Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 38 / 136  ·  27.9%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 38
24/07/2026 17:00· 2,259 từ

Giống như trước, cả không đi xe ngựa đi bộ về thôn Cố. Tôn thị phụ ôm Thiết Đản, Cố cõng gạo và quần áo.

"Cha, sao chúng ta ngồi xe?" Thiết Đản môi nói. Cậu còn cho anh trai xem ngựa nhà mình.

"Không thể nói ra nhà chúng ta có ngựa, nó dùng để bán. Lỡ như bị khác mượn đi, chúng không thể làm buôn bán Làm sao kiếm bạc con đi học?" Tôn thị vàng dặn dò con trai đừng lộ hết.

"Còn chuyện con muốn học, tạm thời cũng nói ra." Cố Xuyên sung. Vì chuyện đi này, năm ngoái hắn bắt đầu đề cập với cuối cùng hai ngày mới đồng ý. Nhưng đừng xảy ra chuyện gì.

Thiết Đản bị cha não lâu như vậy, thêm những người xung kính trọng việc đọc Từ khi cậu biết có thể đi học đã cùng vui mừng, suốt ôm sách cha cậu mua Cho dù xem không hiểu cũng lật xem, không muốn ngoài chơi.

"Con không nói, ai con cũng không nói." Đản xụ mặt nhỏ, nhìn giống ông cụ

"Con làm vậy Sau khi về nhà sẽ làm cho con chén thịt kho." Cố vui vẻ hứa hẹn. giờ có tiền đã khác, đây ngoại trừ ngày tết, trong nhà sao làm thịt kho được? Chỉ cắt lát thịt xào chung rau củ là xong.

* * *

Bởi vì dẫn theo nhỏ và cõng đồ lưng, cho nên phải gần bốn tiếng mới đến thôn họ Cố. này mọi người không phải đồng làm việc thì lên núi đốn củi, tìm dại. Trong thôn chỉ còn lại già và trẻ con.

"Thằng hai đã về à? Thị trấn toàn nuôi người. Cả nhà đều trắng trẻo mập trông cũng không còn nông dân nữa." Cố Đại đang ôm cháu trai ngoài chơi nói. Trước đây thằng hai ở trong thôn thường lặng, cũng không nhận sự khác biệt nào mọi người. Nhưng kể từ lên thị trấn, cuộc dần dần tốt lên. lần về thôn đều túi lớn túi nhỏ, Cố Thạch cũng coi như là phúc của con trai.

"Xem bác cả nói đâu khoa trương như Nếu người trong thôn ở trong nhà không đồng làm việc thì năm cũng sẽ trắng." Cố cười nói, vừa nói lấy ra mấy viện kẹo phộng: "Cái này cho đứa bé, trong tay bác nhà anh hai phải

"Đúng vậy, thằng nhóc quậy nhất. Cha nó nhỏ rất ngoan." Cố Sơn và cha Cố Đầu của Cố Xuyên anh em họ. Cha của người là anh em nên mối quan hệ của rất thân thiết. Nhưng hai bên lại cũng không nhiều, thể là do tính của cả hai không hợp Dù sao khi hai gặp nhau thì ồn

"Quậy mới tốt, trẻ càng như vậy thì thông minh. Sau này định sẽ có triển Dù ở thời điểm mọi người đều thích nghe lời tốt đẹp. Mặc những lời tốt đẹp này có vẻ không có căn cứ

Cố Đại Sơn quả vui mừng khôn xiết. như người khác nói lời này thì ông vẻ vui vẻ, nhưng vui vẻ như vậy. ai cũng phải đào để kiếm ăn, cuộc sống khó khăn. Không giống như thằng Cố đã dẫn vợ lên thị trấn. Đây người gặp qua việc đời, nó nói chắc chắn tin cậy hơn những khác.

"Bác cả, cháu đi trước, có thời gian đến thăm bác."

Nói thật, gia đình họ hiện tại đã mặc quần áo cũ vá nữa. Quần áo mặc đều mới làm năm nay, nên dù mặc quần áo cũ nhất, thô nhất cũng khác với người khác trong thôn. Huống chi năm nay bọn họ ăn uống đầy đủ, thoảng hắn sẽ nhỏ vào nước linh tuyền vào ăn mang về, người chỉ trắng trẻo mập mà còn tràn đầy năng lượng trước.

Không nói đến những khác, chỉ cần nhìn thị là có thể ra, trước đây nói mươi bốn mươi tuổi có người tin. Nhưng bây gương mặt mịn màng các cô gái chưa lấy trong thị trấn, chứ đừng nói việc so sánh với dân trong thôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=38]

Cũng may bọn họ ra ở riêng rồi. không người của mấy sẽ quấy rồi bọn không phải hắn không giúp anh em nhà mình. qua chị dâu rất mô, thích che giấu ác Anh cả đôi khi nghe lời dâu. Em trai thứ biếng. Lúc trước cùng ruộng làm việc, mỗi ngày kéo dài công việc, việc không ra sức. phần em trai út, được cưng chiều từ nhỏ. Cho hoàn cảnh gia đình vậy, cũng vẫn sinh ra một tính ương ngạnh, cũng không hợp dẫn ra ngoài.

Về phần cháu trai, nhất chính là Cẩu nhà anh cả. Nhưng chỉ lớn hơn Thiết hai tháng mà thôi. nói những điều này vẫn sớm.

"Chú hai, thím hai, Đản." Đại Nha đã tuổi bưng một thau áo đã giặt xong, giọng chào hỏi từng

"Ông bà nội nhà không?"

"Bà nội ở nhà, nội đã ra ngoài ruộng." Lần này Đại nói lớn hơn, vừa cô bé cũng không phải nói gì với chú thím hai.

Tôn thị dứt khoát Thiết Đản xuống: "Đại để thím bưng thau áo cho. Cháu dẫn Đản đi." Bé gái độ tuổi này trên đều có thể phụ việc nhà. Khi cô chưa chồng cũng vậy, nên nhìn Đại bưng thau đồ như cô ngược lại không lòng. Chẳng qua có mặt lớn ở đây, không lý do gì để con làm việc.

"Bà nội ơi, chú hai đã trở về." Nha chưa bước vào đã hét toáng lên.

Cũng như năm trước, này Lý thị đã đầu phơi rau ngoài sân. Mùa màng không rau dại trên núi không dễ tìm, nhà nào đều trông cậy vào này để sống sót qua đông.

"Thằng hai về rồi Thiết Đản, cháu ngoan bà, đến đây bà ôm." Lý thị đối lạnh nhạt với con nhưng lại rất nhiệt tình cháu trai. Bà vươn định bế đứa bé lên. khi nhìn thấy bộ quần áo sẽ và gương mặt trắng nõn của cháu thì rút tay về: "Thôi ôm nữa, đừng làm quần áo đẹp như

Bùn trên tay rửa sạch ngay lập nhưng trên người thì Cả ngày bà không đi tìm rau dại là mang rau dại về trên người có nhiều bụi, vẫn không nên cháu trai. Chỉ cần nhìn thôi thấy vui rồi.

"Con dâu của mẹ may cho cha mẹ người một bộ quần Mẹ vào phòng thử có vừa người không. ra, đây là gạo bọn mang về. Ai thiếu không thể để cha mẹ gạo ăn." Cố Xuyên đúng lúc Người ta nói con chê mẹ xấu, nhưng bà ôm con của hắn thật hơi chướng ngại lý. Dù sao sau sống ở đây mấy hắn cũng biết có bao nhiêu rận bọ chét.

Đương nhiên, nếu nguyên đây thì nhất sẽ khác. Mặc dù bị ảnh hưởng bởi cảm của nguyên thân, dù sao chỉ sống chung ngày nên cũng không cảm xúc gì, càng không nhiều tình cảm. Việc hiếu kính những ngày lễ tết là để gánh vác nhiệm của nguyên thân.

"Mẹ và cha con người sắp xuống rồi, còn mặc quần mới làm gì? Nếu số tiền đó, con tích góp để mua nhà. khi Thiết Đản lớn lấy vợ, vợ chồng con không cần tiếp tục ở nhà nữa." Vợ chồng già họ thực sự không quần áo mới. Thằng hai thành thật. Cho lên thị trấn vậy, đều ra còn không biết tích góp chút cho con trai.

Con trai quá hiếu cũng không tốt, Cố thị có nỗi buồn ngào.

"Nó vẫn còn đứa trẻ, còn quá để tính đến chuyện vợ, không gấp." Cố pha trò nói. Kể thì có thể là xa gần thối, nguyên thân thảo hơn hắn rất nhiều. ra đồng một người có thể việc phần hai người. khi thu hoạch xong phải lên thị trấn làm ngắn hạn. Nhưng thái của bà còn không như bây giờ.

Bên này người lớn nói chuyện, bọn trẻ đã cùng nhau chơi Nhà anh cả có trai một gái, Đại Cẩu Thặng và Cẩu Oa nhất mới hơn một vẫn chưa biết đi nên có thể để Đại Nha bế. trai thứ cũng đứa con trai là Hói ba tuổi, đặt tên như vậy đơn giản khi đứa nhỏ này sinh ra thì tóc trên đầu gần như không thể thấy, nó rất ít có màu vàng, nhìn từ xa giống như đầu hói. Cho đặt tên là Tiểu Hói.

Cố Xuyên cũng bị với những tên tục Trước tiên không nói bé gái, đều là trai mà đặt Cẩu Thiết Đản, Cẩu Oa, Tiểu thật là tên đứa còn khó nghe hơn đứa Nhưng lúc này thật sự không ý đến việc này. càng khó nghe càng càng thấp hèn càng tốt. có như vậy trẻ mới có thể lớn mà không chết trẻ.

Điều này không chỉ người nghèo mà giàu có cũng vậy. nó không thô tục vậy. Ví dụ như chữ ‘nhi’ và ‘nô’ làm đệm. Chẳng hạn như nhi, Sinh nhi, Minh nô. chí, còn trực tiếp gọi Nô

Dựa theo quỹ đạo đầu, nguyên thân sẽ thêm một trai một Tên tục cũng đặc như thế. Hiện tại và Tôn thị sinh hoạt chồng bình thường, nghĩ cho dù tương lai không có hai đứa bé kia thì sẽ có đứa Chuyện đặt tên tục phải suy nghĩ kỹ mới

Trước tiên Lý thị gạo cất vào tủ bếp. Mặc dù không trong đó là loại gì, nhưng khi bà lên thì biết có ít mười lăm ký, cũng biết thằng con này làm tiết kiệm được.

Nhưng có thể mang mười lăm ký gạo cuộc sống của nhà hai chắc chắn cũng tệ, quan trọng hơn có thể dạy được vợ. giống như thằng cả, nói cái gì chính đó, ngay cả ý kiến cũng có; làm cho ông đã già rồi còn làm việc giống những người làm ruộng từ sáng tối. Trải qua cuộc như vậy còn không nhàng như trước kia tách ra riêng.

Cất kỹ gạo xong, này bà mới đi quần áo, sợ gây ý. Vợ chồng Cố cuối cùng không dùng bông mịn mà dùng vải thông thường, nhưng điều cũng làm cho mắt đỏ hoe. Vải mới dệt, quần mới, không có một vá nào. Bộ quần trên người bà đã mặc mười năm, đầy những vá, được khâu đi lại rất nhiều lần.

"Năm trước một bộ bông, năm nay lại bộ quần áo mỏng, rồi, đủ rồi. Sau đừng may thêm quần cho cha mẹ nữa, thực không cần. Cha mẹ xuống ruộng vừa làm việc không mặc được quần áo như

Áo bông thì thôi, thiết lạnh, mặc kệ hay không nỡ, đồ trên người không lạnh là điều quan trọng Nhưng quần áo mỏng này không nên mặc, không còn sống được mấy năm Đến khi nhắm mắt, tắt thở mặc quần áo mới đi cũng nhanh hơn. họ sống hơn nửa đời cũng đến lúc chuẩn ma chay.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận