Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Đâm đầu tự vẫn

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:43:54

Hương Viên.


Dưới hành lang không có nha hoàn che đèn, nến trong phòng cũng chẳng được thắp lên. Hương Viên thường ngày vốn luôn sáng trưng, lúc này lại chìm trong một mảnh tối đen như mực.


Các nha hoàn túm năm tụm ba ngoài sân, bàn tán về những chuyện kỳ lạ xảy ra ngày hôm nay với âm lượng mà họ tự cho là rất khẽ:


“Chuyện này đúng là quá hoang đường, đến thoại bản cũng không dám viết thế này đâu!”


“Chứ còn gì nữa, nữ nhi nuôi nấng suốt mười sáu năm hóa ra lại là giả. Nếu là chuyện nhầm lẫn vô ý thì cũng thôi, đằng này lại chính là thân mẫu nàng ta tự tay tráo đổi hai đứa trẻ…”


“Thật là! Phu nhân yêu thương tam cô nương thế nào chúng ta đều nhìn thấy rõ, rơi vào hoàn cảnh này ai mà chẳng đau lòng?”


“Thế tình hình hiện tại, cô nương thật đã về phủ rồi, người bên trong kia biết tính sao đây?”


Mọi người xuýt xoa, thi nhau liếc nhìn về phía cánh cửa phòng chính đang đóng chặt.


Trong căn phòng nhỏ, Hạ Mẫn khóc cạn nước mắt, lúc này đôi mắt đỏ hoe, ngây dại ngồi trước gương đồng.


Từng câu từng chữ ngoài cửa sổ như những mũi kim đâm vào tim nàng, đau nhói.


Nàng xưa nay vốn cậy vào sự yêu chiều của cha mẹ và các ca ca mà kiêu kỳ, phóng túng. Nhưng nàng cũng biết rõ sự yêu chiều đó có được là vì trong người nàng chảy dòng máu của Hạ gia, nàng là đích nữ duy nhất, là đứa con mà mẫu thân đã đánh đổi cả mạng sống, để lại bệnh căn mới sinh ra được.


Nhưng giờ đây nàng không phải nữa, nàng không còn là người đó nữa.


Kể từ khoảnh khắc mẫu thân ôm Thẩm Thời Đình khóc thảm thiết, bà không thèm liếc nhìn nàng một cái. Sau khi tỉnh lại bà cũng chỉ túc trực bên cạnh Thẩm Thời Đình, thậm chí chẳng hề cử Bạch ma ma đến hỏi thăm nàng lấy một câu.


Cả Hạ gia này, không một ai quan tâm đến nàng.


Chỉ trong vòng một ngày, nàng từ viên ngọc quý trên tay bỗng chốc trở thành một người vô hình…


Liệu a cha, a nương có đuổi nàng đi không?


Sắc mặt Hạ Mẫn trắng bệch, không, nàng không thể đi.


Nghĩ đoạn, nàng lập tức đứng dậy, đẩy cửa bước ra ngoài, chạy thẳng về hướng Đường Uyển.


Lúc này, dưới đình hóng mát của Đường Uyển.


Bạch ma ma liếc nhìn cô nương đang ngồi thẩn thờ trên ghế dài, tay nắm chặt chiếc vòng dây màu hồng phấn. Bà tiến lên dâng khay hoa quả và trà nóng, nói: “Lão nô gọi Đào Nhân đến hầu hạ cô nương nha.”


Thẩm Thời Đình thoáng sững sờ, vội đứng dậy đáp: “Không cần đâu, ta ngồi một lát rồi về ngay.”


“Cô nương mau ngồi xuống đi, đừng khách sáo với lão nô như vậy.”


Thẩm Thời Đình nắm lấy chiếc vòng dây, ngượng nghịu ngồi xuống. Đợi đến khi bóng dáng Bạch ma ma đã đi xa, nàng mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.


Tất cả mọi người ở Hạ gia đều nhìn nàng bằng ánh mắt vừa dò xét vừa thương xót, thực sự khiến người ta nhất thời khó lòng thích nghi nổi.


Bạch ma ma băng qua hành lang, đang định đi về phía sảnh chính, vừa mới xoay người đã thấy Hạ Mẫn bước tới.


Bạch ma ma sửng sốt, hỏi: “Đêm đã khuya, sao cô nương lại đến đây?”


Nghe cách xưng hô của Bạch ma ma, Hạ Mẫn siết chặt lòng bàn tay. Trước kia mọi người đều gọi một tiếng tam cô nương, hai tiếng tam cô nương, vậy mà mới qua nửa ngày, tiếng “Tam” đã biến mất rồi…


Hạ Mẫn hít một hơi thật sâu: “Ta tìm mẫu thân, ma ma, mẫu thân đang ở đâu?’


“Phu nhân và lão gia đều đang ở sảnh chính.”


Hạ Mẫn gật đầu, ánh mắt hướng về bóng người dưới đình xa xa. Nàng phải cực kỳ kiềm chế mới không để mình thất thố, nói: “Vậy ta đi đây.”


Nói xong, nàng quay người đi theo con đường nhỏ.


Bạch ma ma nhìn theo bóng lưng nàng một cái, rồi cũng cùng tiến lên phía trước.


Có lẽ do Hạ Mẫn đi quá nhanh, chỉ qua hai đoạn đường nhỏ đã chẳng thấy tăm hơi đâu nữa.


Thế nhưng lúc này, Hạ Mẫn lại vòng qua một tảng đá cảnh và bụi cây, đi ngược về con đường cũ.


Thẩm Thời Đình đang đeo vòng dây vào cổ tay, vừa mới bấm khóa lại thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=71]

Nghĩ rằng Bạch ma ma quay lại, nàng vội ngoảnh đầu nói: “Ma ma, người không cần phải…”


Lời nói bỗng khựng lại, nàng thấy Hạ Mẫn đang nhìn mình với đôi mắt đỏ hoe.


Ánh mắt Hạ Mẫn dừng lại trên chiếc vòng màu hồng phấn trong tay nàng. Trước kia, mỗi lần đại ca đi chinh chiến về đều mang theo quà vặt cho nàng, duy chỉ có năm năm trước là không có.


Nàng cứ ngỡ là đại ca không có dịp để tặng mình, hóa ra không phải, hóa ra chỉ là không dành cho nàng mà thôi…


Toàn thân nàng run rẩy, ngay cả kẽ răng cũng lập bập, nức nở: “Ngươi tưởng rằng, như vậy là ngươi thắng rồi sao?”


Thẩm Thời Đình nhìn đối phương trân trân một hồi. Tính ra nàng và Hạ Mẫn mới chỉ gặp nhau hai lần, một lần ở Tỉ Viên, một lần ở Tùng Uyển, và cả hai đều không phải là những cuộc gặp gỡ vui vẻ gì.


Nhưng nàng chẳng hề để bụng, suy cho cùng thì cũng không thù không oán.


Nghĩ vậy, Thẩm Thời Đình thu hồi tầm mắt, đứng dậy định rời đi.


Thế nhưng, thái độ im lặng không nói lời nào này trong mắt Hạ Mẫn lại chính là tư thế của kẻ thắng cuộc.


Ả đang chế giễu mình! Ả xem thường mình!


“Ngươi đứng lại!” Hạ Mẫn túm lấy cổ tay nàng, “Từ nhỏ, ngươi không lớn lên ở Hạ gia, là ta đã ở bên cạnh cha nương, ngươi tưởng họ sẽ thương ngươi hơn, sẽ đuổi ta đi sao?”


Hạ Mẫn nói đúng, Sầm thị đã từng yêu thương nàng như thế, dù hiện tại Thẩm Thời Đình là miếng thịt trên đầu quả tim của bà, bà cũng chưa chắc đã nỡ bỏ rơi Hạ Mẫn.


Nghĩ đến đây, Hạ Mẫn thẳng lưng, tràn đầy tự tin nói: “Tôn thị sinh ra ta thì đã sao, là Hạ gia nuôi nấng ta. Ta ở kinh thành mười sáu năm, cái vòng tròn thế gia này, há lại là nơi ngươi có thể hòa nhập vào được?”


Thẩm Thời Đình cúi đầu cố gỡ tay nàng ta ra, nhưng khốn nỗi Hạ Mẫn lại siết quá chặt.


“Còn cả Hoài Châu ca ca nữa, ngươi tưởng ngươi trở thành tiểu thư Hạ gia thì Hoài Châu ca ca sẽ bảo vệ ngươi như bảo vệ ta sao? Ta mới là người cùng huynh ấy lớn lên từ nhỏ, tình nghĩa bao nhiêu năm nay, há chỉ vì ta mang họ Hạ thôi sao? Ngươi... ngươi đều không biết đâu, huynh ấy vì cứu ta mà đã phải chịu hai mũi tên, suýt chút nữa thì mất mạng, trên ngực vẫn còn để lại một vết sẹo đấy, những chuyện này ngươi có biết không!”


Nghe vậy, Thẩm Thời Đình vốn đang dùng sức gỡ tay nàng ta bỗng khựng lại.


Thực lòng mà nói, những chuyện Hạ Mẫn vừa nói trước đó như Sầm thị có đuổi nàng ta đi hay không, hay cái vòng tròn thế gia ở kinh thành gì gì đó nàng đều không biết, nhưng vết sẹo trên ngực Lục Cửu Tiêu thì nàng lại biết rất rõ.


Làm sao nàng không biết cho được, mỗi khi làm chuyện phòng the, lồng ngực nam nhân đó áp sát ngay trước mặt nàng, vết sẹo nổi bật như thế, dưới ánh trăng có thể nhìn thấy rõ mồn một.


Nàng cũng từng tò mò, vị tế tử gia sống trong nhung lụa kia đã làm gì mà lại để lại vết sẹo ở một vị trí nguy hiểm đến vậy.


Chẳng ngờ được, lại là vì Hạ Mẫn.


Nhưng dường như cũng chẳng có gì lạ lùng cho lắm.


Trong giây lát tĩnh lặng đó, Hạ Mẫn chăm chú quan sát thần sắc của nàng, giống như cuối cùng cũng gỡ gạc lại được một ván, khóe môi khẽ nhếch lên nói: “Vẫn còn những chuyện khác ngươi không biết đâu, năm năm trước, huynh ấy…”


“Thì liên quan gì đến ta?”


Thẩm Thời Đình ngước mắt nhìn nàng ta, bẻ từng ngón tay đang bấm chặt vào cổ tay mình ra: “Cô thích hắn thì cô đi mà tìm hắn, nói với ta thì có ích gì? Cô đứng đây nói với ta, liệu hắn có cưới cô không?”


“Ngươi…”


“Đâu phải ta bảo thân mẫu cô tráo đổi hai chúng ta, cũng đâu phải ta có lỗi với cô, cô tìm ta làm gì?”


Trong lúc nói chuyện, hốc mắt tiểu cô nương cũng ẩn ẩn nóng bừng.


Uất ức không? Dĩ nhiên là rất uất ức.


Hạ Mẫn cũng thấy uất ức, nhưng sự uất ức của Hạ Mẫn thì liên quan gì đến nàng?


Hạ Mẫn dường như bị hai câu nói này làm cho ngẩn người, nhất thời đứng sững lại. Thẩm Thời Đình nhân cơ hội đó gạt tay nàng ta ra, đi về phía con đường nhỏ.


Hạ Mẫn sực tỉnh, vội vã đuổi theo, túm chặt lấy cánh tay nàng: “Ngươi đứng lại đó, Thẩm Thời Đình! Ngươi... ngươi vốn dĩ đã không còn là hoàn bích, cho dù có quay về Hạ gia, chẳng phải cũng sẽ bị ngàn người cười, vạn người chê hay sao?!”


Một khắc trước, Bạch ma ma bước vào sảnh chính.


Sầm thị đang cùng Hạ Lộc Minh và Hạ Lẫm bàn bạc chuyện của Tôn thị, thấy bà đến liền vội vàng đứng dậy hỏi: “Thế nào rồi, nàng đã đi ngủ chưa?”


Bạch ma ma đáp: “Dạ chưa, cô nương vẫn đang ngồi ngoài sân, e là đêm nay khó lòng chợp mắt.”


Sầm thị ngồi xuống với vẻ mặt đầy lo âu.


Bà trấn tĩnh lại một chút rồi nói tiếp: “Ta nhất định phải đưa A Đình vào tông từ. Huyết mạch của Hạ gia tuyệt đối không có đạo lý để lưu lạc bên ngoài, huống hồ đứa trẻ này đã chịu quá nhiều khổ cực, ta cứ hễ nghĩ đến là tim lại…”


“Được rồi, được rồi.” Hạ Lộc Minh vội vàng vuốt lưng trấn an bà, “Dĩ nhiên là phải nhập tông từ rồi.”


Hạ Lẫm đặt chén trà xuống, chậm rãi nói: “Con đã điều tra qua, năm đó Tôn thị bán A Đình cho tú bà, vì sợ hàng xóm láng giềng dị nghị nên đã nói dối là gửi muội ấy về quê dưỡng bệnh. Lục phu nhân đã chịu nhận A Đình làm nghĩa nữ, chi bằng chúng ta xâu chuỗi hai chuyện này lại, cứ nói là Lục phu nhân có duyên với muội ấy nên đã đưa từ Cẩm Châu về phủ.”


Sầm thị và Hạ Lộc Minh nhìn nhau, suy ngẫm một lát rồi liên tục gật đầu: “Ta thấy cách này rất hay, nhưng nếu Tôn thị đem chuyện này nói ra ngoài, thì…”


“A nương.” Hạ Lẫm ngắt lời bà: “Con sẽ tống Tôn thị vào ngục.”


Luật pháp Li Quốc tuy chưa có điều khoản cụ thể cho những chuyện hoang đường thế này, nhưng cho dù hiện tại Hạ gia không nắm thực quyền trong tay, thì danh hiệu Hộ quốc Đại tướng quân của Hạ Lộc Minh cũng chẳng phải để trưng cho đẹp.


Giam giữ một người không phải là việc gì khó khăn.


Y nhìn Sầm thị, nói tiếp: “A Mẫn cũng sẽ được đưa về Cẩm Châu, đi cùng đường với huynh trưởng và tẩu tẩu của nàng ta.”


Vừa dứt lời, Sầm thị hơi khựng lại, nhất thời nghẹn lời.


Bà đương nhiên hận thấu xương thủ đoạn “tráo phụng tráo loan” đê tiện của Tôn thị, cũng biết rõ đưa Hạ Mẫn đi là cách tốt nhất. Nếu còn giữ nàng ta lại, chẳng phải là đâm một nhát dao vào tim con gái ruột của mình sao? Bà làm sao nỡ lòng…


Nhưng dẫu sao bà cũng đã thương yêu Hạ Mẫn suốt mười sáu năm, dành trọn chân tâm ý thực mà chăm bẵm mười sáu năm trời, nay đột nhiên bảo đưa đi, nói không tiếc nuối là nói dối.


Nhưng trong nhà này ai mà chẳng vậy?


Trong sảnh đường lúc này, có ai là chưa từng chân thành đối đãi tốt với nàng ta? Có ai là giả tâm giả ý đâu?


Hạ Lẫm rũ mắt: “A nương, nếu không phải vì Tôn thị là mẹ ruột của A Mẫn, thì dựa vào những gì bà ta đã làm, đáng lý ra đã phải chết từ lâu rồi.”


Ngụ ý là, tình nghĩa nhiều hơn nữa, Hạ gia không thể cho Hạ Mẫn thêm được.


Lúc này, Bạch ma ma liên tục ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.


Bà không khỏi nhíu mày, Hạ Mẫn đi trước bà, theo lý mà nói thì đáng lẽ phải đến nơi rồi, sao đến giờ vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu?


Chẳng hiểu sao, mí mắt bà bỗng nhiên giật liên hồi.


Sầm thị thở dài: “Con cứ để a nương suy nghĩ thêm…”


“Phu nhân, lão gia!”


Dưới hành lang, Đào Nhân vội vã chạy đến, vén rèm cửa lên, hơi thở còn chưa kịp bình phục, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Lão gia, phu nhân, mau đến Đường Uyển! Cô nương đã đâm đầu tự vẫn, hiện đang hôn mê bất tỉnh, nô tỳ đã mời phủ y đến rồi, vẫn đang xem xét.”


Ba người đồng loạt đứng bật dậy, Sầm thị lập tức sải bước lao về phía Đường Uyển, động tác vội vã đến mức suýt chút nữa bị vấp ngã ở bậu cửa.


Vừa đi, Đào Nhân vừa hổn hển giải thích ngọn ngành: “Nô tỳ cũng không rõ thế nào, lúc chạy đến thì cô nương đã hôn mê rồi. Tam cô nương đứng bên cạnh rất sợ hãi, e là hai người có xảy ra xích mích, rồi lỡ tay đẩy người.”

Bình Luận

0 Thảo luận