Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 107 / 136  ·  78.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 107
14/08/2026 16:27· 6,644 từ

Chỉ cần có năng nhảy lớp lên lớp sáu không tính là chuyện gì Cố Xuyên liên hệ không phải tiểu học tốt nhất thành mà là trường gần nhất. Dù sao con trai chỉ sáu tuổi, chỉ số thông minh cao đến đâu thì kinh sống vẫn luôn thiếu Cho nên học trường nhà sẽ dễ chăm sóc.

Ngôi trường này không gần nhà mà còn là cũ của Cố Xuyên và Tiểu Lan. Ngay cả hiệu trưởng vị năm đó.

Hiện tại Cố Xuyên được coi là một doanh hơi nổi tiếng ở thành S. Chẳng qua khi trở lại cũ, hào quang của doanh đã biến mất. Hơn năm sau khi tốt nghiệp, hiệu Lưu đến bây giờ vẫn còn hắn. Nhưng cũng không phải nhớ chuyện gì tốt, khi còn đi từ lớp một đến lớp sáu luôn đứng cuối lớp. Không hắn, ngay cả mẹ đứa nhỏ cũng vậy.

Khác với khi đi ngoài bàn chuyện làm ăn tham gia hội chợ thương hầu hết thời gian ngày thường Xuyên đều mặc quầo áo thường, có thể mặc cứ trang phục nào làm cho cảm thấy thoải mái thì mặc. không thích mấy loại như jean. Hắn mặc quần do tự tay mình bên ngoài là một chiếc áo dài tay, nhưng giày lại giày da. Thời buổi này có nhiều hàng giả, da quả thực rất đắt, không hề bị pha trộn chút Nếu nói giày da bằng da bò thì chắc là da bò thật.

"Cố Xuyên, nếu trò cho con trai đến đây thì phải đợi hai ngày Ngày mùng ba tân sinh mới đây báo danh. Bây giờ đến đây tìm thầy vô dụng." Hiệu trưởng Lưu dở dở cười, bản thân khi còn học thì không thấy tích bao nhiêu. Đến lượt trai ngược lại rất cực. Thậm chí còn chưa đến gian tân sinh lớp một danh đã dẫn con đến.

"Thưa thầy hiệu trưởng, biết lớp một là ngày mới đến báo danh. Nhưng đến tìm thầy không phải vì này. Con trai của trò Cố Nhiên đã học kiến thức tiểu học ở nhà Trò đang phân vân liệu có cho nó trực tiếp vào lớp sáu hay không?" Xuyên cũng không vòng trực tiếp nói thẳng mục đích mình. Hắn hiểu biết về trưởng Lưu, có thể nói một người có lòng bằng rất nặng. Hơn nữa tình cũng rất thẳng thắn, mấy trước cũng chịu nhiều khổ. Vì vậy hắn không nói chuyện vòng vo với trưởng Lưu.

Hiệu trưởng Lưu bối một lúc mới hỏi: "Con của trò mấy tuổi?" Trông dáng cũng không lớn lắm.

"Dạ sáu tuổi, không đi nhà trẻ. Hai năm trò có thuê một giáo về hưu đến nhà dạy. Những thi gần đây trò đều đến, mời thầy xem Cố Xuyên vừa nói vừa lấy một xấp bài thi thật dày trong cặp sách, tất cả đề thi lớp Trong đó có một là đề thi thật năm ngoái cuối cấp một lên cấp

Hiện tại lớp sáu có bốn môn là Ngữ Toán, Đạo đức và Khoa Tuy nhiên, mức độ khó khăn không nhỏ. Mặc dù mọi đều bắt đầu chú đến mặt giáo dục, nhưng ảnh mười năm đó để lại dễ dàng loại bỏ như Trong một lớp chỉ hai ba học sinh thể đạt được 90 điểm trong môn học.

Hiệu trưởng Lưu đeo viễn thị lên, lật xem bài thi một lần. Nếu số này là thật, quả thực thể nhảy lớp đến lớp Không có môn nào 90 điểm, thậm chí có rất bài thi toán đạt điểm tuyệt Thành tích như vậy đặt toàn trường cũng chỉ một hai người.

"Điểm số này quả rất tốt. Nhưng chúng ta làm bài thi ngay tại mới có thể thuyết phục mọi Hiệu trưởng Lưu sắp xếp bài thi đã xem Thành thật mà nói, đứa bé tuy nhìn rất ngoan, nhưng ông hơi không tin được Cố Ông sợ Cố Xuyên vinh, cho nên ý làm giả bài thi để gạt ông. Suy cho cùng đứa trẻ sáu tuổi dù dạy bởi giáo viên hưu trong hai năm, nhưng khó làm được việc học hết dung của sáu năm học trong vòng hai năm. khi đứa bé này là tài.

Nhưng một thiên tài vậy quá hiếm thấy. Cho có thì cũng khó có là con trai của Cố Xuyên Vương Tiểu Lan. Hai người đứng cuối lớp mỗi sinh ra một thiên tài, xác này quá nhỏ, gần như không khả năng.

"Có thể, có thể, khi đến trò đã chuẩn sẵn giấy bút." Đây là quy trình bình thường, là lẽ nhiên.

Trường học mới vừa giảng, chương trình học mới chưa dạy. Mặc dù sẽ chuẩn bị đề kiểm tra từng đoạn học hay đề thi trai giữa kỳ. Nhưng còn rất nhiều bài thi tốt năm ngoái.

Hiệu trưởng Lưu gọi giáo viên hằng năm dạy sáu và bảo bọn họ một bộ bài thi đến. Hai viên này có trách nhiệm sát và chấm bài

Đứa trẻ sáu tuổi nhảy lớp làm bài thi sáu, điều này làm hai viên rất tò mò. Cả quá đều nhìn chằm chằm vào trẻ. Ngược lại cũng hoàn toàn vì giám sát mà mò về thần đồng và tài. Nếu người lớn trẻ nhà người ta bình tĩnh như vậy, chắn không có khả năng là gạt bọn họ, cũng không khả năng là cố ý trường làm bẽ mặt. người ta dám yêu cầu lớp thì chắc chắn có năng thực sự.

Cố Nhiên, người lực thực sự làm bài đơn giản giống như ăn uống nước. Bốn bài thi chỉ hai tiếng để làm xong. trừ việc đi vệ giữa chừng thì chiếc bút trong căn bản không dừng lại.

Giáo viên giám thị là giáo viên chấm bài nên cũng không đổi chỗ. vậy đứa trẻ vừa làm xong bài thi thì bọn họ chấm bài thi đó lập tức. Ngữ văn 98, Toán Đạo đức 98, Khoa học 99.

Được rồi, đây thi rèn luyện của lớp Không có học sinh tốt cấp một nào vào thời điểm điểm cao như vậy. trẻ này cũng chưa học lớp sáu ngày nào lại thể thi ra số điểm như Một năm tiếp theo không phải đến học vẫn thể đạt điểm cao.

Bài thi để mặt, hiệu trưởng Lưu cũng cần hỏi hai giáo viên, thân ông cũng có thể nhìn trình độ của học sinh. suất gần như không khả năng thực sự làm cho nhóc Cố Xuyên này đuổi kịp. trẻ sáu tuổi có thể ra thành tích như chắc chắn là thiên hiếm thấy.

"Cố Nhiên phải không?" trưởng Lưu nhìn tên trên thi, chữ viết cũng rất nhìn ra được là đặc biệt qua: "Với điểm số này nhảy vào lớp sáu không thành vấn đề." Đâu chỉ không thành vấn đề, sang năm bọn họ có hy vọng giải cao nhất thành Đây quả thực là hạt giống tốt, thần đồng, thiên Nếu làm tốt thì trường bọn họ có thể được vào trong sách một thiên tài như vậy. sử của những nhà khoa học ít nhiều sẽ đề đến trường cũ của họ. là hiệu trưởng trường cũ thiên tài biết đâu sẽ nhắc đến.

Hãy tưởng tượng rằng tiểu sử của một nhân nổi tiếng, ông, Lưu Ái là hiệu trưởng trường cũ. Từ một trực tiếp nhảy đến sáu cũng là ông ý, có đôi mắt sáng suốt ra anh hùng, phá vỡ trói của giáo dục truyền thống, bám vào một khuôn giảm bớt người tài.

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi cũng làm cho trưởng Lưu cảm thấy trong phấn khích. Không chỉ riêng gì trưởng Lưu mà cả hai viên cũng rất phấn Thành thật mà nói, họ đã học nhiều năm, có lẽ vừa làm giáo viên bọn họ gặp được một tài nhiều người biết Nhưng sau nhiều năm như vậy, tài thực sự chỉ giới trong sách vở và chuyện ngoài đời thật rất có thể nhìn thấy một tài thực sự.

Hiện tại một thiên sống chỉ mới sáu tuổi đứng trước mặt. Hơn nữa cùng có khả năng sẽ trở học trò của bọn họ, bản không có cách không phấn khích.

Tuy nhiên, người trưởng có phấn khích cũng sẽ quên chuyện quan trọng nhất này. Bây giờ còn có chuyện quan trọng hơn là trở chủ nhiệm lớp của tài.

"Hiệu trưởng, ông Cố, của tôi đúng lúc dư bộ bàn ghế, để cho học Cố Nhiên đến lớp của đi. Tôi nhất định sẽ sóc tốt cho cậu

"Tôi dạy môn Toán, thường đứa trẻ có thành tốt đều thích học Toán. Nhiên đến lớp tôi học, tôi chỉ có thể dạy môn lớp sáu cho cậu mà tôi còn có thể dạy cấp hai và cấp ba. Bằng này mới sẽ không xem lãng phí thời gian bạn học Cố Nhiên. với một thiên tài, một năm có thể học chương trình học sinh bình thường trong năm. Vì vậy, hiệu ông Cố, tôi cảm thấy học Cố Nhiên đến lớp của sẽ thích hợp hơn."

"Lớp của tôi cũng giáo viên dạy Toán, cũng phải chỉ có một mình dạy Toán. Chỉ cần bạn học Nhiên chịu học thì tất giáo viên lớp tôi có thể dạy được, chủ yếu bầu không khí học tập. trưởng, ngài cũng biết đấy, mấy năm qua những trò đạt hạng nhất tốt nghiệp cấp một đều là dạy. Tôi biết môi trường tốt nhất cho học học tập."

Hai thầy giáo vừa vào phòng còn ôn tồn độ, lúc này đã cãi mức đỏ mặt tía tai. Tuy người lịch sự tranh giành sẽ không dùng tay, lắm là dùng miệng mà thôi.

Hiệu trưởng Lưu cũng dự. Thực ra trình độ dạy của các giáo viên khác nhau nhiều, chủ yếu vẫn học sinh: "Việc này tùy huynh và học sinh định." Đây cũng là lần đầu ông tuyển nhận được thiên tài, không biết thiên tài thích giáo viên nào.

Cố Nhiên nghe lời mình. Dù sao cậu đến nào cũng không quan trọng.

Cố Xuyên hắng giọng cái. Thành thật mà nói, làm phụ huynh nhiều như nhưng đây là lần đầu tiên đối xử như vậy.

"Việc này, hai thầy rất giỏi. Tôi ước gì vị đều làm chủ nhiệm của Cố Nhiên nhà tôi. Tôi không hiểu về giáo dục. không chúng ta dùng đơn giản nhất, kéo búa bao, ván thắng hai."

Thật quá trẻ con quyết định một chuyện quan như vậy bằng trò chơi búa bao.

Hai thầy giáo trưởng đều tỏ vẻ bất Nhưng đây quả thực là công bằng nhất, cả hai có suất thắng như nhau.

Ở trong phòng hiệu chơi kéo búa bao, dù đương sự hay người vây đều là lần đầu tiên trong

"Tôi đã thắng hai rồi, không cần thiết tiếp nữa." Thầy Tôn dạy Toán ý nói, may mắn đến cản nổi. Hắn chỉ mới chơi ván, hai ván đều

Ngay từ đầu y thua hai ván, đừng nói một ván, ngay cả hòa không có. Thầy Hoàng thực sự hổ đề nghị năm ván bốn. Nhưng không thể thành chủ nhiệm lớp của thiên y có thể lùi một bước giáo viên dạy Ngữ văn thiên tài.

Nhưng Cố Xuyên cũng biết sự phấn đấu giữa này. Sau khi đưa con đến lớp của thầy Tôn, hắn không ở lại lâu. Việc doanh tự nhiên không trọng bằng con trai, nhưng với cách là phụ huynh của một sinh lớp sáu, thực sự tốt khi đứng xem phòng học. Dù sao của hắn tài giỏi như vậy, nhiệm lớp cũng quan tâm đủ, chắc chắn sẽ không mức để bạn học bắt nạt.

Cố Xuyên dành một sáng đến đây, nhưng công trong nhà xưởng đã tích rất nhiều. Từ khi đơn đặt ngày càng nhiều thì công trong nhà xưởng càng đủ dùng. Nhưng vấn đề tuyển công nhân là việc nhỏ, chủ chính là diện tích nhà ban đầu không đủ Nếu muốn mở rộng mô thì cần phải xây nhà mới.

Trong khoảng thời gian Cố Xuyên bận rộn chính chuyện địa điểm nhà xưởng. này hắn dự định tự mình không chỉ xây dựng nhà mà nền móng cũng thuộc về hắn. Một mảnh đất như vậy chắc chắn ở đời khó mà có được. Nhưng hiện tại cũng không đến thế. Dù sao cũng không phải muốn xây nhà ở thành phố, còn rất đất trống để xây dựng máy ở vùng ngoại Nhưng vì có quá nhiều lựa chọn nên hắn mới rối như vậy.

Cố Xuyên cuối cùng chọn ra hai nơi, mỗi đều có ưu điểm riêng. nơi thuận tiện cho việc tuyển công nhân, xung quanh có thôn làng. Nơi còn có điều kiện tốt về mọi điểm nổi bật nhất là tám sau sẽ có ga xe chuyển đến khu vực đây. Đồng nghĩa với khi đó giao thông sẽ đặc thuận tiện.

"Trong hai nơi này, cảm thấy nơi nào thích hơn?" Cố Xuyên không có thiệu ưu và nhược điểm của nơi này. Dù sao hắn có cách nào giải với vợ tại sao hắn biết sẽ xảy ra vào tám năm

Nhưng Vương Tiểu Lan không cần biết ưu và điểm của hai nơi này: chọn cái nào rẻ hơn đi. sao trông cũng giống nhau." chồng cô đang phân lựa chọn hai nơi này, điều nghĩa rằng cả hai nơi thích hợp xây nhà xưởng. khi đã như vậy chọn nơi nào rẻ

"Được rồi, vậy anh vợ. Nhưng anh thực sự biết giá cả cụ thể hai mảnh đất này, cần phải bàn bạc chi tiết." Nhưng lẽ sẽ không quá Dù sao đều là nơi hoang vừa không thể dùng để trồng kinh tế cũng không phát

Mặc dù hắn đã kinh doanh được bốn năm, những việc như đàm phán cả vẫn phải do Cố Xuyên mình xử lý. Ngược lại không phải hắn không được người khác, mà là những dưới của hắn thực sự không một ai có năng lực phán mạnh. Nếu hỏi nhân tài quý giá ở đây, ngoài hắn là giám nhà xưởng kiêm nhà thiết thì chính là những công trong xưởng sản xuất, nghề được tích lũy qua năm, công việc làm được vừa vừa tốt.

Địa điểm nhà xưởng cuối cùng đã quyết định nơi tương lai có ga lửa. Hai bên đã thương lượng giá ở nơi này tương thấp hơn. Số tiền kiệm được có thể dùng để dựng nhà xưởng.

Tất nhiên, dù Cố có toàn năng đến đâu việc như xây dựng nhà cũng phải giao cho những người chuyên môn. Tuy nhiên, đối một công trình lớn vậy, hắn làm ông chủ vẫn thường xuyên đến công trường trông

* * *

"Ai trong chúng ta đi dự buổi họp phụ cho con trai?" Mặt Vương Lan tràn đầy phấn khích. Đây cuộc họp phụ huynh đầu của con trai. Hơn lần này thi giữa kỳ, con đứng nhất trường, thành tích thể so sánh với một trường lân cận. Đáng kỳ thi giữa kỳ phải là kỳ thi chung toàn phố. Nếu không thì con không chỉ đứng nhất

Thói sĩ diện hão chẳng phân biệt người lớn trẻ con. Đối với việc hiện ở cuộc họp phụ huynh Cố Xuyên và Vương Tiểu đều rất vui. Chỉ giáo viên chỉ cho một phụ đến.

"Ngày họp phụ huynh Nhiên Nhiên, anh có thể ra nửa ngày đến." Dù hắn không đến công trường thì nhân cũng sẽ không ngừng việc.

"Vậy anh còn không lấy nửa ngày này ở nghỉ ngơi cho khỏe. Trong thời gian này anh đã bị nắng đen. Hiện tại anh người đen nhất trong chúng ta." Vương Tiểu Lan trêu Hiện tại cô suốt ngày trang xinh đẹp ra ngoài kiểm cửa hàng, công việc vả duy nhất là tiền. Không giống như chồng cô, ngày chạy xe máy từ thành đến ngoại thành. Hắn trắng hơn cô, bây cũng phơi nắng đen.

Cố Xuyên theo bản sờ lên mặt. Kể ra hắn đã lâu không có gương, bận rộn đến mức không thời gian nghĩ đến việc Hầu như mỗi ngày mặt xong hắn sẽ trực tiếp kem dưỡng ẩm lên mặt, căn không cần soi gương. Đương thời đại này, đàn ông bôi kem ẩm lên mặt là đã khá tế rồi.

"Cũng không thiếu thời nửa ngày này, ở nhà ngơi không quan trọng bằng đi họp phụ huynh cho con Cố Xuyên phản bác, nhưng trí đã không còn đây nữa. Xe máy chắc chắn chạy hơn xe đạp, nhưng gương phải chịu khổ dãi nắng mưa, tương lai còn chịu như vậy, cũng biết khi nào mới có thể chiếc xe hơi.

Trước khi xây nhà hắn hoàn toàn có thể được một chiếc xe hơi. bây giờ phần lớn số tiền đều đổ vào nhà xưởng làm buôn bán cũng vốn lưu động. Vì vậy, trong thời gian gần đây không thể xe, hiện tại cũng chỉ thể nghĩ lại.

"Con trai quan trọng, của anh cũng quan trọng. lời nào, ở nhà nghỉ cho khỏe. Em hứa sẽ họp huynh cho con trai thật Vương Tiểu Lan thoải nói. Đừng tưởng rằng gương mặt đàn ông không quan trọng, tùy ngoại hình có đẹp hay Nếu trông xấu xí phơi nắng đen cũng sao, nhưng đẹp giống chồng cô cần phải chăm sóc chu

Cố Xuyên vẫn rất ý lời điều này. Dù nguyên thân hay là hắn rất yêu quý gương mặt này. có thể cưới được phần lớn cũng vì mặt này. Nếu không, dựa theo kiện của Vương Tiểu Lan, xem là gả thấp cho một nhân trong xưởng sản vớ.

Hai người thống nhất, Tiểu Lan sẽ đi họp huynh. Ngày đó thì Cố ở nhà nghỉ ngơi. Sau khi thúc cuộc họp phụ huynh, nhà sẽ ra ngoài một bữa xem như chúc mừng.

* * *

Mặc dù ngày đầu con trai đi học là cô đưa, nhưng từ đó nay vẫn luôn là Vương Tiểu đưa đón con. Hơn nữa, trường này không chỉ trường cũ của Cố Xuyên mà trường cũ của Vương Tiểu Vì vậy cô rất quen khi bước vào trường phụ huynh. Hơn nữa, cũng đã quen thân với thầy chủ nhiệm lớp của con

Cố Nhiên là đứa tuổi nhất và thấp nhất, được xếp ngồi ở hàng đầu. Ngồi cùng bàn với Cố một bạn nữ, nghe là lớp phó học của lớp bọn họ. Người đến phụ huynh cho cô bé này là một bà mẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=107]

Vì phải đi họp huynh cho con trai nên Tiểu Lan còn đặt biệt diện. Áo len cổ cao màu nhạt, quần bút chì màu bên ngoài còn khoác chiếc áo vest. Tất nhiên, phụ tiêu chuẩn khi đi ra ngoài giày cao gót. Trên mặt cũng không trang điểm chỉ thoa son mà Tuy nhiên, do da cô trắng chẳng thua kém gì mẹ học ngồi cùng bàn ăn lộng lẫy.

Hai người là phụ bắt mắt nhất cả lớp. Tiểu Lan là ăn diện thời trang trẻ trung, thoạt nhìn như hơn hai mươi tuổi, không giống người cùng hệ với người trong phòng họp. bạn học ngồi cùng bàn cũng kém phần thời trang. Chẳng hơi làm lố.

Đặc biệt thịnh hành quần ống loe, áo len màu tím, áo khoác đỏ, còn có giày cao gót. Ở mức độ nhất định nào người này mới là đại diện cho xu hướng thời hiện nay. Mặc cái loại màu khác nhau lên người, như càng nhiều màu màu sắc càng sáng thì càng thời trang.

Vương Tiểu Lan thoa màu hồng nhạt, đẹp thì nhưng không phải đặc biệt ràng. Tuy nhiên, mẹ bạn học cùng bàn lại thoa môi đỏ tươi, phủ phấn vẽ lông mày, thoạt nhìn khí tương đối đàn áp người khác.

"Cô là mẹ của học Cố Nghiên phải không? nghe con trai của tôi đến, con trai cô đứng nhất học tập rất giỏi. Hơn còn là nhảy lớp

"Xin chào, xin chào! cũng nghe con trai tôi qua, con gái của cô lớp phó học tập, hai đứa đều giỏi." Vương Tiểu Lan lưng nói. Đây là đầu tiên cô cảm giác áp người khác về mặt thành tích tập, đặc biệt là cảm áp đảo lớp phó tập. Từ giờ trở khi đến cuộc họp phụ huynh, Xuyên cứ ở nhà nghỉ sẽ đi.

"Gia đình cô thuê gia sư cho con không, nói cho tôi biết? gái tôi bây giờ có rất bài tập nên không thuê sư cũng không sao Nhưng con trai tôi năm nay tuổi, có thể thuê gia sư dạy học. Hơn nữa đến tuổi đi học, thể dành ra thời Dù sao con trai tôi cũng bằng tuổi con trai cô. đừng giấu bí mật, hôm chúng ta ngồi chung bàn không phải là có sao?"

Có duyên cái rắm, tuổi hơn cô nhiều mà gọi cô là chị.

"Bà chị à, không tôi nói chứ, đứa bé khác với những đứa trẻ không phải đứa trẻ nào đều thể tiếp thu giáo dục như vậy. Điều đó phụ thuộc vào tài năng. Tôi ba nó từ nhỏ đã học tốt. Những thứ thằng ngay từ đầu đều tôi dạy. Nếu chị sự không tin thì chị tự nó trước một thời gian, đứa trẻ có chịu ngồi và học tốt hay mới tính đến chuyện thuê sư." Vương Tiểu Lan nói không chột dạ. Dù sao không ai biết trước đây và chồng cô học tập sao, có con trai làm bức bình phong chắc chắn không có ai nghi ngờ việc và chồng cô học không tốt.

Là phụ nữ thì chịu được người khác gọi thêm chữ ‘bà’. Huống chi phương nói như vậy là cảm con trai cô ta không con trai đối phương, tức giận trong lòng muốn kìm kìm không được.

"Tôi làm gì gian dạy con chứ? Sau họp phụ huynh cho con xong tôi phải ngồi xe đi phố G. Việc kinh doanh bận rộn, cửa hàng quá lớn. Ba đứa nhỏ lại người bảo thủ, không muốn rời nhà máy. Nhưng tôi cũng thể hiểu được, dù cũng là thành viên hiệp hội, đi thì rất tiếc. nên chỉ có một mình lo liệu chuyện ở cửa Đừng nói là dạy đọc sách, ngay cả đến họp phụ huynh đều là tôi ý dành ra thời Người làm kinh doanh như tôi rất vất vả. Chị lẽ không biết, vì tiền mà tôi phải chạy đi nơi, còn có người trêu ghẹo tôi là nữ cường Làm gì có nữ nhân như tôi chứ? Chỉ hai cửa hàng tồi tàn, thuê người đến phụ tôi."

Vương Tiểu Lan ngồi lưng một lát thấy khó nên dựa vào bàn phía "Bà chị cũng quá vất vả Chậc, tôi lớn đến từng này chưa bao giờ chịu khổ như vậy. Khi chưa gia đình thì có ba mẹ các anh, tôi cũng không nhiều cực khổ. Sau lập gia đình thì chồng tôi, anh ấy không nỡ tôi chịu khổ nên mấy trước đã bảo tôi nghỉ ở hợp tác bán. Bây giờ mỗi ngày mặc quần áo do nhà xưởng chúng tôi sản xuất, dạo cửa hàng và thu Nhưng mấy cửa hàng đều trong thành phố nên cần đi nơi khác. Không giống bà chị, chắc hẳn đã đi lửa nhiều rồi. Tôi chưa từng đi, chồng không nỡ để tôi chịu vả. Anh ấy nói tôi không làm được những việc đó, tiền bạc là được."

"Em gái, đây áo trong xưởng nhà em xuất sao? Em không phải bà chủ của Hồng Vinh chứ?" bạn học ngồi cùng bàn động, dùng sức nắm tay Vương Tiểu Lan. Thực sự đi mòn giày sắt tìm chẳng đến khi thấy được chẳng công. Quần áo của Vinh không chỉ nổi ở thành phố S mà còn một số tỉnh thành lân Đáng tiếc chỉ có cửa Hồng Vinh ở thành S mới có thể lấy quần áo của Hồng Vinh, những hàng khác cũng đừng tới. Nếu không cô ta không cần đi thành phố lấy hàng. Xét về lượng và kiểu dáng thì hàng ta lấy được không thể so với hàng do Hồng sản xuất.

Nếu cô ta kết thân với bà chủ Vinh, biết đâu cô ta cần đi thành phố G lấy nữa.

Vương Tiểu Lan thực không ngờ rằng đối phương Hồng Vinh nhà mình. Nhưng này cũng không có gì phải giấu. Vì thế tùy tiện đầu, trong rụt rè theo chút kiêu ngạo.

"Em gái, em thật mắn nha. Kể ra thì ta vẫn rất có duyên, đứa nhỏ là bạn ngồi cùng hai nhà chúng ta cũng cùng một nghề..."

Hoặc có thể nói người làm kinh doanh thật nói chuyện, vừa rồi còn chọi gay gắt, bây giờ lại dễ nghe hơn bất kỳ khác. Vương Tiểu Lan vui vẻ trò chuyện với đối sao thì giữa hai người không có hận thù sâu gì.

Tuy nhiên, những lời hai người nói đã làm những người xung quanh phải nhiên. Vốn dĩ lúc này chỉ năm 1983, hầu hết cuộc của mọi người đều khó khăn, rất nhiều người đến họp phụ huynh đều là vừa làm đã vội vàng chạy vẫn còn mặc quần lao động trên người. chí không quá lời khi nói có một số người đầu tóc rối. Người đẹp, giàu lại ăn mặc thời luôn bắt mắt. Huống chi người nói chuyện cũng không cố nhỏ giọng. Dù đối chọi gay gắt hay hòa thuận vui vẻ thảo về con trai và kinh doanh thì âm thanh cũng lớn để những người xung quanh thể nghe rõ.

Thành thật mà nói, mộ và ghen tị là cảm xúc con người thường Hâm mộ con người ta thông thành tích tốt, hâm mộ người ta săn sóc thương vợ, hâm mộ việc kinh của nhà người ta lớn có hàng và nhà máy. Tóm trước khi chủ nhiệm đến, Vương Tiểu Lan mẹ bạn học ngồi cùng bàn nên hàng loạt điển thù

Tuy nhiên, khi chủ lớp vừa vừa cửa, mọi đều ngừng suy nghĩ về thứ có và không, bao gồm Tiểu Lan cũng lập tức lưng lại. Trên mặt khỏi hơi nóng lên, trong đời thể trải qua một lần như thật đáng giá.

"Bạn học Cố Nhiên bạn học nhỏ tuổi nhất lớp chúng ta, nhưng lần là người thi đứng nhất trường. nữa trước đó nhảy sáu liên tiếp. Bây giờ ta mời phụ huynh bạn học Nhiên lên kể cho mọi người về kinh nghiệm của họ. người vỗ tay hoan nào!" Thầy Tôn vừa xong phía dưới phản ứng mạnh tiếng vỗ tay kéo dài phút. Dù sao vị phụ lên bục giảng phát là người dạy dỗ ra thiên tài nhỏ.

Chuyện lên bục giảng biểu này Vương Tiểu Lan bao giờ nghĩ đến. Cho cô không chuẩn bị gì cả, tim đập nhanh, mặt nóng gần như là bay bục giảng.

"Việc này, nếu nói dạy dỗ con thì chúng chắc chắn không có chuyên bằng người làm giáo viên. Chúng làm phụ huynh chủ yếu cho con ăn nhiều ngon để bổ sung trí não. như nhà chúng tôi, dù là tôi mang thai hay Cố từ nhỏ đến lớn, tôi đều rất để đến phương diện thức ăn. Mấy như óc heo, đầu cá, nành đều rất bổ não. muốn con thông minh giỏi thì phải bồi bổ Làm ba mẹ, đó là tất những gì chúng ta thể làm cho con, nhất không thể để con chịu về vấn đề ăn Chúng ta đã già rồi, ăn bổ não cũng vô dụng. Chủ là cho con cái đây là lúc cơ chúng đang phát triển, cũng lúc bộ não đang phát triển." Tiểu Lan thề, cô đã sẻ kinh nghiệm quan trọng của mình. Chẳng qua những đứa học lớp sáu, ngoại trừ trai cô thì những khác đều hơn mười tuổi. Bây mới bắt đầu bổ não, thực đã hơi trễ.

Đáng tiếc kế hoạch gia đình năm trước không phép sinh con thứ hai. không cô còn có thể bồi thêm một thiên tài nữa. giờ cách này chỉ thể để tương lai truyền cho dâu.

Những người ngồi phía còn chưa hồi phục lại thần, Vương Tiểu Lan đứng bục giảng không khỏi như đi cõi thần tiên phía chân Nếu năm đó khi cô mang thai cô có thể nhiều đồ bổ não thì cô không đến mức xếp chót các kỳ thi mỗi biết đâu còn có thi vào đại học.

Thầy Tôn là người tiên vỗ tay. Nếu những vừa rồi là người khác thì hắn có thể không tin, người ta đã thực hành Cho dù cứ làm lẽ thường chưa chắc có thể chế ra một thiên tài, nhưng nhiều thứ bổ não chắc thể cải thiện số thông minh.

Vương Tiểu Lan trở chỗ ngồi của mình trong vỗ tay nồng nhiệt. Hôm cả nhà ra ngoài ăn cơm định phải gọi nhiều món cho con trai, não sợ bổ nhiều, càng thông minh tốt.

* * *

"Ăn nhiều đi con Đây là món mẹ cố gọi cho con." Vương Tiểu bưng phần óc heo đến trước con trai. Có lẽ lúc thai cô đã ăn nhiều nên cũng ảnh hưởng đến vị của con trai. Thằng bé ăn óc heo, đầu năm như vậy đến giờ vẫn còn thích

Cố Nhiên quả thực món này nên ăn vào có chút gánh nặng. Nhưng không thực sự tin vào lý ‘bổ não’ của mẹ cậu. dĩ cậu thông minh vậy hoàn toàn là do tài bẩm sinh, không liên quan nhiều việc cậu ăn gì. Nếu thì trên đường đầy thông minh.

"Hôm nay con đại là phụ huynh xuất sắc bục phát biểu. Con không giấu riêng với mọi người, ăn bổ não đều nói bọn họ biết." Vương Lan cảm giác mình thấu hiểu sắc, hình tượng cao lớn rực

Thực sự là trong cũng chỉ có hai cha Cố Xuyên và Cố Nhiên tin vào điều này. Ba Cố mẹ Cố vẫn rất tin. là khi cháu trai minh như vậy, không giống con út khi còn nhỏ, bảo đi đều tốn rất nhiều sức. cũng biết thành tích con dâu khi còn học, xếp chót giống con trai Nói câu khó nghe chính tre xấu mọc ra măng cũng là có nguyên

"Con nói nếu mẹ chuyện này sớm hơn, khi thai anh em con chắc đã ăn thêm nhiều đầu cá Mẹ Cố cảm thán. Khi gia đình nghèo, có ăn trứng gà là tốt lắm óc heo và đậu nành thì nghĩ tới. Nhưng đầu thể ăn được, lắm thì kêu ông đi ra hồ bắt cá. Đáng khi đó không biết chuyện chậm trễ con cái. Bằng ngoài thằng cả ba, gia đình còn có thêm một sinh viên.

Cố Xuyên bất lực, dáng vẻ này thì mẹ là thật: "Mẹ, hiện tại trai của mẹ cũng rất thông Hiện tại hắn đã chút tiếng, sao mẹ vẫn vẻ tiếc nuối.

"Chao ôi, nếu năm mẹ mang thai con ăn đầu cá hơn thì con chắn đã thông minh hơn bây Không chỉ thông minh trong kinh doanh mà khi đi học cũng thông minh.

Thực ra rất khó thay đổi suy nghĩ của thế hệ cũ, họ đều thấy học hành tốt, đều cảm vào đại học là nở nở mặt. Mặc dù trai đã trở thành giám đốc máy, làm ông chủ, nhưng mẹ vẫn cảm thấy hơi tiếc

Hắn nghe câu này không có cách nào nói Ba mẹ luôn đặt kỳ cao vào con cái, mặc kệ thành công hay không.

Kể ra thì, trong anh chị em người có khiếu học tập nhất là ba. Năm đó anh cả vào học là dựa vào thư thiệu đi Đại học Nông Binh, khác với tự mình đậu. Mặc kệ chị ba làm cư xử như thế nào, nhóm sinh viên tiên sau khi khôi đại học. Quả thực rất có trị.

Mùa hè năm nay ba cũng đã tốt nghiệp, lại Đại học S làm viên, có thể nói đây là công việc khá đáng nể. hai đứa con, đứa học tiểu học, đứa thì vào trẻ, người lớn cũng có thể tay. Hiện tại anh rể nhiều cũng có thể được một chút, cả đình không còn gánh nặng lớn vậy nữa. Nhưng vẫn còn trong nhà họ Cố. Dù thu nhập nhiều, chi cũng lớn, điểm mấu chốt giá thuê nhà ở thành phố đã tăng rất nhiều hai năm nay.

Thành thật mà nói, nhà Cố Xuyên hiện tại không thường liên lạc với ba, hai bên thuộc về không lại lẫn nhau. Mấy năm gần như rất ít mặt nhau, Cố Xuyên không cảm gì. Dù là hắn hay nguyên thân cũng không cảm gì với chị Nhưng hai vợ chồng đặc biệt là trong lòng mẹ vẫn rất khó chịu.

Hai tháng nữa sinh nhật lần thứ sáu của ông ba. Cố Xuyên định mời cả đại gia đình khách sạn ăn một bữa để cho ông ba vẻ hơn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận