Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 25 / 136  ·  18.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 25
19/07/2026 12:37· 2,521 từ

Cố Hiên ngoại trừ một túi đựng máy tính xách thì chỉ có hai cái túi lịch. Nhưng Cố Xuyên thì khác, ba chiếc vali, trên vai cõng một chiếc ba lô.

Vương Dương cam chịu chuyển vào cốp xe cho quý lịch lãm: "Người không biết còn anh sẽ sống ở ngoài một tháng. Cố Hiên cũng không trông ba cháu. Cho ông ấy đàn ông đi ra ngoài đều thế nào."

Trên mặt Cố Hiên tràn bắc lực. Cậu cũng không cách nào hiểu được cuộc sống đẹp này, thực sự lãng phí gian. Bình thường cậu ra chỉ cần năm sáu phút chuẩn nhưng ba cậu lại mất nửa Nhưng đây cũng không phải chuyện to tát, miễn là cậu vui vẻ.

"Thì sao? Còn hơn người ông mười ngày nửa tháng tắm." Cố Xuyên không cam tâm vào thế yếu nên chế nhạo.

"Con người của anh sao nói những cái hay mà những cái dở vậy? Lần đó tình huống đặc biệt, không phải không biết. Hơn nữa anh người chọn chỗ đó, cũng chính là người quyết định muốn đích bàn bạc hợp đồng. Anh đừng bẩn hình ảnh của trước mặt con anh." Vương tức giận nói.

Bình thường y cũng rất sạch sẽ, được chứ? Lần còn không phải vì điều kiện nông thôn quá tệ. Đừng nói bồn tắm, ngay cả vòi cũng không có. Y cũng không bơi giống Cố Xuyên, muốn tắm thể xuống sông tắm. Trong dân có thể cung là một chiếc thau giặc lớn. Mặc dù mới, nhưng cũng chướng ngại tâm lý.

Cho nên y đành phải đựng cho đến khi bàn hợp đồng xong với thôn. Sau rời đi mới tìm một khách tắm rửa. Nếu không thì sao có thể mười ngày nửa không tắm chứ?

"Được rồi, anh không nói Chúng ta dừng ở đây." Xuyên chủ động dừng lại. Chuyện đó cũng trách hắn suy xét chu toàn, không ngờ điều lại khó khăn như vậy. Nhưng tại đã khá hơn. Sau khi xong khu du lịch, rau củ lương thực trong thôn thể bán trực tiếp cho du lịch. Cuộc sống đã khá trước rất nhiều.

Nhà họ Cố khởi nghiệp thành phố A, nên ở có rất nhiều bất động sản. Xuyên trực tiếp chọn một địa tương đối hẻo lánh. Nhưng dù nơi đó hơi xa xôi, hiệu quả an ninh của khu vẫn rất tốt.

Đây là lần đầu tiên Dương đến đây, nhìn căn thự trang trí xa hoa trước y không thể không thừa nhận lớn người trong giới kinh vẫn đánh giá thấp nhà họ cũng đánh giá thấp Cố Xuyên. nhìn người ta đã bán cổ công ty, nhưng chỉ những bất động sản này, lại cũng có giá trị trên trăm triệu. Huống chi cả y cũng không biết Cố sở hữu bao nhiêu nhà.

"Anh, tối nay em có rượu nên không ở lại Khi nào tổ chức bữa tiệc ân thầy cô thì nhớ nói em biết. Dù sao cũng có một bao lì xì lớn, không?"

Tặng bao lì xì lớn dễ rồi, Cố Xuyên tuyệt là ai đến cũng không từ

* * *

Cố Xuyên sợ bị phóng phỏng vấn, mấy ngày nay thể nói là khiêm tốn nhất thể. Nhưng cũng may sự nổi của hai cha con chỉ tạm thời. Khi thấy không chặn người, phóng viên tự mình rời

Cho nên đến lúc tổ bữa tiệc tri ân thầy trên mạng đã không còn người tán, tự nhiên cũng không cần phải che giấu. Cố Xuyên một nhà hàng, không chỉ mở chiêu đãi người thân và bạn còn mời tất cả thầy cô trường cấp ba và học có quan hệ tốt Cố Hiên. Bữa tiệc lớn sôi đến mức nhiều người thầm chế giễu hắn diễn nhà mới nổi.

Cố Xuyên chỉ xem như họ đang hâm mộ ghen Dù sao không phải ai cũng thể có một đứa con trai nguyên thành phố.

Vài ngày sau bữa tiệc ân thầy cô, hai cha đã thu xếp xong mọi việc thành phố A và dự định đến thủ đô ở. Bọn vẫn chưa quyết định có nên cư ở đó hay không, nhưng chắn bọn họ sẽ sống ở đô ít nhất bốn đại học.

Bởi vì chưa điền nguyện trực tuyến chứ đừng nói việc nhận được thư thông báo tuyển. Cho nên vẫn để lại ở nhà cũ, khi có thư thông báo trúng tuyển thì đến thủ đô cho bọn họ.

Mặc dù vẫn chưa nhận thư thông báo trúng tuyển, Cố Hiên đã quyết định muốn Đại học Thanh Hoa. Cậu đương nắm chắc thành tích thi học, chỉ cần điền nguyện vọng không có khả năng bị loại. vậy hai cha con trực tiếp đến căn nhà ở Đại học Thanh Hoa.

Gần trường đại học không khu biệt thự, căn nhà có 180 mét vuông, hai người ngược lại dư dả. Nhưng điều tiên quyết là không có giúp việc. Bằng không sẽ quá

Muốn ăn cơm chỉ có tự nấu hoặc là đặt hộp, muốn quét dọn vệ sinh mỗi tuần gọi người giúp việc một lần, ngày thường phải làm. Dù sao cũng không thể ngày kêu người giúp việc đến quét dọn vệ sinh.

Cuộc sống quần áo tới cơm dâng tận miệng của Xuyên có thể nói là một không trở lại. Đương nhiên, điều cũng làm cho thời gian của hắn ít đi rất nhiều. tiên không nói đến chuyện khác, lau sàn mỗi ngày thôi đã tốn thời gian rồi.

"Hay là chúng ta đổi căn nhà lớn hơn? Lúc thực sự tính sai rồi." Lúc mặc dù cảm thấy 180 mét thì hơi nhỏ, nhưng vẫn rất nhiều người sống trong ngôi 90 mét vuông. Ở nơi như đô, chỗ nào cũng có người trong tầng hầm, người chịu đựng được thì bọn cũng chịu đựng được.

Nhưng từ nghèo thành giàu từ xa xỉ đến tiết mới khó; mới có mấy ngày, thực sự đã chán cuộc sống này rồi, có thời gian gì không được, là một ông phú suốt ngày quét dọn vệ nấu ăn, thực sự là vô đạo.

"Sao cũng được." Chuyện đổi đối với Cố Hiên không là gánh nặng. Cách đây một gian, cậu thông qua cô Lương một phần mềm liên quan ngành giao đồ ăn, kiếm được triệu. Mặc dù vẫn không nhanh ba cậu tiêu tiền, nhưng cậu rằng trong vòng một năm nữa, cậu có thể nổi ba cậu. Cho nên hiện không sợ miệng ăn lở.

Nếu con trai cũng đồng Cố Xuyên bắt đầu tìm căn nhà gần đây. Nhưng sự khác với những gì hắn tượng, rất ít người muốn nhà. Hơn nữa diện tích cũng lớn, 180 mét vuông, 90 mét 50 mét vuông. Dù sao to bằng căn nhà đang ở, hoặc còn không bằng nó.

Cố Xuyên đơn giản trả cao mua căn nhà bên cũng rộng 180 mét vuông. Sau thông ở giữa biến thành một nhà rộng.

"Bên kia cũng được trang cách đây mấy năm, chúng không cần bận tâm quá, cứ nhân viên vệ sinh đến quét là được. Đúng rồi, còn đến công ty dọn nhà tìm bảo mẫu có tay nghề tốt Cuối cùng có thể rảnh tay, hắn đi tập thể mấy tiếng cũng không thấy Nhưng ở nhà quét dọn vệ và nấu ăn thì sự rất mệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=25]

Hai căn hộ đánh thông một căn, quả thực rộng rất nhiều. Nhưng ba cậu phải giá cao hơn thị trường 1,5 mới mua được căn nhà cạnh, giá nhà ở thủ đô đã cao. Mặc dù Đại học Hoa nằm ngoài đường vành đai nhưng những ngôi nhà đó cũng không hề rẻ, căn cộng lại có giá gần triệu.

Cố Hiên cảm thấy mình sự là gánh thì nặng đường thì xa. Chỉ dựa vào số hiệu thôi thì chưa muốn kiến tiền nhanh phải kinh doanh. Nếu không phải ông của cậu làm kinh doanh nhiều lẽ gia đình bọn họ phá sản từ lâu.

Không biết tâm trạng của nội lúc đó có giống bây giờ không?

Thiên tài khác với người nam chính cũng khác với thường. Vì vậy Cố Hiên vừa thiên tài vừa là nam chính, thể gây dựng sự nghiệp trong một giây mà người thường thể làm được. Trong đó cũng gồm cả Cố Xuyên.

Một sinh viên năm nhất theo mười mấy bạn học đàn anh cùng chung chí hướng trường thành lập một phòng làm trong một năm. Hơn nữa cứu phát minh ra các trò trực tuyến quy mô lớn còn ra thị trường.

Nghe ra có vẻ như câu chuyện viễn tưởng, nhưng đã làm thành công. Mặc Xuyên cả chặng đường nhìn thấy cố gắng của con trai những người bạn học này, nhưng thấy khó tin.

Phòng làm việc dễ xây vậy sao? Trò chơi dễ cứu phát minh như vậy sao? ra thị trường dễ như vậy

Cố Xuyên nhìn phòng làm của con trai từ mười người phát triển đến hơn một người. Trò chơi đi từ giai close beta đến open beta*. đó lại đến đưa ra thị rồi có lợi nhuận. Chỉ trong một năm, con trai của hắn là tân binh trong

(*Bản close beta là phiên thử nghiệm hạn chế dành một nhóm nhỏ người chơi. Các phát hành sẽ tìm kiếm và lọc những người đăng ký gia thử nghiệm để cung cấp họ các giftcode để trải nghiệm trò chơi. Open beta là giai thử nghiệm cuối cùng quy mô lớn hơn, cho mọi người tải xuống và chơi số lượng không giới Giai đoạn này giúp các nhà triển thu thập được thông tin và sự đánh hơn về sản phẩm của mình.)

Tốc độ này quả thực như ngồi tên lửa.

"Ba, đây là chia hoa cho ba." Cố Hiên đưa một tấm thẻ.

"Sao lại chia hoa hồng ba? Ba chỉ lo cơm trong phòng làm việc của mấy cũng không đến mức được chia hồng chứ?" Đúng là hắn tương lai ôm đùi vàng của trai, nhưng hiện tại vẫn còn Mặc dù trò chơi đã đưa thị trường, nhưng dù công ty của bọn nhỏ chỉ mới phát hành một trò nền tảng vẫn còn cạn. Sau này chắc chắc sẽ tục đầu tư tiền đó. Bây giờ rút tiền hắn là đang xảy ra chuyện công việc không còn hoạt nữa?

Cố Xuyên biết trong thẻ tuyệt đối sẽ không chỉ tiền ăn trong một năm. con trai cưng của hắn vẫn chi tiêu hào phóng. Nếu là mấy chục nghìn tệ tiền thì đã trực tiếp chuyển qua cho hắn, sẽ không dùng đôi trông mong lấy một thẻ ra.

"Việc điều hành phòng làm của bọn con căn bản có kéo đầu tư khác. Số tiêu vặt mà ba cho con đủ rồi, nên hiện tại hoa hồng cho ba là hợp Cậu trước sau quăng vào 40 trực tiếp chuyển vào tài khoản công ty. Cho nên ty trên cơ bản xem là của cậu. Dù sao mặc là kỹ thuật hay bạc, không ai đầu tư nhiều cậu.

"Tiền tiêu vặt là tiền vặt, không xem như đầu Cố Xuyên thẳng thắn nói, bọn cha con, không phải đối không cần thiết phải tính ràng như vậy: "Sau này ba tiền, con nhớ nuôi ba

"Nếu ba không cần thì lấy lại vậy." Dù sao tiền này mặc kệ ở chỗ hay ở chỗ ba cậu, chỉ nhau giữa túi trái và phải mà thôi.

"Lấy lại đi, lấy lại Chờ ba xài hết tiền nội con để lại thì sẽ con." Cố Xuyên nói mà không mặt chút nào. Hắn sống đời như vậy, đây là lần tiên hưởng thụ cuộc sống sâu cảm giác cũng không tệ chút

Nhưng hiện tại số tiền vẫn trước tiên để chỗ trai. Nếu phòng làm việc muốn thêm một bước nữa thì không không có người và tiền.

Cố Hiên căn bản cũng để ý. Ba cậu chính một người như vậy, không chỉ tiền như rác. Dù sao quan về tiền bạc cũng khác người thường, chi tiêu rất hào Đương nhiên đặc biệt hào phóng đứa con trai là cậu. Khi vẻ có thể cho mấy triệu, thậm chí mấy triệu làm tiền tiêu vặt. Mấy nay mua nhà ở, như khu du lịch thôn tiếng trên mạng, tất đều do ba cậu mua tên cậu, như thể chưa nghĩ cuộc sống nghỉ hưu trong lai.

Ông ba không quan tâm việc tiêu tiền cho con Ngược lại, làm con trai cũng nên nhỏ mọn như vậy.

Huống chi trái tim con đều mọc từ thịt. Mặc lúc còn nhỏ, ba cậu đã quan tâm đến cậu nhiều năm. trong ba năm qua, cậu nhìn thấy tất cả những gì mình làm, thực sự xứng đáng câu ‘tình cha như núi’.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận