Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 64 / 72  ·  88.9%
Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai
Chương 64
07/07/2026 00:32· 4,592 từ

Khi nghe Minh Lạc đồng ý, Nguyên Thanh ngược lại hơi áy náy.

Hắn cảm thấy mình vẫn quá vàng, chưa chuẩn bị cả, xung quanh còn có khung cảnh nào ra cứ thế mà cầu hôn Lạc

Dù không có lễ vật, không sự chuẩn bị nào ít nhất cũng nên một nơi đẹp đẽ, chứ phải ở trong một căn lều tàn như vậy.

Tuy Lạc Lạc đã đồng ý, tâm trạng hắn ngược trở nên áy náy.

Minh Lạc nhanh chóng nhận ra trạng của hắn: "Anh vui sao?"

Lê Nguyên Thanh nắm chặt tay giọng hơi trầm xuống: đây chẳng có

Minh Lạc không hiểu hỏi hắn: muốn cái gì?"

Lo lắng Minh Lạc hiểu lầm, Nguyên Thanh nhẹ giọng "Ý tôi là, lẽ tôi nên chuẩn bị một vật cho em."

Minh Lạc hiểu ra, "Nhưng mà, đã đưa hết tất mọi thứ của anh em rồi mà."

Cậu bắt đầu đếm cho Thanh nghe: "Anh mua cho em, anh còn hết tiền của anh cho sau đó chính anh lại không tiền nữa. Anh vừa được rất nhiều bảo bối tộc Hải Yêu cũng đưa cho em..."

Minh Lạc càng đếm càng thấy hiểu: "Anh còn để tặng cho em à? Anh còn tiền sao? phải đã đưa hết cho em sao?"

Lê Nguyên Thanh: "..."

Sao nghe cứ như kiểu hắn giấu quỹ đen vậy!

Lê Nguyên Thanh vội vàng nói: không giấu quỹ đen!"

Vẻ mặt Minh Lạc nghiêm túc: anh còn muốn tặng lễ vật gì nữa? thấy anh đã rất rất tốt rồi!"

Trong lòng Lê Nguyên Thanh ấm nhưng vẫn cẩn thận nhận lại một lần "Thật sao? Lạc Lạc, trước tôi chưa từng thích ai, không làm như vậy có hay không. Nếu em thấy làm gì không tốt thì định phải nói cho tôi biết, sẽ sửa lại ngay."

Minh Lạc gác đầu lên ngực cọ cọ, giọng mang chút buồn ngủ nói: cần sửa, anh như vậy rất tốt rồi, em rất thích."

Thực ra bản thân Minh Lạc không mong cầu

Cậu chỉ muốn tìm lại tộc của bộ lạc ngày sau đó mọi người không phải lo cơm ăn mặc, cùng nhau đoàn kết phấn cùng nhau nỗ lực triển, mọi người cùng nhau bộ.

Đây chính là nguyện vọng lớn hiện nay của cậu.

Bây giờ cậu có chiến Vương bên cạnh, còn người mình thích, sắp hôn với hắn, lại có gia đình ở thời đại tinh

Cậu thật sự rất thỏa mãn

Chỉ có Lê Nguyên Thanh luôn muốn cho cậu hơn, cũng không nghĩ bản thân đang trắng tay, đều ở chỗ cậu, hắn còn thể mua được gì?

Minh Lạc vừa cảm động, lại cảm thấy có hơi cười.

"Mau ngủ đi, đừng nghĩ nhiều Minh Lạc ngẩng khuôn nhỏ lên khỏi ngực trán dụi vào cằm hắn: phải về Đế Đô Tinh sớm

Thấy Minh Lạc thật sự không tâm, lúc này Thanh mới không còn lắng nữa.

Tộc Thú Nhân trước đây đều trong hang động hoặc đá, nhiều hơn nữa nhà gỗ, nhà tranh.

Sau khi bị dị thú triều hủy, phần lớn mọi đều chọn ở trong xây dựng lại những ngôi tốt hơn.

Để tránh nóng bức, bốn phía đều có cửa thông Giờ phút này gió vào khiến người ta cảm một tia lạnh lẽo.

Thân nhiệt của Lê Nguyên Thanh đối thấp, nhưng Minh đã quen ôm rồi. dù cảm thấy hơi lạnh không chịu buông tay, cứ muốn hắn ngủ cùng.

Chỉ là đêm nay rõ ràng mệt nhưng Minh Lạc vẫn không ngủ được.

Cậu chốc chốc lại trở mình, chốc lại không nhịn dùng tay nhẹ nhàng ve vảy dưới eo Lê Thanh, giọng hơi đau lòng nói: còn chút ánh sáng cả."

Trong khoảng thời gian ở tộc Nhân, Lê Nguyên Thanh cơ bản đều sống cạn.

Ở đây không có biển, dẫn việc cứ vài ngày phải đến nguồn nước đó ngâm mình vài phút.

Nước sông rốt cuộc không phải biển, Minh Lạc vảy của hắn, thấy còn độ sáng bóng như nữa, cứ như bị thiếu dinh vậy.

Lê Nguyên Thanh vốn dĩ cũng buồn ngủ, bị Minh nói như vậy liền cười.

"Cũng vậy thôi." Lê Nguyên Thanh "Cũng không có đổi cả."

"Không phải, không đẹp bằng trước Minh Lạc cố chấp ý kiến của mình.

Lê Nguyên Thanh đành chiều theo "Đợi về là ổn Đế quốc cũng mà."

Minh Lạc gật đầu, càng nhìn thấy vảy màu xanh của Lê Nguyên Thanh khốc, thiếu nước.

Càng nhìn lại càng thấy đau

Đột nhiên, cậu cúi đầu xuống, sát vào chỗ vảy Lê Nguyên Thanh, thè liếm một cái. Bị nước làm ướt, vảy màu xanh bạc tức lấy lại vẻ loáng, trở nên tinh xảo đẽ.

Hơi thở của Lê Nguyên Thanh lại, "Lạc Lạc..."

Minh Lạc chỉ vào vảy đã cậu liếm qua, so với những chiếc vảy có ánh sáng bên cạnh, "Anh xem, trước kia anh như này, bây giờ lại thế này."

Minh Lạc cảm thấy cậu sẽ nhìn lầm. Vảy của Nguyên Thanh trước kia là đẹp như vậy.

Bây giờ có sự so sánh, hẳn là hiểu vảy mình khô khốc đến nào rồi chứ?

Giống như tận mắt nhìn thấy đóa hoa đang trong điểm nở rộ đẹp dần dần tàn úa, Minh thấy đau lòng.

Nếu không phải đi theo cậu hành tinh Thú Nhân anh cũng sẽ không thiếu nước mà trở nên vậy.

Tai Lê Nguyên Thanh đỏ bừng.

Xúc cảm ướt át vừa rồi, với môi lưỡi mềm nhẹ như lông khiến máu toàn thân hắn bốc cháy trong khoảnh khắc này.

Mọi lý trí dường như cũng rời bỏ hắn. cơ thể hay trong não bộ, đều chỉ lại cái liếm nhẹ nhàng, ướt kia.

Thân nhiệt Lê Nguyên Thanh rất "hơi nước" lưu lại vảy rất nhanh đã hơi hết.

Vảy lại trở về dáng vẻ khốc không có ánh

Bởi vì đã từng thấy vẻ như vậy nên càng giữ lại khoảnh khắc

Minh Lạc không chút nghĩ ngợi ghé sát vào, muốn lên vảy của hắn lần nữa.

Chỉ là lần này còn chưa đầu đã bị Thanh kéo lên. Bốn nhìn nhau, trong căn lều quá sáng, hình bóng của nhau chiếu rõ ràng trong đối phương.

Đôi mắt màu xanh thẳm sâu khó lường như đại Vừa nhìn thì sóng biển lặng, nhưng nếu tìm kỹ lưỡng thì sẽ phát hiện trong đáy mắt ẩn những con sóng dữ dội!

Vào khoảnh khắc này, Minh Lạc nhiên cảm thấy ánh của Lê Nguyên Thanh giống rãnh biển sâu không mà họ đã từng đi qua đó, chỉ cần rơi là đừng hòng thoát ra.

Nó có thể nuốt chửng tất dù là nước biển mọi sinh vật, cũng gồm cả... cậu.

Minh Lạc không hiểu sao lại thấy ngượng ngùng.

Cậu cũng không biết tại sao. không cảm thấy mình nói gì, hoặc làm đủ để kích thích người ông trước mặt này.

Chẳng phải cậu chỉ đang so rất bình thường thôi

Nhưng ánh mắt của hắn giờ này thật sự giống muốn nuốt chửng cậu

Trước đây Minh Lạc chưa từng cảm giác này. chỉ là một đôi lại giống như bao trùm cậu từ đầu đến chân.

Tim Minh Lạc không tự chủ đập nhanh hơn, đỏ hỏi: "Sao, sao vậy?"

Lê Nguyên Thanh nắm tay cậu chặt. Không phải sức nắm lấy cậu là đang gắng sức khống lực đạo của bản thân, rất dùng lực quá mạnh khiến Minh Lạc khó chịu.

"Lạc Lạc..." Giọng hắn khàn khàn, thể đang kìm nén cảm xúc nào đó, giọng nói: "Tôi muốn hôn

Dừng một chút, lại hỏi: "Có không?"

Một câu hỏi rất lịch sự, hề phớt lờ ý của Minh Lạc, nhưng khiến mặt Minh Lạc càng hơn!

Thật kỳ lạ!

Tại sao trước khi hôn hỏi câu như vậy, lại người ta cảm thấy đập nhanh hơn so với trực tiếp hôn tới!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=64]

Để lờ đi cảm giác kỳ này, Minh Lạc vội nói: "Hôn đi."

Cũng đâu phải chưa từng hôn không?

Cậu còn bổ sung: "... Em trực tiếp hôn thôi, quên rồi à?"

Cậu thật sự là trực tiếp lúc vui vẻ thì còn nhớ phải hỏi tiếng.

Ủa?

Vậy chẳng phải cậu rất không phép sao?

Chẳng lẽ sau này cậu cũng học theo Lê Nguyên trước khi hôn đều trước một câu: Có thể anh không?

Không được, chỉ nghĩ thôi cậu thấy xấu hổ rồi.

Tư Tế đại nhân không mở nổi!

Khi Minh Lạc còn đang rối vấn đề này, thì hơi thở quen thuộc theo hương vị biển cả bao trùm lấy cậu trong nháy

Lê Nguyên Thanh trực tiếp hôn

Môi răng quấn quýt, là hơi mà Minh Lạc đã quen thuộc, cũng thở mà cậu thích nhất.

Cậu đột nhiên cảm thấy Thanh dường như thực trưởng thành theo sở của cậu.

Khi còn ở lục địa Hoang cậu đã vô cùng khát biển cả.

Sau đó mắt của Lê Nguyên có màu xanh lam, người cũng có mùi của đại dương, ngay cả cũng là gen đẹp nhất của cả.

Hắn còn vừa cao lớn vừa trai, dáng người còn hơn cả chiến Vương của cậu...

Chả trách cậu lại thích như

Sau khi hôn xong, Minh Lạc thể chờ đợi được nói cho Lê Nguyên biết phát hiện mới này cậu.

Kết quả cậu nhanh chóng lại hiện, nụ hôn này... giống với trước kia.

Trước kia họ cơ bản chỉ một hai cái nhiều nhất cũng chỉ ba cái!

Nhưng lần này... trông có vẻ chỉ hôn một lần, thời gian thật dài, hắn còn, còn...

Cảm nhận được sự mềm mại nhập vào trong miệng, Minh Lạc liền đỏ

Trong sự mờ mịt và ngơ Minh Lạc hoàn toàn mất vừa nãy mình nói gì với Lê Nguyên cũng quên mất trước kia hôn thế nào. Toàn bộ nghĩ đều bị người đàn dẫn dắt, ngay cả thở như cũng quên mất phải thở thế nào.

Hành tinh sinh tồn sống cuộc nguyên thủy, ban đêm không có đèn.

Đèn trong lều đều là đèn lượng từ bên ngoài tới. Để tiết kiệm lượng, đến một thời gian định sẽ tắt, khi cần có bật lại.

Khi đèn năng lượng tắt, toàn hành tinh sinh tồn như đều trở nên tĩnh.

Trong bóng tối, loáng thoáng truyền những âm thanh trầm

"...Lạc Lạc, đừng nín thở."

"Em, là do anh chặn em."

"Tôi sai rồi, vậy tôi hôn khác, sẽ không chặn thở của em nữa, không?"

"Chỗ nào?"

Không lâu sau, Minh Lạc nhỏ "a" một tiếng, "Hơi quái."

"Kỳ quái chỗ nào?"

"Khụ, em, em không có sữa

"..."

Đèn lại sáng lên.

Gương mặt Minh Lạc đỏ bừng, chặt quần áo của xấu hổ lại hoang

Lê Nguyên Thanh thì đang cười.

Minh Lạc thấy hắn cười, cảm mặt càng nóng hơn: cười cái gì? Em gì không đúng sao?"

Lê Nguyên Thanh cười nói: "Không Lạc Lạc nói đúng."

Minh Lạc bất mãn: "Vậy anh cái gì?"

Lê Nguyên Thanh xoa đầu cậu, "Cảm thấy em đáng

Minh Lạc: "..."

Sao cậu lại đáng yêu nữa Chẳng lẽ vừa rồi lại làm trò cười sao?

Lê Nguyên Thanh thật sự cảm Tư Tế đại nhân bối nhà mình, nhìn nào cũng thấy đáng yêu.

Cũng không trách hắn đột nhiên ra một câu như khiến không khí kiều tan biến hết.

Nghĩ kỹ lại, Lạc Lạc mới tuổi.

Tất cả kiến thức về tình của cậu đều đến phim truyền hình tinh

Phim truyền hình cũng sẽ không những cảnh quá lộ Nhiều nhất chỉ ôm rồi cùng nhau ngủ, màn chuyển cảnh là một đêm đã qua.

Rất nhiều kiến thức phổ thông tinh tế của cậu là do Tạ Văn thân dạy. Tạ Văn không nào dạy cậu những thứ này.

Minh Lạc vừa buồn bực lại tức giận, dứt khoát đầu vào gối, rầu nói: "Ngủ!"

Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: ngủ trước đi, tôi ngoài một lát."

Minh Lạc vốn định hỏi hắn đâu, lời đến bên lại cảm thấy mình giận, hỏi câu này làm liền "ờ" một tiếng.

Màn che lều được vén lên. Lạc lén hé mắt qua khe hở, thấy Nguyên Thanh đi rồi mới quang não ra, bắt đầu tìm xem hành động vừa có ý nghĩa gì.

Lê Nguyên Thanh cười thành như cậu mới không tin không có gì!

Quang não cũng không làm cậu vọng. Khi Minh Lạc nút tìm kiếm, một hình ảnh không đứng đắn, còn vô cùng nóng bỏng hiện hoàn toàn làm cậu tròn mắt.

Cậu theo bản năng tắt quang đi, mặt đỏ đến sắp nhỏ ra máu.

Người tinh tế... cởi mở như sao?

Sao còn, còn có cả tranh nữa!

Tư Tế đại nhân bị dọa nhất thời ngại ngùng dám mở quang não nữa.

Một phút sau, Minh Lạc lấy tinh thần, mở quang bấm vào những tranh đó bắt đầu xem.

Càng xem mặt càng đỏ, càng càng xấu hổ.

Hóa ra, còn có thể như à...

Thế là nửa giờ sau, khi Nguyên Thanh trở về liền thấy Tư Tế đang nhìn chằm chằm vào não với ánh mắt sáng rực thể vừa mở ra cánh cửa đến thế giới Cậu đang đỏ mặt nhưng không chịu buông tay.

Lê Nguyên Thanh: "Đang xem cái vậy?"

Giọng nói đột ngột vang lên Minh Lạc giật mình, cuống tay chân tắt não, "Không xem gì cả, đang đợi anh."

Nhưng dáng vẻ này của cậu không giống như không gì cả.

Lê Nguyên Thanh nhìn gương mặt bừng của Tư Tế nhân, không nhịn được "Không được xem những thứ lành mạnh đó."

Minh Lạc chột dạ phản bác: không xem."

Lê Nguyên Thanh vẫn còn nhớ đây Lạc Lạc đã cho hắn đường link mạo "chất lượng cao"!

Hắn đang định nói gì đó Minh Lạc bỗng nhiên nói trước: "Anh đi vậy? Muộn thế này rồi đi lâu như vậy."

Lê Nguyên Thanh: "..."

Minh Lạc hỏi: "Sao không nói Lừa em sao?"

Lê Nguyên Thanh đành phải nói: Đi tắm một cái."

Minh Lạc hít hít mũi, quả ngửi thấy mùi nước, nước trên người Thanh rất nặng, rất rõ là vừa tắm xong.

Tư Tế đại nhân cũng đang dạ, nhanh chóng ngừng vấn, nói với Thanh: "Vậy thì đi ngủ."

Lê Nguyên Thanh: "Ừm."

Minh Lạc tự cho là mình giấu giếm hoàn hảo, cùng cũng thở phào nhõm. Đợi Lê Nguyên Thanh xuống, cậu liền theo thói quen vào lòng hắn, ôm gối ôm nhân ngư hình của mình rồi ngủ thiếp

Lần này ngủ rất nhanh, nhưng mơ lại không yên

Không biết có phải do trước ngủ đã xem quá "giảng giải" về việc chỗ nào đó hay không, trong mơ, những "giảng giải" cậu xem lần lượt ứng lên người cậu.

Lê Nguyên Thanh còn vừa làm hỏi cậu: "Em xem giải nói như thế à? Vậy em có cảm gì không?"

Minh Lạc: “…………”

Tư Tế đại nhân trực tiếp bắt nạt đến tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy phát hiện mới vừa tảng sáng, cũng chưa ngủ được lâu.

Vừa quay đầu lại liền đối với một đôi mắt tơ máu, là Thanh.

Minh Lạc đầu tiên là kinh nghĩ đến chuyện trong lại cảm thấy ngượng vội vàng hỏi: “Anh cũng rồi à?”

Lê Nguyên Thanh nói: “Chưa ngủ.”

Minh Lạc “a” một tiếng, lần là thật sự quan đối phương: “Sao lại ngủ? Bị mất ngủ sao?”

Lê Nguyên Thanh im lặng liếc cậu, không trả lời hỏi lại: “Lạc Lạc thấy tôi phải không?”

Mặt Minh Lạc như bốc cháy, vàng nói: “… Không

Cậu muốn tránh ánh mắt của Nguyên Thanh, vừa cử liền phát hiện hai người đang dán chặt nhau!

Không chỉ vậy, nhìn tư thế thì là do cậu động ôm lấy, tay còn ôm chặt eo Lê Thanh.

Minh Lạc vội vàng buông tay Cậu vừa mới buông Lê Nguyên Thanh liền tay ôm cậu lại.

Không biết có phải do cả không ngủ hay không, Lê Nguyên Thanh hơi “Em có, em đang gọi tôi.”

Để giữ thể diện cho nhỏ da mặt mỏng, Lê Nguyên Thanh không là, cậu vừa gọi tên vừa cọ vào người hắn.

Thế này thì ai mà ngủ

Lê Nguyên Thanh không dám động gần như là trợn đến sáng.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, khi tỉnh dậy nói chừng Lạc Lạc sẽ thẹn quá hóa giận. Vì hắn vốn định đợi cậu nhóc đó "thoải mái" trong xong thì hắn sẽ đi thêm lần nữa.

Kết quả không ngờ Minh Lạc tỉnh dậy trước.

Cậu nhóc nào đó vẫn còn sung sức.

Minh Lạc hoàn toàn không biết còn gọi tên hắn, giọng nói: “Chắc anh nhầm rồi.”

Lê Nguyên Thanh không rối rắm đề này nữa sát lại hôn lên cậu, lại hôn lên mũi Cuối cùng dừng lại trên môi, mật hôn một cái lùi lại, giọng nói nhỏ mức không thể nghe thấy: Lạc, để tôi giúp em nhé?”

Ở phương diện nào đó Minh không nhanh nhạy bằng tinh tế, theo bản hỏi: “Giúp cái gì?”

Nhưng cậu đã nhanh chóng biết giúp cái gì.

Tư Tế nhỏ yếu ớt mảnh lần này đã bị trưởng thành dưới tay khác.

Một ngày mới tốt đẹp bắt trong sự ngại ngùng run rẩy.

Tinh hạm của Đế quốc đã bị xong. Thịt dị mà Lê Nguyên Thanh thân giám sát đã được hết lên tinh hạm.

Tạ Văn đến hỏi ý kiến Lạc, hỏi cậu mang thêm đặc sản của hành tinh Thú Nhân không.

Minh Lạc nói: “Có thịt dị là được rồi. Chẳng Đồ Mãnh còn chuẩn một đội ngũ gần ngàn đến Đế quốc giao lưu học sao?”

Đây là kế hoạch do ba chủ nhân của ba vực đặt ra. Đế tộc Hải Yêu và hành Thú Nhân, mỗi một tinh vực phải cử một đội tiên phong đi giao lưu, tập lẫn nhau.

Thứ nhất là để sau này tinh vực giao lưu tiện hơn. Thứ hai có cớ danh chính ngôn để có thể đi theo Tư đại nhân đến hành khác sống!

Đương nhiên, nguyên nhân thực sự tất nhiên sẽ không với Minh Lạc.

Họ sẽ không nói cho đại nhân biết, ba họ định liên thủ, đối sẽ không cho các sĩ Thú Vương khác bất kỳ hội nào!

Minh Lạc nói: “Cho nên sau cần thứ gì thì bảo người của đội tập mang đến là được.”

Tạ Văn không có ý kiến: vậy cũng tốt, vậy…”

Lời còn chưa nói hết, một gió thổi tới, Tạ nhạy bén nhận ra mùi hương.

Ánh mắt ông lập tức trở kỳ quái.

Minh Lạc: “Sao vậy?”

Tạ Văn muốn nói lại thôi.

Minh Lạc: “?”

Tạ Văn nhỏ giọng nói: “Tiểu gia, trên người ngài… là mùi của Nguyên

Minh Lạc: “…??”

Mũi của thú nhân rất thính, biệt là chiến Vương như Tạ Văn, cần để ý một chút có thể ngửi thấy.

Hơn nữa mùi của đối phương nặc như thế này… khác nào thông báo cả thiên hạ biết quan của họ là gì, đã tiến đến bước nào.

Minh Lạc lập tức phản ứng mặt "bùm" một cái bừng lên: “Đừng hiểu chúng tôi không…”

Cũng chỉ là giúp đỡ nhau chút mà thôi!

Tạ Văn: “Tiểu thiếu gia yên tôi có tới hai con rồi, là người trải, tôi hiểu mà.”

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc không nói chuyện với nữa, định quay về hạm chờ cho đến xuất phát, cũng không muốn lại Tạ Văn nữa.

Trước khi về tinh hạm, cậu gặp Cá voi xanh Đồ Mãnh.

Cá voi xanh đến để mời Lạc ngồi tinh hạm hắn. Còn Đồ Mãnh đến để lưu luyến chia

Hai người vừa đến gần đã thấy một hơi thở kỳ bá đạo mẽ, tính chiếm hữu cực giống như đánh dấu lãnh thổ

Cá voi xanh: “…Xùy.”

Đồ Mãnh: “…Tư Tế đại nhân ý nghỉ ngơi, bảo sức khỏe.”

Minh Lạc: “!!!”

Cậu quyết định trước khi mùi người biến mất, cậu không gặp bất kỳ nhân nào nữa!

Cá voi xanh âm dương quái nói: “Thế này thì kết hôn chứ nhỉ? này mà không kết hôn, lẽ hắn ta chỉ chơi đùa cậu thôi sao? Nếu sự chỉ là chơi đùa, khuyên cậu nên sớm đá ta đi. Tộc Hải Thần của có rất nhiều thanh niên tuấn. Đến lúc đó tôi sẽ tất cả những người nhan sắc, thiên phú rất tốt đến trước cậu, để cậu chọn từng người không thiếu người đâu.”

Hắn đối xử với Tư Tế quá tốt đi! nhỏ chắc chắn sẽ cảm động!

Minh Lạc cạn lời nói: “Tôi cần, anh đừng làm

Đồ Mãnh cũng nói: “Tư Tế nhân còn nhỏ, nói ngài ấy những chuyện làm gì?”

Cá voi xanh nhíu mày: “Không đã thành niên rồi Tuổi nhỏ mới tốt, là độ tuổi có thể cuồng.”

Minh Lạc: “…”

Cá voi xanh: “Là chê ít sao? Cũng đúng, chơi với vài người đàn cũng chẳng có gì to Nếu cậu không biết chọn ai cứ giữ lại hết, nay chơi với người này, mai chơi với người kia. cậu thích chủng tộc khác, tôi có thể đi bắt…”

Lời còn chưa nói hết, xanh đột nhiên cảm một tia nguy hiểm, thể gần như theo bản mà thủ thế đỡ đòn.

Kết quả là tốc độ của phương nhanh hơn hắn nhiều. Cả người xanh bay ngược ra ngoài, vào một cái cây lớn rồi mạnh xuống đất.

Lê Nguyên Thanh mặt không biểu nhìn hắn: “Ngươi lặp lời vừa rồi xem.”

Cá voi xanh nhe răng trợn “Tôi chỉ đang đùa Tư Tế nhỏ thôi

Lê Nguyên Thanh lạnh lùng liếc một cái, ý còn có lần sau sẽ không đơn giản như đâu.

Lê Nguyên Thanh quay sang Minh “Lạc Lạc.”

Minh Lạc vội vàng tránh xa một chút, thận trọng “Chúng ta đừng nhau quá.”

Lê Nguyên Thanh: “?”

Minh Lạc: “Cứ như vậy đi!”

Nói xong xoay người chạy mất, như rất sợ Thanh đuổi theo.

Nhưng Lê Nguyên Thanh là người trí. Khi không hiểu sao Lạc Lạc lại muốn hắn tới gần, hắn tìm hiểu rõ tình hình trước.

Thế là Đồ Mãnh và xanh lại bị đánh trận tơi bời.

Chắc chắn là hai con thú đã nói gì đó Lạc Lạc!

Đồ Mãnh oan uổng: “Tôi gì đâu!”

Cá voi xanh phẫn nộ: “Rõ là do ngươi không liễm hơi thở, nhỏ rõ ràng là đang hổ!”

Lê Nguyên Thanh muộn màng hiểu “…”

Đáng tiếc bây giờ mới hiểu đã quá muộn.

Đặc biệt là trên đường Minh trở về tinh hạm, cả các thú nhân ngửi thấy mùi của một nhân khác trên người cậu.

Minh Lạc thẹn quá hóa giận, cả Lê Nguyên Thanh ngoài cửa.

Nay cả hắn mà Lạc Lạc không muốn gặp!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận