Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 105 / 136  ·  77.2%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 105
14/08/2026 16:16· 2,248 từ

Vương Tiểu Lan vẫn là người quản lý tiền bạc nhà. Trước khi Nhiên được bảy tháng tuổi, hai chồng không tiết kiệm bao nhiêu tiền. Tiền mỗi tháng ngoài việc đóng nhà thì dùng để thức ăn và quần áo, hơn một năm nay bắt lấy vật đổi vật với người kiếm chút đồ ngon. Sau đó làm càng lớn, không lấy vật đổi vật có thể mãn nên dần dần bắt đầu kiệm được rất nhiều tiền.

Tuy nhiên, dù có nhiêu tiền cũng không đủ tiêu, là khi chồng ăn lớn như vậy. Nhà cửa hàng và tiền công nhân, tiền tiết trong nhà đều đổ vào Cũng may, ngoài tiền hàng tháng của cô, còn thể mua đồ từ hợp với giá rẻ rồi bán ngoài. Nếu không trong nhà không chút tiền tiết kiệm mỗi tháng phải trả khoản chi khổng lồ như vậy, ai thấy hoảng hốt.

Mặc dù ba Cố mẹ Cố không quan tâm đến bạc nhưng vợ chồng bọn họ cũng không mù, cần nhìn vào nhà và cửa hàng mặt thì biết nhất định đã vào rất nhiều tiền. Cố phải chăm sóc cháu, quần áo, nấu cơm nên thể giúp gì được. Nhưng ba thì khác, con trai đã đầu số tiền lớn như thuê người cũng phải tốn tiền. tất nhiên phải qua giúp đỡ, nhất có thể tiết kiệm thuê một người cho trai.

Ba Cố không biết việc may quần áo này, cũng biết làm việc bán áo. Nhưng đừng coi thường già, ông có thể cửa, làm thợ điện, chữa và kiểm tra máy Tất cả những việc đều không phải nói chơi. một kỹ thuật viên lâu trong xưởng cơ khí, tay nghề ông vẫn còn rất giỏi.

Có ba Cố trông xưởng, Cố Xuyên thực sự yên rất nhiều. Hắn làm xưởng, ngoài việc thiết kế vẽ và may quần mẫu, còn phải phụ bán hàng. Hắn có mở hàng ở thành phố nên không cần tìm người bán hàng. Nhưng bên ngoài phố S, thị trường rất rộng Trong thời gian Cố Xuyên bị đến bộ phận bán trong xưởng vớ, sở dĩ hắn cực đi công tác khắp nơi vậy là để tạo dựng lưới cơ sở trước. lúc đó hắn bắt đầu doanh cũng có thể thiết mối quan hệ với người khác.

Không thể không nói, thực sự là thời đại có năng rất lớn. Các buôn người bán hàng rong nhiều nơi mới bắt lập nghiệp, họ rất lấy được hàng từ các máy doanh nghiệp nhà Hơn nữa so sánh với sản phẩm doanh nghiệp nhà cỡ trung bình và lâu dài thay đổi kiểu dáng thì quần do Hồng Vinh sản đầu tiên có tính cạnh tranh cao về kiểu dáng và không quá nhiều quy định. Dù nhà nước hay tư cũng có thể đến xưởng họ để lấy hàng.

Vì vậy, nửa năm khi nhà xưởng được thành lập, đầu tư trước đó đã lấy lại vốn. Cố còn đặc biệt đi ký nhãn hiệu Hồng không chỉ riêng quần áo, cũng bao gồm đồ sức, kim khí, bất động thực phẩm, giày, vớ... thì gần như tất cả các vực khác đều được đăng ký. kệ tương lai hắn thể mở rộng việc kinh doanh như vậy hay không, nhưng ít sẽ không để cho người lấy đi nhãn hiệu Vinh, ở các lĩnh vực cũng không được.

Chuyện đi đăng ký hiệu là Cố Xuyên âm thầm không nói với ba cũng không bàn bạc với Thời buổi này về bản không có khái về nhãn hiệu, thậm chí rất nhiều người hoàn không chú ý đến nhãn cũng không quan trọng máy nào sản xuất, quan trọng kiểu dáng và giá cả.

* * *

Khi Cố Nhiên bốn chuẩn bị vào nhà trẻ, nhà của ba cậu đã rộng gấp năm lần và thêm một cửa hàng. khác biệt so với đây là cửa hàng không là thuê nữa mà mua. Hai cửa hàng đều về nhà bọn họ, một đứng tên ba cậu, một căn tên mẹ cậu. Về phần căn mà gia đình đang thì đứng tên cậu.

"Nhiên Nhiên, sau khi nhà trẻ phải nghe lời cô Nghỉ trưa bà nội đi đón con về nhà cơm. Mẹ đã nói với cô giáo, chúng không ăn cơm ở nhà Vương Tiểu Lan dẫn trai đi về phía trước. giày cao gót gõ xuống nghe cộc cộc. Mái tóc dài vai được uốn nhưng cũng không khoa trương. Đó là tóc mái gợn sóng được rẽ một bên, chỉ từ phần tai xuống mới có gợn sóng.

Ngoại trừ giày cao và tóc uốn, chiếc áo sơ và váy đỏ dài Vương Tiểu Lan cũng rất hút sự chú ý. chắc chắn là một tượng rất bắt mắt trên phố vào những năm

Người mẹ ăn mặc thời trang thì đứa con cũng kém. Cậu bé mặc bộ đồ thể thao màu lam, chân mang đôi trắng không tì vết, mắt nhất chính là chiếc sách nhỏ cõng trên Nó có hình vịt con vàng, nhìn qua không giống đi học mà giống như món chơi của trẻ con hơn.

Quần áo mặc trên và cặp sách cõng trên lưng do nhà máy của đình sản xuất. Dựa theo chồng cô nói, trên này dễ kiếm nhất là tiền của phụ nữ trẻ em. Vì vậy Vinh đầu tiên là sản quần áo cho phụ nữ, đó lại thêm dây chuyền sản quần áo cho trẻ em. Tuy chiếc cặp sách cõng lưng thuộc về hàng không bán, được đặt trong cửa hàng quần trẻ em để thu hút con.

Hai mẹ con mỗi ra ngoài thì tỷ lệ người quay đầu lại nhìn rất cao. Nhưng cả hai đều không quan tâm được. Ban đầu Vương Lan còn cảm thấy rất vẻ, nhưng lâu dần thấy bình thường. Nhưng ngược có thể quảng cáo áo nhà mình làm. Về phần Nhiên, cậu bé từ đầu đến cũng không để ý

Là một thiên tài lần đoạt giải Nobel Vật lý, bé từ nhỏ đã với người bình thường. Dù Cố Xuyên đã nuôi trẻ con như vậy, đầu tiên đụng phải một trẻ chưa đến bốn có thể làm đồ thủ cả buổi trưa. Dù xếp gỗ hay ghép hình đều chút nào thiếu kiên nhẫn, ngồi xuống là cả trưa. Khi viết chữ cũng vậy, ràng là nhiệm vụ trong ngày, chúng luôn được hoàn thành khi làm những việc

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=105]

Cố Xuyên trải qua thế giới như vậy, thực sự lần đầu tiên nhìn phần nhẫn nại này. Dù đây không phải người mà là một đứa chưa đến tuổi đi nhà

Chứng kiến sự trưởng của một thiên tài thực sự trong lòng hắn rất động. Hiện nay trên thị căn bản không có đồ chơi gì bổ Những trò chơi như xếp ghép hình, khóa Lỗ đều do chính tay Cố làm cho con trai. Tất hắn cũng rất bận, không thể toàn mọi mặt, chuyện biết đọc viết chữ này đều mẹ nó dạy.

Tuy nhiên, quá trình Nhiên biết đọc biết viết cũng quá trình Vương Tiểu định hình lại tam quan*. lực học tập của trai không giống không giống chồng cô, có là khi mang thai đã ăn nhiều óc heo, cá, đậu nành nên hiệu rất rõ ràng, rõ ràng đến hơi nghi ngờ rằng con mình là thần đồng truyền thuyết.

(*Tam quan trong triết bao gồm ba quan niệm về giới quan, nhân sinh và giá trị quan. Thế quan: là những quan quan niệm của con về thế giới, cuộc sống vai trò của con đối với thế giới. Nhân quan: là cách hiểu về sống, trong đó bao gồm lý tưởng, cách sống. Giá trị là cách nhìn nhận đánh giá về những điều được là quan trọng và có giá trong cuộc sống, bao gồm giá trị đạo đức, hội và cá nhân.)

Ngày đầu tiên thần đi nhà trẻ, không đúng, phải là đi nửa ngày tiên thì không muốn đi Sau khi ăn cơm xong, cậu bé bắt cầm khóa Lỗ Ban chơi, kệ bà nội nói cũng không chịu đi học

"Nhiên Nhiên, trẻ con phải đến nhà trẻ. Khi ba mẹ con bằng tuổi cũng phải đi nhà trẻ. con lớn thêm chút thì không cần đi trẻ." Mẹ Cố ngồi trên ghế nhỏ gần đó nhủ, thật đúng là con giống ba. Năm đó con út không chịu đi học, phải và bạn già đánh hai mới nghe lời. Mặc Nhiên Nhiên ở khía cạnh học giỏi hơn con trai út, nhưng đều không chịu đi học.

Tuy nhiên, sự khéo cũng giống con trai út. Bà mày mò khóa Lỗ này một hồi nhưng không được. Đâu giống Nhiên chỉ vài động tác đã tháo được nó, lại động tác đã cài nhau. Bà thậm chí còn nhìn thấy rõ nó được hiện như thế nào.

"Không đi. Bà nội, đi viết chữ." Cố Nhiên buông Lỗ Ban trong tay lấy vở và bút trong sách nhỏ ra, ngoan ngồi trên bàn nhỏ mình viết chữ.

Mẹ Cố không nỡ đứa trẻ ngoan như vậy, nhưng không thể không đi

"Buổi chiều ba con về. Nếu biết con không đi trẻ chắc chắn sẽ giận, mà tức giận sẽ con. Nhiên Nhiên ngoan bà nội đưa con học được không?"

"Không được, không đi, đó có rất nhiều trẻ con quá ồn." Cậu mặt giải thích, không hề ra sợ hãi. Ba trước giờ chưa từng cậu. Cậu đến tuổi này không biết cảm giác đánh là như thế nào. ngược lại cậu đã từng thấy đứa trẻ khác bị đánh, khóc vừa la, mặt đầy nước và nước mũi, vừa vừa dơ.

Cháu trai học viết mẹ Cố cũng không thể vẫn ở bên cạnh lải không đi thì không đi. sao đi nhà trẻ không học được nhiều nghỉ nửa ngày cũng không Nhưng bà cũng phải giải thích với cô giáo chút.

Cô giáo nhà trẻ quen nhìn thấy loại tình huống cho nên cũng không gì ngạc nhiên. Mặc dù nhỏ nhà họ Cố im lặng và thành cả buổi sáng, nhưng có thằng bé sợ hãi rời xa người nhà nên thành thật như vậy. Đứa đều sợ hãi như vậy, buổi không dám đến đây đi học điều dễ hiểu.

"Rất nhiều đứa bé như vậy, sợ phải rời xa nhà. Cố Nhiên xem tốt rồi, cả buổi sáng quấy khóc. Có rất đứa bé lần đầu đã quấy khóc ầm ĩ, muốn tự chạy về Cũng may cửa trường chúng thường không mở, nếu không mấy đứa bé có thể ra." Cô giáo nói Cố Nhiên rất ngoan. Nếu có nhỏ ở nhà trẻ đều ngoan Cố Nhiên thì cô đã bớt

Mẹ Cố thật sự an ủi, cháu trai quả thực đứa bé ngoan ngoãn. nữa buổi chiều không chịu học là vì sợ

Trên đường về nhà, Cố rẽ vào chợ bán thức một chuyến, mua một xương sườn, tôm to, sốt bò. Đây là những cháu trai thích ăn. thể không nói, về mặt uống cháu trai cũng con trai út, đều thích thịt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận