Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 91 / 136  ·  66.9%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 91
10/08/2026 16:25· 3,271 từ

Phía trước có củ cải, sau có cây gậy, Cố Anh phải cố gắng mười hai Nhưng đã như vậy, bình thường rất ít khi có thể thấy mấy câu khen ngợi. Cậu lại một đời, trong tập dường như không kỳ ưu điểm nào.

Cố Xuyên thực ra khá lòng với sự tiến bộ trong tập của con trai, nhìn ra được thằng bé đã sự đặt tâm huyết vào Chẳng qua thằng bé này không khen. Vốn dĩ cũng đủ phất phơ, mỗi ngày lại khen mấy câu thế nào cũng phải bay bầu trời. Vì vậy đối Cố Anh, hắn đóng vai một cha nghiêm khắc, đừng nói khen thỉnh thoảng còn phải chút công kích.

Nhưng đối với Cố Đông hoàn toàn khác. Đứa đầu cũng phải là trẻ con thật hơn nữa lại là bé trai, phải có thể tự đứng đứa sau là bé gái trong tã lót, thói này có rất nhiều bất với phụ nữ. Hắn có sức để thay đổi, có thể yêu thương con nhiều hơn.

Những món đồ chơi mà bé nhỏ có thể chơi cũng nhiều. Trên cơ bản đều những đồ chơi có âm thanh, hạn như trống lắc, còi, tre, bóng gốm, đều là những chơi nhỏ rất đơn Hắn mua hết chưa đến văn.

"Cha, con cũng muốn." Cố chớp mắt cố gắng tỏ ra yêu. Cậu đã quen làm đứa trẻ ba tuổi, cũng đã làm nũng với cha cậu. bản chất thì người này không nhưng khi đối mặt thế lực hoàng tộc hơi mềm yếu. Nhưng đây là bệnh chung của cổ đại, cũng không là cả.

Hơn nữa người này cũng như không phải ích kỷ. Bởi việc duy nhất ông làm nhỏ đến lớn là học tập. là ra đồng làm việc làm việc khác, dù là ông nội hay mẹ đều đồng ý. Cho nên khi nhà cha cậu mới thể đặc biệt lười biếng. sau khi hai cha con ra ngoài ở, những việc như dẹp phòng, giặt quần áo, nấu thì cha cậu đều khá tốt.

Ngược lại là cậu, dù ngoại hình, chỉ số thông minh, kinh nghiệm sống toàn bộ bị cha cậu đè bẹp. Kể thì ngoại hình của cậu trở nên tốt hơn so với trước, đôi mắt to, cao. Nếu ở hiện đại chắn là anh chàng trai, nhưng so sánh với cậu thì chính là gặp phụ.

Sau khi buông bỏ thành Cố Xuyên thật sự được gọi ‘chàng trai tuấn tú, không hai’, có thể nói là ông trời đặc biệt yêu đặt ở triều đại nào là sự tồn tại cho người ghen tỵ, cậu như châu ngọc phía trước, cậu gần như thành một con chim non. gì mà hào quang của người không, ở trước mặt cha cậu bản không là gì

Nhìn đứa con trai càng trẻ con, Cố Xuyên không còn nói gì được nữa. Đây thuần là thể xác thay đổi hồn, người có thể rung khi nhìn trống lắc và còi chắc chắn là một trẻ ba tuổi.

Cố Xuyên biết lắng nghe, cho con trai một bộ sáu Lỗ Ban: "Cha giao cho một bài tập khác, trong hai hãy nghiên cứu tháo chiếc này."

Cố Anh trợn tròn mắt món đồ chơi bằng gỗ trong Cậu biết món đồ chơi nó dùng để rèn luyện tư không gian và kỹ năng hành. Nhưng điểm mấu chốt trước cậu vẫn luôn mình hiểu lấy nên trước cũng chưa từng chơi này.

"Cha, có thể không cần thứ này không? Chúng ta hãy kiệm tiền một chút." Còn bằng để tiền này mua thịt vừa rồi cậu chỉ tùy nói, cũng không phải thật sự mua đồ chơi. Hơn cho dù có mua cũng thể mua khóa Lỗ này, thứ phí não lại sức, mua nó làm gì?

"Không sao đâu, cha vừa nhận được bạc, cũng đủ chúng tiêu xài."

Thực ra nhà họ Cố nông thôn cũng không phải nghèo, qua phần lớn chi tiêu họ đều đổ dồn vào nguyên Nguyên thân từ nhỏ đến vẫn luôn rất chăm chút, từ khoác dài bên ngoài nội y bên trong đều vải bông mịn, còn giấy, bút và mực cũng đắt tiền. Ngoài ra thỉnh đi chơi với bạn bè. Đó một khoản chi rất lớn, gia không nghèo mới là

Nhưng khi Cố Xuyên đến, tháng dẫn theo Cố Anh ở thư viện cũng chỉ tiêu lượng bạc, còn có thể mang nhà ba lượng. Căn bản cần gia đình lại trợ cấp. dĩ gia đình mươi mẫu đất, dưới tình gánh nặng không lớn, toàn có thể thuê người làm ruộng, không cần phải già, phụ nữ và trẻ em đồng làm việc vất vả.

* * *

Tất nhiên, hiện tại nói lời này hãy còn quá sớm. giờ chỉ mới tháng mười, đồng ruộng căn bản không có gì làm, chuyện thuê người làm công phải để mùa xuân sau mới tính.

Nhưng người siêng năng luôn chịu ngồi yên. Khi hai cha Cố Xuyên về đến nhà, đang giết gà nấu cơm, người dệt vải, còn người đang cây tỏi giống. Cái gọi cây tỏi giống chính chôn những tép tỏi lớn trong đất. Sân nhà Cố đủ rộng, trong đó một miếng đất trồng rau, lớn trồng cải xanh, đất trống lại định trồng cây tỏi giống.

Mẹ Cố tiếc tiền mua nên một năm bốn mùa đều trồng rau ăn. Ba mùa hạ thu còn tốt, rau theo có thể trồng được rất Nhưng đến mùa đông có ít rau có thể trồng Ngoại trừ bắp cải còn lại chỉ có cải trắng.

Điều này làm cho Cố đặc biệt không thể thích ứng. củ chỉ có thể ăn loại, trái cây cũng chỉ có chua trên núi, trong sân thì trồng đào và lê. Hơn những trái cây này bản không thể để lâu, đông muốn ăn trái cũng rất khó.

Vừa vào nhà, Cố Xuyên bị ba người vây quanh. Cố bị lấn ra ngoài, trong cầm khóa Lỗ Ban. Cậu có là chàng trai xuyên không hào quang của nam chính

Cố Xuyên mua rượu cho Cố, mua bánh ngọt cho mẹ mua trâm gỗ cho Liên, mua đồ chơi cho con còn có gạo, bột thịt mua từ huyện về. Những này chứa đầy một lớn.

"Sao con lại mua nhiều thế? Trong nhà cái gì cũng Mẹ Cố không khỏi phàn nhưng trên mặt lại tràn đầy sướng. Đây là lần đầu con trai mua quà cho bà, tiếc tiền nhưng cũng vui vẻ.

Không chỉ mẹ Cố lần tiên nhận được quà của Cố tặng mà mấy người khác vậy, hạnh phúc không biết nên gì. Người thì đi nấu mua về, người thì đi lấy những thứ tốt đã dụm được. Tất nhiên cái thứ tốt chỉ nửa rổ hồng do họ tặng mà thôi. Loại này cây kết không biết bao nhiêu Người nông dân trồng loại quả không phải để ăn, chờ đến mùa tuyết rơi làm thành bánh hồng ra chợ bán, những thứ thể bán được tiền luôn hiếm. nên mới sẽ ăn ý dành lại cho Cố Xuyên.

Sự trở lại của hai con Cố Xuyên đã làm cho họ Cố nhộn nhịp như Tết. Ngay cả những người có hệ tốt trong thôn đều nhà chơi, ít nhiều đều mang đồ đến. Mặc đáng giá nhưng ít nhiều xem như là tấm Hơn nữa những người này không ở lâu, chỉ nói câu rồi đi về.

Cố Anh ngược lại đã với những chuyện như vậy ba nay. Mặc dù gia đình này hơi nghèo khó, nhưng không không nói chỗ nghèo cũng chỗ tốt của nó. Ít nhất dân giản dị thiện. Không nói đến ngày tết mà ngay cả thường đều sẽ có người chút đồ cho nhà bọn Đương nhiên nhà bọn họ cũng điều, khi lựu và táo trong chín sẽ tặng cho nhà. Tóm lại nhà Cố và người trong thôn rất thuận, cậu cũng chưa từng thành viên nào trong nhà cãi với ai.

Sau khi hầu hết người thôn đều đến chơi một lần lúc này nhà họ Cố chuẩn bị ăn cơm. Con gà trong nồi đã hơn hai thịt đã mềm rục. Lý Hương làm một rổ bánh đúng lúc ăn kèm với này, tốt hơn thầu bằng bột mì trắng. nhiên bánh bột bắp thì no, thịt gà thì không bao cũng chỉ có Cố Xuyên Anh được ăn thoải ba người khác thì thể. Cũng may lúc này trong không thiếu rau củ, một rau dại trộn hái từ sườn và một đĩa thịt xào cải.

Bắp cải hiện tại chưa lúc thu hoạch, trông nó không bắp cải chút nào. Thậm còn chưa bằng một phần ba thước của bắp cải bình vẫn còn xanh. Do rải hạt giống, để không hưởng đến sự phát triển mới nhổ bớt, căn là không phát triển. Tất bắp cải không phát triển vị cũng không ngon.

Cũng may trong đó có ăn vào cũng rất thơm. Ngoại Cố Xuyên và Cố Anh tháng nay ăn uống đầy đủ không ai chê.

"Mẹ, đây là số tiền lại trong tháng này. Người cầm Sau khi ăn uống xong, Xuyên đưa ba lượng bạc cho Cố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=91]

"Sao còn lại nhiều vậy? ở trong huyện có đủ tiêu Đừng tiết kiệm gì cả, nhà không phải không có thu Ai có thể tiết kiệm nhưng con thì không thể tiết Mẹ Cố lắp bắp nhiên. Bà còn không biết tiền chi tiêu mỗi của con trai sao? Nó dùng năm lượng bạc đã tệ, vậy mà còn dư lại lượng, không biết tiết kiệm từ nào ra.

"Con ở trong thư viện không chi tiêu quá nhiều, cũng thời gian họp nhóm bạn học cũ. Cho nên không tiền nhiều như trước, đúng thể xem được nhiều sách Cố Xuyên giải thích. thật mà nói, nếu nguyên mỗi tháng có thể đi tham dự mấy bữa nhóm thì cuộc sống của họ Cố chắc chắn sẽ ngày tốt hơn. Dù sao hắn tài, ruộng đất đứng hắn không cần đóng Hơn nữa nguyên thân còn là sinh* hạng nhất trong Tú mỗi tháng quan phủ đều cho thực, chỉ riêng lương thực quan phủ cho cũng đủ nuôi ba người.

(*Lẫm sinh: người học trò triều đình cung cấp lương thực theo học tới lúc thành

Vì vậy cái gọi là tài nghèo cũng không phải thật nghèo. So sánh với dân bình thường thì cuộc sống vẫn bảo đảm.

Mẹ Cố không biết một tổ tiên đều là nông dân. nữa làng trên xóm dưới nói ai có thể thi đậu danh thì chỉ có con vậy tự nhiên là con nói cái gì chính cái đó. Tuy nhiên, không người làm mẹ nào không thương con, nên bà lại ba lượng bạc cho trai: "Ra bên ngoài thiếu cái cũng không thể thiếu bạc. Con lại số bạc này chi phí thi Hương. lòng mẹ và cha con đều rõ nên đang tích góp. nên dùng thì cứ dùng."

Được rồi, không cần thì cần. Dù sao hắn cũng không tiền bừa bãi. Nhưng ba bạc này cộng với bốn lượng nguyên thân dành dụm, còn tháng trước cha hắn cho hắn lượng, tổng cộng đã mười lượng.

Vụ thu hoạch mùa thu mới qua không bao lâu, trong bán đi một phần lương nên căn bản không thiếu chút này. Mẹ hắn không nhận của hắn, Cố Xuyên ngược lại không cảm thấy lạ. Nhưng hoàn cảnh của hắn lại khác, không lý gia đình thì đồng với việc không thể chạm tiền, có việc cần đến tiền hơi phiền phức. Tất nhiên thiếu phải số tiền lớn số tiền nhỏ. hạn như mua chút đồ ăn tiêu tiền đều là số nhỏ. Cho nên Cố Xuyên cho Hương Liên không phải bạc là tiền đồng, tổng cộng nửa đủ dùng trong một thời Đương nhiên là tránh mặt mẹ cho.

Đây không phải là lần tiên Cố Xuyên học tập ở đại, nhưng khoa cử của triều đại đều hơi khác nhau. dù nội dung có nhiều giống nhau, Cố Xuyên cũng không thiếu cảnh giác, nên như thế nào thì học thế đó. Ngày thường như có thể nói là không rời sách. Dù là Hương, thi Hội hay thi Đình, tốt nhất thi một lần qua, có thể thi Trạng nguyên hay không không sao. Bây giờ tốt hơn chăm chỉ học hơn là trượt. Sau đó đợi hai ba sau thi lại.

Đời trước, hai năm sau Hương nguyên thân thi trượt, phải ba năm sau mới đậu nhân. Nếu hắn có thể thi lần thì đậu, có lẽ không bị Hoàng đế phong làm mã. Dù sao thời không thích hợp, chênh lệch năm.

Vì vậy, tốt hơn hết bây giờ vất vả một chút, khi thi đậu Trạng nguyên nghỉ ngơi thả lỏng cũng không

Kể từ khi theo cha đến thư viện học hành, Cố mới biết được cha cậu sao thi đậu Tú tài. Trong thi cấp ba, cậu cũng từng cố gắng như vậy. chỉ có học sinh mười hai mới có thể sánh với tình trạng tại của cha cậu. Một tài năng chỉ có thể người ghen tỵ. Nhưng là một có tài năng, xuất chúng gắng hơn bất kỳ khác, có lẽ cũng có thể làm những người khác lên.

Hiện tại Cố Anh cảm mình đang ‘nhìn lên’ cha cậu. như cha cậu dù đặt đâu cũng có thể nổi bật. thế giới này thật sự vai chính, vậy vai chính kia giống như cha cậu. nhiên, trong cốt truyện của Thanh Thiên, Bao Công là vai chính, cha cậu một vai ác bị Long đao chém.

Nghĩ như vậy ông trời sự là không công bằng. Nhưng may cậu đến, chắc chắn không làm bi kịch tái diễn. cha cậu lên kinh đi cậu nhất định sẽ quấn lấy theo, làm những đó đều biết cha cậu người đã có vợ

* * *

Thời gian hai năm nói cũng không phải dài, nói ngắn không phải ngắn, Cố Xuyên thu xếp đồ đạc và chuẩn tham gia kỳ thi Hương. Anh cũng không có tiến bộ trong việc học tập. nhiên so với các bạn trang lứa thì biểu của Cố Anh khẳng định xuất sắc. Nhưng cậu dù cũng không phải đứa trẻ năm thực sự, không thể so sánh

Chuyện học tập thật sự đến tài năng, Cố Xuyên đã trông cậy vào con trai thể thi đậu Trạng nguyên hay hoa. Trước ba mươi tuổi, thể thi đậu Tiến cám ơn trời đất. nữa, còn phải là trên sở chăm chỉ cố mới có thể làm được. sao giữa người với người nhau, một số người chỉ hơi gắng là có thể lấy được tựu mà người khác lấy được, một số dù có cố gắng như thế cũng chỉ là người thường.

Không chỉ có Cố Xuyên được đạo lý này, mấy năm Cố Anh cũng hiểu được. trước và đời này cậu đều người thường. Đời này khi mới xuyên đến, cậu vẫn còn trong mình sự tự của người xuyên không. Nhưng cậu lại mạnh mẽ như gian lận, lộ ra giống như tên cặn bã, có thể không nhận rõ hiện

"Lần này con trai đi hai ba tháng mới có thể về. Cha mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe. Khi đến thu hoạch thì thuê mấy đến làm, đừng tự mình ra làm việc. Hương Liên ta chăm sóc cha mẹ chút. Thằng Anh ở phải ngoan ngoãn, hoàn thành tập đúng hạn..."

Lần này ông Cố vốn đi cùng con trai, nhưng Cố nhất quyết không cho. Hắn rằng đã hẹn với bạn cùng đi chung, hoa màu ngoài sắp đến lúc thu hoạch, không có người đàn trông là không được. Lúc ông mới chịu ở

"Con đi ra ngoài phải thận hơn, đừng để người khác gạt, tiền nhất định phải đúng chỗ, đừng tiết kiệm. Suốt đường đi cố gắng đừng một mình..." Những lời này mẹ đã nói mấy lần. khi đi lại càm ràm lần.

Cố Xuyên liên tục gật sợ người nhà lo lắng còn lại một lần.

Mẹ Cố còn muốn nói nhưng đã bị ông Cố cắt "Được rồi, được rồi, đừng càm ràm nữa, để đứa đi nhanh đi. Đừng để khác phải chờ lâu."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận