Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 53

Ngày cập nhật : 2026-05-29 17:08:11

Đây là một thú nhân có hình thái báo.

Dưới sự khống chế của nhóm người Lê Nguyên Thanh, hắn ta đã biến trở lại hình thái con người, nhưng trên đầu vẫn còn hai cái tai thú tròn tròn.

Sau khi bị bắt, hắn ta giãy giụa kịch liệt, miệng cũng há to, dường như muốn báo tin.

Xúc tu bạch tuộc khổng lồ của Cá voi xanh vung lên, nhét thẳng vào miệng thú nhân báo, banh miệng hắn ta ra thật to, khiến hắn ta chỉ có thể phát ra những âm thanh “ư ư”.

Thú nhân báo chưa từng thấy “hình thái” thú nhân ngoài hành tinh nào như Cá voi xanh, trong mắt dần dần hiện lên vẻ sợ hãi, hành động giãy giụa cũng bắt đầu giảm bớt.

Lê Nguyên Thanh: “Đừng làm hắn ta bị thương.”

Một xúc tu khác của Cá voi xanh đã quấn lấy cổ thú nhân báo, chỉ cần siết nhẹ là có thể bẻ gãy cổ.

Lê Nguyên Thanh vừa dứt lời, xúc tu của Cá voi xanh theo phản xạ rụt lại một chút.

À, cũng không phải hắn sợ Lê Nguyên Thanh, mà là đây là mệnh lệnh của Minh Lạc!

Cá voi xanh không vui nói: “Tên này vừa nhìn là biết đến để do thám tin tức của chúng ta, Mắt và tên nhóc kia chắc chắn đã bị lộ rồi.”

Ngụ ý là, loại này không giết đi thì giữ lại làm gì?

Chờ hắn ta về báo tin sao?

Nhìn thấy sát ý trên người Cá voi xanh, nỗi sợ hãi trong mắt thú nhân báo càng nhiều hơn.

Hắn ta chưa từng thấy qua những người ngoài hành tinh này. Bọn họ rốt cuộc là thú nhân gì, tại sao lại mạnh như vậy?

Trong lòng thú nhân báo có hơi hối hận. Vừa rồi khi phát hiện ra tung tích của những người ngoài hành tinh này, lẽ ra hắn ta nên trực tiếp quay về bẩm báo với Quốc chủ.

Xong rồi, hắn ta sắp chết trong tay những người ngoài hành tinh này rồi.

Ngay khi thú nhân báo đang thầm hối hận thì thấy một thiếu niên mắt sáng mày ngài, trắng trẻo hơn cả ánh trăng sáng bước đến trước mặt hắn ta.

Thú nhân báo lập tức ngây người, ngơ ngác nhìn thiếu niên.

Hắn ta, hắn ta chưa từng thấy thú nhân nào đẹp như vậy…

Hơn nữa, không biết có phải ảo giác hay không mà khi thiếu niên đến gần, hắn ta ngửi thấy một mùi hương tươi mát, nỗi sợ hãi trong lòng cũng vơi đi không ít.

Minh Lạc nhìn Cá voi xanh với ánh mắt không đồng tình: “Anh đừng dọa hắn ta, tôi còn có chuyện cần hỏi.”

Cá voi xanh vừa nãy còn hùng hồn phản bác Lê Nguyên Thanh, giờ lại lặng lẽ nới lỏng xúc tu, buông cổ thú nhân báo ra.

“Ồ.” Cá voi xanh nói: “Vậy cậu hỏi đi, nếu cậu hỏi không ra thì để tôi.” Nghiêm hình bức cung là sở trường của hắn!

Minh Lạc nhìn chằm chằm vào hai cái tai thú tròn tròn trên đầu thú nhân báo.

Minh Lạc nói: “Đây là biểu hiện của việc thức tỉnh không hoàn chỉnh.”

Năm đó ở lục địa Hoang Nguyên, có rất nhiều bộ lạc không có Tư Tế.

Những bộ lạc không có Tư Tế đó, tất nhiên cũng có thể dựa vào tiềm năng của bản thân để thức tỉnh hình thái đồ đằng.

Nhưng hầu hết các chiến sĩ đồ đằng đều là trong lúc đi săn, chiến đấu với dị thú, kích thích tiềm năng cơ thể thì mới thức tỉnh thành công.

So với phương pháp thức tỉnh hiện tại của Đế quốc, những thú nhân thức tỉnh trong chiến đấu thiếu mất một “giai đoạn dung hợp”.

Đương nhiên, không phải họ không có giai đoạn dung hợp, mà là phần lớn họ đều thức tỉnh trong lúc chiến đấu. Giai đoạn dung hợp đồng nghĩa với việc không thể chiến đấu, họ sẽ chết.

Cho nên lúc này, cơ thể sẽ tự động bật cơ chế bảo vệ.

Trong tiềm thức, một nửa tiềm năng của cơ thể sẽ được thức tỉnh, giúp họ có khả năng chiến đấu, không bị dị thú giết chết.

Điều này dẫn đến di chứng do thức tỉnh không hoàn chỉnh.

Biểu hiện của thức tỉnh không hoàn chỉnh là một số bộ phận trên cơ thể vẫn giữ lại đặc điểm của hình thú.

Di chứng nặng hơn một chút thì thậm chí còn có hình thú khiếm khuyết.

Cũng vì thức tỉnh không hoàn chỉnh nên sức chiến đấu của hình thú nhìn chung sẽ thấp hơn.

Điều này khác với sự thức tỉnh bằng huyết mạch đồ đằng của Tư Tế. Huyết mạch đồ đằng của Tư Tế có thể kích phát tối đa tiềm năng cơ thể, thức tỉnh hình thái thiên phú đến trạng thái hoàn hảo nhất.

Cho nên năm đó ở lục địa Hoang Nguyên, những bộ lạc có Tư Tế thì sức chiến đấu về cơ bản đều mạnh hơn.

Và tiêu chuẩn của một bộ lạc lớn chính là có một vị Tư Tế rất lợi hại.

Minh Lạc có thể nhận ra, thú nhân báo này chính là vì thức tỉnh trong chiến đấu nên mới dẫn đến việc thức tỉnh không hoàn chỉnh.

Cậu vươn tay, vỗ về phía đôi tai thú kia.

“Lạc Lạc.” Lê Nguyên Thanh liếc nhìn cậu.

Minh Lạc giữ nguyên động tác vươn tay, nghi hoặc nhìn về phía hắn.

Lê Nguyên Thanh mím môi, cuối cùng không ngăn cản, chỉ nói: “…Cẩn thận một chút.”

Minh Lạc: “Ừm.”

Nhận thấy động tác của Minh Lạc, thú nhân báo dường như muốn tránh né, nhưng cơ thể bị Cá voi xanh trói chặt, hắn ta căn bản không thể tránh được.

Ngay sau đó, một bàn tay ấm áp đặt lên đầu hắn ta.

Tai bị chạm vào khiến thú nhân báo rụt người lại một cách cực kỳ nhạy cảm. Tai thú cũng dựng đứng lên cao hơn, vẻ mặt vô cùng cảnh giác.

Minh Lạc cảm ứng đơn giản một lát, sau đó mở miệng nói: “Anh đừng sợ, chỉ cần anh trả lời câu hỏi của tôi, chúng tôi sẽ không làm hại anh.”

Thú nhân báo nhìn cậu với vẻ nghi hoặc, miệng lầm bầm gì đó không rõ.

Mọi người nhìn nhau.

Tạ Văn: “Đây là ngôn ngữ của tộc Thú Nhân, trong số mọi người có ai biết không?”

Mọi người đều lắc đầu.

Thế là mọi người nhanh chóng nhận ra một vấn đề. Với mức độ khép kín của tộc Thú Nhân, rất có khả năng sẽ không có ai biết ngôn ngữ chung của tinh tế!

Mà bọn họ càng không thể biết ngôn ngữ của tộc Thú Nhân.

Giao tiếp liền trở thành một vấn đề rất lớn.

Cá voi xanh liếm môi, “Vậy còn hỏi nữa không?”

Bộ dạng như kiểu “nếu không hỏi nữa thì tôi sẽ ăn thịt tên này luôn”.

Thú nhân báo co rúm người lại. Rõ ràng nghe không hiểu nhưng lại bắt đầu run rẩy, như thể đã cảm nhận được sát khí mãnh liệt.

Minh Lạc bỗng nhiên nói: “Tôi thử một cách giao tiếp khác xem sao.”

Mọi người nhìn về phía cậu.

Minh Lạc chớp mắt: “Trước kia đã thử rồi, nhưng không biết ở đây có dùng được không.”

Không thể ăn thịt tên thú nhân này khiến Cá voi xanh có hơi tiếc nuối.

Nhưng Tư Tế nhỏ đã nói như vậy, Cá voi xanh đành miễn cưỡng ném thú nhân báo qua một bên.

Không bị trói nhưng thú nhân báo cũng không dám chạy, hắn ta biết mình không thể chạy thoát.

Ngược lại hắn ta có một trực giác rằng đi theo bên cạnh Minh Lạc là an toàn nhất.

Căn bản không cần Minh Lạc ra hiệu, hắn ta liền bám sát Minh Lạc, lo lắng đi chậm sẽ bị thú nhân có diện mạo cực kỳ đáng sợ kia cuốn đi mất.

Lê Nguyên Thanh không yên tâm đi theo: “Em có thể đối thoại với hắn ta sao?”

Minh Lạc nói: “Phải thử xem đã.”

Năng lực cảm ứng của Tư Tế rất đặc biệt.

Đại Văn từng nói, năng lực cảm ứng của Tư Tế chính là tinh thần lực của thế giới này, còn nói tinh thần lực của cậu rất mạnh.

Minh Lạc cũng không rõ năng lực cảm ứng của cậu rốt cuộc như thế nào. Nhưng khi còn ở lục địa Hoang Nguyên, cậu cũng từng xâm nhập vào thức hải tinh thần của các thú nhân khác.

Tuy nhiên lúc đó cậu cũng không biết cái này gọi là thức hải tinh thần.

Minh Lạc nghĩ, nếu không thể giao tiếp bằng ngôn ngữ thì dùng tinh thần lực để giao tiếp vậy.

Giao tiếp tinh thần chỉ cần thể hiện những suy nghĩ trong lòng ra trước mặt đối phương là được.

Rất nhanh, năng lực cảm ứng của cậu đã xâm nhập vào thức hải tinh thần của đối phương.

Để không làm tổn thương thức hải tinh thần của đối phương, Minh Lạc đi vào rất cẩn thận.

Thức hải tinh thần của đối phương là một màu trắng thuần khiết, có phần giống với thực thể tinh thần của cậu, rất đơn thuần.

Có lẽ do sống trong rừng rậm nguyên thủy, thú nhân sống ở đây ngoại trừ việc ăn no mặc ấm ra thì không có mối đe dọa chiến tranh. Kẻ thù của họ chỉ có dị thú.

Mà dị thú là thức ăn của họ.

Vì vậy thế giới tinh thần của thú nhân báo cũng vô cùng trong sáng, không có sự lừa lọc trong đó.

Minh Lạc gọi một tiếng trong thức hải tinh thần của đối phương. Một lát sau, một giọng nói có hơi kinh ngạc vang lên: “Tôi, tôi hiểu cậu nói gì?”

Minh Lạc xác định, quả nhiên có thể trực tiếp dùng tinh thần lực để giao tiếp.

Thú nhân báo tên là A Báo.

Ban đầu Minh Lạc hỏi hắn ta nguyên nhân xuất hiện ở đây, A Báo không muốn trả lời.

Minh Lạc lại kiên nhẫn hỏi vài lần. Có lẽ do cảm giác mà Minh Lạc mang lại quá thoải mái, A Báo không tự chủ được liền trả lời: “Là Quốc chủ bảo chúng ta đến.”

Minh Lạc: “Mấy người phát hiện ra chúng tôi rồi sao?”

A Báo: “Phát hiện rồi.”

Tiếp theo Minh Lạc lại hỏi về chuyện của Quốc chủ, A Báo lại không chịu nói.

Có thể thấy hắn ta rất tôn kính Quốc chủ, không muốn phản bội.

Minh Lạc suy nghĩ một chút, không dây dưa chuyện Quốc chủ nữa mà chuyển sang hỏi về Tư Tế của tộc Thú Nhân.

Nhắc đến Tư Tế của tộc Thú Nhân, trong mắt A Báo càng toát lên vẻ tôn kính hơn: “An đại nhân là một vị Tư Tế vô cùng đáng kính, chính ngài ấy đã giúp tôi thức tỉnh.”

Nghe vậy, mày Minh Lạc hơi nhíu lại: “Hắn giúp anh thức tỉnh?”

Cậu còn tưởng A Báo thức tỉnh trong chiến đấu nên mới dẫn đến việc không có giai đoạn dung hợp, vì vậy mà xuất hiện trạng thái thức tỉnh không hoàn chỉnh.

Cậu liếc nhìn đôi tai thú trên đầu A Báo, mày nhíu càng sâu: “Tôi muốn xem sức mạnh đồ đằng của anh, anh có phiền không?”

A Báo suy nghĩ một chút. Có lẽ do sức hút của thiếu niên quá mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=53]

Hắn ta cũng không biết tại sao khi nhìn thấy thiếu niên ngoài hành tinh này, hắn liền có cảm giác rất thân thiết.

Nếu là bình thường, hắn ta chắc chắn sẽ từ chối.

Nhưng giờ phút này, hắn ta cũng không biết tại sao lại không thể nói ra lời từ chối, như thể không muốn làm thiếu niên thất vọng.

Chẳng phải chỉ là xem sức mạnh đồ đằng thôi sao… cũng chẳng có gì, đúng không?

A Báo nhỏ giọng đồng ý.

Hắn ta chạy trốn rất nhanh, là tay thăm dò tin tức cừ khôi, nhưng cũng chưa từng tiếp xúc với người ngoài hành tinh, có hơi ngượng ngùng.

Tuy nhiên Minh Lạc cũng không cho hắn ta thời gian để ngượng ngùng, huyết mạch đồ đằng từ từ đi vào cơ thể hắn.

Khi đi vào cơ thể A Báo, Minh Lạc bỗng nhiên cảm nhận được một luồng khí tức vô cùng cuồng bạo.

Đây không phải là khí tức hình thái thiên phú của A Báo, mà là “năng lượng” ngoại lai xuất hiện trong cơ thể A Báo dưới một hình thức khác.

Giống như “dịch năng lượng” do huyết mạch đồ đằng của cậu chuyển hóa, không thể bị Lê Nguyên Thanh hấp thụ và luyện hóa, nên chỉ có thể lưu trữ mãi trong cơ thể Lê Nguyên Thanh.

Năng lượng ngoại lai trong cơ thể A Báo cũng lưu lại trong cơ thể hắn ta như vậy.

Trái tim Minh Lạc từ từ trầm xuống, khuôn mặt tuấn tú, trắng nõn tinh xảo cũng ngày càng trở nên lạnh lùng.

“Lạc Lạc.” Lê Nguyên Thanh có hơi lo lắng.

Cả A Báo cũng nhìn Minh Lạc với vẻ khó hiểu, không biết thiếu niên ngoài hành tinh xinh đẹp này sao đột nhiên lại có sắc mặt khó coi như vậy.

Minh Lạc ngẩng đầu nói với Lê Nguyên Thanh: “Em biết A Báo thức tỉnh như thế nào rồi. Căn bản không phải là do thức tỉnh trong chiến đấu nên mới để lại di chứng như vậy!”

Lê Nguyên Thanh nắm lấy tay cậu, nhẹ giọng trấn an: “Đừng giận, từ từ nói.”

Minh Lạc không thể không tức giận!

Cậu sắp tức điên rồi, thậm chí đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự phẫn nộ mãnh liệt như vậy: “Em cảm nhận được sức mạnh đồ đằng trong cơ thể A Báo có cùng nguồn gốc huyết mạch đồ đằng với em, đáng tiếc là đã bị pha loãng rất nhiều lần…”

Điều này Minh Lạc có thể hiểu được, dù sao cách thời đại lục địa Hoang Nguyên đã tới hàng vạn năm rồi.

Huyết mạch chắc chắn đã sớm không còn thuần khiết nữa, thậm chí bị pha loãng hàng ngàn lần.

Nhưng chỉ cần truyền thừa không hoàn toàn đứt đoạn thì huyết mạch đồ đằng này vẫn cùng nguồn gốc với cậu.

Cho nên Tư Tế khác trừ phi tiêu tốn nhiều huyết mạch đồ đằng hơn, rót một loại huyết mạch đồ đằng khác vào cơ thể A Báo, lấn át cái đã bị pha loãng trước đó thì mới có thể biến A Báo thành một tộc khác.

Nhưng huyết mạch đồ đằng của Tư Tế quý giá biết bao. Trừ khi là chiến sĩ Thú Vương, thú nhân bình thường không đáng để Tư Tế phải tiêu tốn tâm sức như vậy.

Vậy thì, nếu vừa không muốn tiêu tốn huyết mạch cội nguồn của mình, lại muốn có thú nhân nghe lời thì phải làm sao?

“Trên người dị thú có một loại năng lượng cực kỳ cuồng bạo. Sau khi dị thú chết, loại năng lượng này sẽ trở nên bình thường, trở thành thức ăn có thể bổ sung cho nhu cầu cơ thể chúng ta. Nhưng nếu khi dị thú chưa chết mà dùng loại năng lượng cuồng bạo này để rót vào cơ thể thú nhân thì chẳng khác nào… chẳng khác nào…” Minh Lạc cố gắng dùng cách so sánh mà người tinh tế có thể hiểu để giải thích: “Chẳng khác nào chôn một quả bom hẹn giờ trong cơ thể hắn, có thể nổ bất cứ lúc nào!”

Lê Nguyên Thanh chợt nhớ tới lời Minh Lạc từng nói: “Em từng nói, đây là thủ pháp quen dùng của Tư Tế Hắc Ám, có thể khiến thú nhân thức tỉnh giả?”

Minh Lạc siết chặt tay: “Đúng! Cho nên A Báo mới thức tỉnh không hoàn chỉnh. Bởi vì của anh ta thức tỉnh không phải do tiềm năng cơ thể thức tỉnh, mà là thức tỉnh giả bị kích phát bởi năng lượng cuồng bạo này. Điều này rất nguy hiểm!”

Minh Lạc tức giận nói: “Tên Tư Tế kia của tộc Thú Nhân, hắn ta chắc chắn là một Tư Tế Hắc Ám!”

Minh Lạc cũng không ngờ được, đến thời đại này rồi mà Tư Tế Hắc Ám vẫn chưa chết hết!

Tư Tế Hắc Ám rốt cuộc đã được truyền thừa như thế nào?

Hắn ta rốt cuộc đã ở tộc Thú Nhân bao lâu rồi?

Cậu có thể cảm nhận được sức mạnh đồ đằng cùng nguồn gốc bị pha loãng hàng ngàn lần trên người A Báo. Điều này chứng tỏ những lời Đại Văn và Cá voi xanh nói lúc trước không sai. Tộc Thú Nhân chắc chắn cũng là một trong bảy bộ lạc năm xưa.

Nếu từ trên xuống dưới của tộc Thú Nhân đều giống như A Báo thì chẳng phải là…

Minh Lạc càng nghĩ thì sắc mặt lại càng khó coi.

“Lạc Lạc, đừng vội.” Lê Nguyên Thanh ôm cậu vào lòng, đầu tiên là vỗ vỗ lưng, sau lại thuận thuận khí, rất sợ tiểu thiếu gia bị tức điên.

Hắn nói: “Em nói tên A Báo này… Chúng ta có thể thử nghĩ cách từ trên người hắn ta trước, xem có thể giúp hắn trở lại bình thường được không.”

Minh Lạc cọ cọ vào vai Lê Nguyên Thanh, hít một hơi thật sâu: “Anh nói đúng, cái này em làm được, trước đây em đã từng làm rồi.”

Điều cậu lo lắng là, nếu cả tộc Thú Nhân đều như vậy thì tốc độ của một mình cậu căn bản không nhanh bằng tên Tư Tế Hắc Ám kia.

A Báo mơ hồ lại bị đưa đến trước mặt Minh Lạc.

Lần này hắn ta không còn căng thẳng như trước, ngược lại còn lo lắng cho Minh Lạc.

Dù sao thì thiếu niên ngoài hành tinh xinh đẹp này vừa rồi còn tức giận đến đỏ cả mắt, giống như sắp khóc đến nơi.

Nhìn mà thấy đau lòng…

Hắn ta phát hiện tay của thiếu niên ngoài hành tinh lại đặt lên tai thú của mình. Hắn cảm thấy rất kỳ lạ, sao thiếu niên lại thích sờ tai mình như vậy?

Hắn ta vừa nghĩ thì suy nghĩ đột nhiên trở nên mơ hồ.

Cùng lúc đó, cơ thể đột nhiên trở nên đau đớn vô cùng.

Trong máu dường như có thứ gì đó sắp bị cưỡng ép bóc tách ra ngoài!

A Báo bắt đầu giãy giụa dữ dội.

Cá voi xanh nhanh tay lẹ mắt dùng xúc tu trói hắn ta lại, Tạ Văn thì bảo Tiểu Lục bịt miệng, không cho hắn phát ra tiếng.

Sau đó sự giãy giụa của A Báo ngày càng yếu ớt.

Dần dần, cơ thể hắn ta xuất hiện một chút thay đổi.

Hình thể của hắn ta lại to ra một chút, cơ bắp cũng trở nên săn chắc hơn.

Không chỉ vậy, đôi tai thú trên đầu hắn ta cũng biến mất!

A Báo nhanh chóng phát hiện ra sự thay đổi của cơ thể. Trước đây khi hắn ta sử dụng hình thú quá lâu sẽ cảm thấy rất mệt mỏi, cơ thể cũng sẽ đau nhức dữ dội.

Nhưng hiện tại, hắn ta đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có!

Hắn ta theo bản năng sờ sờ đầu, sau đó sửng sốt: “Tai của tôi… tai của tôi thay đổi rồi?”

Tuy nhiên không ai hiểu được ngôn ngữ của tộc Thú Nhân.

Nhưng A Báo vẫn rất kích động!

Trước đây Quốc chủ nói, một số người có thiên phú bẩm sinh kém hơn một chút nên mới giữ lại một số đặc điểm của loài thú trên cơ thể.

Tai thú chính là biểu tượng cho thiên phú không tốt của hắn ta.

A Báo biết thiên phú của mình không tốt nên hắn ta rất nỗ lực chạy, chạy đến mức sau này mọi người đều khen tốc độ của hắn ta là nhanh nhất trong loài báo. Ngay cả Quốc chủ cũng từng khen ngợi hắn ta.

Không ngờ tai thú của hắn ta thế mà lại biến mất!

Là do thiếu niên ngoài hành tinh kia sao??

A Báo không ngốc. Vừa rồi thiếu niên ngoài hành tinh chạm vào hắn một cái là hắn liền biến thành thế này!

A Báo có hơi kích động nhìn về phía thiếu niên ngoài hành tinh, liền thấy sắc mặt thiếu niên tái nhợt, huyết sắc trên môi cũng biến mất.

A Báo vội vàng muốn đi đỡ cậu thì thấy người đàn ông cao lớn bên cạnh nhanh hơn một bước ôm thiếu niên vào lòng.

“Lạc Lạc, không sao chứ?”

Đám người Tạ Văn cũng có vẻ mặt lo lắng.

Minh Lạc nói: “Em không sao, huyết mạch đồ đằng vẫn còn quá ít.”

Trong quá trình rút năng lượng cuồng bạo ra còn phải cẩn thận để năng lượng cuồng bạo này sẽ không nổ tung như bom. Cho nên việc này không chỉ tốn tinh lực mà còn tốn huyết mạch đồ đằng của cậu.

Cũng may là đã thành công.

Nhưng trên mặt Minh Lạc lại không có vẻ vui mừng.

Giúp một mình A Báo rút ra đã tốn nhiều huyết mạch đồ đằng của cậu như vậy. Nếu từ trên xuống dưới tộc Thú Nhân còn có hàng ngàn hàng vạn thú nhân giống như A Báo thì sao?

Minh Lạc căn bản không vui nổi!

Cùng lúc đó.

Tại hành tinh sinh tồn trung tâm của tộc Thú Nhân, bên trong một căn nhà đá.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi trên đệm da thú, hai mắt nhắm nghiền.

Trên người hắn ta đeo đầy đá quý tượng trưng cho thân phận cao quý được sản xuất tại tộc Thú Nhân.

Dưới đệm da thú, một con dị thú hung mãnh ngoan ngoãn nằm rạp trên mặt đất, chờ đợi mệnh lệnh của hắn ta.

Đó chính là Tư Tế của tộc Thú Nhân, An đại nhân.

Đột nhiên, An đại nhân dường như cảm ứng được điều gì đó, chợt mở mắt ra.

Hắn ta nhìn về một hướng nào đó, trong mắt tối tăm không rõ.

Cũng giống như tất cả các Tư Tế, hắn ta có thể cảm ứng được vị trí của những thú nhân đã được hắn ta đích thân thức tỉnh.

Cho dù nhắm mắt, không cần mở mắt ra cũng có thể “nhìn thấy” vị trí của các thú nhân đi lại bên ngoài nhà đá. Thậm chí trong phạm vi gần thì hắn ta còn có thể biết đối phương đang làm gì. Nhìn xa hơn một chút, hắn có thể thấy nhiều thú nhân đang bận rộn việc khác.

Trong cảm ứng của hắn ta, tất cả các thú nhân giống như những ngôi sao trên bầu trời, mỗi ngôi sao đều sáng lấp lánh.

Và những ngôi sao này được treo trên trời giống như một mạng nhện, khắc sâu vào trong cảm ứng của hắn ta.

Vừa rồi, hắn ta đột nhiên phát hiện ra một ngôi sao trên mạng nhện của mình đã rơi xuống.

Cứ thế rơi xuống không một điềm báo, biến mất không còn tăm hơi.

An đại nhân thử cảm ứng lại mối liên kết với thú nhân đó, cảm ứng phương hướng trước khi hắn ta “rơi xuống”, nhưng không có bất kỳ phản hồi nào.

An đại nhân đứng dậy đi xuống giường đá.

Hắn ta vừa cử động, con dị thú nằm rạp trên mặt đất lập tức ngẩng đầu lên, dường như muốn đứng dậy theo.

An đại nhân gõ nhẹ vào đầu nó, bảo nó nằm xuống lại, còn mình thì đi ra ngoài nhà đá.

Hắn ta gọi một thú nhân đang xử lý da thú lại, hỏi: “Quốc chủ đang ở đâu?”

Thú nhân kia đáp: “Tư Tế đại nhân tôn kính, Quốc chủ dường như có việc bận.”

“Là đi đến hành tinh phòng vệ sao?”

“A Thái không biết.”

An đại nhân không hỏi nữa, ánh mắt thâm trầm không biết đang suy nghĩ gì.

Bình Luận

0 Thảo luận