Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Ta cho ngươi cắn lại

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:31:52

Ban đầu Sầm thị sinh non, Hạ Lộc Minh không thể không nhanh chóng tìm nơi dừng chân, mà nơi họ dừng lại là một tiểu trấn đổ nát, vô cùng hẻo lánh.


Trong trấn hộ gia đình tuy nhiều, nhưng muốn tìm được bà đỡ giữa đêm mưa quả thực rất khó.


Cũng vừa khéo, có một nhà phu nhân đang lúc lâm bồn.


Gia chủ đó là một lang trung rất hiền lành, thấy tình cảnh này liền lưu lại đoàn người bọn họ vào nhà, còn cho phép Sầm thị vào chính phòng để bà đỡ cùng giúp đỡ đẻ.


Phu nhân lang trung thuận lợi sinh hạ con gái, rất nhanh bên trong đã truyền đến tiếng trẻ con khóc vang dội.


Thế nhưng Sầm thị lại tiêu tốn ròng rã một ngày một đêm, bà đỡ suýt chút nữa là bó tay. May mà Sầm thị kiên trì, liều mạng mới sinh hạ được ấu nữ.


Cũng chính vì thế, cả nhà Hạ gia đối với tam cô nương khó nhọc mới có được này đặc biệt thiên vị.


Mà phụ nhân y vừa mới đụng mặt ở đầu ngõ, tuy đã điểm thêm vài sợi tóc bạc và nếp nhăn, nhưng Hạ Lẫm vẫn nhớ rõ, bà chính là phu nhân của lang trung năm đó.


Nhưng sao bà ta lại ở nơi này?


Theo lý mà nói, một chuyện nhỏ như vậy không đáng để y phải suy nghĩ sâu xa giữa đêm, nhưng không hiểu sao, y luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.


Hạ Lẫm hất chăn bước xuống giường, đẩy cửa gọi: “Trần Mộ.”


Từ trên mái nhà một bóng người lộn xuống: “Đại nhân, đêm hôm khuya khoắt thế này, sao người vẫn chưa nghỉ ngơi?”


“Ngươi đi điều tra một người.”


Trần Mộ nghiêm mặt: “Xin đại nhân phân phó.”


Thế nhưng, lời vừa định thốt ra, Hạ Lẫm lại khựng lại. Y vốn không biết họ tên của hộ gia đình kia, cũng không biết tiểu trấn đi ngang qua đêm đó nằm ở nơi nào.


Trần Mộ không hiểu chuyện gì: “Đại nhân?”


Hạ Lẫm nhíu mày: “Để mai hãy nói.”


Sáng sớm ngày hôm sau, Hạ Lẫm tranh thủ trước lúc lên triều đã đến Đường Uyển nơi Sầm thị ở.


Mười sáu năm trước sau khi sinh nữ nhi, Sầm thị vốn đã để lại mầm bệnh, cộng thêm việc Hạ Thầm qua đời năm năm trước khiến bà lo nghĩ quá độ, chỉ sau một đêm mà yếu đi không ít. Để bà yên tâm dưỡng bệnh, Hạ Lộc Minh đặc biệt ngăn ra một góc hẻo lánh như thế này.


Mọi khi vào giờ này, bà thường tụng kinh trong thiền thất.


Cửa nhỏ của Đường Uyển khép hờ, Hạ Lẫm đẩy cửa bước vào, ngoài một nha hoàn đang quét dọn ra thì chẳng thấy bóng người nào khác.


Y cau mày: “Phu nhân đâu?”


Nha hoàn ngẩn ra, vội vàng đáp: “Bẩm nhị công tử, đêm qua tam cô nương lỡ ăn phải sữa dê, khắp người nổi mẩn đỏ, lại còn phát sốt cao, phu nhân ở Hương Viên chăm sóc cả đêm vẫn chưa về.”


Nghe vậy, chân mày Hạ Lẫm càng trĩu xuống, y xoay người đi về phía Hương Viên.


Vừa vào trong viện đã thấy một hàng nha hoàn, bà tử đang đứng, trên tay mỗi người bưng một món ăn tinh tế. Chẳng cần hỏi cũng biết tam cô nương kiều kỳ nhà họ sau khi phát bệnh lại đang giở tính trẻ con rồi.


Hạ Lẫm rũ mắt liếc qua, thản nhiên nói: “Lui xuống hết đi, bưng một bát cháo trắng lên.”


Đám nha hoàn như gặp được cứu tinh, đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.


Vừa bước vào chính phòng, liền thấy Sầm thị đang ngồi ngay ngắn bên mép giường, Hạ Mẫn đắp chăn, gối đầu lên chân Sầm thị, hừ hừ nũng nịu: “A nương, con đau đầu, đầu cứ ong ong, chỗ nào cũng đau…”


Hạ Lẫm tiến tới, lạnh lùng nói: “Ai cho muội đụng vào sữa dê, bài học cũ còn chưa đủ sao?”


Hạ Mẫn từ nhỏ đã không chạm được vào sữa dê, trước đây cũng từng ăn nhầm vài lần, lần nghiêm trọng nhất là ngất lịm đi ngay lập tức, khiến cả Hạ gia sợ tới mức không dám để vật này xuất hiện nữa.


Nhưng dù có cẩn thận mấy chăng nữa cũng chẳng quản nổi những thứ nàng ăn sau khi ra khỏi phủ.


Hạ Lẫm quát một tiếng như vậy, Hạ Mẫn liền rúc sâu vào lòng Sầm thị: “A nương…”


Sầm thị lắc đầu, vỗ vỗ lưng nàng rồi nói: “Được rồi, con dọa muội muội làm gì.”


Hạ Lẫm mím môi không nói, đợi đến khi nha hoàn bưng cháo trắng lên, Hạ Mẫn dưới ánh mắt ép buộc của nhị ca, đành phải ăn từng miếng một.


Sau khi dỗ dành nàng xong, Sầm thị mới cùng Hạ Lẫm rời khỏi phòng, đi về phía Đường Uyển.


Sầm thị thở dài: “Nha đầu này từ nhỏ đã sợ con, chỉ có con mới trấn áp được nó.”


Hạ Lẫm lơ đãng đáp: “Là do a nương nuông chiều muội ấy quá thôi.”


Sầm thị cười cười.


Lúc này tia nắng ban mai le lói, gió nhẹ không khô rát, hai hàng liễu xanh bên đường mòn còn vương mùi hương thanh khiết, tiếng nước chảy róc rách sau hòn non bộ, không gian yên tĩnh, an lành.


Hạ Lẫm cùng Sầm thị hàn huyên vài chuyện thường ngày, cố ý dẫn dắt bà nhắc đến Hạ Mẫn.


Đi được nửa đường, y mới giả vờ vô tình nói: “Năm xưa A Mẫn sinh ra thật nguy hiểm, nếu không nhờ hộ gia đình đó hảo tâm cho a nương mượn nhà và bà đỡ, thì chẳng biết phải làm sao.”


Nhắc đến chuyện này, Sầm thị liền than: “Chẳng phải sao, vị lang trung kia tâm địa lương thiện, sau đó cha con có tặng mấy món đồ quý giá nhưng ông ấy cũng chỉ nhận hai lượng bạc, còn lại đều nhét trả vào xe ngựa...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=64]

Nghĩ lại, đúng là một đại thiện nhân.”


“A nương có nhớ hộ gia đình đó họ gì không?”


Sầm thị do dự một chút: “Nếu không nhớ nhầm, hình như là họ Thẩm thì phải.”


Hạ Lẫm thầm ghi nhớ, “Ồ” một tiếng rồi hỏi: “Nơi đó là Nhược Châu, hay là Nhàn Châu?”


Nghe vậy, Sầm thị cười nói: “Nhược Châu, Nhàn Châu gì chứ, đó là huyện An Bình, hẻo lánh lắm. Nếu không phải cha con sợ giữa đường gặp nguy hiểm, bị kẻ xấu ám sát nên bỏ quan lộ bằng phẳng mà chọn đường mòn, thì cũng chẳng đi ngang qua đó đâu.”


Hạ Lẫm ngẩn ra, lại hàn huyên với Sầm thị vài câu lấy lệ rồi mượn cớ đến giờ lên triều rời đi.


Huyện An Bình nằm ở ranh giới giữa Cẩm Châu và Tuyên Châu, nhưng thuộc quyền quản lý của Cẩm Châu, quả thực là nơi vô cùng hẻo lánh.


Cẩm Châu…


Y bỗng khựng lại, cảm giác kỳ lạ kia lại trỗi dậy. Đợi đến khi ra khỏi cửa, y mới nói với Trần Mộ: “Ngươi đi tra một hộ gia đình ở huyện An Bình, Cẩm Châu. Mười sáu năm trước có một lang trung họ Thẩm, không biết hiện giờ còn ở đó không.”


Trần Mộ sửng sốt, gật đầu vâng lệnh.


-


Sáng sớm, Tỉ Viên không giống Tùng Uyển có nha hoàn bà tử đi lại nhộn nhịp, nơi đây vô cùng yên bình. Cộng thêm việc đêm qua giày vò đến muộn, mãi đến giờ Tỵ, Thẩm Thời Đình mới bị những động tĩnh sột soạt bên cạnh làm cho tỉnh giấc.


Vừa mở mắt ra đã thấy gương mặt tuấn tú, cương nghị của nam nhân.


Thẩm Thời Đình hơi khựng lại, đủ loại suy nghĩ nảy sinh từ đêm qua lại ùa về trong lòng.


Lúc này Lục Cửu Tiêu đang tiến lại gần gặm nhấm bầu ng ực trắng nõn của nàng, lòng nàng bỗng dâng lên nỗi xót xa. Sao nam nhân lại có thể bạc tình bạc nghĩa đến thế, một mặt ôm ấp một nữ tử triền miên thắm thiết, mặt khác lại có thể đường hoàng muốn nạp thiếp cho náo nhiệt cửa nhà…


Bộ hắn không thấy lấn cấn chút nào hả?


Sao hắn có thể tự nhiên đến vậy?


Đang mải oán thầm, hai hạt dâu đỏ mọng bỗng nhói đau vì bị hắn ngậm vào miệng rồi nghiến nhẹ. Cơn đau cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến nàng lập tức hít ngược một hơi: “Shh…”


“Đừng cắn…”


Khi nói lời này, tiểu cô nương vốn dĩ luôn nhẫn nhịn bỗng rơi xuống hai hàng nước mắt.


Lục Cửu Tiêu sửng sốt: “Không cắn thì không cắn, ngươi khóc cái gì?”


Không nói thì thôi, vừa nói ra, nàng không tài nào nhịn được nữa, phải giơ mu bàn tay ấn chặt lên mắt.


Lục Cửu Tiêu thực sự bị phản ứng này của nàng làm cho ngẩn người. Bình thường hắn cũng chẳng thiếu lần “ăn hiếp” nàng, lúc trước đến cả kêu cũng không cho nàng kêu, chẳng phải nàng vẫn nhẫn nhịn được đó sao?


Sao hôm nay phản ứng lại lớn như vậy?


Hắn không nhịn được liếc nhìn hai hạt dâu đỏ mọng kia một cái, đâu có cắn mạnh lắm đâu.


“Được rồi, xoa cho ngươi là được chứ gì?” Nói xong, hắn thực sự đặt tay lên, vê nhẹ một hạt mà xoa nắn.


Thẩm Thời Đình bị hắn xoa đến mức toàn thân tê dại, vội vàng né tránh tay hắn, cúi người với lấy y phục dưới giường.


Có lẽ vì đêm qua đã nghĩ thông suốt mọi chuyện, nên lúc này nàng không còn sợ hắn mấy nữa.


Thân thể của hắn đã hồi phục gần như hoàn toàn, thuốc dùng gần đây đều là để điều dưỡng về sau, chỉ cần quan sát thêm vài ngày, nếu không tái phát thì coi như bệnh này đã dứt hẳn.


Mà nàng đương nhiên phải cầm hộ thiếp rời kinh, tổng không thể đợi đến khi hắn nạp thê thiếp xinh đẹp rồi mới đi.


Là nữ nhân, ai mà chịu nổi chuyện như vậy.


Nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ đi, lá gan nhỏ bé của nàng bỗng chốc trở nên lớn hơn một chút.


Thấy nàng không nói một lời đã thay xong trung y, vành mắt vẫn còn đỏ hoe, Lục Cửu Tiêu nhíu mày, đưa tay giữ chặt cánh tay nàng: “Chẳng phải chỉ cắn một cái thôi sao, có cần đến mức này không?”


“Người bị cắn không phải thế tử, thế tử đương nhiên không biết đau rồi.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu nhướng mày, có chút kinh ngạc nói: “Ngủ dậy một giấc, dám cãi lại ta rồi hả, hửm?”


Tiểu cô nương cắn môi không đáp.


“Đau đến thế sao, để ta xem nào…” Hắn vừa nói vừa định lật dải áo nàng vừa thắt xong, dáng vẻ cực kỳ giống như đang trêu ghẹo.


Thẩm Thời Đình vội vàng đẩy tay hắn ra, gương mặt nhỏ nhắn nhuốm chút ửng hồng, trong mắt đong đầy hơi nước, nàng xoay người xỏ giày rồi chạy biến ra ngoài.


Lục Cửu Tiêu nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn kia, không nhịn được mà bật cười.


Đúng lúc này, Tỉ Viên đón tiếp hai vị khách không mời mà đến.


Chính là Mạnh Cảnh Hằng và Đường Miễn.


Tiêm Vân biết hai vị này có quan hệ khá tốt với thế tử, nhưng cũng không dám để họ đi về phía tây sương phòng, vì vậy vừa dẫn họ đến đông sương phòng thì lại thấy Thẩm cô nương xõa mái tóc dài từ trong phòng bước ra, đôi mắt long lanh ngấn lệ, dường như chỉ cần chớp mắt một cái là giọt lệ sẽ rơi xuống.


Mạnh Cảnh Hằng và Đường Miễn không khỏi ngẩn ngơ, đây chẳng phải là người lần trước…


Thế nhưng, không đợi hai người họ kịp suy nghĩ sâu xa, lại thấy một cảnh tượng còn khó tin hơn nữa.


Một người từ trong phòng thong thả bước ra, bộ đồ ngủ màu đỏ sẫm trông cực kỳ phong lưu, hắn khoanh tay tựa vào khung cửa, tặc lưỡi một tiếng không nhẹ không nặng: “Ta cho ngươi cắn lại là được chứ gì, đừng khóc nữa có được không?”


Dứt lời, Thẩm Thời Đình đang hướng về phía hành lang bỗng khựng lại. Không phải vì lời của nam nhân kia, mà là vì ba gương mặt đang ngây ra trước mắt. Nàng giật mình kinh hãi, đứng chôn chân một hồi lâu, chỉ kịp gật đầu chào theo lễ tiết rồi vội vã quay trở vào.


Lúc này, Lục Cửu Tiêu mới nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến.


Hắn nhướng mày, xoa nhẹ lên mái tóc đen mượt của Thẩm Thời Đình: “Vào búi tóc cho tử tế đi.”


Lúc này nàng mới vào phòng.


Mạnh Cảnh Hằng với vẻ mặt không thể tin nổi tiến về phía hắn, nghi hoặc liếc nhìn vào trong phòng: “Đây là tiểu nương tử của kỹ viện nào thế? Ngươi đem người về tận phủ luôn rồi à? Ngươi điên rồi sao?”


Lục Cửu Tiêu đẩy y ra xa một chút: “Ngươi đến đây làm gì?”


Mạnh Cảnh Hằng vẫn còn đang ngẩn ngơ.


Đường Miễn đành phải thay y đưa ra một tấm thiệp mời màu hồng phấn: “Mười lăm tháng bảy là sinh thần của Hồi Hương cô nương, không lẽ ngươi không biết? Bách Hí Lâu mở tiệc đãi khách, hôm qua Mạnh Cảnh Hằng đi nghe khúc, nàng ấy đã nhờ y chuyển giúp.”


Lục Cửu Tiêu cau mày: “Không đi.”


Hơn nữa, làm sao hắn biết được sinh thần của Hồi Hương? Những năm trước nàng ấy có tổ chức tiệc sinh thần sao?


Nếu câu này mà thốt ra, e là sẽ khiến Mạnh Cảnh Hằng mắng cho một câu “vô tâm vô tính”. Người ta đâu chỉ tổ chức sinh thần hàng năm, mà năm nào cũng mời hắn đấy thôi!


Chẳng phải năm nào hắn cũng đều đến đó sao?


Đúng lúc này, Thẩm Thời Đình đã búi tóc xong từ trong phòng bước ra, Lục Cửu Tiêu liền đưa nàng lên xe ngựa.


Mạnh Cảnh Hằng “ây” một tiếng, kinh ngạc nói: “Hắn nói thật hay giả vậy? Hồi Hương cô nương rõ ràng là ‘ý của túy ông không phải ở rượu’, mời khách nhiều như thế chẳng phải đều là vì hắn sao? Hắn…”


Người bên cạnh hắn, quả thực so với Hồi Hương còn diễm lệ hơn vài phần…


Trên xe ngựa, Lục Cửu Tiêu liếc mắt nhìn Thẩm Thời Đình, thấy nàng đang ôm lồng thỏ mà ngẩn người.


Nàng khẽ nhíu mày, trong lòng có chút hối hận. Là lỗi của nàng, hôm qua nàng chưa suy nghĩ thấu đáo đã mang một sinh mạng về Tùng Uyển. Nhưng nàng quên tính đến việc, nếu nàng đi rồi, con thỏ này phải làm sao.


Thấy Thẩm Thời Đình nhìn sang, Lục Cửu Tiêu vội chỉnh lại sắc mặt, vờ như mất kiên nhẫn nói: “Nhìn ta làm gì?”


Nghe vậy, tiểu cô nương vội thu hồi ánh mắt.


Con thỏ này không giống như nàng mạng lớn, rơi vào tay Lục Cửu Tiêu, e là chẳng sống nổi quá một canh giờ…


Suy đi tính lại, đến lúc chập choạng tối, Thẩm Thời Đình ôm lồng thỏ đi đến Lan Viện.

?Pw những chương sau là tên của nam chính viết sát nhau và không có dấu nhé mọi người. Tránh bị copy nên mọi người thông cảm cho sự bất tiện này nhé

Bình Luận

0 Thảo luận