Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 122 / 136  ·  89.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 122
18/08/2026 19:50· 2,292 từ

Tục ngữ có câu được phòng khách, xuống được phòng Câu nói này không chỉ phụ nữ mà còn thể dùng để chỉ ông. Chẳng qua ở đại này, đối với phụ nữ đó là lời khen ngợi, nhưng với đàn ông thì không phải là một lời hay.

Cố Xuyên và Hạ sở dĩ bị người chỉ trích vì điều này. Việc người đàn ông trưởng thành quần áo, nấu nướng quét dọn vệ sinh, mắt rất nhiều người là biểu của sự sợ sệt và hèn Còn vợ của người ông này tự nhiên cũng trở con cọp cái, Dạ xoa cái.

Tuy nhiên, mấy ngày khi Cố Xuyên đi chợ mua ăn lại nhận được đánh giá hoàn toàn khác. người khen nhà họ của hắn, có người hắn thương vợ, sự khinh thường hồ trước đó trên cơ bản biến mất. Đương nhiên, một bộ phận nhỏ người lòng mang theo những suy đoán ý.

Những chuyện đó nằm tầm kiểm soát của Cố Xuyên. cuộc đời một người mà không bị người khác tán mấy câu. Chuyện gần như không thể khỏi. Trừ khi mọi người đều thánh nhân, sẽ không nói xấu lưng, cũng sẽ không ý suy đoán. Tuy nhiên, ngay khi một xã hội hài hòa tưởng có thể thực hiện được cũng không phải ai đều nhân.

Vì vậy, một số ít người kia không cần quan Cố Xuyên cũng không để ý tới những người Thật là lãng phí gian.

Là một người giáo nhân dân xuất sắc, hắn còn nhiều việc phải làm. việc giảng dạy hằng ngày, phải chú ý đến thái tâm lý của sinh, thậm chí cả cuộc sống ngày.

Giống như Chu Minh một cuộc xung đột lớn gia đình. Nếu về thì vô cùng có khả bị tên lưu manh đánh một trận, thậm bị nhốt trong nhà. Đây đều chuyện không phải không có khả xảy ra. Huyện A là một huyện thành nhỏ, thôn xung quanh huyện A sẽ xảy ra một số chuyện trái đức. Việc ba đánh con trai điều đương nhiên. Cho đánh chết, hầu như sẽ không ai báo cảnh sát, thậm chí ai quan tâm

Cố Xuyên không phải Chúa cha, nhưng cũng không muốn trò của mình, đặc là một học sinh siêng ham học hỏi và lòng cầu tiến lại vào vũng bùn như vậy. Cho không thể không ra tay giúp

Một cậu bé đã tuổi không thể dẫn về nhà. Xuyên đi cửa sau chìa khóa của ký túc cho phép Chu Minh tục ở lại trường cuối tuần và ngày lễ. Về chi phí sinh hoạt, đương nhiên thể cho miễn phí.

Cố Xuyên tìm việc thêm cho Chu Minh. Đó là trách phủ xanh trường tức là tỉa cây và cỏ. Công việc này bản là làm vào bảy và chủ nhật, sẽ không trễ thời gian đi học. Đương số tiền được nhận hạn, cũng chỉ có thể no mà thôi, muốn ăn xài phí cũng không có. Thậm chí tích góp đủ học phí học 11. Tuy nhiên, khoảng đến lớp 11 vẫn còn hai nghỉ dài là kỳ nghỉ đông nghỉ hè. Cậu có kiếm được học phí học lớp thì học phí lớp chắc không thành vấn đề. Dù lúc này học phí không cao, chỉ tốn nhiều vào ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=122]

Cố Xuyên cũng chỉ thể giúp được bấy nhiêu. Dù hắn không có khả nuôi học sinh này như mình. Thời buổi này rất nhiều người chịu khổ vất vả. Nếu muốn giúp căn bản không giúp được. Nói đâu xa, anh cả hắn vì muốn đứa con trai giày vò gia đình thành như cũng không có cách nào giúp

Có lẽ bị đánh sợ, ba Chu từ đó căn không có xuất hiện. cả 200 tệ kia cũng bỏ. Cố Xuyên ngược không có cảm giác sao gặp người ngu ngốc đánh, sẽ không làm cho người chiếm lợi là được. Chu Minh bởi vì vậy mà phào nhẹ nhõm.

Vốn dĩ cậu đã bị tinh thần bị kéo về nghĩ đến lúc đó trốn ra ngoài đi làm, chắn sẽ không liên với gia đình nữa. này kiếm được nhiều tiền thì tiêu một mình.

Nhưng so với việc học ra ngoài đi làm, cậu thích đi học hơn. dù điểm số ở trường học số 2 của chỉ ở mức trung kém.

Cuộc sống hiện tại như đang nằm mơ, đẹp đến có cảm giác như chân thật. Không có nắm của ba, không có ngòi và mắng chửi mẹ kế. Thứ hai đến thứ đi học và tan học với bạn, thứ bảy và nhật chăm sóc cây cối hoa trong trường. Việc này nhẹ nhàng ra đồng làm việc nhiều. Nếu có thầy Cố, cậu sẽ không được loại công việc

Kể ra thì, Chu cũng là người tri ân báo Chẳng qua trong hoàn hiện tại, cậu có thể quả thực không nhiều. muốn giúp thầy Cố việc nhà, nhưng nhà người ta nước máy, không cần phải đi Về phần nhặt củi củi lại càng không cần. Nhà ta dùng bếp lò, đốt bằng củi, không có chỗ nào có giúp được cả.

Vì vậy muốn báo ngoài việc chăm chỉ học tập, chỉ có thể chờ tương lai.

Mặc dù học tập xuất sắc, nhưng Chu Minh vẫn tin tưởng mình sẽ người có triển vọng, ân sớm muộn gì cũng một ngày có thể Về phần những kẻ ác, một nào đó họ sẽ hối hận.

* * *

Cố Xuyên cũng không học trò mình đang suy nghĩ cũng không có ý Người ta nói thi ân cầu báo. Mặc dù giới cuộc sống của không cao, nhưng lúc hắn giúp Chu Minh thực sự không nghĩ báo đáp cái gì. chỉ là lợi dụng tình thế thôi.

Đối với Chu Minh, cũng không có nhiều thời gian sức lực để chú Dù sao Chu Minh chỉ một trong năm mươi sinh trong lớp, tỷ cũng không lớn. Hơn nữa bụng Hạ Uyển càng ngày càng lớn, giờ giống như một nồi to dính vào trên bụng. đi đường đều làm cho người lắng.

Cũng may khi mang đến tháng thứ chín, nhà trường cùng cho nghỉ đông. thời điểm này không có học bổ túc, nhà cũng không đến mức ngắn kỳ nghỉ của học sinh 10. Vì vậy ngày 22 tháng âm lịch, hắn có về nhà chăm sóc bà bầu.

Có thể là do dưỡng quá tốt, cũng có thể do cô nghỉ việc nhà ít vận động. Đời con trai sinh ra ngày 29 tháng 12 lịch, đời này sinh ra vào mùng 3 tháng 1 âm lịch, 3kg8, là một cậu mập mạp.

Mặc dù thời gian ra thay đổi, cân nặng cũng đổi, nhưng tên vẫn cũ – Cố Hạo. Đây thuần là người làm muốn bớt việc nên đổi tên. Hắn đã sống nhiều giới như vậy, từng có nhiều con mang họ Cố, tên quả thực là một việc khắn. Chữ có ý nghĩa tốt cơ bản đều được chọn. Tuy lặp lại cũng không có ảnh gì, nhưng trong lòng cảm thấy kỳ cục, còn không đặt cái tên ban đầu.

Cuối năm nên bệnh trung tâm huyện rất vắng vẻ, chỉ có hai tòa nhỏ nhưng vẫn còn rất phòng bệnh trống. Trừ là những thai phụ những bệnh nhân nặng thực sự thể rời khỏi bệnh viện. Nếu ai sẽ ở lại viện trong dịp Tết chứ.

Nhờ ăn Tết, Hạ rất may mắn được ở một trong phòng bệnh. Chẳng ít người nằm viện, bác và y tá trực cũng càng ít. Hạ sinh con tự nhiên nên không phẫu thuật. Đứa bé cũng rất mạnh, cho nên vừa đẩy ra từ phòng sinh thì tá đã nói với Cố Xuyên: phụ và em bé đều ổn, chiều có thể làm thủ tục viện về nhà."

Phải biết rằng Hạ cảm thấy đau bụng vào lúc giờ sáng, được đưa bệnh viện huyện vào lúc giờ 30. Cô được vào phòng sinh lúc giờ, sau khi sinh con xong đẩy ra ngoài cũng mới 12 Nếu buổi chiều làm tục xuất viện thì thời gian bệnh viện chưa đến mười hai thời gian cũng quá ngắn rồi.

Cố Xuyên còn chưa định khi nào xuất viện, chuyện cần phải thương lượng nàng tiên nhỏ và mẹ mới được.

Đúng vậy, những gia khác người thân đến bệnh viện đều là mẹ chồng, bọn họ người đến là vợ. Ai bảo ba chồng thực sự không thời gian rãnh rỗi, cũng không dẫn mấy đứa trẻ đến bệnh Điều đó không phải đỡ mà là thêm rắc rối.

Buổi sáng mẹ Hạ về nhà một chuyến, nấu một canh gà mái cho cà mèn mang đến bệnh Phía trên nổi môt mỡ vàng, chỉ cần thôi cũng đã chảy nước miếng, ăn vào trong miệng không còn thấy ngon nữa, không một chút muối, vô cùng nhạt cũng rất dầu mỡ, không thực ngon.

Nhưng các sản phụ ăn món này, ngày thường nhõng như thế nào sau làm mẹ thì sẽ khác. đau khi mang thai có thể chịu đựng, không bỏ muối càng có chịu đựng.

"Thằng bé này, nếu lớn lên không hiếu thảo với thì thực sự là lương tâm." Hạ Uyển nói nước mắt. Vốn dĩ rằng sinh con đã đau, nhưng không ngờ rằng sữa cũng đau như vậy. Mười cực của nhà Thanh cũng bằng như thế. Nếu thằng bé lớn lên trở thành một đứa bất hiếu thì thực sự là mất mát.

Mẹ Hạ trừng mắt con gái: "Con nói bậy cái đó? Hạo Hạo mới ra chưa được một ngày con lại nói như Không ra dáng của người làm mẹ gì cả." Người mẹ nuôi con cũng không mong cái sau này có thảo hay không.

Hạ Uyển rất không nhỏ giọng lầm bầm: "Những gì nói đều là sự Người làm mẹ thì làm Người làm mẹ cũng con người." Cống hiến mình là tư tưởng của thế trước, hơn nữa cho dù là hệ trước cũng không ai đều có thể làm được.

Mẹ Hạ rất nghiệm mà im lặng, bà và gái không phải người một thế hệ. Hơn nữa con gái của bà không phải người bình nói câu khó nghe chính là dậy chống lại. Tiểu Cố là rất tốt, đẹp trai, việc tốt, tính tình tốt, giặt áo, nấu cơm, quét dọn vệ Con gái sai bảo không hề lòng chút nào, hơn nữa rất lý hợp tình. Vì này, lúc con gái vừa mới hôn, hai mẹ con bà đã nhau rất nhiều, nhưng ai thuyết phục được đối phương.

Bây giờ vấn đề cái cũng vậy, mỗi người đều sự kiên trì của mình, hoàn toàn không đủ hiểu nhau. Nhưng hiện bà đã có kinh tuyệt đối sẽ không lãng phí lưỡi, một bụng tức giận còn công vô ích.

Có nước linh tuyền bổ nên khả năng hồi phục Hạ Uyển tốt hơn đợi của bác sĩ và tá. Vào giữa buổi ngay sau khi bác kiểm tra xong, người ta trực mở miệng đuổi về.

"Sản phụ hồi phục cùng tốt, ở lại đây nữa vô ích. Tốt nhất về nhà đi. Tết nhất trong bệnh viện làm

Được rồi, bác nói như vậy thì xuất viện

Mẹ Hạ trở về đốt bếp. Cố Xuyên mượn một xe ba bánh chạy sức người, trải ba tấm giường, đắp lên hai chăn, cẩn thận chở con trai về nhà.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận