Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 82 / 136  ·  60.3%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 82
07/08/2026 12:04· 2,318 từ

Khi cháu trai được chuẩn đoán căn bệnh như vậy, mẹ Cố lòng vì em gái không kịp làm sao nỡ chối: "Em cứ yên ở lại đây. Dù sao không phải không có ở, bệnh của Diệu Nhi định có thể chữa khỏi."

Dì út nhanh chóng nói cảm Thị không dám nghĩ đến việc có chữa khỏi được không, chỉ hy vọng bệnh không trở nặng và trai có thể sống lâu.

Cố Xuyên không có năng lực căn bệnh này, nhưng vẫn muốn gắng hết sức. Mặc nước linh tuyền không có diệu đến mức chữa bệnh tim, nhưng nó luôn cho cơ thể, muốn soát tình trạng, thậm chí thiện có lẽ không quá

Dì út đã tính toán sẽ lại thời gian dài, nên hai nhỏ không thể cứ rỗi ở trong nhà được.

Lưu Diệu là người bệnh, lại bệnh tim, đến trường học chắc không thích hợp. Cũng nhà họ Lưu đã làm bán nhiều đời, căn không thiếu tiền. Dì út nhờ Cố Xuyên mời sư về giảng bài. Về con gái Lưu Nhụy, cô chỉ nhỏ hơn Lư Như ba tuổi, theo lý mà nói có thể theo chị dâu cùng đọc sách và thùa là được. Chẳng qua ta cũng là vợ son, không thể quấy Dì Cố liền cho con cùng nghe giảng bài Lưu Diệu. Dù sao con gái thêm một chút cũng

Nhà họ Lưu không quen biết người ở Bắc Kinh, Cố Chấn lại không giỏi giao Cho nên mọi việc đều để Cố Xuyên xử Cố Xuyên không chỉ mời sư cho em trai em gái họ, còn mời Dương cho mình, thầy Dương dạy tiếng Anh cho hắn.

Mặc dù mọi người cảm thấy lạ, nhưng cuối cùng vẫn có thích ứng với nó. sao thầy Dương này chỉ dạy mỗi tuần một hơn nữa chỉ dạy hai

Không ai biết học một ngôn khó đến mức nào. Mọi người thầy Dương chỉ đến tháng, Cố Xuyên đã có dùng tiếng Anh nói với người ta, lại có đọc sách toàn bằng Anh. Cho nên mọi người cho rằng thứ này khá học, không ai nghi ngờ. mọi người cũng biết Cố Xuyên ham học.

"Cha, mẹ, Như Ngọc, cấp trên nghị con đi học trường quân Có lẽ con phải nhà một thời gian." Hiện không có chiến tranh, mới làm Tiểu đoàn trưởng một năm, muốn thăng xa hơn không phải chuyện vào tiền là có thể quyết được. Cơ hội vào quân đội lần này là chính giành lấy, có thể coi là mạ vàng cho thân. Tương lai muốn thăng cũng dễ dàng.

"Trường quân đội ở đâu? Ở Kinh không phải cũng có trường đội sao?" Cố Chấn thật sự không muốn con rời khỏi nhà. Bản ông quá ham mê công lợi lộc. Khi nhà còn, ông chỉ muốn Hàn lâm, thà vẽ tranh không đi giao lưu với khác. Cho nên ông cũng không con trai trở thành người nhiều quyền lực. Tốt là cả gia đình hòa vui vẻ ở bên

"Đương nhiên là đi trường quân ở Giang Thành, nơi này được nhận là trường quân tốt nhất cả nước. Con nếu muốn đi tự sẽ đi nơi tốt nhất." Xuyên giải thích, thời không chờ đợi ai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=82]

"Vậy vợ con sao thì sao? đứa mới kết hôn được mấy Mẹ Cố nói. Vốn một tháng con trai về không được mấy lần. giờ lại muốn đi Giang đường xa xôi ngàn khi nào bà mới nội đây?

"Tất nhiên là con dẫn cô đi theo. Đến lúc đó con thể đăng ký học trú, bọn con mua một nhà ngoài trường. Hơn bên đó ngoài trường quân ra còn trường nữ Nếu Như Ngọc muốn, ban cũng có thể đến đó học, cũng xem như giết gian." Cố Xuyên đã nghĩ kỹ nhất định phải đưa vợ theo. Không nói đến thứ khác, ở Bắc Kinh có trường nữ sinh. là trước khi cho hắn hay là sau gả cho hắn, Như cũng chưa từng muốn đi học. lớn là bởi vì vợ. Đó là một coi tam tòng, tứ đức* giáo điều và thực chúng. Bản thân không những như thế mà còn con gái phải làm theo.

(*Tam tòng, tứ đức là đạo của người phụ nữ. Tam tòng 3 nội dung người nữ phải thực hiện trong cuộc đời của họ khi nhỏ đến lúc về tại gia tòng phụ, giá tòng phu, phu tử tử. Tứ đức là 4 tính: công, dung, ngôn, hạnh người phụ nữ phải học tập, luyện bản thân.)

Giang Thành cách khá xa Bắc mẹ vợ dù có năng lực đến đâu cũng không vận dụng đến đó. Huống mẹ vợ hơn nửa người chỉ lo giúp chồng con, có năng lực việc quản lý gia đình. trong các mặt khác thật không có nhiều năng lực.

Cho nên chỉ cần đưa vợ Giang Thành, tránh xa cái bóng mẹ vợ, hẳn là thể làm cho vợ bước một bước. Ít nhất đặt tầm mắt mình vẫn ở trong nhà. Khoảng gian trước, hắn vậy hiện vợ đang lén lút thuốc cầu con. Nếu như hôn ba hay năm năm mà chưa có con thì không nhưng bọn họ mới nhau chưa đầy nửa năm dùng thuốc cầu con. nữa là mẹ vợ đưa tới.

Điều này thật sự là... vớ

"Con không đi không được sao? tại con đã là Tiểu đoàn quản lý hơn năm người. Hơn nữa, khoảng thời trước cấp trên của không phải đã cho con khẩu pháo sao? Cho không đến trường quân đội, cũng làm khá tốt." Mẹ nói. Hầu hết người đi đều là dân quê mùa, cũng có nhiều người biết chữ. độ văn hóa của trai bà chắc chắn là xuất sắc trong số cần gì phải đi quân đội đồ bỏ đó.

"Bây giờ ở Bắc Kinh không chiến tranh. Nếu muốn thăng tiến con trai phải đến quân đội để tích lũy nghiệm. So với những được thăng cấp nhờ chiến con trai xem như dàng hơn." Cố Xuyên nói. đoàn trưởng là người có lực. Thứ nhất còn phải mối quan hệ với phó chỉ Có lẽ không bao lâu ta sẽ tìm được đường. Vị trí Trung đoàn có rất nhiều người để mắt đến. Xét trình độ thì hắn không so sánh với mấy Tiểu đoàn trưởng khác. Chỉ dựa tiền tài là không được cục thịt mỡ vậy chỉ có thể ra từ chỗ khác. Ít cũng không thể kém người quá nhiều, đúng không?

Cố Xuyên không thể nói rõ với cha mẹ về những chuyện sự này. Hơn nữa họ cũng không có hứng với chuyện này.

Đã nói đến mức này, mẹ cũng biết con trai đã quyết đi. Cũng may nó lòng dẫn vợ theo để sóc cuộc sống hằng Dù sao có người hầu chỉ cần trong mấy đi học ở trường quân thể cho bà ôm đứa cháu trai mập mạp được.

Cố Chấn Trạch và mẹ Cố nghĩ đến cháu trai mập mạp, Như Ngọc cũng vô hy vọng. Mặc dù chồng cho cô uống thuốc con nhưng không có nghĩa không còn cách nào Trong hành lý cô mang Giang Thành có trang sức lân cha chồng tặng, Quan Tống Tử mẹ chồng tặng, mẹ bức tranh trẻ con, quần và tả lót đã dụng qua của cháu trai. những thứ này đã một cái rương lớn.

* * *

Lúc này vẫn chưa có xe từ Bắc Kinh đến Giang Thành có thể dựa vào ngựa. Hiện tại cũng không thiên hạ thái bình, nơi đều có trộm cướp. dù Cố Xuyên là nhân nhưng hắn đi đến quân đội học, cũng không đi làm nhiệm vụ nên thể mang theo người của mình đó. Cho nên những người canh xe và bảo xe đều là đầy tớ trong nhà.

Tuy nhiên, mỗi người đầy tớ một khẩu súng khá đáng sợ. chi Cố Xuyên đặc dẫn bọn họ đi huấn chung. Mặc dù không so với quân nhân chính nhưng vẫn có thể phó với mấy tên trộm Hơn nữa, cũng không ai có mắt tiến đến giở

Lư Như Ngọc bó chân. Mặc ngày thường Cố Xuyên cho cô nước linh tuyền, nhưng cốt đã bị bẻ gãy dạng. Hơn nữa vẫn phải chịu sức nặng cơ trong tư thế vặn căn bản không có cách khôi phục lại hình dáng đầu. Chẳng qua sức khỏe thể đi lại nhanh, chân không còn đau nhức. Hơn thể lực cũng không ớt như trước, đi lại bao lâu đã kiệt coi như đã tiến

"Đây là báo à?" Lư Như nhìn kỹ càng. Cô từng nghe ta nói thứ này đến từ phương Tây. Trong cũng chỉ có một soạn báo ở Thượng Hải, cả Bắc Kinh cũng có. Cho nên cô cũng từng nhìn thấy.

"Đúng vậy, đây là anh nhờ mua từ Thượng Hải đến. Ngày nàng cũng có thể cái này cho đỡ buồn Từ khi rời khỏi Kinh, cô vợ đã sôi hơn trước. Hôm qua cầm sách tiếng Anh của muốn xem, chỉ là xem hiểu thôi.

Lư Như Ngọc trước giờ là thích đọc sách, trên báo chí truyện ngắn, cũng như người phát biểu giải thích bình luận. Một tờ lật tới lật lui có xem được rất nhiều có thể nói là yêu không nỡ buông tay, còn đáng tiếc nói: "Nếu như báo được xuất bản ở Bắc và Giang Thành thì thật Đến lúc đó cô thể mua về đọc hằng đáng tiếc thứ này phát hành một nơi trong nước, hơn nữa còn Thượng Hải. Cô căn không có cơ hội đi đến

"Sẽ sớm thôi. Nếu là đồ tự nhiên sẽ được mở rộng Nếu Như Ngọc thích, nữa anh sẽ nhờ người hết số báo anh mua trước đây đến. Nàng thể nghiên cứu nó. người khác không mở tòa báo ở Bắc Kinh thì có thể mở một cái được, để người dân Bắc Kinh có thể đọc báo." Cố khuyến khích.

"Thiếp cũng không biết phải làm Chắc hẳn rất khó phải không?" Như Ngọc do dự Hơn nữa phụ nữ không hợp xuất hiện ở nơi công cộng, chỉ bị khác chê cười.

Không phải từ chối trước là Cố Xuyên thở phào nhẹ nhõm.

"Cũng không quá khó. Đến lúc thuê mấy biên tập viên, sau công khai kêu gọi chúng gửi bài, sẽ có nhiều người tài giỏi những câu chuyện thú vị. Như Ngọc muốn làm thể đọc thêm sách quan đến lĩnh vực này. ra cũng có thể đến nữ sinh học tập, nhân tiện bạn, xem có người cùng chí hướng hay không, thể cùng nhau gây dựng nghiệp." Cố Xuyên hướng từng bước. Dù sao cần suốt ngày ở trong Hiện tại là giai tồi tệ nhất, cũng là giai tốt nhất. Điều đó thuộc vào việc chúng có nắm bắt được cơ hay không.

Lư Như Ngọc thật sự là lòng. Mặc dù cô cũng biết mở tòa soạn báo chắn không dễ dàng như nói. Nhưng nếu có thường xuyên đọc được những chuyện thú vị như quả thực là chuyện rất mong đợi. Chẳng qua, nếu biết được chắc chắn sẽ cô. Hơn nữa cha mẹ chồng chưa chắc sẽ đồng ý.

"Nàng cứ nghĩ đến việc này Dù sao trong khoảng thời gian chúng ta cũng không về Bắc Kinh. Hôm nào ta đi hiệu sách sách liên quan. Nàng cứ đó là một sở trước." Hắn cũng không tin khi có sở thích và mê, vợ vẫn còn có nghe lời mẹ vợ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận