Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 100 / 136  ·  73.5%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 100
12/08/2026 15:09· 3,698 từ

Đậu que khô hầm thịt, cháo đỏ, màn thầu bột mì và một cái bánh trung thu Đây là bữa cơm chỉ có ăn trong ngày lễ tết, thường bọn họ muốn ăn xa như vậy cũng không tiền.

"Anh còn giữ sách giáo khoa một không?" Trong ổ chăn áp, Vương Tiểu Lan nhỏ giọng Tốt nhất không thể đánh thức bé, bằng không nửa tiếng không dỗ được.

Trong bóng tối, Cố Xuyên chớp không biết vì sao vợ nhắc đến chuyện này. Nguyên thân học xong cấp hai đã nghỉ làm công nhân. Về phần sách giáo khoa đó có lẽ đưa đến trạm thu phế liệu từ lâu. Dù sao tích trong nhà không lớn, căn không đủ chứa nhiều đồ đạc vậy, những thứ vô đương nhiên sẽ bị đi.

"Đã bán từ lâu, em không là định bắt đầu học từ lớp một, sau đó tham kỳ thi đại học vào năm chứ?" Cố Xuyên trêu ghẹo. trí nhớ của nguyên thân, vợ nhỏ đã không thích hành, luôn xếp hạng cuối cùng lớp và cũng không vượt qua kiểm tra nào. Nhưng trong số bạn nữ, cô cơ người đứng cuối.

Người đàn ông này không nói hay lại nói cái dở, Tiểu Lan tức giận duỗi tay mũi hắn: "Anh chê cười ai Kẻ tám lạng người nửa còn không biết xấu hổ em."

"Được, được, được, anh sai rồi. ta nói chuyện nghiêm túc." Xuyên xin tha. Bởi vì mũi nhéo nên trong âm thanh mang giọng mũi mạnh, làm người cảm thấy buồn cười.

Lúc này Vương Tiểu Lan mới tay về, hắng giọng, nghiêm nói: "Vốn dĩ chuyện em nói anh là chuyện nghiêm túc. Tục có câu ‘người chậm cần đầu sớm’. Từ giờ trở đi ta đọc nhiều bài cho con trai nghe, sau đó dạy nó đọc con số. Em không tin, con trai không học tiểu học."

Điều này nghe có vẻ hợp nhưng cẩn thận suy xét thì dường như không phải như

"Điều này không tin cậy giống ‘chưa biết đi đã muốn Nó giống như thành ngữ chúng học trước đây, dục tốc bất Em tốt nhất đừng suy quá nhiều, không có việc thể đọc mấy bài cho con trai nghe một chút. khi học nói chuyện thì nên từng bước. Đừng để đến lúc khi kêu con gọi thì gọi một một, kêu gọi ba thì gọi bảy. Đây mới chậm trễ đứa nhỏ." Xuyên vội vàng nói. Đừng ý tốt làm chuyện Nhưng mạch não của hắn cũng đủ mới lạ, đứa trẻ chưa biết nói thể học con số.

Được rồi, chồng nói cũng đúng, chỉ đọc bài học thôi.

Tuy nhiên, người làm ba mẹ, biệt là người lần đầu ba mẹ khi gặp chuyện liên đến con cái luôn suy nghĩ nhiều. Dù sao tối hôm rằm tháng tám, Vương Tiểu thức đến nửa đêm ngủ, suy nghĩ nên cho con ăn gì mới bổ não, suy nên đọc cho con trai nghe học gì, suy nghĩ nên đi hỏi mẹ mẹ chồng xem bọn có kinh nghiệm hay pháp dân gian trong đề này hay không. Dù khắp đầu óc đều những việc này, mở hay nhắm mắt cũng nghĩ Căn bản là không thể tĩnh được, ngay cả xương hôm sau cũng không cách nào thu hút được chú ý của cô.

* * *

Sáng hôm sau, Vương Tiểu Lan làm với quầng thâm dưới hơn nữa lúc đi làm còn màng muốn ngủ gật.

"Chị nói nè, vợ chồng em nên kiềm chế một chút. Nhiên không phải mới bảy tháng sao? Đừng có thai sớm như Nếu không hai đứa sẽ chăm sóc nổi." Người trẻ tuổi chịu được sự quyến Quầng thâm mắt hiện thành như cũng không biết tối hôm qua trễ đến mấy giờ.

"Chị Lý, chị nói cái gì Em không phải... Chao ôi, hôm qua do em suy nghĩ nhiều nên ngủ không ngon. Chị đi đâu vậy?" Vương Tiểu dậm chân. Cũng may hiện tại chỉ hai người trông Nếu người khác nghe được lời ta nói thì thật xấu hổ.

"Được, được, được. Buổi tối em suy nghĩ nhiều nên mới không được, đúng không?" Chị Lý với ý xâu xa, cũng hơi khinh. Cô ta cũng từng tuổi trẻ, đều hiểu được. nói như vậy khi xung quanh không có ai, mới ghẹo mấy câu. Nếu có người ta cũng sẽ không nhắc

Vương Tiểu Lan vỗ trán, vừa biểu cảm này thì cô chị Lý căn bản không tin cô vừa nói.

"Đó là sự thật, em và Nhiên Nhiên khi còn đi đều không thích học tập. Lúc bọn em có học hay không không sao, nhưng đến đời Nhiên thì không được. Năm nay đã khôi phục thi học, sau này người có học cao mới có triển vọng. Chị chị nói ăn thứ gì mới thể bổ não? Làm mới có thể khiến nhỏ thích học tập? Nhưng giống em và anh vừa đi học đã ngủ." Vương Tiểu Lan rất lắng hỏi.

"Là vì chuyện này à? Em sự có thể nghĩ nhiều mức không thể ngủ được. Có nhiều thứ có thể bổ não. xưa không phải nói ăn bổ nấy, ăn đầu cá heo chắc chắn bổ còn có các loại đậu, đậu đậu đỏ, đậu đen, đậu xanh, thứ này rất bổ dưỡng. Đặc đậu nành, trẻ ăn nhiều có thể minh hơn. Ở quê chị, nành thường được để cho trẻ con ăn, thực có tác dụng."

Chị Lý mách nước cho cô, nhà cô ta từ nhỏ ăn đậu nành. Mấy năm nay đây các giáo viên trong trường không quan tâm nhiều, cô cũng không hỏi nhiều về kết học tập. Nhưng con mình quả thực thông minh hơn nhà khác, cũng không biết có do ăn đậu nành hay

Được rồi, đậu nành, đầu cá, heo, những thứ này có bổ não, đều là thứ phải tiền. Đậu nành có thể ép dầu, cũng thuộc về hàng Óc heo có thể nhờ Lâm mua giúp, nhưng thứ càng hiếm hơn xương, không biết lâu mới có thể mua được bộ. Thứ dễ kiếm được nhất lẽ là đầu cá, với các loại thịt xem như tương đối Hơn nữa mỗi ngày bán trong chợ đen, hơn lương thực nhưng rẻ thịt heo nhiều.

Vương Tiểu Lan nhớ kỹ từng Vốn dĩ tưởng rằng lương hai vợ chồng cũng đủ tiêu nhưng nếu phải bổ não cho trai thì tiền lương mỗi hơn 50 đồng. Sau khi trừ thuê nhà và các phí hằng ngày, thực sự hơi đủ tiêu. Chuyện này còn phải từ suy nghĩ.

* * *

Khi Lâm Chu đến nhà họ thì cõng cái sọt, bên có bốn khúc xương, đều là vẫn chưa róc hết thịt. Cố chỉ nhìn thịt phía trên nặng gần một lý.

Cố Xuyên cũng không keo kiệt, đôi vớ trắng và một bánh ngọt. Bên trong một nửa bánh vụn, một nửa là bánh nguyên cái. Dù sao không nhiều bánh ngọt nguyên vẹn, nhưng này cũng không ảnh đến hương vị. Nếu cho người ăn, đương nhiên không quan tâm bánh đẹp hay xấu.

"Tôi có mấy đồng nghiệp cũng đổi mấy đôi vớ và dùng hằng ngày, không biết có lấy được hay không." Mấy người nghiệp này ngày thường có hệ tốt với y. Loại chuyện bên cùng có lợi lại không tính là đầu cơ lợi, thêm vài người nữa sẽ lợi cho tất cả mọi người.

"Bọn họ muốn cái gì?" Cố đã chuẩn bị sẵn cho này. Cũng may vợ hắn là viên trong hợp tác xã. Nếu chỉ dựa vào mấy đôi rẻ tiền thực sự không hấp dẫn.

"Vớ, bàn tính, gương, khăn mặt, tráng men và phích nước Tuy nhiên, anh chàng muốn phích nóng cũng nói, hắn có thể tiền hoặc dùng thịt cũng chắc chắn sẽ không cho hai chịu thiệt. Chỉ là có phiếu công nghiệp, không biết hai người có thể lấy được từ nội bộ hay không."

Việc này phải trông cậy vào Tiểu Lan: "Mấy món đầu không có vấn đề gì, chỉ phích nước nóng không biết có lấy được không. Hôm nào đi hỏi thử, không chắc chắn thể lấy được. Ngoài mỗi loại đồ vật, em đều số lượng thịt và xương muốn phía sau. Nếu bọn họ ý thì em đổi. không đồng ý thì đổi."

"Đây là lẽ dĩ nhiên." Lâm không có ý kiến. Dù quan hệ với mấy đồng nghiệp cũng không thân thiết như y Cố Xuyên. Nếu muốn trao thì nên làm rõ ràng, đừng ra bất kỳ mâu nào.

Trong bốn khúc xương thịt Lâm đưa tới, Cố Xuyên giữ hai khúc trong nhà, hai khúc lại đưa sang nhà để mẹ canh cho vợ chồng chị uống. Dù sao kỳ thi tuyển đại học tháng sau việc ưu tiên hàng đầu. Bọn có thể giúp được thì giúp chút.

Trong nhà cũng không có nồi nên dùng chảo sắt thông để nấu canh, hầm gần hai đồng hồ trên bếp. Đến cuối nấu thành màu trắng sữa, chỉ thơm mà ăn vào cũng ngon.

Ngoại trừ thịt và xương, thỉnh Cố Xuyên còn có thể được một con cá cho nhà đều là loại cá không lớn cá trắm cỏ hoặc cá bạc. Ở chợ đen có rất những người dân chài rất dạn dĩ và khỏe gánh hai gánh cá nặng trên đi bộ hàng trăm dặn đến phố S bán cá, được tiền cũng vất Nhưng ngược lại thuận tiện bọn họ, vì không phiếu, chỉ cần đưa có thể mua được. nữa giá cả tuyệt là hàng ngon giá

Nhờ phúc của công nhân xưởng biến thịt, được ăn óc mấy lần vượt ngoài dự đoán Vương Tiểu Lan. Thứ này nhìn ghê tởm nhưng ăn vào vị lại rất ngon. Nhưng điều tiên quyết cho mùi rất ngon là óc heo không do cô xử lý mà là cô, anh Xuyên chế biến. Điều thuộc về ông trời vị. Dù là may hay nấu nướng, đôi tay anh Xuyên vô cùng léo.

Có thể thấy được ông trời rất thiên vị với cô, để cho cô nhặt được một hời lớn như vậy, trở thành của anh Xuyên. Đáng tiếc chỉ có thể lén vui vẻ nhà, không thể ra khoe khoang.

So ra, đậu nành vẫn tương khó kiếm. Trong chợ đen không thấy ai bán, chỉ có từ bỏ mà mua các sản chế biến từ đậu nành đậu hủ, vừa có thể xào cũng có thể nấu không chỉ người lớn có thể ngay cả trẻ em ở độ như Cố Nhiên cũng có thể được một chút.

Hộ khẩu của chị ba và rể không ở thành phố nên họ phải về quê thi được. Giống như đời trước, chị trúng tuyển vào trường đại S, anh rể thì thi trượt. tết, hai người dẫn cái đến thành phố S, vẫn trong nhà họ Cố. Cả nhà người ngủ trên sàn trong phòng ra vào rất bất

Lần này cả nhà bốn người ý đến nhà Cố Xuyên chơi. Hơn nữa cũng không đi không, một bao khoai lang đỏ gửi từ quê đến. Nửa cho ba mẹ, nửa bao còn mang qua cho Cố

"Ngày nào thì khai giảng vậy Chị đã đến tham quan đại học S chưa?" Cố Xuyên chào hỏi mọi người vừa ra cho vợ nấu cơm. Dù cũng đến rồi, cũng không thể giữ người lại ăn cơm.

"Ngày mười sáu tháng giêng thì giảng. Hôm qua chị mới xe lửa, còn chưa có thời đến tham quan trường." Toàn bộ thái tinh thần của chị đã khác so với trước đây, người thả lỏng và tin hơn rất nhiều. Hơn nữa ràng đã cười nhiều hơn trước.

"Nào, ăn kẹo đi, đến nhà đừng khách sáo." Cố Xuyên một nắm kẹo trái cây trong đưa cho hai đứa trẻ. Có là vì hai đứa trẻ giờ chưa từng gặp người cậu hắn, nên sau gặp mặt rất dè dặt.

"Hồng Hồng, Phong Phong. Đây là út của các con, nói ơn cậu út đi." Chị ba dịu dàng chỉnh lại mái tóc con gái Hồng Hồng. Đứa bốn tuổi, đứa nhỏ chỉ mới tuổi. Nếu để lại ba mẹ chồng thì cô ta sự không yên tâm. Bên ba chồng còn nhiều người hơn nhà ta, mười bảy tám người sống chung ngôi nhà. Cô ta không lắng ba mẹ chồng ngược đãi con trai gái của mình, nhưng là yên tâm về mấy em dâu. Con cái bên cạnh mình vẫn yên hơn.

Hai đứa trẻ đều nhỏ giọng cám ơn. Lúc này mới ra giấy gói ăn kẹo, nhìn được chị ba dạy dỗ bọn rất tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=100]

"Anh rể có kế hoạch gì Câu này người nhà họ là Cố Xuyên có thể hỏi. sao chị ba đều cảm thấy cũng có lỗi với cô nhưng trong đó không bao gồm Xuyên. Vốn dĩ hắn người nhỏ nhất, năm đó công của mẹ Cố không có ai giành, dù là anh hai hay ba cũng không thích việc này. Vì vậy em trai này không có nào có lỗi với ta. Hơn nữa khi vợ chồng cô ta ôn Cố Xuyên còn nhiều cho bọn họ xương để bồi bổ. Cô cũng không phải loại người biết tốt xấu, trong lòng có chút cảm kích trai và em dâu.

"Anh nghĩ xem thử có thể được một công việc tạm hay không. Anh rể của em có gì ngoài sức mạnh, thế cũng có thể kiếm được chút. Hơn nữa chị ba của được trường học phát cấp mỗi tháng, cộng lại có nuôi sống một nhà bốn người anh chị." Chủ yếu là bọn chi tiêu không lớn, này mỗi tháng đưa mẹ vợ 8 đồng thì cần tự nấu nướng. lúc đó chỉ có ăn cơm ở trường sẽ chút tiền. Ngoài ra trong nhà ba vợ không cần đóng tiền thuê con cái có mẹ vợ sóc. Gã cũng có thể rỗi đi kiếm chút

Cố Xuyên mím môi mỉm cười, ra kế hoạch của hai này cũng giống như những gì đã làm ở đời trước. Ba quả thực đã nợ chị nhưng dù sao cũng là người 50 tuổi. Mặc dù tại vẫn còn khỏe mạnh nhưng không phải người trẻ tuổi. Đặc mẹ hắn, lo việc ăn vệ sinh cho cả gia đình. Bây giờ thêm cả nhà chị ba, làm bằng sắt cũng suy sụp. Đời trước vừa mới 63 tuổi đã đời, chắc chắn quan đến việc này.

Nhưng có nói những lời này chị ba và anh rể vô dụng. Bọn họ nếu không vào nhà họ Cố, căn bản có cách nào sống ở phố S. Trợ cấp của trường học là có hạn, lắm cũng chỉ nuôi sống hai Về phần anh rể nói đi công việc tạm thời, hiện tại nhiều thanh niên trí xuống nông thôn quay thành phố như vậy, có nhiều người thất nghiệp. muốn tìm công việc, là một công việc động tạm thời đều phải chuyện dễ dàng.

Vì vậy chuyện này chỉ có thương lượng với anh cả. không có khả năng để cả chị ba ở trong căn nhà của mình, nhưng có thể ba mẹ đến ở. Hắn không đồ của hai vợ già, tương lai sinh lão bệnh đều do hắn phụ trách. Đương điều kiện này anh hai chắc sẽ đồng ý, nhưng cả thì không chắc. nhiên, so với những điều anh cả nhất định không hy vọng ba già rồi còn phải vất phục vụ người khác.

Hắn đã có ý tưởng này, trước mặt chị ba và rể, Cố Xuyên không hề lộ chút nào. Chuyện này người có quyết định ngoại trừ ba chính là anh cả. Những người bao gồm cả anh bên trong, thực ra cũng không nhiều quyền lên tiếng.

Bởi vì có trẻ con nên Tiểu Lan cố ý làm món khoai lang ngào đường, trông mới lạ. Dù sao thời buổi không có mấy người dám ăn dùng nhiều đường như vậy. quả thực rất được con thích. Trên cơ bản hai trẻ chỉ ăn món này.

Chị ba ngay từ đầu cũng nhận ra đây là khoai thấy con thích ăn như vậy định hỏi em dâu cách làm sau này có thể làm con ăn. Nhưng sau khi cắn một miếng thì cô đã từ bỏ ý định này. đến mức không biết bỏ bao đường, có tiền mua đường còn bằng mua thịt ăn.

Dù là lần đầu tiên gặp cháu trai và cháu gái, Xuyên chưa cho tiền gặp mặt, không cho bù tiền mừng tuổi. mà cho hai gói kẹo, như đồ ăn vặt cho hai nhỏ.

* * *

Trên đường trở về, chị ba nhịn được nói với chồng: có thể đổi hai gói kẹo tiền thì tốt rồi." Cô ta lại không phải oán trách trai, chỉ cảm thấy kẹo ăn ba phút là hết. ngọt miệng cũng không có tác gì, còn không bằng đổi thành

"Được rồi, được rồi, en nên đủ. Dù cầm tiền cầm thì em cũng không nhất định thể mua được kẹo như vậy. ta đối xử với chúng đã đủ tốt. Em vẫn nên nói mấy câu đi." người không bao giờ bằng lòng như rắn nuốt voi. Thực ra hỏi gã thì ba mẹ vợ tính tình tốt. Nếu một người con gái lấy chồng dẫn chồng con nhà mẹ ăn uống phí đã bị đuổi khỏi nhà từ lâu rồi.

Cô ta trừng mắt nhìn chồng, lại không nói gì. Vốn cô ta còn muốn nói thêm câu rằng ‘vợ chồng không biết trong tay có tiền đã xài phung phí. Ba người căn nhà lớn như Kẹo lại bày rõ ràng trên phòng khách. Nếu có khách đến thì làm sao giữ được’. Nhưng trước đã ăn xương của người ta vừa rồi lại ăn cơm người ta, cầm kẹo người ta. Bây giờ nói người ta không biết quả thực không tốt. không sẽ thực sự như ‘bưng chén lên ăn buông chén thì chửi bậy’. làm chuyện như vậy trước hai con thì sau cô ta sẽ dạy dỗ cái như thế nào.

Hai vợ chồng mỗi người đều ý tưởng riêng, nhưng trên về nhà hiếm khi có được yên tĩnh. Khi về đến nhà, tính trẻ con đã có đứa, người đi làm đều đã về. Người nhiều đến ăn cơm cũng không thể ăn một bàn, nghĩ lại còn không mái bằng ở nông thôn. Nhưng bảo cô ta ở một mình đi học không được.Thật không làm người tâm.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận