Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 44 / 136  ·  32.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 44
25/07/2026 13:26· 2,412 từ

Cá là vật hiếm ở Tái Khẩu, ông Cố sống nhiều như vậy lần đầu ăn cá, cũng không nên gắp thế nào.

"Khi ăn phải cẩn thận chút, trước tiên phải gắp xương ra, giống như vậy." Xuyên làm mẫu, cá yếu dùng để nấu canh. vì nấu đủ lâu, gia vị cho đầy đủ, nên hiện thịt cá đã thơm ngon.

Ông Cố ăn miếng đầu rất cẩn thận, ngay cả thịt ở trong miệng cũng nếm ra có hương gì. Nhưng điều này cũng ảnh hưởng đến tâm trạng tốt ông. Cuộc sống như vậy như rơi vào ổ phúc, trước ông chưa bao giờ nghĩ đến.

"Con cũng đừng quá nghe thầy thuốc kia mà mua đậu rồi cá về nhà. mà không biết những đó đắt tiền chứ? Sức của cha rất tốt, không giống những lão gia giàu Cha không cần ăn những thứ tiền như vậy." Nếu thể, ông thậm chí cũng muốn uống những thứ đó. Nhưng lại sợ không uống thì không khỏe lại, thể xuống giường đi lại.

"Chỉ ăn ba tháng thôi. cứ yên tâm, ăn không nghèo trai đâu." Cố Xuyên khi nói đùa hai cũng không phải cuộc sống trước đây ước gì một đồng thành hai nửa mà tiêu.

Bây giờ có tiền thì trước đây thằng hai không biết đùa. Lúc nào nói đều nói thẳng, thậm có thể không mở miệng không mở miệng. Nhưng như vậy tốt, ít nhất không cần lắng nó chịu thiệt ở bên

Mặc dù hiện tại con có tiền, cũng sẵn sàng tiêu cho ông. Nhưng ông lại không thể yên thoải mái chấp nhận, luôn thấy thật lãng phí khi cho ông già tồi tệ như ăn thứ tốt như vậy, còn bằng tiết kiệm cho trai.

Tuy nhiên, hiện tại ông không thể lay chuyển được con mình. Mỗi ngày không cá, đậu hủ, trứng thì là xương sườn, giò thịt gà. Ngay cả rau ông cũng không phải là rau khô, mà là cải trắng tươi rau hẹ. Ngay từ ông không nỡ ăn, nhưng cùng cố gắng ăn, bao nhiêu cũng được. Không biết sao thằng hai lại nên để ý như vậy. Bây vậy mà không ăn đồ để qua đêm. Nếu ngày đó ăn không hết thì thằng này sẽ cho chó Ông vẫn chưa thấy qua ăn ngon hơn người đâu.

Vì vậy càng không nỡ, Cố lại càng cố gắng ăn, khi thức ăn vào người mới không xem lãng phí.

Từ trước tết ăn đến năm, từ lúc chân vừa mới thanh nẹp ăn đến có thể xuống đất lại, từ mùa đông ăn mùa hè. Dù sao đồ ăn nhà chưa từng tệ hơn vậy. Nhưng bất chấp điều này, Cố chưa bao giờ cập với Cố Xuyên chuyện hỗ trợ mấy người em khác. Thậm chí ngay cả ba và thằng út thăm ông vào dịp tết cũng cho thằng hai tặng quà quá nhiều cho bọn nó.

Cố Xuyên vốn dĩ muốn cho hai đứa em trai mỗi mười ký gạo, mười trứng gà, một miếng khô. Dù sao mùa màng tốt, bọn họ làm sao xây nhà trong lòng mọi người hiểu rõ, chắc hẳn đã vay rất nhiều từ bên Bọn họ đều là anh khi có thể giúp thì cố gắng hết sức để một tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=44]

Nhưng mà Cố Xuyên hoàn không ngờ rằng cha hắn vậy cảm thấy hắn tặng quá nhiều. Ông nói cho dù là anh em cũng không có lý do lúc cũng chịu thiệt.

Được rồi, chuyện này Cố đương nhiên nghe lời cha hắn, cho trứng gà, cũng cho thịt khô, ngay gạo đều biến thành mỗi bảy ký, hy vọng có thể bọn họ tránh khỏi đói mấy ngày. Chờ đến thời tiết áp hơn, chỉ cần lòng luôn có thể tìm một số công việc vặt để làm.

Cha già ra sức như Cố Xuyên cũng không cần phải giếm nữa. Hơn nữa nhuận của tiệm gạo thực không tệ. Cho nên nửa năm qua, Cố Xuyên không mua lại cửa hàng thuê còn mua một hợp viện lớn huyện. Hắn dự định con trai học xong lớp lòng sẽ chuyển đến ở. Vì vậy nhà ở huyện có thể cho thuê, tháng cũng có thể thu được tiền thuê.

Ông Cố đã chết lặng, sống nhiều năm như vậy mới được thì ra tiền kiếm như thế, nói cửa hàng thì mua, nói nhà thì mua, bình thường như chợ mua cải trắng, đơn đến mức không hợp lý.

* * *

Cho nên ba năm sau, thằng hai nói muốn chuyển đến ông Cố cũng không thấy kỳ lạ chút Dù sao trong huyện có căn nhà, muốn sống ở đâu được. Bọn họ trông giống ở huyện hơn là người ở

"Con nhờ người nhắn cho ba và thằng út, ngày mai đây tụ họp. Ngày chúng ta sẽ trực chuyển đi." Cuối cùng cũng lúc chuyển từ hợp viện nhỏ hợp viện lớn, Cố Xuyên vui mừng nhưng thực sự hơi nỡ.

"Vậy thì để bọn nó Đúng lúc sau khi chúng ta huyện, đến thôi nôi Nguyệt Nguyệt bọn họ thể tham gia. Lần này đây cũng thuận tiện xem Nguyệt Vốn dĩ người nhà quê con gái không mấy để ý, mời gia đình bà qua xem vào dịp đầy Nhưng thằng hai bây không phải giàu có rồi sao, học được cách để rồi, vừa làm lễ tắm ba vừa làm tiệc rượu đầy Khi một tuổi còn muốn lễ chọn đồ vật đoán nghề lai, học được mọi tiêu tiền của người giàu.

Nếu hỏi ông thì những đó đều vô dụng, còn không để dành làm của môn cho đứa trẻ. hai vợ chồng nó đều lòng làm như vậy. Dù sao cũng coi như nhìn ra trước giờ đều không phải là kiệm mà có được. hai biết kiếm tiền và biết tiêu tiền, nhưng sống của thằng hai tốt hơn đứa con trai khác, tốt hơn rất nhiều.

"Sắp dọn đi rồi, cha muốn về gặp mẹ một lần không?" Người ta nói ngày vợ chồng trăm ân nghĩa, huống chi hai còn giúp đỡ nhau qua hơn đời người. Bọn họ sắp đến huyện, sau này sẽ chuyển phủ, chuyển đến kinh muốn gặp thì càng khó

Nhưng mà nói đến, cha năm đó có lẽ thực sự thương. Ba năm liên đều không về thôn Cố một chuyến, hơn nữa không cho thằng ba và thằng tiết lộ ra địa chỉ mình. Vì vậy mặc kệ là thị hay vợ chồng trai cả đều chưa từng mặt trong ba năm

Trên mặt ông Cố không biểu cảm gì đặc biệt. Thậm còn khá lạnh nhạt, nói ra cũng rất thản: "Không cần gặp, gặp cũng không có gì để nói." sao nếu bà nhà chết thằng ba và thằng út sẽ tang cho bọn họ.

Không gặp thì không gặp, Xuyên cũng không muốn gặp vợ anh cả. Nhưng có số chuyện trùng hợp vậy, vẫn chưa đến ngày mà thằng ba một mình đến trấn. Gã đến báo tang bọn họ biết, Lý thị đã

"Khoảng thời gian trước đến sao không nghe em nhắc đến khỏe của mẹ không Tại sao bà lại nhiên mất?" Cho dù hai không qua lại, nhưng có thằng và thằng út ít nhiều sẽ nhắc đến tình hình bên mỗi lần gặp nhau. chồng anh cả lại sinh một đứa con trai, thị và Đại Nha cũng đã đồng làm việc từ ngoái, bọn họ cũng đều biết. Lý thị bị bệnh thì ba và thằng út cũng báo cho bọn họ biết.

Nhắc đến mẹ mình, con thứ cũng thở dài: "Mẹ không bị bệnh mà mất, đột nhiên té xỉu đất lúc đang thu hoạch thực. Khi anh cả và chị phát hiện thì bà đã thở. Trước đó bà còn làm bảy tám ngày liên có người khen mẹ vẫn rất khỏe. Nhưng chớp bà đã mất rồi."

Mối quan hệ giữa hai vốn đã căng thẳng rồi, gã bên này cũng không nói xấu anh cả chị dâu. Nhưng dù ai mẹ gã chết như thế nào sẽ cảm thấy mẹ không chết vì nóng mà chết vì Khi cả nhà chưa ra ở riêng, mẹ trên bản ở nhà nấu quét dọn vệ sinh, phơi rau Sau khi ở riêng, biệt là khi cha đến thị ở, mẹ phải theo vợ anh cả ra đồng làm Nhưng vợ chồng anh cả vẫn tiền hơn cần mạng, nhà chỉ có ba người thể làm việc lại thuê mười mẫu đất của người ta. đến vụ thu hoạch làm việc cả ngày đêm.

"Mẹ không tìm hai đứa gì sao? Cơ thể của mình khỏe cũng không biết Hắn sống ở thị nhưng thằng ba và thằng không phải còn sống ở trong sao, cách cũng không xa, cần nhấc chân là có thể đến.

Lúc này con trai thứ rất tức giận: "Mẹ không có tìm bọn em, là và thằng út đi mẹ, còn bị chị dâu Mẹ còn khuyên bọn em đừng đo với chị dâu, bọn có thể nói gì."

"Được rồi, đừng nói nữa! giờ chúng ta mau trở về." Cố vỗ cái bàn, mặt ngược lại rất tĩnh. Kể từ khi năm bị ngã gãy chân, ông cũng như hoàn toàn hiểu chồng thằng cả sớm hay muộn thị cũng sẽ kết cục như vậy. Nhưng thị là người đã với việc nhẫn nhục chịu đựng. đây ông vẫn còn chủ gia đình thì không cảm có gì. Nhưng đến khi ra ở riêng, thằng cả thành chủ gia đình thì ông ‘nhẫn nhục chịu đựng’ đáng sợ đến mức nào.

"Được rồi, con đến trường Cố Thừa. Sau khi trở về ta lập tức chạy quê." Bất kể trước còn qua lại hay không, tang này bọn họ phải đi, nữa là càng sớm càng Nếu bọn họ không đi thì thời gian ngắn bên không có cách nào phát Trời nắng nóng như cứ tiếp tục kéo dài không không tôn trọng với đã mất, cũng làm người còn cười chê.

(*Phát tang: làm lễ mặc tang, khi có người thân mới

"Để cha đi đón cho. ở nhà chuẩn bị xe ngựa tốt, chờ chúng ta về thì trực tiếp phát." Từ khi chân ông hẳn, trên cơ bản đều do đưa đón cháu trai đi nên ông rất quen đường đi. ông đi còn có tiết kiệm thời gian. Dù cũng là vợ chồng, đã mất rồi, ông cũng không mức kéo dài thời không quay về.

Nhìn thái độ của ông Cố Xuyên cũng không có cảm gì, nhưng con trai lại thực sự thở nhẹ nhõm. Mấy năm nay gã thậm chí không muốn nghe tức về bên đó, trên bản hoàn toàn xem mẹ, anh chị dâu như bọn họ không tồn tại. khi đến, gã bàn với thằng út, bọn họ sợ vì chuyện cũ mà muốn về quê dự đám tang mẹ.

Nếu thật sự như vậy, thôn sẽ có rất nhiều lời tán. Cha và anh ở thị trấn có không bị ảnh hưởng nhiều, gã và thằng út thì không Mỗi người phun một chút bọt là có thể biến hai bọn họ thành người cơ thất thế, không hiểu tắc, không biết lễ

Cũng may, cha gã không việc hấp tấp vào thời điểm trọng.

* * *

Giữa trưa là lúc mặt lên cao, cả nhà ngồi xe trở về. May mà người đều mặc áo nên khi gặp người quen đường, người ta cũng thức thời như không nhìn thấy, không chậm trễ thời gian của bọn

Nhưng chờ đến khi bọn chạy về thì đã thay đồ vẫn là bộ quần mùa hè Tôn thị cho bọn họ năm đó. lẽ là chỉ mặc được mấy màu sắc của bộ quần mặc dù nhìn qua không mới. bề mặt thậm chí có chỗ nào bị mài chứ đừng nói đến vá. Ở nhà nông, đây cũng là đồ liệm tốt Cuối cùng vợ chồng con trai có một lần không quá như vậy, cũng không biết thị ở dưới có cảm thấy mừng hay không.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận