Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 74 / 136  ·  54.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 74
05/08/2026 11:55· 2,287 từ

Chuyện người thừa kế bên Định Hầu chậm chạp không quyết định, nhanh nhẹn bằng em y. Năm đó đích em trai dâng sổ để loại bỏ vị trí thừa của con trai cả dòng chính. đó quyết định chọn ra con thứ dòng chính. Hiện tại trong cũng coi như ngắn trật tự.

Đương nhiên cũng không phải toàn người trong phủ đều vui mừng. đầu Lý Minh Ngọc chuyện này vẫn chưa hôn với Cố Huy. qua sự việc lúc đó đã thành chuyện lớn, dân thường có không biết đầu đuôi câu chuyện. người có chút thế lực đều thể biết Cố Huy cô ta mới từ vị trí người thừa kế.

Danh tiếng của gia tộc đều liên lụy, cô ta cũng không không gả. Bằng không, nói đến tương lai anh trai, ngay cả mạng của gia đình cô ta không chắc có thể giữ được không. Dù sao người ta là tước được lòng Hoàng đế, cô ta chỉ thương gia, muốn trị cũng rất dễ dàng.

Cho nên trong lòng cô ta oán hận vừa hối hận, cũng thể gả qua. chi, mặc dù Cố không còn là người kế của Bá tước phủ, nhưng sao cũng là con trai cả chính nhà Bá tước, con đường quan sẽ luôn suôn sẻ hơn người khác. Mà anh cũng có thể dựa thế lực của Bá tước phủ, nói đến một bước lên mây, ít nhất sẽ không bị người bắt nạt. Nhà bọn xuất thân là thương gia, thành tựu ở trong thật sự quá khó Cô ta không đành lòng anh trai buồn rầu vì tương lai, càng không lòng để mẹ sống dưới cái của di nương cả đời.

Dù thế nào đi nữa, Ngọc cuối cùng cũng phải gả. nữa thái độ đối Cố Huy vẫn trước như một. Sau khi vào Bá tước phủ, trên hiếu với cha mẹ chồng, dưới chăm em chồng, việc có thể làm cố gắng hết sức làm tốt.

Chẳng qua, chuyện làm cô ta toàn không nghĩ đến là sau lăm năm, cô ta Cố Huy đã có trai một gái, con lẽ cũng có mấy đứa. Nhưng Huy chỉ thăng một bậc, chính phẩm đến chính ngũ phẩm.

Cho dù năng lực không cao, có gia thế và cha chồng, mà nói cũng nên như thế. Phải rằng, cha chồng đã Hộ bộ Thượng thư. Dù có mặt ông thì Cố Huy cũng nên lên chức chậm như vậy.

Lúc này Lý Minh Ngọc mới được chuyện năm đó đã ảnh đến Cố Huy đến nào, và ảnh hưởng cô ta đến mức Hiện tại chức quan của anh đã đến chính ngũ phẩm, nhưng xuất phát lại thấp. Năm đó mới vào triều chỉ là chức nhỏ chính thất phẩm. tại được như vậy như là con đường làm quan lợi.

Chỉ là mười lăm năm đã qua, mẹ đã qua đời, tình giữa anh em cũng còn nhiều. Con đường quan của anh trai lợi cũng không có cách nào ta quên hoàn cảnh hiện của mình. Cha chồng còn sống không sao cả, bọn họ còn thể ở trong phủ, người ngoài cũng để mắt đến bọn họ. Nhưng khi cha chồng không còn nữa, chức quan nhỏ chính ngũ phẩm kinh thành. Hơn nữa là chức quan nhỏ không hy vọng lên chức, ai để mắt đến bọn Chờ đến khi mấy đứa trai cần vào làm quan, sẽ giúp được việc

Lý Minh Ngọc càng nghĩ càng thấy khó chịu, đặc biệt tình huống có em thứ tư làm so Người ta là hòn quý trên tay Binh bộ Thượng gả vào đây chưa được mấy đã có thể quán xuyến việc trợ trong Bá tước phủ. Sau cha chồng qua đời, trai thứ tư và dâu chính là chủ nhân hợp của phủ này, so sánh với họ quả thực là khác nhau trời với đất.

Trong lòng có oán hận nên Minh Ngọc nổi lên ý xấu. ta sống không tốt, khác cũng đừng hòng tốt. Cha chồng sáu đứa con trai, chị em bọn họ cũng có mười sáu Khi ăn cơm chén đũa còn nhau, huống chi là người. Mặc trước kia xem như thuận không có việc nhưng giữa lẫn nhau cũng không không có mâu thuẫn. Cô ta động ra mâu thuẫn nhỏ, dần tích tụ thành mâu lớn, mọi người đều không mái.

Ngay từ đầu Cố Xuyên thị còn không phát hiện, nhưng việc dần dần làm Hôm nay người này mời bọn họ làm ngày mai người kia đến tố với bọn họ, còn rất hung Giữa chị em dâu làm ầm đến căng thẳng, tự nhiên sẽ hưởng đến tình cảm em.

"Ngay từ đầu quả thực dâu cả kiếm chuyện trước. Nhưng đó chính mấy đứa lại làm." Khương thị dài một hơi nói. đó quả thực nàng có thành với đứa con dâu này. Nhưng mấy năm trôi qua, so với trai cả của nàng, cô gái quả thực xem như và hiểu lý lẽ. không hiểu tại sao lại gây như vậy, cả gia đình đều không tốt.

Cố Xuyên thật sự không muốn lý mấy chuyện vớ vẩn như Hắn là ông già gần năm mươi tuổi, trai cũng không biết bao nhiêu đứa, cũng đến tuổi hưu. Hơn nữa nguyện vọng của thân đã hoàn thành từ lâu, đứa con trai giờ đây cũng thể tự mình gánh Đương nhiên cũng đến hắn nên tận hưởng rồi.

"Gọi thằng cả đến, nói này cho nó biết. Chuyện của thì bảo nó xử lý." Cố Xuyên quyết dứt khoát, bộ già rồi, còn không chịu tha vợ chồng bọn họ.

"Nó làm sao có thể xử được?" Vợ chồng thằng cả đã hôn mười mấy năm, không nhìn ra trụ cột trong hai chồng là con dâu cả, thằng chỉ là kẻ phụ họa. Vợ nói cái gì chính là cái việc này để thằng cả xử biết đâu người ta dỗi vợ chồng già họ ngay tại chỗ.

"Nàng mặc kệ nó xử thế nào, chỉ cần nói với nó là được. sao cũng phải tách ở riêng, thừa dịp cảm của mấy anh em bọn còn tốt, tốt nhất là nên ra ở riêng càng sớm, đỡ làm ầm ĩ căng thẳng, anh không ra anh em." ta nói, người già con cháu vây quanh, nhưng không chịu nổi có nhiều con như vậy. Mỗi lần ăn cơm phải dọn mấy bàn, không bằng ra ở riêng sớm càng tốt, ai rãnh thì đến thăm hắn.

"Việc này không phù hợp với tắc." Khương thị hơi rung động. xử lý chuyện nhỏ giữa các con dâu đủ làm cho nàng đầu, tách ra ở riêng sẽ nhàng hơn. Chẳng qua cha mẹ sống không thể tách ra ở gia đình bình thường còn để đến việc này. Huống là giới quan lại quý như bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=74]

"Cái gì là quy tắc? Quy là chết, người là sống. Hơn cũng không có văn ràng nào quy cha mẹ còn sống không thể tách ra ở riêng. nhà người khác là con cháu sau khi ra ở riêng khó khỏi buồn bã lẻ loi. Nhưng chúng ta có quá con cháu, không tách riêng thì không còn chỗ ở. Người khác có hỏi thì do này." Ghen tỵ chết họ.

Thôi, nếu lão gia đã quyết ở riêng thì ở riêng vậy. đã đến tuổi này sự không muốn giải kiện tụng mỗi ngày.

Giống như Khương thị dự đoán đó, để cho Cố Huy xử chuyện của vợ nó, ta căn bản không trong lòng. Không nghe Lý thị nhận trừng phạt nào, tiếp diễn cuộc sống của mình.

Tuy nhiên, Cố Xuyên lại tập mọi người lại. Đương nhiên không nói chuyện của con cả, mà là chuyện muốn từ quan ra ở riêng.

"Hiện tại cha còn chưa đến mươi tuổi, sao lại nghĩ đến từ quan?" Con trai nói trước. Lễ Thượng thư bây giờ sáu mươi chín tuổi vẫn chưa về hưu. Cha cậu mặc dù năm mươi tuổi, nhưng nhìn mặt thân hình nói vừa đến bốn Thậm chí ba mươi tuổi cũng sẽ có tin, có thể nói là Thượng trẻ tuổi nhất và mặt non trong sáu bộ.

Cố Xuyên ho khan hai tiếng: không còn lưu luyến với quan Trước kia các con nhỏ, phải có người vác gia đình. Nhưng giờ các con đều đã trưởng đều có sự nghiệp. Cha tự yên tâm từ quan."

Ngoại trừ Khương thị, người hiểu được cũng không nhiều. dựa theo tuổi tác chức quan hiện tại Cố Xuyên, ở lại mười năm, biết đâu có thể thành Thừa tướng hoặc chức quan phẩm. Đây có lẽ là chuyện tất cả các quan viên đều ước. Cố Xuyên dừng ở chính nhị phẩm, tránh khỏi sẽ làm cho người cảm thấy đáng tiếc và tiếc

Hơn nữa trong số mấy đứa trai này, người có chức quan nhất cũng chỉ là tứ phẩm, là thằng và thằng tư. Đúng có thể thành lập hộ gia riêng, nhưng cũng không thể so được với Cố Xuyên.

Cho nên mọi người cố gắng phục hết lần này đến lần nhưng ‘cha già’ đã tâm. Hơn nữa chỉ quan còn chưa đủ, phải cho mọi người tách ra riêng. Nếu việc đầu tiên là người đều phản đối thì việc hai, người đồng ý và phản có lẽ là mỗi một nửa. Nếu không ra ở riêng mà ở trong tước phủ, tự nhiên nói ra thể làm cho người khác coi mình. Nhưng trong lòng không khỏi đau khổ. không thiếu tiền, nhưng cả đình phải chen chúc một viện nhỏ. Vợ cả vợ lẽ ở chung một đích tử và thứ cũng ở chung một gian. Đương mặc kệ là vợ cả hay lẽ, đích tử hay thứ tử, nữ hay thứ nữ, tất cả sống trong một viện. Không nói tôn ti biểu hiện không rõ ràng, điểm mấu chốt quá chật chội. Nếu trẻ con khóc ầm thì mọi người trong viện có thể nghe thấy, kể nó khó chịu đến nào.

Vì vậy vẫn có rất nhiều nghĩ đến việc dọn ra ngoài Ít nhất thì cả đình cũng có thể trong một ngôi nhà ba viện, không còn chen chúc vậy, cũng có thể tránh rất chuyện xấu hổ.

Cố Xuyên làm chủ một gia rất có uy nghiêm, một khi quyết định thì trên bản không ai có thay đổi được. Sổ từ quan rất nhanh được dâng nhưng Hoàng đế không chịu phê Kho bạc nhà nước mấy năm giàu có đến mức nào, mọi đều biết được. Cho y cũng thật sự tiếc để một ‘thần tài’ như rời đi.

Hoàng đế không phê duyệt, Cố tiếp tục dâng lên sổ con. sao hắn đã quyết phải từ quan. Hắn vất vả gần hai năm, cũng nên thoải mái dễ hưởng phúc, đi du lịch khắp vui chơi và thu thập một thứ thiết thực, tránh cho đời chịu khổ.

Tám cuốn sổ con từ quan đặt trên ngự án*, quyết tâm quan có thể nói rất mạnh mẽ. Hoàng không thích quan lại yêu quyền lực. Nhưng Hoàng đế rất đau đầu với quan lại yêu quyền lực.

(*Ngự án: bàn dài làm việc vua.)

Khanh còn trẻ hơn trẫm, trẫm phải làm lụng vất vả nước. Khanh là một lại đã muốn từ chuyện gì đang xảy vậy?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận