Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 48 / 136  ·  35.3%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 48
27/07/2026 15:28· 2,312 từ

"Nếu trong bụng đã có bé của ông, sau này cô chú ý một chút. Cô thỉnh thoảng ra sông quần áo, đừng suốt lôi chăn ra phơi. như té ngã mất trai tôi thì sao? Phi phi, con trai tôi sẽ té ngã mà mất." Cố giậm chân, không tình nguyện "Sau này tôi sẽ nước về nhà cho cô. giặt quần áo thì có thể ở nhà. Những việc như phơi chăn cô cũng làm, cứ nói với tôi, sẽ làm giúp cô. Cô cứ phận ở nhà nuôi con trai

Vương Lệ Lệ không biết mình cảm thấy may mắn hay cười. Một người ngay cả mẹ anh em cũng quan tâm đến, lại quan tâm đến một con trai chưa chào cũng không biết có phải là ý nghĩ bất chợt không, thương yêu được mấy lại ném sang một bên.

Tuy nhiên, có lợi mà không là tên khốn. Nếu người sẵn lòng giúp cô làm thì cứ thì làm Dù sao người được là cô.

Hai người về đến nhà cũng 11 giờ sáng, đều đói mức tay chân run rẩy. Lệ Lệ vừa xuống thì chủ động vào nấu cơm.

"Cô cẩn thận một chút. Tay cô mảnh mai như vậy, như ở trong bếp vấp thì sao? Ở nhà chờ tôi. Tôi đi xe cho thằng tư chờ tôi về rồi Cố Xuyên không kiên nhẫn Nhưng sau khi ra khỏi trên mặt hắn tràn đầy mừng, hai con mắt to nheo thành sợi chỉ.

"Có chuyện gì vậy, thằng út? nhặt được tiền à? Sao vẻ vậy?"

"Vợ tôi có thai, sẽ sinh tôi một thằng nhóc mập được hai tháng rồi." Cố cười vui vẻ. Dọc dù có ai chủ nói chuyện với hắn không định quan tâm hắn. Nếu bắt gặp được nào thì hắn sẽ nói người ta rằng vợ hắn thai, hắn có con trai.

Hoàn toàn giống một thằng ngốc.

Thằng ngốc thì thằng ngốc, thà ngốc còn hơn vô lại.

Khi xe được đẩy đến nhà tư Phạm, gần một nửa trong thôn đã biết chuyện thằng út Cố có Ba Cố và mẹ cũng không ngoại lệ.

"Bà qua nhà thằng út xem vợ chồng bọn nó còn thiếu kinh nghiệm, chỉ dạy nó cẩn thận. Ngoài kêu bọn nó qua ăn cơm trưa." Ba vừa đặt dụng cụ nông xuống, đang ngồi xổm sân rửa tay; có thai tốt rồi, có con rồi biết đi làm và tiết tiền nuôi con.

"Cũng được, Thúy Thúy, cơm trưa trứng gà cho vợ thằng bồi bổ. Thân thể con quá yếu đuối, em trong bụng sao có khỏe mạnh được." Mẹ vội vàng giặt chiếc dùng để lau mồ hôi nước rồi trực tiếp quấn cổ.

Trong ngày nắng nóng thế này, một chiếc khăn ướt lên sẽ thoải mái hơn.

Dù gia đình đã tách ra riêng, hai vợ chồng già sống chung với con trai Nhưng kêu con trai qua nhà ăn bữa thậm chí bảo con cả nấu trứng gà vợ con trai út ăn, vợ chồng già nói ra chuyện đương nhiên. Hai người tại không cần con trai họ cũng có thể đồng làm việc kiếm điểm công. chí thu nhập không thua kém chồng con trai cả. nên sống chung với nhau, lại là vợ chồng con cả được lợi nhiều hơn. Dù vợ chồng trẻ luôn phải nuôi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=48]

Mặc kệ Lý Thúy Thúy, con cả nghĩ như thế nào. sao nhất định làm theo ba mẹ chồng nói được.

Mặc dù mẹ Cố sinh ra khi dựng nước, nhưng nơi được giải phóng sớm nên có bó chân. Hơn bản thân bà lại tính hấp tấp, đi rất nhanh, có thể theo gió đến.

"Thằng út, mẹ nghe Dương Đại nói hôm nay con dẫn đi thị trấn. Thằng nhóc sao con không nói mẹ biết? Mẹ dẫn con đi là được, của phụ nữ con không biết." Khi mẹ Cố chuyện cũng hùng hổ hấp giống con người của bà.

Cố Xuyên bất đắc dĩ nói: mượn xe của thằng tư đạp xe chở cô ấy sẽ nhanh hơn. Nhưng ơi, mẹ đến chỉ cho vợ con một Con thấy tay chân ấy mảnh mai, gầy ốm một cây gậy vậy. Gió qua là có thể thổi người đi. Làm sao có sinh cho con một con trai khỏe mạnh được? Mẹ nói chuyện với cô ấy đàng Ngày mai con sẽ đội sản xuất xin cho ấy nghỉ, làm việc ngoài vừa phải khom lưng vừa phải mông. Tốt nhất đừng xảy ra gì cho con của con."

Mẹ Cố vẫn luôn yêu thương con trai út này. Thân của vợ thằng út quả yếu đuối, nhưng chẳng sinh con đều như sao? Bà sinh năm con, mỗi lần đều bụng to ra đồng làm Khi sinh con gái út chị em trong nhà, con tính thứ tự theo con con gái tính thứ theo con gái, không trùng nhau), trực tiếp sinh ở ngoài đồng, phải đều lớn lên mạnh sao? Cho nên chuyện con thực sự không có to tát. Cùng lắm là bình ăn thêm mấy thứ bồi bổ, chỉ ăn canh suông rau luộc, đủ khả năng để nuôi trẻ trong bụng.

"Con xin nghỉ, con bé cũng nghỉ. Hai tháng nữa là vụ thu hoạch, trong đội thể cho phép hai nghỉ không? Hơn nữa, đứa không ăn không chỉ cần nhìn thôi đứa bé trong bụng no à? Tại sao người lớn như vậy còn nghĩ gì thì muốn cái đó Mẹ Cố vừa nói tát cho con trai út một vợ chồng già bọn họ tế hai đứa nhất sẽ không chết đói. Nhưng không thể đều xin nghỉ, thằng cả nhất định sẽ tức

"Cô ấy không đi, con đi. sức lực nhỏ bé của ấy, đi cũng vô ích. sẽ biểu hiện thật trong vụ thu hoạch, thủ có thể làm hai cho con nghỉ thêm mấy ngày. Con phải nhà ngói khang trang cho trai con." Cố Xuyên thề Mặc dù nguyên thân thỉnh xin nghỉ, nhưng sức rất mạnh. Nếu không cũng không đi trộm cắp.

Nông dân ngoài trồng trọt còn thể làm gì để kiếm thu nhập, còn kiếm nhà khang trang? Mẹ Cố tát một cái: "Con thật cho mẹ một đã là người lên làm ba đừng đi làm chuyện không đàng hoàng đó. cũng không nghĩ, sau khi nhỏ trưởng thành biết con trộm cắp, có thể thường con hay không."

Nếu không phải tay chân con út không sạch sẽ, nhà họ cũng không tách ra riêng sớm như vậy. ta bàn tán và chửi sau lưng, vợ già bọn họ dù thương hai đứa con trai cũng phải thương mấy đứa trai, cháu gái khác. Trước cũng chỉ ăn trộm dưa bao bông. Nếu muốn nhà ngói khang trang thì phải trộm thứ gì? Người bị nhốt đồn công an không thể ra được hay

"Mẹ, mẹ đừng nhắc đến chuyện này nữa, đừng để con con biết. Con nhất định không trộm cắp nữa. trai của mẹ có mạnh, trước đây là lười dùng. Nếu không dẫn đầu đội sản xuất không có phần của người hằng năm nó đều con. Hơn nữa, chúng ta lưng vào núi lớn, trong thôn quá nhút nhát. Nếu chỉ cần bắt cá và trứng rừng, săn mấy con thì chắc chắn sẽ có cuộc sống thoải mái." Trên Cố Xuyên tràn đầy tự tin, có một loại khí thế ‘ông là số một trên thế giới’.

"Làm làm làm, con cứ làm Mọi thứ trên núi đều về nhà nước, chỉ cần bắt xuống phải chia mọi người. Hơn nữa, sao mọi người không đi, chỉ có con cảm à? Trong đó không có sói và heo rừng. đã quên chân của Lưu Pháo làm sao bị cắt rồi hả? Nếu không ông ta mang súng đi săn núi vào lúc nửa đêm, giẫm sợi dây do Bính kéo. Đầu kia của dây cột vào cò súng, viên đạn găm vào trên đùi. y tế trong thị trấn cũng dám tiếp nhận, phải đưa đến viện huyện điều trị. Chân cắt cụt, tiền của nhà đều đổ vào đó. Con xem bây giờ dù trong nhà chết đói cũng không dám săn. Làm sao con có thể được?"

Thằng con này thật không bớt Tại sao không thể yên kiếm điểm công trong đội xuất như hai người của nó chứ? Thế cũng phải làm cho lo lắng như vậy?

"Trong thôn chúng ta cũng chỉ hai thợ săn này bị vậy. Hơn nữa, hai người không phải bị tịch súng săn sao? Bọn cũng không có gan lên núi." Cố Xuyên môi: "Được rồi, không lên thì không lên núi. Cho thật sự đi lên con không vào sâu, con còn đứa con trai phải

Lúc này mẹ Cố mới miễn thở phào nhẹ nhõm, không vào là được. Trừ khi xấu, trên núi không thức ăn. Nếu không động vật như sói heo rừng sẽ không gần chỗ có con người, sẽ hoạt động trong núi Ngay cả ngọn núi gần chúng nó cũng khó có đến đây. Bằng không năm đó Lưu Lão Pháo Nhị Bính cũng không dám vác đi săn.

"Con đừng làm loạn nữa. Nếu mẹ sẽ kêu ba đánh chân con." Mẹ Cố lo uy hiếp, thằng con nghĩ sao mà lại làm những chuyện không hoàng như vậy.

"Ba con không nỡ làm như Cố Xuyên một chút cũng sợ. Nguyên thân làm con là người duy nhất năm anh chị em từng bị ba mẹ

Mẹ Cố cũng không có cách với đứa con trai này không để ý đến nó Bà vừa vào cửa đi theo con đường thuộc vào bếp, nồi bếp lạnh, chưa nấu cả: "Vừa lúc mẹ kêu dâu nấu phần cho hai Bây giờ đi qua ăn

Không biết cuộc hôn nhân này đúng hay không? Khi con út và thanh niên trí Vương bị nhốt trong nhà cũ của thanh trí thức một đêm, đủ thứ tin đồn. họ cũng nhân cơ hội con trai út cưới thanh trí thức Vương. Tuy nhiên, hôn nhân này đã hoàn nhưng con trai út đội sản xuất vẫn bữa đực cái. Con dâu út tuy không đau bệnh tật, nhưng lực còn không bằng một trẻ mười tuổi. Nếu không vợ chồng già bọn họ giúp thì cuộc sống của hai đứa chẳng ra gì.

Chỉ nghĩ đến đã làm người thấy lo.

"Mẹ, người chờ một chút. Trong có chút đường trắng do mẹ con gửi đến, lấy cho thằng Hổ và Hoa đi." Cả gia đã tách ra ở Vương Lệ Lệ không được việc mặt dày sang người ta ăn cơm miễn Trong nhà cũng chỉ đường trắng này có thể ra cho. Đây là ba mẹ cô gửi đến đây năm trước. Anh cả có con em trai út cũng kết hôn. Trong nhà chi lại cao nên không thể nhiều đồ cho cô được. Hơn dù sao cô cũng đã lấy rồi. Nếu ba mẹ vẫn gửi cho cô như trước thì trai và em trai có ý kiến, nhưng chị dâu em dâu sẽ có ý kiến.

"Thứ này con giữ lại mà không cần phải cho bọn đâu." Mẹ Cố lịch sự nhưng cũng không ngăn con dâu út lấy trắng về nhà chính. cũng không phải người hiểu lý lẽ. Cho nhà anh em ruột cũng có qua có lại mới Đương nhiên, nếu nhà con út thực sự không gì, đi tay không cũng không Nhưng không phải có đường trắng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận