta không căng thẳng như trước, lại còn lo lắng cho Lạc.

Dù sao thì thiếu niên hành tinh xinh đẹp vừa rồi còn tức giận đỏ cả mắt, giống như khóc đến nơi.

Nhìn mà thấy đau lòng…

Hắn ta phát hiện tay thiếu niên ngoài hành lại đặt lên tai thú mình. Hắn cảm thấy rất lạ, sao thiếu niên lại thích tai mình như vậy?

Hắn ta vừa nghĩ thì nghĩ đột nhiên trở mơ hồ.

Cùng lúc đó, cơ thể nhiên trở nên đau vô cùng.

Trong máu dường như gì đó sắp bị ép bóc tách ra ngoài!

A Báo bắt đầu giãy dữ dội.

Cá voi xanh nhanh tay mắt dùng xúc tu hắn ta lại, Tạ Văn bảo Tiểu Lục bịt miệng, cho hắn phát ra tiếng.

Sau đó sự giãy giụa A Báo ngày càng ớt.

Dần dần, cơ thể hắn xuất hiện một chút đổi.

Hình thể của hắn ta to ra một chút, bắp cũng trở nên săn hơn.

Không chỉ vậy, đôi tai trên đầu hắn ta biến mất!

A Báo nhanh chóng phát ra sự thay đổi cơ thể. Trước đây khi ta sử dụng hình thú lâu sẽ cảm thấy rất mệt cơ thể cũng sẽ đau nhức dội.

Nhưng hiện tại, hắn ta nhiên cảm thấy nhẹ chưa từng có!

Hắn ta theo bản năng sờ đầu, sau đó sốt: “Tai của tôi… tai tôi thay đổi rồi?”

Tuy nhiên không ai hiểu ngôn ngữ của tộc Nhân.

Nhưng A Báo vẫn rất động!

Trước đây Quốc chủ nói, số người có thiên bẩm sinh kém hơn một nên mới giữ lại một đặc điểm của loài thú trên thể.

Tai thú chính là biểu cho thiên phú không của hắn ta.

A Báo biết thiên phú mình không tốt nên ta rất nỗ lực chạy, đến mức sau này mọi đều khen tốc độ của hắn là nhanh nhất trong loài báo. cả Quốc chủ cũng khen ngợi hắn ta.

Không ngờ tai thú của ta thế mà lại mất!

Là do thiếu niên ngoài tinh kia sao??

A Báo không ngốc. Vừa thiếu niên ngoài hành chạm vào hắn một cái hắn liền biến thành thế

A Báo có hơi kích nhìn về phía thiếu ngoài hành tinh, liền thấy mặt thiếu niên tái nhợt, sắc trên môi cũng biến mất.

A Báo vội vàng muốn đỡ cậu thì thấy đàn ông cao lớn bên nhanh hơn một bước ôm niên vào lòng.

“Lạc Lạc, không sao chứ?”

Đám người Tạ Văn cũng vẻ mặt lo lắng.

Minh Lạc nói: “Em không huyết mạch đồ đằng còn quá ít.”

Trong quá trình rút năng cuồng bạo ra còn cẩn thận để năng lượng bạo này sẽ không nổ như bom. Cho nên việc này chỉ tốn tinh lực mà còn huyết mạch đồ đằng cậu.

Cũng may là đã thành

Nhưng trên mặt Minh Lạc không có vẻ vui

Giúp một mình A Báo ra đã tốn nhiều mạch đồ đằng của cậu vậy. Nếu từ trên xuống tộc Thú Nhân còn có hàng hàng vạn thú nhân giống như Báo thì sao?

Minh Lạc căn bản không nổi!

Cùng lúc đó.

Tại hành tinh sinh tồn tâm của tộc Thú bên trong một căn nhà

Một người đàn ông trẻ đang ngồi trên đệm thú, hai mắt nhắm nghiền.

Trên người hắn ta đeo đá quý tượng trưng thân phận cao quý được xuất tại tộc Thú Nhân.

Dưới đệm da thú, một dị thú hung mãnh ngoãn nằm rạp trên mặt chờ đợi mệnh lệnh của ta.

Đó chính là Tư Tế tộc Thú Nhân, An nhân.

Đột nhiên, An đại nhân như cảm ứng được gì đó, chợt mở mắt

Hắn ta nhìn về một nào đó, trong mắt tăm không rõ.

Cũng giống như tất cả Tư Tế, hắn ta thể cảm ứng được vị của những thú nhân đã hắn ta đích thân thức tỉnh.

Cho dù nhắm mắt, không mở mắt ra cũng thể “nhìn thấy” vị trí các thú nhân đi lại ngoài nhà đá. Thậm chí trong vi gần thì hắn ta còn thể biết đối phương làm gì. Nhìn xa hơn một hắn có thể thấy nhiều nhân đang bận rộn khác.

Trong cảm ứng của hắn tất cả các thú giống như những ngôi sao bầu trời, mỗi ngôi sao sáng lấp lánh.

Và những ngôi sao này treo trên trời giống một mạng nhện, khắc sâu trong cảm ứng của hắn

Vừa rồi, hắn ta đột phát hiện ra một sao trên mạng nhện của đã rơi xuống.

Cứ thế rơi xuống không điềm báo, biến mất còn tăm hơi.

An đại nhân thử cảm lại mối liên kết thú nhân đó, cảm ứng hướng trước khi hắn ta xuống”, nhưng không có bất kỳ hồi nào.

An đại nhân đứng dậy xuống giường đá.

Hắn ta vừa cử động, dị thú nằm rạp mặt đất lập tức ngẩng lên, dường như muốn đứng theo.

An đại nhân gõ nhẹ đầu nó, bảo nó xuống lại, còn mình thì ra ngoài nhà đá.

Hắn ta gọi một thú đang xử lý da lại, hỏi: “Quốc chủ đang đâu?”

Thú nhân kia đáp: “Tư đại nhân tôn kính, chủ dường như có việc

“Là đi đến hành tinh vệ sao?”

“A Thái không biết.”

An đại nhân không hỏi ánh mắt thâm trầm biết đang suy nghĩ gì.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận