Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phù Dung Trang

Bắt cóc

Ngày cập nhật : 2026-05-03 16:46:20

Sau một hồi im lặng đối mắt nhìn nhau, Thẩm Thời Đình ngẩng đầu, nắm chặt ống tay áo hỏi: “Có thật không?”


Ánh mắt nàng như chứa đựng làn nước mùa xuân, chỉ cần ngước lên nhìn người khác như thế, dù chẳng mang theo chút tình niệm nào, cũng đủ để khiến đối phương lún sâu vào đó.


Nghĩ kỹ lại, chẳng phải lúc đầu hắn cũng vì nhìn trúng đôi mắt này, nên mới phá lệ quản chuyện bao đồng dây vào tên Lý Nhị kia sao?


Có điều, lời nói vừa rồi thực chất chỉ là hắn trêu đùa nàng thôi, thật sự lừa được nàng rồi cũng chẳng có gì thú vị.


Khóe miệng nam nhân khẽ nhếch lên tự giễu, câu nói “Sao nàng lại dễ lừa như thế” còn chưa kịp thốt ra thì đã bị Đào Nhân vội vã chạy đến cắt ngang.


Đào Nhân thở dốc, lo lắng liếc nhìn Lục Cửu Tiêu, sau khi hành lễ mới nói: “Cô nương, Hoàng hậu nương nương mời người tới Khôn Ninh cung.”


Lục Cửu Tiêu nhướng mày: “Đi đi.”


Thẩm Thời Đình vẫn còn đang chấn động sâu sắc bởi lời hắn nói lúc nãy, phản ứng nhất thời hơi chậm chạp, đến khi hoàn hồn mới lắp bắp định trả lại quả quýt trong tay cho hắn.


Lục Cửu Tiêu không nhận, bảo: “Cầm lấy, ăn dọc đường đi.”


Một quả quýt thật sự không đáng để đùn đẩy, nàng mất hồn mất vía đi theo cung nữ.


Bước vào Khôn Ninh cung, Tuyên Vũ Đế đang đánh cờ cùng Lý Hoàng hậu.


Thấy người đến, Tuyên Vũ Đế là người đầu tiên đặt quân cờ xuống, ban chỗ ngồi cho nàng.


Sau vài câu khách sáo, Lý Hoàng hậu để tỏ rõ sự hiền đức, đã sớm mời thái y tới đích thân xem xét vết thương trên đầu nàng. Đợi đến khi Tuyên Vũ Đế phất tay ban thưởng không ít vật phẩm quý giá, lúc bấy giờ mới cho phép nàng lui xuống.


Vừa bước chân ra khỏi Khôn Ninh cung, Thẩm Thời Đình liền vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.


Lúc này, dưới hành lang, Lý Quốc công trong bộ thường phục màu xanh tùng đang chắp tay đi tới.


Từ xa, ông ta đã thoáng thấy nữ tử đang đi đối diện, đại khái có thể đoán ra thân phận của nàng. Buổi tiểu yến ngày hôm nay vốn dĩ là do Tuyên Vũ Đế đặc biệt lệnh cho Hoàng hậu tổ chức để bày tỏ sự quan tâm đối với Hạ gia.


Nghĩ đến việc này, Lý Quốc công không khỏi cười khẩy trong lòng.


Lão Hoàng đế này ấy à, là người coi trọng thể diện nhất.


Năm xưa dựa vào sự phò tá của hai nhà Hạ - Lục để lên ngôi, nhưng sau đó lại vô cùng kiêng dè hai lão thần đang nắm giữ binh quyền này. Sau khi trừ khử Hạ Thầm để cảnh cáo Hạ gia, ông ta lại sợ người đời dị nghị mình qua cầu rút ván, nên những năm qua ngoài mặt luôn ra sức đối xử tốt với Hạ gia.


Còn về lý do tại sao không động đến Lục Hành, trước kia Lý Quốc công còn đôi chút nghi ngờ, nhưng giờ đây thì đã rõ như ban ngày. Lục Hành không có con trai ruột để kế thừa tước vị, thế tử duy nhất lại chính là huyết mạch của Tuyên Vũ Đế. So với Hạ gia, ông ta đương nhiên yên tâm về Lục gia hơn nhiều.


Lý Quốc công đang nhẩm tính những mưu tính lắt léo đằng sau vẻ thái bình yên ổn này, thì Ninh sư gia ở phía sau nghiêm giọng gọi: “Lão gia.”


Lý Quốc công nghiêng tai, ra hiệu cho ông ta nói tiếp.


Ninh sư gia lặng lẽ ghé sát tai nói: “Người nhìn vị cô nương phía trước xem.”


Trước đây Lý gia từng phái người theo dõi Lục Cửu Tiêu, tuy không vào được trong viện, nhưng cũng có vài lần tình cờ thấy hắn đưa người ra ngoài.


Một trong số đó chính là lần đi Cẩm Châu. Hắn đến Cẩm Châu, trên xe ngựa còn mang theo một nữ tử, chẳng phải chính là người trước mắt này sao?


Nghe vậy, Lý Quốc công nheo mắt: “Nghe nói trước khi Hạ gia nhận lại thiên kim, cô nương này từng ở lại hầu phủ một thời gian. Lục phu nhân thấy hợp duyên nên còn nhận nàng làm nghĩa nữ, có lẽ vì thế mới có qua lại.”


“Nhưng thuộc hạ thấy, quan hệ giữa hai người họ không hề đơn giản.”


Bước chân Lý Quốc công chậm lại, nghiêng đầu đối mắt với Ninh sư gia.


Chỉ bằng một ánh mắt này, cả hai không hẹn mà cùng nghĩ ra một kế sách.


Tuy nhiên, Lý Quốc công vẫn còn chút do dự, dù sao cô nương này cũng là người của Hạ gia…


Ninh sư gia vội nói: “Lão gia yên tâm, thuộc hạ biết chừng mực.”


Lúc này, Lý Quốc công mới nới lỏng cơ mặt, gật đầu đồng ý.


Lại nói trong Khôn Ninh cung, Tuyên Vũ Đế cầm lại quân cờ đen, tâm thần bất định hạ vài nước.


Dạo gần đây ông luôn giữ vẻ mặt đầy tâm sự như vậy, chẳng mấy chốc đã thua dưới tay Lý Hoàng hậu.


Lý Hoàng hậu bất động thanh sắc liếc nhìn ông một cái. Mấy ngày nay triều đình vẫn coi như yên ổn, nhưng nhìn sắc mặt của Tuyên Vũ Đế, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó mà bà không hay biết. Bà lo lắng là chuyện Lý gia mưu tính bị bại lộ, nhưng nghĩ lại, nếu thật sự như vậy, e rằng Tuyên Vũ Đế đã không ngồi trước mặt bà thế này.


Vì thế, Lý Hoàng hậu mới đường hoàng hỏi: “Thánh thượng, có chuyện gì khiến người phiền lòng sao?”


Tuyên Vũ Đế lắc đầu thở dài, dứt khoát không còn tâm trí đối dịch nữa, xua xua tay rồi phất tay áo hồi Càn Thanh cung.


Trước khi lên kiệu, ông nói với đại thái giám: “Ngươi đi gọi Cửu Tiêu đến đây cho trẫm.”


Chẳng bao lâu sau, Bành công công với vẻ mặt nịnh hót vén rèm châu lên: “Thế tử, mời.”


Bên trong noãn các, Tuyên Vũ Đế đang chắp tay đứng trước một bức tường. Trên tường treo một bức tranh đã đóng khung dài sáu thước rộng ba thước, trong tranh vạn mã bôn đằng, hiện rõ khí thế hào hùng cuồn cuộn.


“Thần tham kiến Thánh thượng.”


Lúc này, Tuyên Vũ Đế mới dời mắt khỏi bức tranh: “Ngồi đi.”


Trên chiếc bàn nhỏ trong noãn các quanh năm luôn đặt sẵn bàn cờ bạch ngọc, Lục Cửu Tiêu theo thói quen cầm lấy quân cờ, Tuyên Vũ Đế thấy vậy vội nói: “Hôm nay không đánh cờ, trẫm có việc quan trọng muốn bàn bạc với ngươi.”


Lục Cửu Tiêu khựng lại, Tuyên Vũ Đế chưa bao giờ nghiêm túc có chuyện cần bàn bạc với hắn như thế này, vì vậy hắn cũng bày ra vẻ mặt vô cùng trịnh trọng: “Thỉnh Thánh thượng nói.”


“Dạo gần đây, kinh thành nhìn thì có vẻ thái bình, nhưng thực chất bên trong đang có sóng ngầm cuộn trào. Mật thám của trẫm báo về, thời gian trước có không ít binh lực cải trang thành bình dân tràn vào thành, ước tính số lượng e rằng không chỉ dừng lại ở hàng nghìn.”


Sắc mặt Lục Cửu Tiêu trở nên nghiêm nghị, người mà ông ta nhắc đến có lẽ là binh mã của nhị hoàng tử Triệu Hoài Tấn, vốn đã được hắn an bài tại các sơn trang ngoại ô kinh thành.


Với một cuộc di chuyển quy mô lớn như vậy, muốn không để lọt một chút phong thanh nào là điều không thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-dung-trang&chuong=74]

Lục Cửu Tiêu siết chặt chén trà, giả vờ thả lỏng hỏi: “Kẻ nào lại to gan lớn mật như thế, dám tập kết binh lực ngay dưới chân Thiên tử?”


“Nếu trẫm mà biết thì đã chẳng cần phiền ngươi tới đây một chuyến. Suy đi tính lại, nếu nói dạo này bên nào có hiềm khích với triều đình, thì chính là chuyện xuất binh ở Kiềm Nam, e rằng Kiềm Nam Vương vẫn còn ôm hận trong lòng. Hoặc cũng có thể là Kí Dương, năm đó trẫm an bài lão nhị đến Kí Dương, cũng khó bảo đảm trong lòng nó không có khúc mắc. Lại cũng có thể là Nam Cương... Tóm lại, phương nào cũng đều có khả năng.”


Nghe vậy, Lục Cửu Tiêu thầm cười khẩy trong lòng. Thánh thượng cũng thật biết “tự nhận thức”, những năm qua kiêng dè ai, đắc tội ai, từng khoản một ông ta đều tự mình ghi nhớ rõ ràng.


“Chuyện này can hệ trọng đại, Thánh thượng sao không bàn bạc với các triều thần?”


“E là đánh rắn động cỏ, không tốt. Trẫm tìm ngươi đến chính là muốn tránh né tai mắt trong triều, tránh để kẻ nào có nhị tâm đi thông phong báo tín. Hơn nữa, con đường tin tức của ngươi ở kinh thành thông suốt tứ phía, lại không giữ chức vị gì, không dễ bị người ta để mắt tới. Có ngươi ở ngoài cung làm tai mắt cho trẫm, trẫm mới yên tâm.”


Lục Cửu Tiêu khựng lại, cúi đầu mân mê vành chén.


Yên tâm sao?


Nhưng ông ta thực sự không nên yên tâm về hắn.


Hắn và ông ta chẳng nảy sinh được chút tình nghĩa cha con nào, nhưng tình huynh đệ giữa hắn và Hạ Thầm lại là thật sự cốt nhục.


Kể từ năm năm trước, khi Tuyên Vũ Đế dùng thủ đoạn vô thưởng vô phạt để định tội lơ là chức trách cho Hạ Thầm, giữa hai người bọn họ đã nảy sinh rạn nứt, huống chi hiện tại hắn đã thấu tỏ ngọn ngành mọi chuyện.


Tuyên Vũ Đế đối xử với hắn cực kỳ tốt, ít nhất là vào lúc này, nhưng ông ta ngàn lần không nên, vạn lần không nên đụng vào Hạ Thầm.


Dáng vẻ trầm mặc của Lục Cửu Tiêu trong mắt Tuyên Vũ Đế lại giống như là không muốn nhận lãnh sai sự này. Mà nếu hắn sảng khoái đồng ý ngay, tâm tính đa nghi của đế vương e là sẽ lại trỗi dậy, hiện giờ thế này trái lại mới đúng là vừa vặn.


Tuyên Vũ Đế vỗ mạnh một cái xuống mặt bàn: “Đây là hoàng mệnh, việc này ngươi không nhận cũng phải nhận!”


Bấy giờ, Lục Cửu Tiêu mới tỏ vẻ vô cùng miễn cưỡng mà nhận lời.


Đến lúc này, Tuyên Vũ Đế mới hài lòng nháy mắt với Bành công công. Bành công công hiểu ý, dâng chiếc hộp đỏ đã bưng suốt một khắc lên.


Bên trong, nằm sừng sững một kim ấn.


Đó chính là binh phù của Chu Tước Môn.


“Để phòng hờ bất trắc, nếu thật sự có ngày đó, trong lòng trẫm cũng thấy yên tâm.”


Lục Cửu Tiêu nhìn sâu vào kim ấn nặng trịch kia, gật đầu nhận lấy.


Thoắt cái đã đến cuối giờ Dậu, mây mỏng tan đi, lộ ra một khoảng trời xanh thẳm.


Lúc này tiểu yến vừa tan, đám đông quý nữ vây quanh nhau cùng đi ra. Từng tốp hai ba người chào tạm biệt Thẩm Thời Đình, hẹn nhau ngày gặp mặt tụ tập ở trà lâu lần tới, rồi lần lượt lên xe ngựa của mình.


Đào Nhân ôm mấy chiếc hộp trong lòng, phần lớn là châu báu trang sức.


Cũng nhờ phúc của Hạ Mẫn, năm đó Hạ Mẫn ở kinh thành phần lớn không thể giao hảo chân thành với những quý nữ thế gia này. Dựa theo lý thuyết “kẻ thù của kẻ thù là bạn”, Thẩm Thời Đình hôm nay trái lại nhận được rất nhiều thiện ý từ bọn họ.


Tuy nhiên, về những hành vi của Hạ Mẫn, nàng cũng chỉ có thể nắm bắt được đôi chút qua lời kể của mọi người mà thôi.


Khi Lục Cửu Tiêu bước ra khỏi cửa cung, vừa vặn thấy nàng đang bảo Đào Nhân chuyển những món đồ kia lên xe ngựa, sau đó cúi người đi vào.


Chẳng bao lâu sau, gã tiểu tư áo nâu đang cúi gầm mặt liền giật dây cương khởi hành.


Trong xe, Đào Nhân đang kiểm tra từng món đồ một, rồi tỉ mỉ kể cho Thẩm Thời Đình nghe vị cô nương của phủ nào đó tên là gì, bao nhiêu tuổi, tính tình tốt xấu ra sao…


Đang nói dở, nàng bỗng cảm thấy xe ngựa đi hơi lâu hơn bình thường.


Đào Nhân vén rèm xe lên, lại thấy con đường này trông rất lạ, nhìn kỹ các biển báo xung quanh thì nhận ra đây là đường dẫn về phía Tây thành.


Tại Tùng Uyển, trong thư phòng.


Lục Cửu Tiêu tựa người vào bàn, nhìn chằm chằm vào tờ giấy trắng mà xuất thần nhíu mày.


Tuyên Vũ Đế đã bắt đầu nhận thấy những biến động tại kinh thành, tuy giao việc này cho hắn điều tra để hắn có thể tạm thời trì hoãn thêm một thời gian, nhưng kéo dài thì cũng chẳng được bao lâu. Nếu bị phát hiện trước khi Lý gia kịp động thủ, thì đúng là mất cả chì lẫn chài.


Việc này chỉ có thể làm càng sớm càng tốt, không thể dây dưa thêm nữa.


Nghĩ đến đây, Lục Cửu Tiêu liền cầm bút, đang định thông báo một tiếng với Hạ Lẫm về chuyện ngày hôm nay.


Nói đến chuyện này, hai nhà Hạ - Lục vốn ở sát vách nhau, trước kia hai người bọn họ chỉ cần leo qua một bức tường là có thể trực tiếp nói chuyện.


Vậy mà từ sau khi Thẩm Thời Đình trở về Hạ gia, tên Hạ Lẫm kia lại đề phòng hắn như phòng trộm…


Lục Cửu Tiêu nhếch mép, hạ bút chấm mực.


Đúng lúc này, ngoài cửa sổ vang lên tiếng “vút”, một mũi tên từ phía cửa sổ đang khép hờ bay ngang qua không trung. Lục Cửu Tiêu nghiêng cổ, mũi tên kia sượt qua cằm hắn, cắm phập vào cột nhà.


Lục Cửu Tiêu nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ một lượt, rồi tiến thẳng tới rút mũi tên sắc nhọn ra, trên đầu tên có đâm xuyên qua một bức thư.


Lúc nhìn thấy dây buộc tóc màu phấn hồng, ánh mắt Lục Cửu Tiêu tối sầm lại, hắn mở tờ giấy ra.


【Phụ Dương sơn ở phía Tây thành, đến một mình.】


Nam nhân siết chặt mẩu giấy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không chút cảm xúc.


Lý Quốc công…


Hắn đã sắp xếp ổn thỏa ở Hoa Tưởng Lâu, Tùng Uyển, thậm chí là khóa miệng cả Đường Miễn và Mạnh Cảnh Hằng, nhưng duy chỉ có người Lý gia luôn đối đầu với hắn là có lẽ đã từng thấy nàng ở bên cạnh hắn.


Thực tế, Lý Quốc công không hề biết vai trò của Hạ Lẫm trong việc nhắm vào Lý gia, vì vậy thứ họ muốn chỉ có Lục Cửu Tiêu hắn, không muốn dính dáng đến Hạ gia. Hiện tại dùng Thẩm Thời Đình làm mồi nhử hắn, nhưng cũng chưa chắc đã dám thực sự làm hại nàng.


Nếu hắn nhất quyết không đi, lẽ nào họ dám động vào nàng?


Thế nhưng, trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi hoảng loạn, lỡ như…


Hắn không thể đánh cược vào cái “lỡ như” đó.


Huống hồ nhìn trời sắp tối, nơi rừng hoang núi vắng, lá gan nàng bé xíu thế kia, chẳng phải sẽ bị dọa cho ngất xỉu ngay tại chỗ hay sao.


Lục Cửu Tiêu cầm lấy thanh trường kiếm dưới gối, đẩy cửa bước ra, đưa phong thư cho Doãn Trung: “Sau một canh giờ nếu ta chưa về, hãy mang bức thư này sang nhà đối diện đưa cho Hạ Lẫm.”


Doãn Trung chưa hiểu chuyện gì, chỉ thấy hắn vác kiếm cưỡi ngựa nhanh như chớp, cuốn bụi mù mịt mà đi.


Đến chân núi Phụ Dương, trời đã dần sẩm tối.


Một con ngựa không người cưỡi xông thẳng qua sợi dây bạc giăng ngang đường, tức thì vang lên tiếng hí kinh hãi rồi ngã quỵ. Tên từ bốn phía đồng loạt bắn tới, đám hắc y nhân mai phục quanh bụi rậm lũ lượt xông ra, bao vây lấy con ngựa.


Thấy trên ngựa không có người, bọn chúng nhìn nhau, còn chưa kịp suy tính kế sách này thì trên mình con ngựa bỗng phát ra hỏa quang, nổ đùng một tiếng. Đám người không kịp né tránh, sau những tiếng la hét thảm thiết thì bị hất văng ra tứ phía.


Lúc này, người mà bọn chúng đang chờ đợi mới thực sự xuất hiện.

Bình Luận

0 Thảo luận