Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 99 / 136  ·  72.8%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 99
12/08/2026 15:05· 2,914 từ

Mặc dù mẹ Cố đã nghỉ từ lâu nhưng cả ngày bà không có thời gian rỗi, thấy bên con út không có việc gì, không ở lâu mà vàng về nhà phục vụ gia đình.

Chờ mẹ chồng đi về, lúc Vương Tiểu Lan mới nói: "Anh đâu mua xương, còn bằng trực tiếp đưa thịt." Đúng là cô làm việc hợp tác xã, nhưng cũng hút hàng hơn thịt. sao thứ này rẻ muốn bán ra cũng rất Nếu loại bỏ ít thịt xương thì có thể chiếm từ nhà nước, cho thứ này cũng không dễ mua.

"Không sao đâu, không dễ mua hợp tác xã, nhưng xưởng chế thịt luôn có thể được." Cố Xuyên đã tới chuyện này từ lâu. Không bên chị ba mà bọn họ cũng cần ăn đồ ngon để bồi Cho nên tốt nhất là thoảng có thể mua một

"Anh định nhờ Lâm Chu giúp à?" Lâm Chu, cô và anh không chỉ là bạn cấp một mà còn bạn học cấp hai, hơn nữa người bọn họ đều không giỏi. Chẳng qua cô con gái, nên lúc không thân với bọn họ. anh Xuyên và Lâm Chu bạn tốt nhiều năm. Chẳng Lâm Chu dù đi ở xưởng chế biến thịt nhưng là công nhân bình thường, lẽ không lấy được nhiều thịt xương.

"Đôi bên cùng có lợi, xưởng có sản phẩm lỗi chất đống kho, hợp tác có giá thị trường sản phẩm lỗi không tốt. Chúng thể mua một sản phẩm đó rồi trao với Lâm Chu để thịt và xương. Bằng cách mọi người đều có thể hưởng lợi và giúp đơn giải quyết khó khăn." thật mà nói, cơ hội kiếm bày ra trước mắt, nhưng ít người sẽ nghĩ đến. Tất hắn lấy đồ ra không phải vì kiếm tiền muốn lấy vật đổi vật. như vậy cho dù bị điều tra ra cũng thể nói đó là quan hệ bè, không đề cập đến tiền nên đương nhiên cũng tính là đầu lợi.

Không thể không nói, Vương Tiểu hơi động lòng. Dù sao bọn là bỏ tiền ra đồ của đơn vị, không phải trộm đồ của đơn ra. Hơn nữa bọn cũng không có lấy đồ chợ đen bán, chắc sẽ không bị người bắt điểm yếu.

"Hôm nào anh tìm Lâm Chu bạc thử, xem nhà cậu ta thứ gì." Dù vớ rẻ thì người ta chỉ mua mấy đôi. Thay một lần cũng không sao, nếu thay thường xuyên hơn không thể trông cậy vớ, vẫn là hợp tác nhiều đồ, còn rất nhiều để lựa chọn.

"Không cần đợi ngày khác, bây anh đi qua xem có thể quyết được chuyện này không." Xưởng chế biến lớn như vậy, chắc chắn không một nhà cần vớ, người tham gia vào thì vật trao đổi cũng

Lâm Chu và Cố Xuyên thoạt không giống như hai người có trở thành bạn bè. sao một người cao vạm vỡ, một người thanh trai, tưởng chừng rất tiếp xúc với nhau. Nhưng người đã là bạn hồi tiểu học và vẫn liên lạc với nhau cho tận bây giờ.

Dù sao tình bạn nhiều năm vậy. Đây cũng chính là lý Vương Tiểu Lan yên tâm. Nếu đổi người xa lạ thì mức độ hiểm sẽ rất lớn.

* * *

Gần đến giờ tan sở, Cố không đến xưởng mà trực tiếp ở cổng lớn. Không không nói thân hình Lâm Chu rất nổi bật trong người. Nhưng trong xưởng biến thịt có khá nhiều cao lớn vạm vỡ Lâm Chu, rất nhiều người số họ trông rất khỏe có lực, không dễ chọc So ra thì cơ của hắn trông hơi yếu.

"Từ xa đã nhìn thấy cậu Cậu không ở nhà ăn tết vợ con, sao lại xưởng chế biến thịt? tôi có việc gì à?" Lâm choàng tay ôm cổ Xuyên, vừa nói vừa đi phía trước.

Cố Xuyên hít mũi ngửi thấy máu tươi. Kể ra thì, trước hắn cũng từng làm giết heo trong một giới, cũng từng làm tài xế xưởng chế biến thịt. nên biết rất rõ về bở ở đây, có nhiều cơ hội để thao Chỉ xem bạn có can hay không. Người dám giết nói chung can đảm nhỏ.

Nhưng đứng ở cửa xưởng chế thịt nói chuyện khó giữ được mật. Cố Xuyên vẫn đối cẩn thận: "Có tìm cậu giúp đỡ. Chúng ta một nơi yên tĩnh để nói chuyện đi."

Một nơi yên tĩnh chắc chắn phải ở nhà, ba mẹ vợ đều ở nhà, rất nhịp. Vì tìm một yên tĩnh hơn, hai người đã bộ qua ba con

"Có chuyện gì bí ẩn như Nơi này không có ai, có nói rồi chứ." Làm như gián điệp vậy. nay là Tết Trung thu, y muốn về nhà sớm.

"Thực ra tôi muốn tâm sự cậu về chuyện đổi đồ. Cậu làm ở xưởng chế thịt, những thứ như nội tạng heo đều rất mua được. Tôi đi ở xưởng vớ, những thứ vải vụn và vớ chất lượng cũng có thể được với giá thấp. Tôi liệu chúng ta có thể trao đổi hay không, vật đổi vật, theo như nhu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=99]

Lâm Chu có cách, xương tạng heo quả thực không khó Dù sao y đi ở xưởng chế biến ai không ăn được thịt nhưng họ có thể ăn Nhưng trọng điểm là: "Tôi nhiều vải vụn và như vậy làm gì?"

Những vải vụn còn sót lại làm vớ chắc hẳn rất nhỏ. dùng để làm quần thì không đủ để phí kim chỉ. Về phần vớ, y hao nhiều vớ trong nhà, nhưng một năm chỉ mang bốn đến đôi vớ, mang rách thì Chỉ khi thật sự rách đến mức không thể mới có thể đổi đôi vớ mới.

Cố Xuyên hướng dẫn từng bước: thân cậu không cần nhiều, nhưng phải vẫn có nhiều nghiệp sao? Hơn nữa dâu cậu đi làm ở hợp xã, cũng có thể được một số sản phẩm

Đôi mắt Lâm Chu sáng lên. sản phẩm lỗi của hợp tác người khác muốn mua mua không được. Chẳng như gương thiếu một góc, khăn bị lỗi chỉ, bánh bị vỡ. Thực ra cũng bị lỗi quá lớn, giá cả rất khác nhau. khi bạn có mối quan với người trong hợp tác nếu không sẽ không dàng mua được những thứ này.

"Được, hay là ngày mai tôi xem, lấy trước mấy đôi vớ. rồi, cậu hỏi chỗ dâu xem có bánh bán giá rẻ không? Bánh vỡ vụn cũng không sao. có muốn gì không?"

Còn không phải là nội tạng xương heo sao? Chỉ cần số không quá lớn, thỉnh bọn họ cũng mang về nhà một ít. Tất cũng không thể quá xuyên. Nếu không cũng chỉ thể bỏ tiền ra nhưng bọn họ bỏ tiền mua khác với số tiền ra bên ngoài, chắc chắn ngon bổ rẻ. Chỉ trước đây không nghĩ đến cách vật đổi vật như vậy. không, cuộc sống đã tốt hơn lâu. Nhưng bây giờ chưa quá muộn.

Cố Xuyên không cần thịt, chỉ xương, còn nội tạng heo xử quá vất vả, vẫn thằng nhóc Cố Nhiên hơn rồi tính sau.

"Được, cái này thì dễ thôi." nói là xương, ngay cả những thịt mỡ y cũng thể mua được.

"Sau khi mua được những thứ thì đến thẳng nhà tôi. Tôi mua những thứ cậu để ở trong nhà. ta xem như bạn bè đến nhà nhau." Không phải cơ trục lợi.

"Đúng, đúng, đúng, cậu suy xét đúng. Ngày mai tôi sẽ đến nhà vợ chồng cậu, tiện thăm cháu trai tôi." Lâm Chu vui vẻ nói. bọn họ ăn cơm thiếu chất béo, nhưng ngoài thứ đó ra, bọn còn thiếu rất nhiều thứ.

Lâm Chu hài lòng, Cố Xuyên hài lòng hơn. Hiện tại thời này hắn càng không cách kiếm tiền gì, nghĩ làm người nhà có thể ngon một chút.

* * *

Khi về đến nhà, Vương Tiểu đang nấu cơm, Cố Nhiên đang say trên giường.

"Em nấu món gì ngon thế? vừa vào nhà đã ngửi thấy thơm rồi." Cố Xuyên tới nói. Thật thật muốn ăn thịt heo, thịt cá, thịt lừa, vân Dù sao chính là muốn thịt.

Vương Tiểu Lan mở nắp nồi "Hôm nay là Tết Trung thu, ta ăn ngon một

Quả thực là đủ ngon, đậu khô hầm thịt, hơn nữa trông nhiều thịt. Bữa cơm ăn thịt, hơn nữa trưa đưa miếng thịt qua cho mẹ, nhà bọn họ lẽ đã tiêu hết phiếu

Quả nhiên Cố Xuyên còn chưa Vương Tiểu Lan đã tự mình

"Lâm Chu đồng ý rồi sao? đã dùng hết phiếu thịt cuối rồi. Nếu muốn ăn cũng chỉ có thể tháng sau." Không chỉ vậy, vợ bọn họ cho dù biết tiết kiệm, nhưng phiếu mỗi tháng ít nhiều giữ lại một chút, đợi ăn tết có thể ăn mấy bữa sủi cảo. Nhưng ngày nay không chỉ hết phiếu thịt tháng này, ngay phiếu thịt mấy tháng trước góp cũng không còn.

"Cậu ta đồng ý rồi. Ngày sẽ mang đến cho chúng ta. sáng em đi làm có bánh ngọt bị hay không, có thể mua được nhiêu thì mua bấy Đây là loại bánh ngọt cần phiếu, giá cả rẻ tiền, chắc chắn sẽ rất nhiều người muốn mua. nên dù bọn họ muốn cũng không mua được nhiều.

"Được, ngày mai em đi xem Nhưng không nhất định sẽ có, không mua được bánh thu sẽ đi mua ngọt. Dù sao cũng là ăn mọi người đều sẵn chi tiền hơn ngày thường." như nhà bọn họ, phải hầm một nồi thịt còn mua bánh trung thu

"Không có cũng không sao, anh mua cho cậu ta mấy đôi tương lai còn dài." không phải là chuyện lần hay hai lần, điều này thể sẽ tiếp tục đến khi thị trưởng mở

"Cái gì mà tương lai còn anh biết nói thành ngữ khi vậy?" Vương Tiểu Lan múc đồ ăn ra vừa cười nói. Cô còn không chồng mình sao? Từ học đến cấp hai đều người xếp hạng từ đếm lên. Trước đây còn thấy không sao. Dù sao có giỏi cũng không thể đại học, toàn dựa giới thiệu, thành phần tốt mới quan trọng nhất.

Nhưng hiện tại đã khôi phục đại học, hai vợ chồng bọn ngược lại không phải tiếc nuối. cũng không có năng khiếu học Chủ yếu là Nhiên ba mẹ đều không học giỏi, có lẽ con cũng không có năng khiếu tập. Đến lúc đó có sẽ giống như vợ chồng họ, ngay cả cấp cũng chưa vào chứ đừng nói đại học.

Đều là vợ chồng bọn họ ba mẹ có lỗi với con không thể cho con một đầu óc học

Nghĩ đến đây, nụ cười trên Vương Tiểu Lan tắt hẳn, còn nề thở dài.

"Anh nói con trai lớn lên, nó không học giỏi giống chúng thì làm sao? Làm viên thật nở mày mặt, tương lai tốt đẹp, ngồi trong văn phòng. nữa nói đến chuyện này em cảm thấy đuối có lỗi với con trai chúng ta. Nếu nó đầu vào gia đình trí thức chắc chắn có thể đầu óc tốt."

Trước đây thành phần trí thức được đối xử tốt. Nhưng bây thì khác, nhiều giáo đại học ban đầu được mời lại và trả lương đây cho bọn họ. nói mỗi người đều có nhận đến hàng chục đồng, tổng tiền lương của và anh Xuyên chưa đến đồng. Không biết đến ngày năm nào mới có dành dụm đến 10000 đồng.

Khoảng cách giữa người với người lớn, chỉ tiếc con trai từ sinh ra đã không được cơ hội này.

"Anh cười cái gì?" Cô đang bã đây, kết quả chồng lại to ôm bụng. Chuyện gì đang xảy ra Cứ như thể Nhiên Nhiên của một mình cô, có cô mới là người lắng. Người này căn không coi trọng chuyện này.

"Đừng nhéo, đừng nhéo, em nghe nói." Cố Xuyên ngồi thẳng lưng: em biết con trai ta không phải người năng khiếu học tập? Chuyện này thể nói chắc như vậy? Nếu dựa theo của em, ngoại trừ cái xuất thân từ gia trí thứ thì những người lại đều không cần đến nữa. Dù sao cũng có năng khiếu kia, đó không sẽ là một mớ hỗn sao? Có năng khiếu ở mặt cũng không chỉ phụ vào ba mẹ."

Con trai bọn họ là một thần thực sự, là nhân vật bậc ông lớn trong Khi còn sống đã in vào sách giáo khoa tiếng khắp thế giới.

"Người xưa vẫn nói, rồng sinh phượng sinh phượng, chuột sinh con biết đào hang. Con có năng khiếu không thuộc vào ba mẹ thì còn vào gì nữa?" Trông ông bà nội, ông bà sao?

Cố Xuyên không có cách nào thích cho vợ cái gì là truyền. Sau khi giải xong phiền phức rất cho nên chỉ có thể tìm tắt.

"Nó còn liên quan đến việc ăn gì khi mang thai. Chỉ ăn uống đầy đủ em mới có thể con tốt, trí não mới phát tốt. Ngoài ra còn những thứ thằng bé ăn giờ, thằng bé đang triển, cần thiết phải cung đủ dinh dưỡng.

Người ta không phải nói ăn bổ nấy, có thể thấy được là não bộ hay kỳ phương diện nào thể bổ sung, không phải bẩm sinh mà có, không phải chỉ dựa vào mẹ là có thể định được."

Nghe qua có vẻ hợp lý, cô mang thai ăn khá ngon. Xuyên không chỉ để hết nước đường đỏ uống, mà còn ăn thịt cá rất nhiều thịt heo càng không cần nói. Lâm Chu từng cho nhà bọn họ hai lần.

"Anh không phải nói ăn nấy sao? Lần sau anh đừng Lâm Chu chỉ mang cũng mua chút óc thứ này bổ não." Đã bổ sung thì không mặc kệ, không thể để trai thua thiệt người quá nhiều.

Óc heo nếu biết cách làm hương vị khá ngon. Nhưng: "Nhiên nhỏ như vậy, ăn heo sẽ không tiêu được, biết đâu còn sẽ bị chảy. Đợi nó mọc rồi tính sau."

"Không sao đâu, nó không ăn thì em ăn. Bây giờ em đang cho con bú, ăn thì Nhiên Nhiên thể hấp thụ được một Nghĩ đến thứ óc kia cô cảm thấy rất tởm. Nhưng vì con cô có thể chịu đựng

Vẻ mặt của vợ hiên ngang liệt, giống như có thể vì trai lên núi đao biển lửa. Cố Xuyên nhịn được, cười to ôm bụng nữa.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận