Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 32 / 136  ·  23.5%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 32
23/07/2026 15:58· 2,526 từ

Đến tối, khi hai vợ nằm trên giường, Tôn thị không oán trách: "Cha quá thiên vị, gì cũng bảo chúng bỏ ra. Chàng vẫn đang bị mà." Hơn nữa cũng không có thể làm công việc này dài hay không.

Đối với vợ của mình, Xuyên ngược lại không có giấu thành thật nói tình hình thực cho cô biết.

"Một tháng một quan tiền?" thị không khỏi nhéo đùi mình: quán đó không có lừa chàng

"Không có, ta là đi đầu bếp, không phải phụ bếp. nữa ta có gì tốt mà gạt? Số tiền được sau khi ra ở riêng chưa thể mua được một quần áo cũ của người ta." Xuyên nhỏ giọng nói: "Chuyện này đừng nói lỡ miệng. Sau chia gia tài, ta về đón mẹ con nàng đi, ta thuê một căn nhà trong trấn ở."

"Vậy sẽ tốn bao nhiêu Trước tiên vẫn để dành đi, tương lai dùng cho Thiết Đản vợ." Thuê nhà trong trấn ở chắc chắn rất đắt. được thì nên tiết kiệm có thể.

"Không sao đâu, có hai con nàng ở bên cạnh ta có thể yên tâm. Bằng không kiệm bao nhiêu tiền ý định này không thể thực được." Cố Xuyên không khỏi Một người là vợ, một người con trai, hắn ở thị trấn cần lo việc ăn uống, không thể để hai mẹ con tục nửa đói nửa như vậy. Hơn nữa, trong nhà đàn ông thì được. Không nói đến chuyện đó là củi dùng mỗi ngày, không thể để vợ lên núi chặt cây mỗi ngày.

Trong bóng tối, mặt Tôn hơi nóng lên, hai người đã hôn gần năm năm. Đây là đầu tiên chồng cô những lời như vậy. Dù cuộc khó khăn đến mấy đáng giá.

"Được rồi, khi thiếp lên trấn cũng có thể giúp chàng đồ và dọn dẹp nhà cửa, phải một mình chàng những việc này." Giọng điệu của thị rất nhẹ nhàng, đáng ngoại trừ những việc này cô thể làm gì khác. Trong thị không có đất để trồng cô cũng không biết thêu thùa, có thể ở nhà con, quét dọn, nấu nướng.

"Nhớ kỹ đừng nói cho biết, chuyện gì cũng phải đợi sau khi chúng ta ra ở Cố Xuyên không nhịn dặn dò. Mặc dù nói là sợ phiền phức, nhưng có bớt phiền phức hơn thì càng Cuộc sống đã khốn khổ như không cần tranh cãi vì chuyện này.

"Còn cần chàng phải nói Tôn thị thản nhiên nói. Vốn rằng chồng cô là người hiếu ngu ngốc, không ngờ trong lòng đã có tính toán.

* * *

Ngày hôm sau, Cố Xuyên mang theo bất cứ thứ gì trừ sáu đồng tiền do Tôn nhét vào. Trong nhà không có dư thừa chăn đệm, cũng rất dơ, mang quán rượu càng làm người ta thêm.

Bởi vì đầu bếp xin nghỉ với chủ quán từ ngày trước, nên khi Cố Xuyên ông đã thu dọn lý xong, muốn đi an hưởng già với con trai.

"Đây là thực đơn của rượu chúng ta. Cậu xem biết món nào, không biết làm món Sau đó tôi sẽ lại, thêm vào những món cậu chỉ cần nguyên liệu nấu trong bếp có là được." Ông lấy tấm thực đơn trong quán Không thể nói, sau khi bếp mới ăn mặc sạch sẽ nhìn rất sức sống.

"Ông chủ, tôi không biết Cố Xuyên hơi xấu hổ nói. cũng từng sống ở thế giới đại, tự nhiên biết cổ. Nhưng nguyên thân lại không

"Đúng rồi, tôi quên mất này." Những người có điều kiện học cũng không đến mức vào nấu ăn: "Vậy tôi cho cậu nghe. Buổi sáng không nhiều khách, nên chúng ta thủ giải quyết chuyện này trong sáng."

Nếu làm công cho người nên phải tuân theo quy định người ta. Huống chi hiện tại thực sự cần công này.

Cắt rau, rửa rau, nấu rửa nồi, rửa chén. Dù sao việc trong bếp Cố Xuyên đều tự mình làm hết. có buổi sáng mới có thể rỗi một chút. Đến giữa bận rộn đến mức không có gian ngồi xuống uống miếng nước. cũng may đến trời tối, thị trấn không có ai đến cơm, hắn cũng có nghỉ ngơi một chút.

Một quan tiền này thực không dễ kiếm.

"Đây là tiền công tháng Tối nay cậu có thể trở chỉ cần quay lại trước buổi ngày mai (mười một sáng) là được." Ông chủ đưa xâu tiền đồng cho Cố Thằng nhóc này dùng tốt hơn bếp cũ nhiều, chưa kể lên ăn nhanh, rất nhiều khách quen đã ăn ngấy các món đầu bếp cũ làm. khi đổi người mới, doanh thu này đã tăng rất so với tháng trước.

"Cám ơn ông chủ." Tiền trong tay mới yên tâm. Nhưng giờ hắn cũng không vội về việc đầu tiên là được một căn nhà. Trong một này hắn đã ra ngoài nhà rất nhiều, chỉ là trong không có tiền. Bây giờ cuối đã phát tiền công, tự muốn đi thuê căn nhà hắn ý.

Sau khi trừ ba trăm kia, trong tay hắn chỉ còn bảy trăm đồng, cộng thêm tiền của cả nhà nên thể thuê được một căn nhà Chỉ thuê được một căn nhỏ ở phía tây mà thôi. cả nơi nấu cơm cũng không Nhưng ưu điểm duy nhất gần quán rượu. Một tháng bọn phải trả ba trăm mươi đồng tiền thuê nhà.

Người ta nói kinh thành lớn không dễ ở, muốn ở thị trấn nhỏ cũng rất khó

Khi đã thuê nhà xong trời cũng đã tối, Cố Xuyên vã về nhà trong bóng tối. về đến thôn, hầu mọi gia đình đã ngủ say. họ Cố cũng không ngoại Tuy nhiên, bởi vì hắn nhận lương về. Ngoại trừ bọn trẻ, cả người lớn trong nhà thức dậy, ngồi thành vòng tròn một chiếc bàn duy trong nhà.

"Cha, đây là tiền công chủ phát." Trước mặt mọi người, Xuyên lấy ra ba trăm đồng xâu thành một dây lên trên bàn. Bởi vì hắn nhận được tiền công nên cưới đã bị hoãn lại mấy so với dự định, cho đến giờ vẫn chưa tổ chức.

"Tháng sau người ta con tiếp tục làm phụ bếp Ông Cố trầm giọng hỏi, nhìn tiền đồng trên bàn, lòng ông cũng rất hụt hẫng. ta nói người thành thật chịu thiệt thòi, cũng không phải Ông là cha ruột đều để con trai thành thật chịu thòi, chứ đừng nói đến người

"Dạ mời." Cố Xuyên thành nói, trên mặt lộ ra chút mừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=32]

Lúc này trong lòng ông mới nhẹ nhõm, cũng mặc kệ người khác trong nhà nghĩ gì. sao sau khi thằng lấy vợ vào ngày mốt, không con dâu hồi môn*, ông chia tài sản trong nhà. Cho mấy đứa khác muốn tính kế không thể tính kế thằng

(*Người con gái sau khi chồng, cùng chồng về nhà cha mình để chào hỏi gọi là môn.)

"Ngày mốt con xin ông nghỉ rồi về nhà một chuyến. út lấy vợ, con làm anh cũng phải có mặt. khi hôn lễ xong, chúng ta chia tài sản trong ngày đó."

"Con quay lại hỏi ông thử, xem ông ấy có cho hay không." Cố Xuyên giả vờ dự, làm công cho ta, thời gian không được tự như vậy.

Ông Cố cũng không muốn trai mất công việc này nên không nói nhiều. Dù sao vợ hai cũng ở nhà, hai không trở về thì cũng thể chia tài sản trong Chỉ là ngoài mặt không đặc để ý mà thôi.

"Cha nó, chàng đã ăn tối chưa? Bây giờ có muốn vào bếp nấu gì cho chàng hay không?" Chuyện tiền đã bàn tính xong, Tôn thị vàng hỏi. Đường từ thị về nhà rất xa, dù đã tối nhưng lúc này có lẽ đói bụng.

Trong lòng Cố Xuyên ấm hắn tự nhiên đã ăn trên rừng núi hoang vắng không có khác. Hắn muốn ăn cũng được, sườn heo kho, chân sốt, mì thịt kho. Dù mấy món này lúc trước bỏ không gian như thế nào thì ra vẫn như cũ. Thậm nhiệt độ cũng không hề thay

"Ta ăn rồi, đã muộn đừng nhóm lửa. Mọi người nên ngủ trước đi."

Lý thị hiếm khi không lòng: "Không sao đâu, mẹ xuống làm cho con một chén mì. khuya rồi, con đói làm sao ngủ được?"

Dù sao Cố Xuyến đã tiền vào quỹ công, buổi tối riêng cho nó một chén mì ai có thể nói khác. Ông Cố cũng gật đầu, giục bạn già đi nhanh.

Mà lúc này, Cố Xuyên còn no bụng, chỉ có thể bụng đồng ý.

Mì sợi vẫn được làm ngũ cốc, nhưng Lý thị cắn răng, quyết tâm cho một nửa mì trắng, ăn vào vị chắc chắn sẽ ngon hơn thầu ngũ cốc trước đây.

"Mẹ, mẹ về ngủ trước Con về phòng ăn là được." chén mì như vậy, hắn nhất ăn không vô.

"Được rồi, vậy con ăn đi ngủ sớm một chút. Ngày không cần phải vội về đi sao?" Mặc dù ngày thời gian eo hẹp, nhưng cũng hơn kiếm ăn trên đất.

Trong phòng chính vẫn còn đèn dầu, Cố Xuyên không có đi. Dù sao ánh trăng bên cũng đủ sáng, khi mì cũng không phải không nhìn

"Mẹ nó, nàng ăn chén này đi. Ta đi nửa đường gặm cái màn thầu, bây giờ thấy đói chút nào." có thể, hắn còn muốn lấy ăn trong không gian ra vợ hắn ăn với mì sợi. qua lúc này vẫn không dám.

Tôn thị thấy những lời mình nói không giống đang nói Hơn nữa một tháng không gặp, không những trắng hơn còn mập ra, nhìn qua là được ăn uống đầy đủ.

Nhưng điều quan trọng bây không phải là mì: "Chàng đã nhà được chưa?"

"Thuê được rồi. Ngày mốt xin nghỉ nửa ngày trở về, tiếp dẫn hai mẹ con nàng đó. Chăn đệm và áo trong nhà cũng đừng mang Vừa có ve chó vừa chấy rận, mang qua cũng không ngủ.

"Không mang đồ trong nhà chúng ta dùng cái gì? Chúng cũng không có tiền mua đồ Chồng vừa mới đưa cha ba trăm đồng, cũng không thuê nhà bao nhiêu tiền. nữa trong một tháng tới ba còn phải ăn cơm. Làm tiền mua chăn đệm và áo chứ?

"Ta có thể mang ra đệm ta dùng trong quán rượu. phần quần áo, ta vẫn còn mua một mảnh vải Nàng ở nhà may thành quần được, chúng ta cũng mua quần áo may sẵn." Cố sắp xếp mọi việc gọn gàng. nghèo chuyện gì cũng có làm ra được. Thậm chí chiếm của quán rượu, chuyện chăn đệm của người ta về dùng, hắn cũng có làm ra được.

"Cho dù thiếp có ngủ cỏ tranh cũng không có thể đồ của người ta. Hơn nữa, như bị phát hiện, ta đuổi chàng thì sao?" Tôn đánh vào cánh tay Cố một cái chát. Chăn đệm trong đã dùng nhiều năm như vậy. sao mang lên thị trấn thể dùng, mới ra ngoài một đã có tật xấu.

Cố Xuyên dở khóc dở "Nàng nghĩ đi đâu vậy? Ta không đến mức đi ăn trộm. ở một mình trong phòng đó, chăn đệm cũng chuẩn sẵn cho đầu bếp. Mặc mang về nhà là vi phạm quy, nhưng ông chủ cũng không không thể thông cảm. Hơn trừ tiền công của ta cũng không đáng đi ăn của người ta."

Hắn cũng không đến mức có điểm mấu chốt như vậy, chỉ là da mặt hơi dày. không ăn trộm không giật, sẽ không làm những việc hạ đó.

Tôn thị nghe xong những này lại tát cho hắn một vẫn giữ nguyên tư thế: "Chàng làm ra vẻ, mới được chút tiền đã không biết tốt. Tại sao chăn nhà không thể dùng? Nếu chàng dơ thì hai ngày nay thiếp ra đi giặt không phải rồi sao? Còn trừ tiền công chàng? Chàng chỉ mới một tháng tiền công, đừng làm ông chủ chê chàng chuyện, đuổi chàng về. Đến đó ba chúng ta sẽ chết

Sợ người khác nghe thấy, của Tôn thị rất nhỏ. Nhưng răn dạy làm cho Cố Xuyên sốt một hồi. Thành mà nói, lời vợ hắn nói thực có lý. Nhưng chăn như vậy tháo ra giặt sạch có thể làm sạch sao?

Thời đại này không trong chăn làm bằng vải thô có một lớp lông gà mỏng, những không dễ giặt, đông cũng không ấm; có thể mùa đông đều là cứng chịu đựng cho qua. Mặt và đông lạnh là chuyện nhỏ, tình người bị đông lạnh chết có. Đặc biệt là trẻ con đình bình thường, mùa chỉ cần mắc bệnh thì khả tử vong rất cao.

Nhưng dù có miễn cưỡng đâu, nhà có vợ hung dữ, Xuyên đành phải nghe lời.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận