Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 132 / 136  ·  97.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 132
21/08/2026 20:52· 2,178 từ

Gia đình bọn họ vẫn đến mùng ba Tết mới Đầu tiên là ngồi bay, sau đó ngồi xi, cuối cùng thuê một xe du lịch, tìm một Không thể không nói ba vẫn chưa có nhiều ra ngoài đi chơi, gặp nhiều là dân địa phương, rất khách du lịch.

Bây giờ nơi này đã đầy tuyết, ngay cả ngôi cũng được bao phủ biển trắng, phong cảnh vậy rất thích hợp để ảnh. Máy ảnh trong tay Chính vẫn chưa đặt không ngừng chụp ảnh.

Cố Xuyên là tài xế, đường trơn trượt, phải tập chú ý lái xe. không dám phân tâm nào, còn vất vả hơn chụp ảnh nhiều.

Thoải mái nhất chính là Phương, ngồi thoải mái ở sau ngắm cảnh. Nếu thì có thể nằm ghế sau ngủ một giấc.

Chơi tuyết, trượt tuyết, ngâm nước nóng. Ngoài cái này còn có ngựa kéo trượt tuyết, cáp treo núi, xe trượt tuyết. Tóm hầu hết các hạng mục liên quan đến tuyết, một thế giới trắng xóa vậy con người rất dễ quên những phiền muộn, giải phóng xúc chân thật.

Lưu Chính là ví dụ hình nhất, khi trượt tuyết ý chơi ngầu, khi bị đông cứng thì mày vô cùng đáng thương, hưng phấn có thể cả không ngủ được, khi ngã cố ý giả vờ không có gì xảy ra, khi thì hai tay chống nạnh mặt lên trời cười to. lại vẫn là một cậu còn chưa tham gia kỳ thi sinh đại học. Có lẽ tính cũng hiền lành, nhưng xấu.

Cố Xuyên hiếm khi thả bản thân hoàn toàn. Thậm mấy ngày qua hắn không còn nghĩ đến vụ, quá nhiều ký ức làm cho người ta cảm nặng nề. Sở dĩ không lựa chọn dọn sạch ức của mình là vì hắn tiếc những kỹ năng đó, kỹ năng được tích lũy chút một. Bất kể tình nào, hắn đều có thể như gặp nước. Giống như đời này hắn không biết đầu chứng khoán, tự nhiên không có nào tích lũy được tiền mặt như vậy trong gian ngắn, chứ đừng nói đến chống lại nhà họ

Vì lý do này, Cố vẫn luôn không chịu dọn ký ức của mình, cả những điều tốt, hữu ích và vô dụng ở trong đầu hắn. Một trong đó hắn đã lâu chưa từng nhớ đến, đã dần quên đi. Nhưng nhiều nữa chúng vẫn được lưu trong đầu, phức tạp thực tế như một giấc

Cố Xuyên cảm thấy đã rồi mình chưa từng trải loại hạnh phúc đơn này. Đôi khi hắn ghen tị với Lưu Chính, kể là đời trước hay này, cậu đều sống vẻ hạnh phúc, muốn làm cũng được.

Có lẽ chờ kết thúc giới này, hắn nên để thống dọn sạch Bắt đầu lại từ có lẽ có khả năng đến làm nhiệm vụ thất nhưng vậy thì sao, một sinh mạng lâu dài phải có một số biến số tốt.

* * *

Trước ngày khai giảng một cả nhà Cố Xuyên mới vã trở về. vì bản tính phép, hoặc là vì Cố có lòng muốn duy trì, Chính làm việc ngày tự do. Trước kia cậu không thích nhà họ Lưu, chẳng không dám phảng kháng trực Bây giờ cả kỳ nghỉ cậu không về nhà một thậm chí còn không gọi điện Đương nhiên, người nhà họ Lưu không gọi điện thoại cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=132]

Cố Xuyên không chủ động về nhà họ Lưu, Lưu cũng không chủ động Thậm chí cậu còn thấy nếu cứ như vậy đứt liên lạc với nhà Lưu, hoặc là hai ngầm duy trì sự ăn khôi phục tình hình như trước Lưu Ninh ở nhà họ còn cậu ở nhà họ cứ như vậy cũng khá

Tuy nhiên, một tháng sau khai giảng, Lưu Chính vẫn ba Lưu tìm đến, khi lần này ba tự mình ra mặt, thay để thư ký đến.

"Ngài có chuyện gì thì đi." Trong quán cà phê, Chính có chút không nhẫn. Cậu không tin phương sẽ tìm cậu Cho dù muốn liên lạc cảm thì cũng nên tìm Lưu Ninh mới đúng. tìm cậu thì nhất định là chuyện.

Ba Lưu hơi sững sờ con trai ruột. Năm đó hai cha con gặp lần đầu, Lưu Chính như cũng như vậy, không kích động, không có hưng ngược lại có chút kiên nhẫn. Đương nhiên muốn có sự khác biệt cũng hồi đó Lưu Chính thoạt có phần rụt rè bất Nhưng hiện tại, trên mặt Chính ngoại trừ không kiên nhẫn vẫn là không kiên nhẫn, dường không có tình cảm với người ba như ông.

Ba Lưu không có khát và kỳ vọng vào tình cha con. Chẳng qua, Lưu Chính không có tình cảm gì với mình chuyện tiếp theo thực sự khó xử lý.

"Cố Xuyên mua mảnh đất phía đông thành phố, con biết không?" Ông thực không biết đối phương nhận được tin tức từ hay là dựa vào vận chết tiệt mà mua mảnh đất với giá 200 Hiện tại ít nhất có giá mấy tỷ, trúng xổ số không khoa trương như vậy. ty Bất động sản Lưu không có khả năng giành được mảnh đất lớn như vậy, nhưng phần năm vẫn có có tiền mọi người cùng nhau sao chỉ cần Xuyên bằng lòng thì chuyện có thể thành công.

Lưu Chính không có bất cảm xúc nào, nói thẳng: không biết." Cậu vẫn học sinh, quan tâm việc này làm gì? Hơn ba cậu mua đất thì sao, cũng không tiêu của nhà họ Lưu.

Ba Lưu hít một hơi cẩn thận giải thích với Chính: "Năm ngoái Cố bỏ ra 200 triệu mảnh đất này, bây giờ muốn một phần năm của đất đó, bất cứ nào trên mảnh đất đó được. Ba chỉ cần một phần Ba sẵn sàng bỏ ra triệu để mua nó, chắc không để cho Cố Xuyên thiệt. Con hãy nói với ông về chuyện này."

Bỏ ra 500 triệu mua phần năm mảnh đất, hơn mảnh đất này khi chỉ có 200 triệu. cách khác không cần bán mảnh đất là có thể được lợi nhuận gấp nghe có vẻ là một rất tốt. Nhưng ba Lưu là như thế nào, nhà họ là gia đình như thế Lưu Chính biết rất rõ.

Một người từ trước đến không có lợi thì không sớm, sao có thể ăn thua lỗ được Giá trị thứ mà ba muốn mua chắc chắn là 500 triệu. Nếu không không thể giải thích được.

"Tôi không hiểu việc kinh của người lớn. Nếu ngài bàn chuyện làm ăn tìm ba tôi, đừng tôi. Tôi đang học lớp không có thời gian quân đến chuyện này." Trong học lại gọi cậu ra còn hẹn gặp trong một quán phê cách trường mười ki mét, đi lại mất rất thời gian của cậu.

Ba Lưu bị nghẹn: "Mỗi hai người không phải ăn và ăn tối cùng sao? Khi ăn cơm chuyện một chút là được. cũng không bảo con thuyết ông ta."

Lưu Chính từ chối: "Tôi muốn quan tâm đến chuyện ăn của các người, tự mình nói đi."

Con trai dẫn về về chừng nuôi không thân, cho là con ruột cũng Ba Lưu nói một nhưng thái độ của Lưu vẫn luôn rất kiên quyết, muốn quan tâm đến.

Kết quả của cuộc đàm đã thất bại. Rõ ràng ba Lưu đón Lưu từ trường đến quán phê, nhưng ba Lưu cũng trả tiền nước đã tự xe rời đi. Lưu vừa không cầm điện thoại không mang ví, thứ duy nhất mang trên người là thẻ sinh.

Cậu chỉ có thể vô xấu hổ mượn điện thoại nhân viên phục vụ, điện thoại cho ba bảo ông đến tính tiền tiện chở cậu đến trường.

Chuyện quái quỷ gì vậy? ta nói làm ba mẹ là đời trước mắc con cái. Đến lượt cậu chắc chắn là đời mắc nợ ba mẹ ruột, nữa là nợ rất

Cố Xuyên vội vàng chạy cũng rất tức giận, với cách của ba Lưu không có gì lạ đi tìm thằng bé nói Nhưng bỏ lại một mình bé trong quán cà thì thật quá đáng. Lưu học sinh cấp ba, bình không cầm điện thoại, cũng ít mang tiền trong người, Lưu Chính một mình trong cà phê là có chuyện gì

Điều này không chỉ không vào đâu, mà còn hơi quá.

"Ba, ông ấy muốn dùng triệu mua một phần năm đất, có phải ông muốn chiếm lợi từ chúng ta hay không? Bán ai cũng đừng bán cho ấy, thật quá đáng!" Chính tức giận mách lẻo, ruột và ba nuôi vẫn là nhau. Bây giờ cậu hơi tình với Lưu Ninh, một người ba tốt như nên là của Lưu Ninh, kết đổi thành cậu.

"Con đừng lo lắng, ba nhờ người tổ chức buổi giá. Đến lúc đó ra giá cao thì được nó. Nhà họ Lưu có nhiều tiền mặt như để giành được mảnh này."

Lưu Chính thích thú hỏi: khởi điểm là bao nhiêu, thể bán được bao Chắc chắn là hơn triệu.

"Giá khởi điểm là 3 Về phần có thể bán bao nhiêu tiền, ba thể nói bây giờ."

Mảnh đất mua với giá triệu sang tay ít nhất tỷ, nhanh hơn nhiều với việc đầu tư khoán. Nhà họ Lưu làm động sản nhiều năm như bây giờ giá trị như thế này, ba cậu thật tài giỏi.

"Ba, lúc trước ba nói ra 200 triệu là dùng mua mảnh đất này Lúc đó cậu còn khoăn mua cái gì bỏ ra 200 triệu, thì là mua đất.

Lưu Chính nói với đôi lấp lánh, nhìn ba cậu ánh mắt ngưỡng mộ, mưa làm gió có chính là như vậy.

Cố Xuyên đã rất quen loại ánh mắt này. Nếu đầu hắn còn cảm tự mãn thì bây chỉ còn lại bất lực, không thú vị.

"Khi nào buổi đấu giá diễn ra? Ba, con có đi xem được không?" Chính rất tò mò. thật mà nói, cậu được họ Lưu nhận về hơn năm, nhưng cậu căn chưa từng tham gia vào hợp lớn như vậy, không chỉ cậu mà Lưu Ninh cũng

"Không được." Cố Xuyên từ "Đợi đến khi kết thúc thi vào đại học nói tiếp. Bây giờ vụ của con là chăm học tập, phấn đấu đạt cao trong kỳ thi."

"Nhà chúng ta đều giàu như vậy, thi được điểm hay không cũng không trọng." Lưu Chính hơi biếng. Bây giờ cậu đã thế hệ giàu có thứ chân chính, cần gì tham gia kỳ thi vào học như hầu hết mọi người. quân nghìn ngựa qua cầu chỗ nào dễ dàng đi như vậy.

Không biết tại sao, trong Cố Xuyên rất chán nản, nói đúng hơn, hắn sự không muốn cho Chính sống một cuộc sống bước: "Nếu không thi vào học, vậy con muốn gì?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận