Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Chúc mừng

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:41:50

Sầm thị cũng là một người mẹ, bà sao có thể không hiểu được sự yêu thương và quan tâm của một người mẫu thân. Thần thái đó là chân chân thực thực, có muốn giả vờ cũng không diễn ra được.


Bà chợt nhớ lại chuyện của mười sáu năm về trước.


Sau khi hạ sinh tiểu nữ nhi được vài ngày thì cơn mưa bão cũng tạnh. Hạ Lộc Minh xót xa cho bà nên không chịu tiếp tục hành trình, nhất quyết đợi bà ở cữ xong, sức khỏe hồi phục rồi mới trở về kinh thành.


Vì thế hai ngày sau, bà từ biệt Thẩm gia, chuyển đến nghỉ ngơi tại một trạm dừng chân cách đó không xa.


Ngày rời đi, bản thân Tôn thị vẫn còn đang trong thời gian ở cữ, vậy mà vẫn nhất quyết xuống giường để tiễn đoàn người bọn họ ra cửa.


Tôn thị còn bế đứa trẻ trong lòng Hạ Lộc Minh, bảo rằng đứa nhỏ này sinh cùng ngày với con của mình, thật là có duyên phận.


Sầm thị khi đó còn thầm nghĩ, phu thê nhà này là những người có tấm lòng lương thiện. Người tốt chắc chắn sẽ có phúc báo.


Nghĩ đến đây, Sầm thị chậm rãi nghiêng người nhìn về phía cô nương đang đứng chết trân ở bên cạnh. Bà ngắm nhìn mi mày, vóc dáng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở miếng ngọc bội treo bên hông nàng, không kìm được mà che mặt khóc nức nở.


Gần như ngay khoảnh khắc Tôn thị lao về phía Hạ Mẫn, bà đã tin vào tất cả mọi chuyện…


Lúc này, sảnh đường hỗn loạn thành một đoàn, Hạ Lẫm lên tiếng: “Trần Húc, mang nước tới đây.”


“Vâng.”


Chẳng mấy chốc, chậu vàng đựng đầy nước sạch được chậm rãi bưng lên.


Ý đồ của việc này là gì, người tinh tường đều hiểu rõ.


Hạ Lộc Minh nhìn con trai mình một cái rồi chậm rãi gật đầu: “Vậy thì nghiệm máu đi.”


Vừa nói, ông vừa xắn tay áo, cầm lấy cây kim bạc đã chuẩn bị sẵn bên cạnh chậu nước. Ngay khi ông định đâm vào đầu ngón tay để nhỏ máu, bỗng nghe thấy tiếng Sầm thị nghẹn ngào:


“Lão gia, để ta, để ta làm.”


Nữ nhi mà bà phải trải qua đau đớn tận một ngày một đêm mới sinh ra được, bà muốn tự mình kiểm chứng.


Vì thế, Sầm thị dùng kim bạc châm vào tay, một tiếng “tủm” vang lên, giọt máu loang ra trong chậu nước sạch. Sau khi làm xong, thân hình Sầm thị lảo đảo, may mà có Bạch ma ma kịp thời đỡ lấy.


Lúc này, mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Mẫn và Thẩm Thời Đình.


Hạ Mẫn đột ngột đẩy Tôn thị ra rồi đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu đón lấy cây kim để trích máu.


Làm gì có chuyện nàng ta không phải là tiểu thư của Hạ gia được? Thân phận nàng ta cao quý gấp trăm lần, ngàn lần Thẩm Thời Đình, sao có thể là…


Đột nhiên, sắc mặt Hạ Mẫn cứng đờ.


Hai vệt máu trong chậu nước càng lúc càng tách xa nhau, nửa ngày trời cũng không thể hòa làm một.


“Không…”


Bạch ma ma nhẹ tay nhẹ chân đẩy Thẩm Thời Đình lại gần, thêm một giọt máu nữa rơi vào trong nước. Nhưng khác với khi nãy, lần này, chúng nhanh chóng hòa quyện vào nhau.


Bạch ma ma hít một hơi thật sâu, vội vàng dùng khăn tay băng bó vết thương cho nàng.


Thẩm Thời Đình ngẩn ngơ nhìn vệt máu trong nước, chưa kịp suy nghĩ sâu xa đã bị phụ nhân ăn mặc lộng lẫy bên cạnh ôm chặt vào lòng.


Sầm thị toàn thân run rẩy, nghẹn ngào không thốt nên lời. Ngược lại là Thẩm Thời Đình sắp bị bà ôm đến mức không thở nổi, may mà Hạ Lộc Minh vẫn còn lý trí, vội kéo phu nhân mình ra.


Sầm thị bừng tỉnh, lo lắng cẩn trọng hỏi: “Ta... ta làm con sợ rồi phải không?”


Nào chỉ là sợ, Thẩm Thời Đình lúc này hồn vía cũng sắp bay mất rồi.


Mười sáu năm, người mà nàng đã gọi là a nương suốt mười sáu năm qua, mẫu thân mà nàng luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện để lấy lòng, lại không phải thân mẫu của nàng sao…


Vậy thì những đắng cay ngọt bùi mà nàng nhận lấy suốt mười sáu năm qua, biết tính cho ai đây?


Thẩm Thời Đình quay đầu nhìn Tôn thị, giọng nói khàn đặc: “A nương, là thật sao?”


Mọi chuyện bại lộ, Tôn thị tựa như kẻ thoi thóp sắp chết, rã rời không xương mà dựa vào cột đình.


Sầm thị đứng sững trước mặt bà ta: “Ngươi nói đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=70]

Ngươi hãy kể lại từ đầu, thật tỉ mỉ, thật rõ ràng.”


Máu cũng đã nghiệm rồi, Tôn thị có không thừa nhận cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.


Bà ta cam chịu quẹt nước mắt, nói: “Năm đó, Thẩm gia…”


Thẩm gia năm đó thực sự quá khổ cực. Thẩm Diên chỉ là một lang trung nhỏ bé, mỗi tháng số tiền đồng mang về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, Thẩm Vọng lại là con trai, chuyện gì cũng phải ưu tiên cho nó trước.


Lúc mang thai con gái, hai phu thê đều rất vui mừng.


Nhưng Tôn thị không tránh khỏi lo lắng vì chuyện tiền bạc.


Cho đến đêm trở dạ, trong ngôi nhà rách nát bỗng đón tiếp một đoàn người thân phận tôn quý.


Cùng một ngày, cùng một căn phòng hạ sinh hai bé gái…


Tôn thị đã nảy sinh ý đồ xấu xa. Bà ta muốn con gái mình được sống một cuộc đời sung túc, vì thế dù không nỡ, bà ta vẫn nghiến răng tráo đổi hai đứa trẻ.


Sau đó, bà ta luôn cảm thấy hổ thẹn với Thẩm Thời Đình. Dù Thẩm gia khó khăn, bà ta cũng cố gắng hết sức để không bạc đãi nàng.


Thế nhưng khi cuộc sống của Thẩm gia ngày một khấm khá hơn, bà ta bắt đầu nảy sinh chút hối hận, sớm biết đứa trẻ này không cần đổi cũng tốt.


Chính vì vậy mà về sau, do nỗi nhớ nhung không dứt, bà ta mới không nhịn được mà lén lút đi thăm Hạ Mẫn.


Nếu không phải như thế, bà ta cũng không bị hai huynh đệ Hạ gia bắt gặp hết lần này đến lần khác.


Sau một thoáng tĩnh lặng, Thẩm Thời Đình run giọng hỏi: “Vậy còn a cha, ông ấy có biết chuyện này không?”


Tôn thị lắc đầu: “Ông ấy không biết, ông ấy không biết gì cả. Ông ấy thương ngươi là thương thật lòng…”


Khóe mắt Thẩm Thời Đình đỏ hoe, nàng nhắm nghiền mắt lại.


Trong sảnh đường rộng lớn, chỉ còn mình Lục Cửu Tiêu là vẫn ngồi.


Hắn liếc nhìn Hạ Mẫn đang khóc lóc thảm thiết, lại nhìn sang Thẩm Thời Đình không rơi một giọt lệ nào, không kìm được mà nhíu mày. Hắn ném quả táo đang mân mê trong tay vào đĩa, cầm lấy chén trà đã nguội ngắt đứng dậy, đưa vành chén chạm vào môi nàng: “Uống đi.”


Thẩm Thời Đình nhích đầu tránh đi, nhưng lại bị hắn ép uống một ngụm nước lạnh.


“Khụ khụ khụ khụ khụ…”


Tiểu cô nương bị sặc, lập tức khom người ho dữ dội, ho đến mức hốc mắt nóng bừng, từng giọt lệ tinh khiết như hạt châu rơi lã chã xuống đất.


Thấy nàng cuối cùng cũng chịu khóc thành tiếng, Lục Cửu Tiêu mới đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng.


Động tác thân mật này khiến Sầm thị và Hạ Lộc Minh dù đang đau lòng khôn xiết cũng không khỏi phân tâm mà nhìn thêm một cái.


Đúng rồi, tại sao lại là Lục Cửu Tiêu đưa người tới đây…


Nhưng phu thê Hạ gia đều không phải người hồ đồ, gần như ngay lập tức họ đã hiểu ra những uẩn khúc lắt léo trong đó. Sầm thị bủn rủn chân tay, chỉ thẳng mặt Tôn thị nói: “Ngươi... Ngươi đã nuôi dạy nó như thế nào?”


Tôn thị lại hướng về phía Sầm thị khóc lóc: “Chuyện này A Mẫn hoàn toàn không hề hay biết, nó vô tội mà... Phu nhân đã nuôi nấng nó mười sáu năm, nó là một đứa trẻ ngoan, người biết rõ mà.”


“Ta đã nuôi nó mười sáu năm, ta nâng niu con gái ngươi như ngọc như ngà suốt mười sáu năm trời!” Sầm thị kích động nói.


Nghe vậy, Hạ Mẫn ở bên cạnh vốn đã khóc đến kiệt sức lại nghẹn ngào thêm một tiếng.


“Vậy còn con gái ta? Ngươi đã đối xử với nó như thế nào, ngươi đối xử với nó như thế nào hả!”


“Ta... ta thực sự đã hết cách rồi. Năm đó nếu Thẩm gia còn con đường sống nào khác, ta sao lại nỡ bán nó vào hoa lâu. A Đình cũng là do ta nuôi lớn, sao ta có thể không xót…”


Hai chữ “hoa lâu” này chẳng khác nào một nhát dao đâm thẳng vào tim Sầm thị.


Bà đẩy cánh tay đang dìu của Hạ Lộc Minh ra, bước lên phía trước hai bước: “Nếu ngươi thực lòng xót xa cho nó, thì dù có bán chính mình, ngươi cũng tuyệt đối không bao giờ bán nó đi!”


Tôn thị cứng họng, “Ta... ta... ta” nửa ngày trời mà không thốt ra được một lý do ra hồn.


Thực tình mà nói, nuôi nấng một người hơn mười năm, bảo không có chút tình cảm nào thì cũng không đúng.


Ban đầu, bà ta quả thật có lòng hổ thẹn, đêm không thể chợp mắt, cũng thực sự muốn đợi sau khi hoàn cảnh Thẩm gia khấm khá hơn sẽ đón nàng về.


Nhưng về sau Thẩm Vọng cưới vợ, Dương thị lại là người chính trực, nếu để nàng ta biết chuyện thì e rằng cuộc hôn nhân này sẽ đổ vỡ, thế nên bà ta mới từ bỏ ý định đó.


Hơn nữa, khi ở kinh thành nhìn thấy nàng ăn mặc phú quý lộng lẫy, trông cũng không phải là sống không tốt…


Sầm thị chỉ tay vào bà ta run rẩy liên hồi, chỉ một lát sau, bà thấy mắt tối sầm lại rồi ngất đi.


Có lẽ là giữa mẫu tử tâm đầu ý hợp, bên này vừa có người ngất xỉu, bên kia Thẩm Thời Đình cũng lảo đảo bước chân, ngã quỵ xuống.


Lục Cửu Tiêu nhíu mày: “Thẩm Thời Đình.”


Ngay lúc hắn định bế nàng lên thì Hạ Lẫm đã nhanh hơn một bước. Bốn mắt nhìn nhau, Lục Cửu Tiêu mím môi rồi buông tay.


Cứ như vậy, vở kịch hoang đường này đành phải tạm dừng giữa chừng.


Chớp mắt đã đến lúc hoàng hôn.


Cửa sổ trong căn phòng nhỏ đóng chặt, trên lư hương khói trắng lượn lờ.


Trong phòng, Sầm thị sau khi tỉnh dậy vẫn luôn ngồi bên giường, nhìn đăm đăm vào tiểu cô nương đang nhắm nghiền mắt trên sập.


Thực lòng mà nói, dung mạo nàng không giống bà, cũng chẳng giống Hạ Lộc Minh. Nếu nhất quyết phải nói là giống ai, thì đôi mày thanh tú dịu dàng kia có lẽ có đôi phần giống Hạ Thầm.


Nghĩ đến đây, Sầm thị lại thổn thức một tiếng.


Ngay lúc nãy, Hạ Lẫm đã kể lại rành mạch từng chuyện mà Thẩm Thời Đình đã trải qua từ nhỏ đến lớn, bao gồm cả việc Thẩm gia gặp nạn, Tôn thị bán con gái vào thanh lâu, và việc nàng đã lưu lạc vào tay Lục Cửu Tiêu như thế nào.


Sầm thị không cầm lòng được lại khóc thêm một hồi.


Đúng lúc này, tiểu cô nương nhíu mày, vừa vặn tỉnh lại.


Sầm thị vội vàng đứng dậy nói: “Thế nào rồi, có chỗ nào đau không con? Có đói không? Ta đã bảo ma ma mang cháo tới, giờ đều nguội cả rồi. Đào Nhân…”


Chẳng mấy chốc, một nha hoàn mặc áo hồng tiến lên.


Sầm thị dặn dò: “Mau đi hâm nóng cháo lại đi.”


“Da, phu nhân.”


Thẩm Thời Đình ngơ ngẩn nhìn Sầm thị bận rộn tới lui, cho đến khi hai người chạm mắt nhau, nàng lúng túng dời tầm mắt đi, một lúc sau mới hỏi: “Bà ấy đâu rồi?”


Nàng đang hỏi về Tôn thị.


Sầm thị nói: “Ta đã sai người giữ bà ta lại trong phủ, đợi sau khi bàn bạc với cha con xong mới đưa ra cách xử lý.”


Hai chữ “cha con” khiến Thẩm Thời Đình sững sờ một lát mới phản ứng kịp đó là ai.


Nhìn thấy dáng vẻ này của nàng, những giọt lệ nơi khóe mắt Sầm thị lại không kìm được mà trào ra. Bà vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, nghẹn ngào: “Khổ thân con quá, là mẫu thân có lỗi với con…”


Người Thẩm Thời Đình cứng đờ, được phụ nhân ôm chặt vào lòng, hơi thở vương vấn mùi hương hoa quế thanh khiết nhẹ nhàng trên người bà.


Cho đến khi Sầm thị buông ra, nàng vẫn chưa thể hoàn hồn trở lại.


Nha hoàn tên gọi Đào Nhân bưng cháo nóng lên, Sầm thị đỡ lấy, đưa một thìa cháo đến sát môi tiểu cô nương : “Nào, uống vài ngụm cho ấm bụng đã.”


Thẩm Thời Đình không sao mở miệng được, hai tay nắm chặt lấy mép chăn.


Dẫu đã hiểu rõ ngọn ngành mọi chuyện, nhưng với một người vốn chưa từng gặp mặt…


Nàng thực sự không thể tỏ ra thân thiết ngay được.


Lúc này, một bóng người mặc y phục đen huyền đẩy cửa bước vào.


Chứng kiến cảnh tượng này, Hạ Lẫm khựng lại một chút: “A nương, Lục phu nhân đến rồi.”


Động tác trên tay Sầm thị khựng lại, dường như bà mới hiểu ra nguyên nhân vì sao Thẩm Thời Đình mãi không chịu mở miệng. Bà ngượng ngùng đặt bát ngọc xuống, cứ đi một bước lại quay đầu nhìn một lần, nói: “Lát nữa ta sẽ quay lại.”


Tiếng cửa “két” một cái, căn phòng nhỏ tĩnh lặng trở lại.


Thẩm Thời Đình và Hạ Lẫm nhìn nhau trân trân. Cả Hạ gia này, có lẽ nàng chỉ mới gặp qua y vài lần.


Một lúc sau, nàng khẽ gọi: “Hạ đại nhân.”


Hạ Lẫm gật đầu, cũng không ép nàng phải đổi cách xưng hô ngay lập tức.


Y đưa ra một chiếc hộp dài, nhìn vẻ ngoài thì có vẻ đã có từ nhiều năm trước.


“Mở ra xem đi.”


Thẩm Thời Đình hơi khựng lại, cẩn thận đón lấy. Dưới ánh mắt khích lệ của y, nàng gạt chốt khóa, một chiếc vòng tay bện dây màu hồng phấn hiện ra bên trong.


Nàng tò mò nhìn Hạ Lẫm.


Nam nhân rũ mắt nhìn lại, khóe môi khẽ nhếch lên trong thoáng chốc: “Đại ca tặng cho muội đấy.”


-


Trong sảnh đường, Viên thị đang ngồi trên ghế, tay day trán.


Ai có thể ngờ được sự việc lại hoang đường đến mức này?


Hạ tam cô nương kiêu kỳ ngang ngược kia thực chất là giả, còn người trong phủ bị con trai bà bắt nạt đến đáng thương, hóa ra mới là thật…


Nghĩ đến đây, Viên thị cảm thấy lồng ngực có chút nhói đau.


Tiếng rèm châu khe khẽ khua “lạch cạch”, Sầm thị vừa bước chân vào sảnh, nhìn thấy Viên thị liền không kìm được mà nức nở.


Viên thị vội vàng đỡ lấy bà, vuốt nhẹ lưng bà trấn an: “Đừng khóc nữa, nghe ta nói.”


-


Tùng Uyển.


Lục Uyển bó gối ngồi trên bậc thềm, nhìn Lục Cửu Tiêu đang tựa mình vào cột hành lang. Hạ tướng quân và Hạ phu nhân không hề trách móc ca ca nàng lấy nửa lời, nhưng cũng chẳng để huynh ấy gặp lại Thẩm cô nương thêm lần nào nữa…


Lục Uyển thở dài tiếng thứ bảy trong đêm nay.


Thấy Doãn Trung vội vã từ Hạ gia trở về, Lục Cửu Tiêu đứng thẳng người dậy: “Tỉnh rồi à?”


Doãn Trung vừa thở dốc vừa gật đầu: “Tỉnh rồi.”


Gã ngừng một lát, rồi nói sang một chuyện khác.


“Nghĩa nữ?” Lục Uyển bật dậy khỏi thềm.


Doãn Trung gãi gãi đầu, nói: “Phu nhân bảo làm vậy để bảo toàn danh dự cho Thẩm cô nương, như thế việc cô ấy tá túc tại Hầu phủ một thời gian cũng dễ bề giải thích. Còn chuyện ở Hoa Tưởng Lâu, thực tế Thẩm cô nương chưa từng lộ diện trước đám đông, muốn xóa sạch dấu vết không khó, tất cả còn tùy thuộc vào chủ tử nữa.”


Mặt Lục Cửu Tiêu không chút biểu cảm.


Lục Uyển nhét múi quýt đã bóc vỏ vào tay ca ca mình, lầm bầm: “Huynh lại có thêm một người muội muội rồi…”


Suy đi tính lại, cuối cùng nàng vẫn nuốt ngược hai chữ “chúc mừng” vào trong.

Bình Luận

0 Thảo luận