Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đêm không ngủ

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:26:43

Lúc cúi đầu, đôi mắt nam nhân ẩn sau chiếc mặt nạ nhanh chóng liếc qua đám đông náo nhiệt, lập tức nhìn thấy Lục Uyển đang cầm gương trang điểm chắn trước mặt, trốn một cách chẳng hề có tâm chút nào.


Bất chợt, sau tai thắt chặt lại, Lục Cửu Tiêu cười khẩy một tiếng rồi thu hồi ánh mắt. Thẩm Thời Đình nghe vậy thì trong lòng kinh hãi, vội nói: “Để ta thắt lại lần nữa.”


Đôi bàn tay nhỏ bé vừa đưa về phía trước liền bị ấn lại, nam nhân liếc nhìn nàng: “Cứ thế này đi.”


Thấy vậy, nàng cũng không kiên trì thêm nữa.


Chỉ là đi được hai bước, nàng mới nhận ra tay mình vẫn còn bị Lục Cửu Tiêu nắm. Hơn nữa, hắn còn véo một miếng thịt trong lòng bàn tay nàng, cứ đi hai bước lại ấn một cái, đi hai bước lại ấn một cái…


Nàng chớp chớp mắt, dời sự chú ý đi nơi khác.


Có lẽ vì đã đeo mặt nạ, không nhìn thấy gương mặt của Lục Cửu Tiêu sau lớp mặt nạ đó, nên bước chân của nàng cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.


Phía trước có một tiệm đố đèn đang được bao quanh bởi một vòng người. Lão nhân đặt phần thưởng lên cao trên lễ đài, đó là một cái lồng, bên trong là một chú thỏ trắng nhỏ nhắn tinh xảo, chừng một bàn tay là có thể nâng nó lên.


Nàng nhất thời có chút động lòng, đi được vài bước liền kéo kéo tay áo của Lục Cửu Tiêu: “Thế tử, chỗ kia đông người, có lẽ người thế tử cần tìm đang trốn ở đó, chúng ta qua đó xem thử đi.”


Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn theo hướng nàng chỉ, khóe miệng khẽ giật, tìm cớ mà cũng vụng về thế đấy…


“Được rồi.” Hắn bất đắc dĩ đáp.


Nơi này đông đúc, người sát người, vai kề vai, khuỷu tay chạm khuỷu tay. Lục Cửu Tiêu thiếu kiên nhẫn nghiêng người, cố gắng tránh va chạm với người khác.


Nhưng nhìn sang tiểu cô nương bên cạnh, thấy nàng ngẩng cao đầu, nhìn chăm chú vào những câu đố chữ treo trên đài.


Hắn phải nhẫn nhịn lắm mới nén được ý định lôi nàng đi ngay lập tức.


Lúc này, lão nhân đang lấy ra một tờ đố chữ, hắng giọng đọc: “Đoạn kiều tàn tuyết khán bất túc (Cầu gãy tuyết tan nhìn không đủ), xin mời dùng câu này để đoán một chữ.”


Tiếng mõ vừa vang lên, Thẩm Thời Đình đã thốt ra chữ: “Sương”.


Có lẽ vì nàng đáp quá nhanh, lão nhân khựng lại một nhịp rồi mới cười rạng rỡ nói: “Cô nương thông tuệ, chính là chữ Sương.”


Dưới lớp mặt nạ, nửa khuôn mặt lộ ra với khóe miệng hơi cong lên.


Lão nhân lại mở một tờ đố chữ khác: “Bất dụng ngôn thỉnh nhân tự lai (Không cần dùng lời mời, người tự đến), chư vị xin hãy đoán một chữ.”


Tiểu cô nương kiễng kiễng mũi chân, cả người nhún nhảy một cái mà khó ai nhận ra: “Thiến.”


Lục Cửu Tiêu theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang, thấy nàng vô cùng hoạt bát, suýt chút nữa là nhảy thẳng ra trước mặt người ta rồi, thế là hắn đưa tay kéo nàng lùi lại một chút.


Tiếp theo đó, nàng đáp vừa nhanh vừa chuẩn, chẳng mấy chốc đã vượt qua những người đến trước, thành tích nhất thời dẫn đầu cách biệt.


“Tâm như hàn băng thủy nhi chỉ (Lòng như băng lạnh, nước ngừng trôi), đoán một chữ.”


Vì Thẩm Thời Đình đáp quá nhanh, lão nhân giờ đây chỉ còn biết mong đợi nhìn về phía tiểu cô nương đang đeo mặt nạ hồ ly đỏ này.


Nàng “ừm” một tiếng: “Là chữ Liên.”


Trong đám đông, có người gào lên hỏi: “Cô nương có thể nói rõ xem, vì sao lại là chữ Liên được không?”


Thẩm Thời Đình giải thích: “Lòng như băng lạnh là ‘tâm lãnh’, nước ngừng trôi thì bỏ đi bộ ‘băng’ của chữ ‘lãnh’, còn lại chữ ‘lệnh’, Chữ ‘tâm’ và chữ ‘lệnh’ hợp lại một chỗ, chẳng phải chính là chữ ‘liên’ sao?”


Nàng nói không sai, đố chữ này chẳng qua là phép chiết tự và hợp tự, nói khó thì cũng không hẳn là khó, cái chính là so tài ở tốc độ.


Thua dưới tay một tiểu cô nương, mọi người tuy có xuýt xoa nhưng đành phải chấp nhận.


Lão nhân đích thân đưa lồng đèn thỏ tới, nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ hồ ly bạc đứng sau lưng nàng, cười nói: “Công tử thật có phúc khí, tiểu nương tử đúng là lanh lợi.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn cái đầu nhỏ trước mặt một cái.


Lanh lợi sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=63]

Quả thực là lanh lợi, trước đây sao hắn không nhận ra cái miệng này của nàng cũng thật khéo nói khéo thưa.


Mà Thẩm Thời Đình thì khựng lại, lúc này mới sực nhớ ra sau lưng còn có một người.


Nàng còn chưa hỏi qua Lục Cửu Tiêu xem có cho phép nàng mang con thỏ này về Tùng Uyển hay không, dù sao thế tử gia này trông cũng chẳng giống người có thiện tâm.


Ngay lúc tiểu cô nương còn đang do dự khó xử, Lục Cửu Tiêu liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư của nàng.


Thú thật, nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ bắt nàng tìm xó xỉnh gần nhất mà vứt cái thứ này đi, nhưng hiện tại lại không thốt ra được lời đó.


Hắn liếc nhìn một cái rồi bảo: “Muốn giữ thì cứ giữ đi, tự mình chăm sóc cho kỹ.”


Thẩm Thời Đình mừng rỡ ra mặt: “Tạ thế tử, ta sẽ chăm sóc nó thật tốt, tuyệt đối không gây thêm rắc rối cho người.”


Lục Cửu Tiêu nhếch môi, không đáp lại lời nào.


Chốc lát sau, đám đông tản ra, họ lại tiếp tục đi về phía trước.


Vừa đi vừa nghỉ, giờ giấc cũng dần muộn.


Lục Cửu Tiêu thấy nàng có chút mệt mỏi, lúc này mới lên tiếng hỏi: “Đói chưa?”


Thẩm Thời Đình theo bản năng định lắc đầu, nhưng thật sự bụng đã kêu, bèn nhẹ giọng đáp: “Đói rồi.”


Rất nhanh sau đó, hai người đến Vọng Giang Lâu tháo mặt nạ ra.


Lục Cửu Tiêu gọi vài món ăn, lần trước thấy nàng ăn thêm mấy miếng tô nhục, thế là hắn gọi hai phần, cùng với một bình rượu trái cây.


Rượu trái cây ở Vọng Giang Lâu là loại khó say nhất, vốn dành cho các tiểu nương tử nếm thử cho biết.


Đúng lúc này, ngoài cửa sổ bay lên mấy ngọn đèn Khổng Minh, Thẩm Thời Đình nghiêng mình nhìn ra, liền thấy mặt sông không xa rực rỡ lóa mắt, những ngọn hoa đăng đủ màu sắc trôi theo dòng nước, xuôi về phía bên kia cây cầu.


Bên kia cây cầu là một rừng trúc, không được sáng sủa như bên này.


Thẩm Thời Đình tò mò hỏi: “Thế tử, đó là nơi nào vậy?”


Lục Cửu Tiêu nhìn theo đầu ngón tay nàng, nhếch môi nói: “Chỗ đó à, là nơi để làm chuyện ‘trộm gà bắt chó’ đấy.”


Thẩm Thời Đình ngẩn ra, nghi hoặc liếc nhìn. Nơi đó trông thế nào cũng không giống như có gà và chó…


Bất chợt, một tiếng cười khẽ vang lên bên tai, không đợi nàng kịp ngẩng đầu, eo đã bị siết chặt, cả người bị ép sát vào khung cửa sổ.


Lục Cửu Tiêu cúi người dán lên làn môi ấm áp, nhấm nháp tỉ mỉ, khiến tiểu cô nương phát ra tiếng rên rỉ kiều mị.


Hắn nói: “Thế này, đã hiểu chưa?”


Thẩm Thời Đình sững sờ, lúc này mới hiểu ra “trộm gà bắt chó” mà hắn nói là gì, vành tai đỏ bừng, đưa mắt lườm hắn một cái. Nào hay biết rằng, ánh mắt sóng sánh tình tứ này lại khiến mắt Lục Cửu Tiêu tối sầm, hắn rũ mi nhìn nàng, nửa ngày không có động tĩnh gì.


Hắn giơ tay véo nhẹ má nàng: “Ngươi đừng có nhìn ta như vậy, bằng không ngươi tiêu đời đấy.”


Số lần dây dưa cùng hắn ngày càng nhiều, ngay cả từ “tiêu đời” trong miệng hắn, nàng cũng có thể lập tức lĩnh hội được thâm ý bên trong.


Vì thế, bữa ăn này nàng ăn một cách cực kỳ nghiêm chỉnh, mắt cũng không dám liếc nhìn lung tung.


Sau khi rời khỏi Vọng Giang Lâu, Lục Cửu Tiêu thấy nàng không còn hứng thú đi dạo tiếp nữa, liền đưa nàng lên xe ngựa.


Thẩm Thời Đình ôm lồng thỏ, chậm rãi hỏi: “Thế tử không tìm người nữa sao?”


Lục Cửu Tiêu “ừm” một tiếng: “Ban đêm tìm người rất khó, cứ để ban ngày rồi tính tiếp.”


“Ồ.”


Nàng lén nhìn người đang tựa vào sập nhỏ, thấy dưới sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi khép lại, đầu ngón tay thì chẳng chịu yên phận, cứ trêu chọc con thỏ nhỏ tội nghiệp kia.


Lục Cửu Tiêu không quay về hầu phủ mà ghé vào Tỉ Viên ở gần đó.


Hắn cầm lấy chiếc lồng trong lòng Thẩm Thời Đình, đưa cho Tiêm Vân: “Mang xuống đi.”


Tiêm Vân sửng sốt, đón lấy chiếc lồng với vẻ mặt như vừa gặp ma.


Có lẽ cả hai đều đã mệt lử, sau khi trở về đông sương phòng tắm rửa xong, hai người cùng nằm nghiêng trên sập, nửa ngày không nói lời nào.


Lục Cửu Tiêu vân vê lọn tóc đen nhánh của nàng, đuôi tóc lướt qua cổ khiến nàng ngứa ngáy, không nhịn được mà nhích người một chút.


Đột nhiên, thanh âm Lục Cửu Tiêu trở nên khàn đục: “Xoay người lại.”


Nàng ngẩn ra, nghiêng mình lật người lại. Cứ như vậy, nằm nghiêng đối mặt với hắn.


Nam nhân dùng khuỷu tay chống thân mình lên, đưa tay chạm vào cổ áo nàng.


Thẩm Thời Đình run rẩy, ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Rất nhanh, lớp trung y duy nhất trên người nàng bị cởi bỏ.


Tuy nhiên, Lục Cửu Tiêu không hề vội vàng trực tiếp như mọi khi, ngược lại chậm rãi vuốt ve từ trước ngực nàng dần xuống dưới, đầu ngón tay như mang theo hơi lạnh, lướt đến đâu đều khơi dậy một đợt rùng mình đến đó.


Chốc lát sau, tay hắn dừng ở khe hở giữa nụ hoa non mềm.


Thẩm Thời Đình nghẹn giọng, hơi thở dần trở nên dồn dập.


Lục Cửu Tiêu nhìn nàng, kiên nhẫn hỏi: “Có muốn không?”


Mắt nàng đã ửng đỏ, nhưng vẫn bướng bỉnh cắn môi không đáp.


“Lúc giải đố đèn, chẳng phải rất giỏi nói sao?” Lục Cửu Tiêu bóp nhẹ cằm nàng, “Sao đến chỗ ta lại câm rồi?”


Hắn ấn nhẹ vào nơi đó, lại ép hỏi: “Muốn không?”


Tiểu cô nương buông lỏng hàm răng, bật ra tiếng nấc khó nhịn, hai tay vòng qua ôm lấy cổ hắn: “Thế tử…”


Đây cũng coi như là một lời đáp lại.


Lục Cửu Tiêu làm sao còn nhẫn nhịn được nữa, hắn còn khó chịu hơn cả nàng, vừa nghe thấy tiếng kêu kiều mị này thì không kìm nổi nữa, cúi người áp lên, một đường đi xuống.


Đêm xuân gợi tình, tiếng oanh thỏ thẻ triền miên.


Sau một hồi mây mưa, Thẩm Thời Đình nghe tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, nhìn ánh trăng trắng ngần ngoài cửa sổ, nhất thời thất thần.


Y phục, trang sức, đồ ăn, rồi cả việc dạo phố “tìm người” tối nay, hắn để mặc nàng đeo mặt nạ, giải đố đèn, còn mang về một con thỏ mà nhìn qua đã biết không phải kiểu Lục Cửu Tiêu sẽ thích…


Và cả giữa phố xá đông đúc, nàng rõ ràng nhìn thấy vẻ mất kiên nhẫn trong mắt hắn, vậy mà hắn vẫn cố gắng nhẫn nhịn…


Thẩm Thời Đình trở mình, vùi mặt vào gối mềm, khẽ thở dài.


Tiếng thở dài này dường như có chút ý vị tự trách bản thân không tranh khí.


Khi Lục Cửu Tiêu bước ra, thấy nàng thu mình như chim cút, không nhịn được vỗ vỗ sau gáy nàng: “Muốn tự làm mình ngạt chết à?”


Thẩm Thời Đình cử động một chút, giọng nghèn nghẹt đáp: “Đau.”


Lục Cửu Tiêu ngẩn ra, cũng không trách mắng nàng nữa.


Hắn nằm nghiêng xuống, ôm lấy thân thể cô nương vào lòng, xoa nắn mông nàng hai cái, nhưng chỉ đúng hai cái liền thu tay lại.


Hắn sợ mình xoa thêm nữa lại nảy sinh ý đồ, không thu lại được.


Lục Cửu Tiêu vẫn còn nhớ lời Lục Uyển, cần phải khéo léo bộc lộ ý định nạp thiếp, để nàng hướng suy nghĩ về phía đó…


Im lặng hồi lâu, Lục Cửu Tiêu hắng giọng: “Thẩm Thời Đình.”


“Ưm.” Tiểu cô nương lười biếng đáp lại.


“Ngươi có thấy Tùng Uyển hơi vắng vẻ không?”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình mở mắt ra, sau khi suy nghĩ kỹ càng mới đáp lời: “Quả thực có hơi vắng vẻ.”




Viện rộng, người thưa, so với Lan Uyển của Lục Uyển thì quả thực lạnh lẽo, vắng vẻ hơn nhiều.


Có được lời này của nàng, Lục Cửu Tiêu liền thuận thế nói tiếp: “Nếu ta nạp thêm một tiểu thiếp, có lẽ sẽ náo nhiệt hơn đôi chút, ngươi thấy sao?”


Dứt lời, căn phòng nhỏ rơi vào tĩnh lặng.


Thân thể mềm mại của tiểu cô nương cứng đờ trong thoáng chốc.


Đôi mắt đang quay lưng về phía Lục Cửu Tiêu hơi mở to, chút phong tình ấm áp sau cuộc hoan lạc vừa rồi dường như bị gió đêm lùa qua cửa sổ thổi cho tan thành mây khói.


Đường đường là thế tử gia của Vĩnh Định Hầu phủ, nạp thiếp là chuyện không thể bình thường hơn, hắn không chỉ có thể nạp một người, mà còn có thể là hai, là ba người…


Chỉ cần hắn muốn, cả Hoa Tưởng Lâu đều có thể trở thành hậu viện của hắn.


Mà vốn dĩ cũng chính là như vậy, chẳng phải sao?


Và không chỉ có thiếp, một ngày nào đó hắn còn phải thú thê, sẽ có con trai con gái. Có lẽ, thê tử của hắn sẽ là Hạ tam cô nương kia.


Người như thế quả thực rất xứng với hắn. Tỏa sáng rạng ngời, minh lệ động lòng người, ngay cả tính tình cũng giống như một đôi trời sinh với hắn…


Nghĩ đến đây, đầu óc mơ màng suốt cả đêm của Thẩm Thời Đình lập tức tỉnh táo lại.


Lục Cửu Tiêu thúc giục lần nữa, nàng khẽ đáp: “Thế tử nói đúng.”


Nàng bấm nhẹ vào lòng bàn tay, tự nhủ: Ngươi nên tỉnh lại đi…


Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.


-


Một canh giờ trước, Hạ Mẫn đỏ hoe mắt trở về phủ.


Chuyện phiếm giữa các quý nữ chốn kinh thành xưa nay luôn truyền đi rất nhanh. Hạ Mẫn chỉ mới đi thả hoa đăng một lát mà đã nghe tin Lục Cửu Tiêu dẫn theo một nữ tử dáng vẻ yểu điệu đi dạo phố ngắm đèn.


Nàng không tin nổi mà trợn tròn mắt, Hoài Châu ca ca xưa nay vốn không thích những ngày lễ này. Huynh ấy ghét chốn ồn ào, để tránh va chạm với người khác, huynh ấy thậm chí còn chẳng buồn ra khỏi cửa.


Khốn nỗi mấy vị cô nương kia xem náo nhiệt chẳng chê chuyện lớn, còn miêu tả vô cùng sống động. Cho dù cô nương bên cạnh Lục Thế tử có đội mũ rèm, cũng chẳng ngăn được bọn họ hình dung nàng ta như tiên nữ hạ phàm, đẹp đến nghiêng nước nghiêng thành.


Không vì gì khác, chỉ muốn chọc tức tam cô nương tâm cao khí ngạo này mà thôi.


Hạ Mẫn vô cùng dễ bị kích động, miệng nói không quan tâm nhưng trong lòng lại sốt ruột đến phát điên. Sau một hồi tìm kiếm, quả nhiên nàng đã nhìn thấy Lục Cửu Tiêu trên đại lộ Nghênh An.


Nàng kiễng chân, bốn chữ “Hoài Châu ca ca” suýt chút nữa đã thốt ra khỏi miệng, thì lại thấy Thẩm Thời Đình nhào vào lòng hắn, hai tay nam nhân đặt trên eo nàng, chẳng những không đẩy ra mà còn nở nụ cười trêu chọc.


Thần thái như vậy không khỏi khiến Hạ Mẫn sững sờ.


Tâm tư thiếu nữ vốn dĩ mỏng manh và yếu mềm như thế.


Mắt Hạ Mẫn đỏ hoe, hít thở sâu vài lần mới ngăn được những giọt lệ không rơi xuống trước mặt mọi người. Nàng bịt miệng, quay lưng chạy về Hạ phủ.


Thu Nha theo sát phía sau, đưa khăn tay nói: “Cô nương đừng đau lòng nữa.”


“Ngươi thì biết cái gì.” Hạ Mẫn nghẹn ngào, quay đầu quát mắng.


Nhưng vừa quay đầu lại, nàng liền thấy một bóng người vụt qua lùm cây phía sau.


Nàng khựng lại, cũng chẳng còn tâm trí đâu mà buồn bã đau khổ, sợ hãi quay đầu nhìn lại lần nữa, nuốt nước miếng nói: “Thu, Thu Nha, ngươi có thấy phía sau có người không? Gần đây luôn cảm thấy có người đi theo sau lưng…”


Thu Nha thở dài: “Cô nương, từ nhỏ người đã hay có ảo giác như vậy rồi, lời này người đã nói suốt bao nhiêu năm nay.”


Hạ Mẫn không nói gì, nhưng nàng thực sự cảm thấy có người trốn ở phía sau.


Từ nhỏ đã như vậy, luôn có những khoảng thời gian nàng thấy cả người khó chịu như bị ai đó nhìn chằm chằm, lúc này cũng thế…


Nàng vội vàng nói: “Chúng, chúng ta mau về phủ thôi.”


Thế là, hai chủ tớ vội vã bước chân vào phủ.


Phía bên kia, Hạ Lẫm cũng nối gót theo sau, chậm rãi trở về.


Y đang cùng Trần Húc dặn dò chuyện quân doanh, lời còn chưa dứt, tại góc ngoặt, một phụ nhân gầy yếu đột nhiên đâm sầm tới.


Bà ta kinh hãi, vội nói: “Xin lỗi, xin lỗi.”


Trần Húc nhấn ngược thanh kiếm vừa rút ra một đoạn trở vào bao.


Hạ Lẫm nghiêng người nhường đường cho phụ nhân đi trước.


Sau một đoạn nhạc đệm này, y mới đi tiếp. Cho đến giữa đường, y bỗng nhíu mày, sải bước quay lại chỗ ngã ba, nhưng phụ nhân kia đã sớm không biết đi lối nào rồi.


Trần Húc không hiểu chuyện gì liền hỏi: “Đại nhân, làm sao vậy? Có phải người đó có chỗ nào không ổn không?”


Hạ Lẫm thu hồi ánh mắt: “Không có gì, chỉ là thấy hơi quen mắt.”


Có lẽ ban đêm nhìn nhầm, y không nghĩ ngợi nhiều nữa. Sau khi về tới Hạ phủ, y lại vào thư phòng xử lý công vụ đến tận khuya mới khó khăn lắm mới chợp mắt được.


Thế nhưng đêm nay, Hạ Lẫm ngủ không hề yên giấc.


Một người xưa nay vốn ít ngủ như y vậy mà lại chìm vào một giấc mơ. Trong mơ là năm Vạn Hòa thứ chín, mùng hai tháng hai, gia đình bốn người Hạ gia quay trở về kinh.


Đó là một đêm mưa, mưa tuôn xối xả, đường núi gồ ghề khó đi.


Cách trạm dừng chân chưa đầy nửa nén nhang, thế nhưng con đường lại bị trận lũ quét bất ngờ chặn đứng.


Khi đó, Sầm thị đã mang thai được tám tháng, cái bụng tròn lẳn trong đêm sấm sét khiến lòng người đặc biệt hoang mang.


Hạ Lộc Minh canh giữ bên phu nhân, gọi thuộc hạ đi thăm dò các nhà dân gần đó.[TYT]-Azi


Hạ Thầm cũng ra sức bảo vệ bụng của a nương, Hạ Lẫm khi ấy mới bảy tuổi cũng mở to mắt đứng nhìn.


Thế nhưng, sợ cái gì thì cái đó đến.


Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên, sắc mặt Sầm thị biến đổi, hơi thở bỗng nhiên dồn dập…


Giấc mơ đến đây, người trên giường nhíu chặt chân mày, cùng với tiếng sấm kinh hoàng kia mà đột ngột tỉnh giấc.


Hạ Lẫm bóp nhẹ mi tâm, trong đầu xẹt qua gương mặt phụ nhân ở đầu ngõ lúc nãy, động tác khựng lại.


Y nhớ ra người đó là ai rồi.

Bình Luận

0 Thảo luận