Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 57 / 136  ·  41.9%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 57
01/08/2026 13:40· 2,448 từ

"Em ngồi dậy uống miếng nước ấm người." Nhớ trước đây hắn mua phích nước về nhà, nhiều người nói kẻ phá của. Bây giờ thấy tác dụng của Nếu không trời lạnh như vậy, nước nấu sôi vẫn còn

Mấy tháng nay, Vương Lệ Lệ một loại cảm giác biệt không chân thật, thứ giống như một giấc lẽ cho đến khi đứa chào đời, cô mới thể hoàn toàn thích ứng được cuộc sống hiện tại.

"Anh cũng đi ngủ sớm một Ngày mai còn phải ra chúc tết nữa." Vương Lệ dặn dò. Tình cảm phải đến từ hai phía. Dù đây cô có coi Cố Xuyên như thế nào, như giờ cô cũng bắt đầu hắn trong lòng.

Cố Xuyên cũng không có ý thức suốt đêm. Phải biết chúc tết là việc chân, thật sự là lạy đầu. Không chỉ phải quỳ lạy tranh tổ tiên được ta thờ cúng, mà còn phải lạy trưởng bối trong họ. lại mỗi năm ăn tết phải quỳ lạy năm đến mươi cái. Nếu không không được xem là ăn

"Em cũng đừng đi, cứ nhà. Chờ anh đi rồi đóng cửa từ bên Dù sao gia đình bọn đã tách ra ở riêng. Ngay bức tranh tổ tiên chỉ có nhà anh cả thờ nên những người khác muốn tết cũng phải đến nhà cả quỳ lạy. Căn bản không đến nhà hắn nhà anh hai. Cô vợ cái bụng to khom người quỳ không tiện, tốt hơn hết đi quỳ lạy người

Vương Lệ Lệ cũng nghĩ như sao mỗi năm đều chúc tết, thai phụ thường cũng không cần làm này.

* * *

Ngày hôm sau, khi mặt trời dạng, Cố Xuyên và Lệ Lệ đang ăn cảo chay vào ngày mùng thì anh hai và chị dâu cháu trai đến.

"Để chị dâu của em chơi với em dâu, như cũng có người nói Hai anh em mình dẫn Dương qua nhà anh cả." Anh rất không khách sáo một chiếc ghế dài và đặt bên cạnh bếp lửa. Cả đình đều ngồi xuống, còn tay bốc một nắm hạt trên bàn đưa cho trai.

"Dương Dương đã ăn no chưa? muốn ăn thêm mấy sủi cảo không?" Cố đặt chén xuống hỏi. Mùng Tết ăn sủi cảo nhân chay lệ cũ, không ai ngoài chúc tết với bụng đói. hai và chị dâu chắc không cần phải hỏi, có bọn họ cũng sẽ không Nhưng Dương Dương muốn ăn thêm mấy cái cảo.

"Không ăn, cháu đã ăn no." bốn tuổi vừa nói tập trung cắn hạt Hạt dưa trong nhà đều dành đãi khách, cậu không được

Theo lý mà nói, đứa trẻ tuổi là thời điểm đáng Nhưng cho dù là ruột của mình, Cố Xuyên thật sự không cảm thấy đáng chút nào. Hai gò đỏ bừng vì lạnh, loại từ biến thành màu đen. Làn khô đến mức gần như tróc vì gió thổi. Trên áo phía còn vết bẩn đồ ăn thật ràng.

Người chị dâu thứ này của cũng là người gọn gàng, phải loại không thích sẽ. Nhưng điều kiện hiện chính là như vậy. Cho dù trẻ con cũng không dùng gì để lau mặt. Hơn trời lạnh, mặt ai cũng ráp. Về phần vết bẩn ăn trên áo, trẻ con cơm đổ là chuyện thường. Nhưng quần áo lại thể giặt mỗi ngày. Dương Dương vậy xem như sạch sẽ Trẻ con nhà khác móng tay toàn đất dơ bẩn, luôn có nước chảy dưới mũi.

Không biết nam chính sau khi ra cũng có dáng vẻ vậy không, vậy nhất phải chụp một bức ảnh kỷ niệm mới được.

"Dương Dương, chúc tết cho chú thím út. Chú út cháu tiền mừng tuổi." sáng xong, Cố Xuyên ngồi trước mặt dụ dỗ cháu trai.

Vương Lệ Lệ và chị dâu đứng dậy dọn chén đũa. hai không làm gì theo trêu chọc con trai: Dương, nhanh lên. Nếu không sẽ có tiền mừng tuổi

"Chúc chú út năm mới vui chúc thím út năm mới vẻ." Cậu bé vừa vừa nhai hạt dưa trong

Cố Xuyên lấy ra tiền đã bị sẵn trước, còn cố dùng giấy đỏ bao "Đây là tiền mừng tuổi út cho cháu."

"Hôm qua ba còn khen em trưởng thành, hôm nay lại về như cũ. Tiền tuổi còn dùng giấy đỏ lại. Không phải cắt ra từ đối chứ?" Anh hai nói. Thằng nhóc này suốt ngày chọn. Từ nhỏ đã như kẹo cứng vụn thông thường phải dùng giấy gói kẹo đó bao lại rồi ra khoe với người khác, rằng là kẹo cứng trái cây. xấu đến bây giờ vẫn sửa được.

Một câu trúng đích, giấy đỏ quả thực cắt ra từ đối. Dù sao thì có một phần không có hay không cũng không quan Hắn dùng giấy đỏ tiền mừng tuổi không phải là vui vẻ sao?

Nhưng bên trong cũng chỉ hào, chắc chắn là nhiều 5 xu của năm Nhưng đó là vì trước nguyên thân quá nghèo, bình thường trai và cháu gái đều cho 2 hào. Cố Xuyên sẽ không hào phóng mù trong loại chuyện này. Dù sang năm con hắn cũng đời, hiện tại hắn cháu trai và cháu gái nhiêu thì tương lai ba mẹ nhỏ sẽ cho con trai bấy nhiêu. Chuyện có có lại, mặc kệ bao nhiêu đều là vừa không thiệt vừa không được ích.

Bình thường đi ra ngoài chúc đều là mấy anh em là mấy anh em Thậm chí có nhiều gia cùng đi chung nên có nhóm năm người, có nhóm tám người. Thậm chí có nhóm hai mươi người, đi qua lại nối liền không dứt, thôn vô cùng sôi động.

Đây mới là cảm giác đón mới.

Nhưng tương tự, đời trước Cố cũng chưa bao giờ quỳ nhiều lần như vậy cùng một ngày. Đời này lại dập đầu nhiều đến mức đỏ bừng, đi nhà chúc tết phải quỳ lạy tổ của nhà đó. Ngoài ra quá nhiều bảy chú tám cần phải quỳ lạy cũng nhiều.

Cũng may, cả năm cũng chỉ ngày mùng một Tết mới quỳ lạy nhiều như

* * *

Ngày mùng tám, Cố Xuyên phải chợ nông sản đi làm, tục công việc lớn heo. Đương nhiên, con mồi Chung Hành cũng không bỏ. Hôm chỉ riêng tiền bán mồi đã kiếm được mười mấy

"Em dâu cũng sắp sinh rồi không?" Chung Hành hỏi.

Trên bàn trước mặt là một thịt bò kho, một đĩa xào cay, một đĩa hấp dầu hành, một đĩa kho tàu và một chai rượu Đài.

Cách thức này lớn đến mức Xuyên cảm thấy mình đã giá thấp Chung Hành. tiên không nói đến bốn ăn, rượu Mao Đài này là có tiền cũng không được.

"Còn khoảng một tháng, đến tháng mang thai gần mười Chuyện trong nhà Cố ngược lại cũng không giấu Hành. Dù sao chuyện này cũng giấu được, muốn tra là có thể tra ra.

"Chú có bao giờ nghĩ đến sống ở huyện không? Đến đó đi học cũng tiện." Chung Hành cũng xem đã nhìn ra chú em này làm việc với gã chỉ gan dạ mà còn rất minh. Mỗi ngày vận chuyển mồi đến đây chính là phí nhân tài, cũng phí thời gian của Nếu đều nguy hiểm, còn bằng làm lớn hơn. Nhưng muốn khác làm việc nguy hiểm phải cho người ta lợi ích trước.

Cố Xuyên đương nhiên không muốn mãi trong thôn Đào Khê. chỉ quãng đường đi xa như vậy, điểm mấu điều kiện sinh hoạt quả không bằng trong huyện. dù là mùa đông cũng phải giếng để múc nước uống, mua thứ gì cũng bất Điều quan trọng nhất người trong thôn đều biết nhau, mùa đông không việc gì làm đều thích đến nhau. Ngay cả cơ hội khẩu phần riêng cũng có.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=57]

"Em mới xây nhà trong năm Thực ra em khá hài với hiện tại. Đương nếu có thể đến huyện thì càng tốt." Cố Xuyên rất thắn nói ra suy của mình. Thực ra có thể bởi vì tương đối xa, giờ vẫn là năm 1972, kết thúc cơn gió lốc bốn năm nữa. Nhưng hình đấu tranh trong huyện nghiêm trọng, không có nghĩa là có xét nhà, chuyện phê có nhưng rất ít. chí hồng vệ binh* bên này gần như không có quyền gì chứ đừng đến việc gây sóng gió.

(*Hồng vệ binh hay là vệ đỏ, chiến sĩ bảo vệ là danh xưng dùng chỉ các thanh thiếu niên Quốc được giáo dục tôn sùng nghĩa Marx-Lenin và tư Mao Trạch Đông. Trong Cách mạng hóa ở Trung Quốc thập 1960, lực lượng này được là xung kích trong việc tranh, phá bỏ những tục phong kiến hủ lậu xã hội. Nhưng do tâm lý đông và sự non kém nhận thức, dần dần lượng này đã trở quá khích, họ sử dụng bạo để phá hoại và đoạt tài sản, thậm chí tấn, bức tử những cán đảng viên, tướng lĩnh người dân bị họ là có âm mưu chống Mao Trạch Đông và Cộng sản Trung Quốc. Nạn của các Hồng vệ bao gồm cả những lãnh đạo cấp trong Đảng Cộng sản Quốc và Quân Giải phóng dân Trung Quốc. -theo wikipedia)

Sau khi hiểu biết được điều Cố Xuyên khó tránh khỏi nên táo bạo hơn.

"Anh chỉ thích sự thành thật chú." Chung Hành nâng ly ly với Cố Xuyên. này mới nói tiếp: "Vào thành phố ở cũng không khó như vậy, chỉ cần việc của chú chuyển chính thức thể dời hộ khẩu Đến lúc đó không chỉ thể nhận được cung ứng thành phố mà đơn còn cấp cho chú một nhà."

"Em cũng muốn chuyển chính thức, phải vẫn luôn không có hội sao?" Lần này Xuyên thật sự không biết Hành định làm gì. Mặc kệ công việc chuyển chính hay đơn vị cấp cho căn đều không hề dễ dàng vậy. Hiện tại trong huyện quá đông đúc, có rất gia đình có sáu chen chúc trong một căn nhỏ một trăm mét vuông. Làm có nhà nào dư để cho công nhân mới chính thức chứ?

Tuy nhiên đối phương cũng không loại người nói mạnh Chẳng qua nói ra kiện tốt như vậy, mong sẽ chỉ càng lớn hơn mà

"Hiện tại có một cơ hội vậy, chắc chắn không thể thành công nhân chính ở chợ nông sản, nhưng còn một nơi. Xưởng sản xuất của thành phố chúng đang thiếu một tài xế, tài lái xe tải."

So với chợ nông sản, xưởng xuất thịt cũng là một tốt. Huống chi đây xưởng sản xuất thịt trong phố.

"Anh Chung, em không biết lái Em chỉ biết đi xe Cố Xuyên xấu hổ Nguyên thân cũng chỉ nhìn xe tải, chưa bao giờ sờ nó.

"Không sao đâu. Nếu chú bằng đến lúc đó có thể Sau khi đi làm thức, chủ yếu là chạy các huyện gần chúng ta lấy từ các trạm thu ở các huyện này. Bao gồm gà, thịt heo, thịt dê, bò. Đương nhiên có chiếc này chúng ta muốn vận con mồi từ trong ra bên ngoài sẽ càng tiện hơn. Hơn nữa chú có hỗ trợ vận chuyển đồ này của anh ra Anh cũng không để mạo hiểm một cách vô ích. sẽ trả tiền, vận bao nhiêu thì trả bấy Chung Hành chậm rãi nói. thành phố và các khác có thể có kiểm tra xe, nhưng huyện tuyệt đối không có.

"Nếu xe chạy đến thôn Đào nhất định sẽ thu hút chú ý của mọi Ở đó cũng không có thu mua." Một chiếc xe tải cớ chạy qua, đương sẽ thu hút sự chú ý mọi người.

"Vậy thì không chạy qua, phía thôn của chú có mấy núi lớn. Chú đổi lên núi là được, luôn chỗ ít người ở. Chú quen hơn anh. Anh em cầu phú quý trong cảnh hiểm muốn hoàn thành một việc thì phải mạo hiểm một Nhưng chú yên tâm, nơi khác anh không đảm bảo, nhưng ở trong chúng ta tuyệt đối sẽ không ra chuyện gì." Chung Hành hẹn. Sở dĩ gã đến huyện này cũng nó đủ an toàn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận