Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 29 / 136  ·  21.3%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 29
21/07/2026 15:11· 2,981 từ

Uống cháo rau xong, cuối cùng Đản cũng cảm thấy Đây là lần đầu tiên cậu có cảm giác như vậy, vẻ sờ bụng nhỏ của

"Cha ơi, con no quá!"

Cố Xuyên nhìn con trai cười mắt, vừa buồn cười đau lòng, trẻ con nhanh no nhanh đói. Huống chi một cháo rau và màn thầu cốc rất dễ tiêu hóa. nên nhất định no đến cơm chiều sẽ đói.

"Đi thôi, chúng ta lên núi dạo." Bàn tay to Cố Xuyên nắm bàn tay nhỏ Thiết Đản, tay cả hai bẩn, không ai ghét ai.

Lý thị ngẩng đầu liếc nhìn cha con, cau mày "Con bị thương trên đầu thì trong phòng nghỉ ngơi cho đi ra ngoài loanh quanh gì? Đừng đi để rồi trúng gió, đến lúc còn phải uống thuốc, tốn tiền."

Đầu bị thương, ngược lại không nghe lời như trước dẫn con đi ra ngoài lãng sức mà không biết phụ việc nhà.

"Không sao đâu mẹ. Hôm nay không có gió, con trong nhà cũng rãnh rỗi, còn bằng trông Thiết Đản, đỡ để nó gây phiền phức mọi người." Cố Xuyên nói lại, dường như không chút sức lực nào.

Dù sao hiện tại đã qua thu hoạch, công việc nhà và ngoài đồng cũng không nhiều. Nếu năm nay nguyên không có đại diện cả đi lao dịch thì lúc lẽ ra đang làm ngắn hạn ở thị trấn, cũng không làm việc ở nhà. mỗi ngày có thể được mười mấy đồng tiền.

Tuy nhiên, trong bốn anh em họ Cố, chỉ có thân mới làm được những việc phụ người khác xây nhà, đủ mọi công việc, đào rãnh, đánh nền, đặt cột lợp ngói. Dù sao có công việc nào dễ. Đương công việc dễ cũng không lượt hắn.

Nếu không có người để phụ cũng không phải là lành nghề, có thể bán là lực của mình.

Nhưng tiền công cầm về mỗi nguyên thân trên cơ đều nộp vào quỹ công. Nhưng những ngày tiền công cao thì bản thân sẽ giữ mấy đồng và lén đưa Tôn thị, hoặc là mấy viên kẹo cho Thiết Đản giấu trên người.

"Được rồi, vậy đi đi!" không kiên nhẫn nói. đó ông nhà đã nói, chờ út cưới vợ thì tách mọi người trong nhà đều chuyện này. Cho nên gần một đứa rồi hai đã bắt đầu mưu tính. không thèm để ý. Dù sau khi thằng út vợ, nhiệm vụ của hai chồng già bọn họ hoàn thành.

Cố Xuyên không biết Tôn thị làm ở mảnh đất nhưng hắn cũng không có ý ra đồng. Cuộc sống ở thôn hoàn toàn dựa vào đai. Nếu mảnh đất này có ai thì mảnh kia sẽ có người. Hắn đã ý định ‘chăm sóc đặc vậy không thể ra mà đi nơi ít người. sao trên núi gần không có sói, chỉ có mấy thỏ và gà rừng thôi.

Hắn ôm con leo đến giữa núi, xác định xung không có người mới nói: "Lần cha mua đồ ăn cho đã giấu ở đây. Cha lấy, con đứng đây chờ

Thiết Đản nghe vậy thì vui nhảy lên ôm lấy cha cậu: "Cha, vẫn là kẹo phộng à?"

Trước đây nguyên thân đã lén kẹo đậu phộng cho Đản mấy lần, cậu bé vẫn nhớ rất rõ.

"Lần này không phải kẹo đậu là món ngon khác. giống như trước kia, ngoại trừ con, không thể nói cho biết. Bằng không cha sẽ con." Cố Xuyên dặn dò. để cho Tôn thị nhất định sẽ cho rằng hắn tiền để mua đồ ăn con trai. Nhưng để những người khác trong nhà được chắc chắn sẽ náo loạn một trận.

Thiết Đản ngoan ngoãn gật đầu, mũi tràn đầy vui cười lộ ra mấy chiếc răng

Cố Xuyên trèo lên một cây gần đó. Hắn vừa phát hiện trên đó có một chim. Nhưng hình như không xây lên trong năm nay, không giống như có chim sống ở đó.

Cố Xuyên dựa vào một nhánh to, sau khi xác trong tổ không có chim, hắn duỗi tay về phía trước vờ muốn lấy thứ gì Nhưng thực chất là lấy trong không gian ra.

"Trứng gà, cha thực sự gà!" Khi nhìn thấy thứ cha cậu đang cầm, Thiết nhảy cẫng lên vì sung Cậu bé cũng không biết gà có mùi vị gì, chúng chắc chắn rất Khi bác gái sinh em trai, nội đã đưa cho bác ăn.

"Đúng vậy, ba quả trứng gà. một quả, ba một quả còn lại chúng ta lén về cho mẹ con." Trong đình này người quan tâm hắn nhất không ai khác là Tôn thị, dưới huống không bị nghi ngờ, hắn rất vui lòng sống chung đối phương.

"Dạ dạ." Thiết Đản vừa gật vừa nhét quả trứng trong miệng.

Cố Xuyên vội vàng ngăn cản, quả trứng ra khỏi con trai: "Trứng gà phải bóc mới ăn được, nhìn nè, như vầy. Con cầm trên rồi ăn, cẩn thận kẻo nghẹn đấy."

Thiết Đản vốn dĩ rất nôn nhưng bây giờ nhìn quả trứng gà trắng nõn mịn trong tay, theo bản năng từng miếng nhỏ. Thậm chí không quên nhai một lúc miệng để nếm thử vị.

Cố Xuyên nhìn thì cảm thấy xót, dứt khoát bóc trứng của mình ra và đưa đỏ cho con trai. Dù bọn họ đi đến đây quãng đường xa như vậy, sáng chắc hẳn đã hóa gần hết.

"Thiết Đản, đừng quên thỏa thuận chúng ta. Ngoại trừ con, không thể nói cho bất ai rằng cha đã cho ăn, cũng không thể nói đã ăn trứng gà. Con không?" Trên đường xuống Cố Xuyên không yên tâm dò.

"Con hiểu, con hiểu." Thiết Đản trong lòng cha gật lẽ vì quá vui mừng nụ cười trên mặt vẫn ngừng nghỉ, còn ỷ lại cổ cha cậu.

Đi bộ một quãng đường dài vậy chỉ ăn một trắng trứng, Cố Xuyên cũng mệt Cũng may chỉ cần chịu cuộc sống như vậy thêm tháng là được. Đến lúc sau khi tách ra riêng muốn ăn chút đồ ngon dễ dàng hơn nhiều.

Cơm chiều vẫn mấy món như lệ. Nhưng bây giờ thể ra ngoài đi dạo, Xuyên không có lý do không đến nhà chính ăn

Một chiếc bàn gỗ hư hỏng, chiếc ghế dài, hai ngồi trên một chiếc ghế. Trên bản còn đủ chỗ ngồi, bàn lại không đủ lớn một bàn chỉ có tám ngồi ăn cơm. Cha Lý thị, bốn anh em nhà Cố, con dâu cả và dâu thứ hai. Những còn lại dù cũng ngồi nhà chính, nhưng không ngồi vào bàn.

Nhưng chuyện này cũng không nào khác, bàn không lớn, người lại nhiều, nên nhất có người không thể ngồi bàn. Đây cũng là nguyên nhà họ Cố nóng lòng tách ra ở riêng.

Mặc dù Thiết Đản đã ăn một quả trứng gà vào buổi trưa. Nhưng lúc này qua bốn tiếng, cậu bé đói từ lâu, nên ăn đồ ăn Lý thị chia cậu bé.

Trước mặt nhiều người như vậy, Xuyên sợ bị lộ tự nhiên sẽ không chia sẻ ăn của mình. Hắn đành ăn hết đồ ăn trong của mình.

"Lần này thằng hai đi lao bị thương, cũng không cách nào lên thị trấn làm ngắn hạn. Khoảng một tháng đến ngày thằng út lập đình, tiền làm tiệc cưới chưa gom đủ. Vậy em bọn con nghĩ cách khác Ăn cơm được một nửa, Cố gõ bàn nói.

Bọn họ còn có cách nào ngoại trừ đi mượn cũng chỉ có thể lên thị làm công ngắn hạn. Nhưng ta không phải ai cũng Trước đây thằng hai đi là vì người biết nó rất mạnh, thuê chắn sẽ không chịu thiệt. những người như thằng thằng ba và thằng út không quen biết với quản lý, lại yếu ớt, còn có kỹ năng, người sẽ không nhận.

Thằng hai bị thương không thể làm công ngắn hạn, thứ hai bị đóng, muốn gom tiền làm tiệc cưới chỉ thể đi mượn. Nhưng cha là người làm cha không đi, người làm anh lại càng không muốn. Vốn sống đã đủ nghèo, ai muốn mắc nợ chứ?

"Đây là thằng út cưới vợ, để nó đi mượn Anh ba Cố thấy không ai chuyện thì nhỏ giọng nói. sao cũng đừng để gã ngoài mượn tiền cho thằng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=29]

"Anh ba, anh nói chuyện phải lương tâm một chút. cưới của anh không phải lấy từ quỹ công sao? Tại đến phiên em phải tự đi mượn?" Mặc dù anh Cố đang nói chuyện anh ba, nhưng khóe mắt vẫn nhìn cha y.

Xung quanh yên tĩnh lại, không muốn làm chim đầu Nhưng tương tự, không ai bằng gánh nợ. Bao gồm Cố mặc dù hắn biết mình năng lực trả bốn đến trăm đồng này. Nhưng này vẫn ít ra mặt thì hơn. Cả nhà nhiều người vậy, trước giờ không một người nào sẵn lòng thiệt là có thể hòa thuận. Thậm chí có thể mọi việc trở nên tạp hơn.

Thấy mấy đứa con trai còn chỉ lo ăn cơm, ai chủ động nói muốn ra tiền này, cha Cố đành nói: "Tiệc cưới của thằng thằng hai và thằng ba do gia đình tổ Thằng út cũng không thể ngoại Tổ chức tiệc cưới còn khoảng bốn trăm đồng, anh em bọn con mỗi nộp lên một trăm

Nếu trẻ lại mười tuổi, ông định sẽ không ép đứa con trai đi mượn tiền. hiện tại hai vợ chồng đã gần bốn mươi tuổi, độ tuổi như vậy thực không muốn mắc nợ.

Bốn anh em mỗi người nộp một trăm đồng, không vị ai. Bọn họ nghe vậy không ai phản đối, tất đều sảng khoái đồng ý. dù bọn họ không đồng thì việc này cũng làm như vậy.

Lúc này cha Cố mới thở nhẹ nhõm. Nếu mấy khốn kiếp này không đồng ý, cưới một tháng sau sẽ được tổ chức. Vậy nhà Cố bọn họ sẽ rất mặt.

Ngoại trừ mấy đứa trẻ không chuyện, trong nhà không một bữa ăn ngon lành. trừ hai vợ chồng già, bản đều nôn nóng ở riêng ngay lập tức.

* * *

"Cha mẹ cũng thật là, đã nào còn sĩ diện vậy? Trong thôn có nhiều người gia đình nhưng không làm cưới. Tại sao nhà họ chúng ta thì phải khác người ta?" Trở về mình, Tôn thị nhỏ giọng oán Hai năm nay mùa màng càng tệ, nơi này bọn họ hoàn toàn dựa ông trời để kiếm Ông trời mưa trễ, mưa ít, nhiều, mưa sớm, nó ảnh hưởng đến việc hoạch hoa màu.

Hai năm qua ông trời vẫn cho phép mọi người một mùa bội thu. Mặc dù chưa đến mức nạn đói, so với những năm được bội thu thì lương thực hoạch ít hơn ba bốn phần. Mỗi nhà đều thắt buộc bụng, còn làm tiệc gì, thật mù quáng.

"Chuyện này đã quyết định như rồi, nàng cũng đừng nhiều nữa. Hai ngày nữa ta ngoài đi dạo tìm người chút tiền." Cố Xuyên an Nói ra thì mặc thân kiệm lời, nhưng mấy anh em chỉ có hắn biết nhiều người nhất. Dù mấy năm nay hắn luôn đi làm công trong trấn, muốn mượn một nào đó một trăm đồng thì dễ dàng. Nhưng nếu thêm mấy người, mỗi mượn hai mươi đồng thì thể mượn được.

Năm đó cô và chồng cũng chức tiệc cưới, Tôn cũng không thực sự oán trách mẹ chồng. Chẳng qua theo quen oán giận mấy câu thôi. Một trăm đồng này, là năm rồi chồng lên thị trấn làm công năm ngày là có thể kiếm Nhưng năm nay không bị thương sao, cơ thể không biết phải mất lâu mới hoàn toàn bình phục.

Khoảng một tháng nữa phải còn phải mua thêm đồ đạc, còn phải mượn tiền ta, cộng lại những thứ sẽ tạo thành số nợ lồ.

Hoàn cảnh của ba anh em giống nhau, mỗi ngày thể ăn lửng bụng, ai lòng ra ngoài mượn tiền anh em làm tiệc cưới Nhưng cũng chẳng thể làm được, cũng không thể ra ở riêng, cả nhà tiếp sống chung.

"Cái này cho nàng." Cố Xuyên ra quả trứng gà đã giấu kín đặt vào tay thị.

Lúc này trời đã tối, nhưng thị vẫn có thể được một quả trứng gà được ra và đặt trên tay

"Chàng lấy ở đâu ra?" Tôn kìm giọng nói, một trứng gà có giá ba đồng

"Ta nhặt trên núi, là trứng gà rừng. Nàng sờ thước thử xem, lớn hơn trứng bình thường, một ổ có mấy quả. Ta đã nấu một nửa, giấu hết trên Nàng ăn quả này Hôm nay ta và Thiết Đản ăn rồi." Nếu nói trứng là hắn mua, chắc Tôn thị sẽ không tin. nên chỉ có thể ra một lý do đáng tin hơn.

"Chàng giấu kỹ chưa? Đừng để khác phát hiện, mười quả trứng lận đó."

"Nàng yên tâm, trên núi lớn vậy, nhất định sẽ bị người khác phát hiện." Tất đều ở trong không gian hắn. Ngoại trừ hắn ra, cũng không lấy được.

"Vậy là tốt rồi." Lúc này thị mới yên tâm quả trứng gà trong tay mình: thật lớn hơn trứng gà thường, để dành cho hai con chàng ăn đi. Thiếp cần." Một người bị và mất nhiều máu như vậy, một người là đứa trẻ thể đang phát triển cần bồi bổ.

"Quả này là để dành cho hai chúng ta đã rồi. Hơn nữa vẫn còn mười quả, không thiếu phần của cha con ta. Thiết Đản, nói có đúng không?"

Từ khi lấy quả trứng ánh mắt của Thiết không nhìn đi chỗ khác. Nhưng và cha cậu đã ăn cậu còn ăn lòng đỏ của cha. Quả trứng là để dành cho

"Mẹ, mẹ ăn đi, trứng ngon." Thiết Đản bắt cha mẹ, cũng kìm giọng nói.

Hai cha con đều khuyên cô, thị cắn chặt răng, thì ăn. Lần cuối cùng cô trứng gà là ba năm gần sắp quên mùi trứng gà như thế nào.

"Ôi, đừng ăn ở đây. Những khác có thể ngửi mùi trứng gà. Ngày mai nàng tìm một nơi không có hãy ăn. Bằng không cả chúng ta đi ra ngoài, trông chừng cho nàng." Xuyên vội vàng giữa tay Tôn đang chuẩn bị bóc vỏ Người ăn không đủ rất nhạy cảm với mùi ăn. Nếu để mọi phát hiện ăn vụng trứng gà sẽ xảy ra chuyện

"Làm gì phiền phức vậy? Thiếp ăn ở trong phòng, không cần tìm chỗ riêng, trực đi nhà cầu ăn không xong sao? Nơi đó hôi ai còn ngửi được mùi gà chứ. Nhưng chàng đi trông chừng cho thiếp, đừng người khác nhìn thấy là Nơi không người làm dễ tìm như vậy, trừ đi lên núi. Nhưng mai cô phải ra đồng làm căn bản không có gian đi lên núi.

Cố Xuyên nuốt nước miếng, khẩu của cô vợ đời thật là nặng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận