Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 88 / 136  ·  64.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 88
10/08/2026 16:16· 2,554 từ

Cố Xuyên cuối cùng hiểu tại sao Cố là người xuyên không lại chọn làm buôn bán không tham gia thi cử quan. Thật sự là đứa này căn bản không kiên nhẫn, chưa đến lăm phút đã bắt mất tập trung, chưa đến tiếng đã không ngồi

Nếu đây thật sự là một đứa trẻ tuổi thì biểu hiện này chắn sẽ được khen Nhưng vấn đề là người là quỷ nhỏ đã sống một đời, sự kiên ít ỏi này thật làm người... nghi ngờ trước không phải là học kém chứ?

Luôn có sự khác giữa học sinh kém học sinh giỏi. Ví dụ hình chính là hai con Cố Anh và Cố

Mấy ngày nay Cố đã đọc hết tất sách trong thư phòng của thân. Đồng thời cũng xét cẩn thận văn chương chữ viết của nguyên thân, viết hoàn toàn giống thân là không thể Cũng may sau khi thân thi đậu Tú tài luôn ở nhà đọc Hiện tại đã hơn một năm, cách văn chương và chữ viết chút thay đổi cũng có thể bị phát hiện.

Cố Xuyên thu dọn đạc trên bàn, đang ra ngoài hít thở không trong lành thì trong truyền đến tiếng khóc của con. Không cần suy nghĩ hắn cũng biết đó giọng của thằng Anh. vẫn còn nhớ tiếng của thằng bé này khi ngã vào buổi Thật sự rất có lực xuyên nói đó là quỷ khóc sói cũng không quá.

Trong sân, Cố Anh bị đánh đòn. Khác với cái tát nhẹ lúc lần này cậu bị quần đè lên trên đùi mông. Lúc trưa mới vừa mẹ cậu tức giận, Anh không sâu sắc mức truyền ý tưởng mình cho người khác, cách hiểu của cậu với mọi người. Một người hai mươi tuổi trong một gia nông dân là loại tại gì. Cố Anh không có nào tưởng tượng được, cũng thể hiểu được. Cho trong thời gian ngắn cậu sẽ lại có ý định não’ nữa.

Cậu bị đánh là cái chén bị vỡ sáng, những mảnh sứ của chén vẫn còn ở sọt rác. Trong nhà chính một đùi gà vẫn chưa tới. Lý Hương Liên lại lời con trai lúc trưa còn có gì không thể nghĩ ra ràng. Thằng ranh con, chưa cao hơn cái bàn đã bắt nạt người khác, người bị nạt còn là cha Nếu nàng không dạy cho nó bài học, ngày mai nó thể lên trời.

Lúc này Cố Anh đau, cũng rất xấu và buồn bực. Mấy cái còn có thể chịu sau đó dứt khoát khóc một đứa trẻ. Dù sao không ai biết trong thể này chứa linh mười mấy tuổi, cho không mất mặt.

Cố Anh vừa khóc nghẹn ngào nói mình sai rồi. Vốn dĩ con đã nhận sai thì mẹ tự nhiên không đánh nhưng Lý Hương Liên không là người có tính tốt. Tính tình của vốn dĩ rất cứng bằng không đời trước cũng làm được chuyện dẫn con trai con gái dọc đường xin đến kinh thành tìm chồng vậy. Mặc dù con chỉ mới ba tuổi, nhưng nhỏ lanh, đầy ngụy biện, cũng biết là ai dạy. vào tâm tư muốn dạy cho trai một bài học, có nhận lỗi thì Hương Liên cũng không dừng tay. nàng cũng không nhiều lực, chỉ ba phần

Cố Anh cảm thấy cậu sẽ không ngừng nhận lỗi không được, thề được, làm nũng cũng được. Quả thực là một đòn dài đằng đẵng. Người ông co được dãn "Cha, con vẫn chưa sách xong. Con muốn tiếp."

Nếu biết sớm như cậu đã thành thật trong thư phòng xem Tam Kinh, có con mọt trong phòng thì mẹ cậu không vào thư phòng bắt ra.

Nhìn dáng vẻ ngu chảy nước mắt nước này làm người không nỡ thẳng. Cố Xuyên thậm còn nghi ngờ trước khi con trai này xuyên không chưa tốt nghiệp tiểu Nếu không, chắc chắn không cay mắt như

Cố Anh vốn dĩ thấy con mọt sách khía cạnh nào đó khá nói chuyện. Chẳng hạn buổi sáng, cậu nói không ăn đùi gà thì không bảo ra đồng làm thì lập tức đi. mẹ muốn mắng cậu giúp xin tha thứ. Mặc tính cách nhân phẩm nào, ít nhất tính tình tốt mẹ cậu nhiều.

Cố Xuyên đã đứng cửa nhìn một hồi, vậy cũng không có phản gì. Đứa trẻ tinh cần phải bị đánh, trước để cho nó nhớ lâu nói sau.

"Phu quân, đồ ăn làm xong, đang hâm trong nồi. Chàng có muốn bây giờ không?" Lý Liên cuối cùng cũng dừng lại. Chẳng qua cũng không con trai xuống.

"Không cần, chờ cha trở về đi. Ta ngoài hít thở không khí lát." Nhường chỗ cho con trai ngốc nghếch có khóc đủ.

Con mọt sách đi ý chí sắt đá vậy. Cố Anh lại ăn cái tát, khóc đến đỏ bừng. Một mình leo giường, tủi thân rơi nước thật muốn về nhà.

Có đôi khi bị còn hiệu quả hơn nhiều. Mấy ngày kế tiếp, Anh ngoan ngoãn hơn nhiều. Nhưng cũng không thích chuyện, không có việc gì một mình trốn trong trông rất đáng thương. lần Cố Xuyên nhìn đôi mắt của cậu hoe, dường như đã

Đứa trẻ mắc hội tuổi dậy thì khác biệt giữa đứa trẻ thành đứa trẻ mít Mặc kệ là ông Cố, Cố, Lý Hương Liên đánh hay là Cố Xuyên ‘bắt nạt’ đều mềm Dù sao nó vẫn trẻ con, có gì giận lâu một đứa ba tuổi chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=88]

Buổi sáng một quả gà, trưa một cái bao bằng bột mì trắng. tối có còn lựu đồ ăn vặt. Cố Anh đối xử gần bằng cha Tất nhiên vẫn có lệch, mọi người trong đều cam chịu đồ nhất phải cho con mọt ăn. Khi mẹ cậu cữ cũng không thể ăn ngon con mọt sách. Cậu tự nhiên không có thể so được.

Cố Anh đã chấp số phận. Dù sao cậu cũng là báu vật mọi người, không thể khát, không thể bị đói, thể mệt. Bởi vì đối là Tú tài, có học hành.

Trước khi xuyên không, dù Cố Anh không là học sinh kém, nhưng không phải là học giỏi. Một khối gần hai người, cậu cơ bản đều hạng khoảng năm trăm. độ của cậu chỉ thể nói là bình Cuốn Tam Tự Kinh do mọt sách đưa cho trong tay cậu được ba cũng chỉ nhớ được mười mấy thôi. Hơn nữa khi mọt sách viết văn chương cậu nhìn lén, thật sự là... biết chữ chứ đừng đến việc xem hiểu nội dung.

Hiện tại Cố Anh chán nản, việc học không phù hợp với cậu, trồng trọt này cậu không muốn làm, cũng không bất kỳ công việc kỹ nào. Chẳng hạn như thức thủy tinh, xi v.v. cậu hoàn toàn biết. Sĩ nông công thương loại trừ ba cái, còn lại thương xếp hạng cuối

Làm thương nhân rất có thể kiếm được tiền, ăn ngon uống tốt. dù địa vị xã không cao nhưng đó chỉ thương nhân bình thường. Cậu tâm làm Đào Chu thứ hai. Tục ngữ có tiền có thể khiến ma quỷ, câu này thể dùng ở đại và hiện đại. Một khi tiền còn lo lắng không có vị xã hội sao?

(*Phạm Lãi [525 TCN 455 TCN], biểu tự Bá, còn gọi là Phạm Si Di Tử Bì Đào Chu Công, là một thần của nước Việt thời vương Câu Tiễn, nổi thông tuệ, học thức vai trò quan trọng việc giúp Việt Vương Câu tiêu diệt nước Ngô, gia trước đó nhờ vào Ngũ và Tôn Vũ đã đánh nước Sở. Ông nổi như một thần đồng, từ kinh văn học, đến kinh tế chính trị đều hơn -theo wikipedia)

Sau khi quyết định, Anh trở lại bình nên ăn thì ăn, nên thì uống, nên chơi chơi. Tương lai nếu cha có thể thi đậu Trạng vậy chắc chắn có thi đậu Cử nhân. lúc đó gia đình sẽ giàu có. Cậu nhớ những gì viết trong truyện về việc đậu Cử nhân, khi đậu Cử nhân đã có mang ngân phiếu đến Khi đó cậu có thể tích chút tiền làm vốn buôn

* * *

Cố Xuyên không biết này Cố Anh định gì. Bây giờ hắn không có thời gian xét tâm tư của người hội chứng hoang tưởng tuổi thì. Nhà nghèo như hắn tự nhiên không khoanh tay đứng nhìn.

Nguyên thân không có lĩnh gì ngoài việc tài giỏi trong khoa cử, duy nhất hắn có thể hiện là khả năng chữ đẹp. Tất nhiên điều cũng thuộc về thêm trong khoa cử.

Cố Xuyên có thể hiệu sách trong huyện tổng cộng chỉ có ba sách, cho cái giá như ngang nhau, sao chép cuốn sách khoảng một nghìn cũng chỉ có thể trả hai trăm văn, quá thấp rồi.

Không phải hắn không tham vọng, giá cả vậy thật sự không đáng một Tú tài cầm mất hai ba ngày thậm hơn thế để kiếm hai văn, thật sự là ít. Nhưng ngoài việc chép sách ra thì khoảng thời gian ngắn còn thể làm những việc nào mà không ảnh hưởng đến học chứ?

"Học trò xin chào đồ." Cố Xuyên cung cúi đầu chào hỏi, đi việc làm ở hiệu gặp được thầy đã dạy cũng thật xấu hổ.

"Văn Thanh gặp phải phiền toái gì sao?" không tại sao lại muốn sách cho hiệu sách Rõ ràng là một Tú làm chuyện như vậy không lãng phí tài năng. đã từng dạy Văn thằng bé này khá năng. Đừng nói là đậu nhân, cho dù đậu cũng có thể làm được.

"Để thầy đồ chê rồi. Học trò vốn sao chép mấy cuốn sách ngày thường để phụ gia đình một chút." Chỉ không ngờ rằng phí thủ lại rẻ như vậy. cuốn sách chỉ trả trăm văn, còn là tiền công cao nhất, muốn hơn cũng không có.

"Chép sách đối với chỉ là lãng phí năng. Nếu trò có thời rãnh rỗi còn không đến thư viện dạy học. lúc thầy đồ Vân về mở trường tư thục, viện đang cần người. trò bằng lòng thì giờ lão phu có thể trò đi tìm viện Thầy đồ Lý nhiệt tình nói. học trò này của ông có sở vững chắc và lai tươi sáng. Nếu có thể học ở thư viện thì bên đều có lợi. trưởng nhất định sẽ rất vui.

Chuyện tốt như vậy Xuyên từ chối mới lạ đó. Đúng lúc dẫn nhóc Cố Anh kia theo hắn, chăm chỉ học đầu óc cũng thông minh

Những người còn dự tiếp tục tham gia cử như Cố Xuyên cũng thể tận tâm dạy học trò được, nên tự cũng không phải là sự chọn đầu tiên của viện. Tuy nhiên, trước Cố Xuyên đã học thư viện này, mọi người biết rõ học thức năng lực của hắn. Trước kia làm học trò, hắn đã có số mối quan hệ không chỉ với mấy thầy đồ còn với cả viện trưởng.

Cho nên chuyện làm đồ này đã xác trong ngày, ngay cả kiểm cũng không cần. Một có thể lấy được năm bạc, đổi thành tiền đồng được năm nghìn đồng, với chép sách còn hơn rất nhiều.

"Ký túc xá còn phòng trống. Nếu trò muốn ở bên ngoài cũng thể ở ký túc Bên trong yên tĩnh, thích để học tập." Viện trưởng chòm râu nói. Dù cũng để trống, còn bằng lấy ra tạo tình. Người này chắc chắc phải là người không tài năng đặc biệt. Có lẽ lai sẽ có chuyện nhờ người giúp đỡ.

Cố Xuyên liên tục cảm ơn: "Nhà học có đứa con trai ba cũng đến tuổi học lòng. Học trò muốn mang theo, tự mình chăm sóc."

Đứa bé nhỏ nhất thư viện cũng phải tuổi, không nhận đứa bé tuổi. Dù sao thầy bọn họ là dạy người thức, không phải trông con người khác. Nếu Cố nói muốn tự mình sóc, vậy không có là không nhận, chỉ cần quấy rầy học sinh học tập là được.

Cố Xuyên nhiều lần sẽ không để con gây mất trật tự trong học. Dù sao Cố cũng không phải là một trẻ ba tuổi thật sự, nhiều chuyện đều có nghe hiểu được.

Sau khi cảm ơn trưởng và thầy đồ Cố Xuyên cũng không ở huyện lâu mà vội về nhà. Nếu đã quyết ngày mốt chính thức đến viện dạy học, vậy hai ngày phải thu việc ở nhà, còn mang hành lý và con đến thư viện.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận