Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 84 / 136  ·  61.8%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 84
07/08/2026 12:10· 3,035 từ

Mẹ Cố cũng không đến một mình, riêng hành lý chất đầy hai chiếc ngựa, còn mang theo hai đầu nữ nấu cơm, hai người phục vụ đồ ăn, quần sinh hoạt hằng ngày. Tuy những đầy tớ nam nhà giữ cửa không mang theo. Đó con trai cố ý để lão gia và sản nghiệp tiên đều ở Bắc Kinh. thứ đều quan trọng hơn bà.

Vì vậy mẹ Cố thuê tiêu cục theo. Thói đời hỗn loạn thì việc của tiêu cục càng tốt. Nhà Cố giàu có nên đã cả một đội bảo tiêu đưa mẹ Cố đến Giang Thành.

Lư Như Ngọc vốn đã rất để ý đến đứa trong bụng, không chỉ mua sách về học tập, còn lời khuyên của thầy lang. mẹ Cố đến, hiệu quả một cộng một không chỉ lớn hai, không chỉ đơn ba bữa mỗi được thiết lập. Ngay vận động thông thường đều sắp xếp rõ ràng trước, ngày đi bộ bao lâu, bộ lúc mấy giờ, đi bộ đâu đều được mẹ chồng con dâu sắp xếp trước và ghi vào ghi chép. Thậm chí số lượng uống mỗi ngày đều quy định.

Dù Cố Xuyên cảm không cần phải cứng ngắt như nhưng là một người ông trưởng thành đã lập gia riêng. Về những chuyện khác người này có thể nghe hắn nói, nhưng riêng chuyện này căn bản không lên tiếng, nói cũng ai nghe. Cũng may tháng hắn chỉ có thể nhà một ngày. Bằng không ở bên cạnh nhìn thôi đủ mệt rồi.

Không chỉ Cố Xuyên thấy mệt mỏi, mà cả các viên của Cố Xuyên. là một học sinh xuất sắc, hạt giống tốt, mọi người rất ăn ý mà dạy cho hắn. Điều này cũng dẫn khoảng cách giữa Cố bạn học cùng với bạn học cùng càng lúc càng lớn. Dù môn lý thuyết quân sự môn huấn luyện thể chất, để hắn tiếp tục làm học trong học kỳ này chắc sẽ lãng phí thời

Mặc dù hiện tại nước không có biến động lớn, khắp nơi đều không ổn, quân đội vẫn luôn không mở rộng. Nhưng trình độ binh lính và chỉ huy tốt xấu lẫn lộn. Hiện nay thiếu là người tri thức, có lực quân sự. Mọi thật sự không muốn một giống tốt như vậy bị phí thời gian một cách ích nên đã đề nghị nhảy

Cố Xuyên tự nhiên vui vẻ. Dù sao thời gian hắn cũng không nhiều, đó vẫn luôn không nói không nghĩa là hắn không nghĩ này. Chẳng qua trong không có tiền lệ này, hắn vào trường gần nửa còn chưa có khả phá vỡ quy tắc. hắn không ngờ rằng giáo lại nói ra trước.

Chuyện muốn nhảy lớp nhiên không phải đơn giản như đặc biệt là trong quân đội. Vì ngăn chặn các viên tìm kiếm mối quan và phát huy sức mạnh nhảy lớp nên sắp xếp bài tra khi muốn nhảy Hơn nữa khó hơn so với bài thi cấp.

Cố Xuyên nhảy liên hai cấp, cuộc sống trong trường đội bốn năm bị gọn thành hai năm. Điều đó nghĩa là còn một năm là hắn có thể tốt trường quân đội.

* * *

Sau một năm rưỡi, Xuyên lên sâu khấu phát biểu diễn văn với tư là đại diện sinh viên tốt xuất sắc. Trong căn nhà ngoài trường, mẹ Cố, vợ con trai được một tuổi hai đang đợi hắn.

Bây giờ Cố Xuyên cùng biết hệ thống nói câu có ý gì. nhiên linh cảm xấu của hắn được xác nhận. Con trai Ái Hoa của hắn là lại. Cho dù thằng bé này cố ý biểu hiện một đứa trẻ bình nhưng cuối cùng vẫn thể nhìn thấy một số vết để lại. Ví dụ ngoài hai tháng đầu sau chào đời, thằng bé này chưa vào tã hay chăn. muốn ị thì thằng sẽ rên rỉ và Ví dụ như đã hơn một đứa con trai này khóc lóc ầm ĩ nước mắt chỉ lần. Trên cơ bản đều làm ra vẻ. Lại ví như, tháng này cai cho thằng bé thật là thuận lợi, khả năng tiếp nhận ăn phụ cũng rất thể dùng bốn chữ ‘gấp chờ nổi’ để hình

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=84]

Đương nhiên, tất cả điều trên đều là bằng chứng, yếu là đôi mắt. mắt ngây thơ của một đứa khác với đôi mắt dãi sương gió của một ông Đời trước, Cố Ái Hoa cũng được gọi là Cố Hoa, mà là Vương sống đến năm mươi tuổi, là tên tội phạm tiếng ở miền bắc, chết họng súng trong trận chiến. như thật sự sống lại, trong xác em bé này có chứa linh hồn của người 56 tuổi.

Người khác nếu tin suy đoán này có lẽ sẽ hãi, nhưng Cố Xuyên không. Bản thân hắn như một quỷ già, không biết đã qua mấy trăm năm, đã qua bao nhiêu thế giới. Nếu sợ hãi thì đó nên là người khác hắn mới đúng.

Tuy nhiên, đây là đầu tiên Cố Xuyên thấy người lại. Cũng may vẫn một người sống lại rất cẩn ít nhất ngoại trừ hắn không có ai nghi ngờ. em bé chỉ biết quấy khóc, chí không biết gọi khi mới một tuổi tháng, lại không là phát triển sớm. Điều người lớn có thể khen cũng là ngoan ngoãn mà

Khi Cố Xuyên trở đặt huân chương sinh viên tốt xuất sắc vào tay trai: “Con trai ngoan. Đây là nhận được, sau này con phải nhận một cái cho xem đó.”

Vương Cường, không đúng, nói là Cố Ái Hoa, bàn nhỏ nắm chặt góc chương, đôi mắt nhìn chăm chú. này cậu ngược lại đầu vào một gia đình trong Mặc dù cùng thời đại với trước, tổng thống tướng cũng giống như trước, nhưng thật sự nhau. Đời trước từ khi ký ức đã biết bị cha mẹ bán cho mìn, được nuôi nấng như một tớ, dường như từ khi ký ức cậu đã làm việc cho người Sau đó công việc càng ngày nặng nề hơn. Dù trước khi cậu tự chuộc ra khỏi nhà điền năm 17 tuổi thì không ngày nào là nhẹ nhàng, không có ngày nào như bây giờ. Cho dù ăn thêm một miếng cơm là thể được bế cao có thể được khen ngợi, có thể được hôn.

Tưởng rằng cậu làm cướp hơn nửa đời, đời này làm con của quân Cha cậu không chỉ là thiếu nhà giàu, chi phí ăn còn tốt hơn khi cậu thủ lĩnh một ngọn núi. Hơn còn là chức vụ Tiểu đoàn trưởng phụ hơn 500 binh lính, học trường quân đội tốt cả nước. Hơn nữa nhảy cấp ở trường quân đội.

Cố Ái Hoa thật không biết nên cảm thán thế thường hay nên ông trời không nên cho cậu theo ký ức sống lại đời. Dù sao trong ký đời trước của cậu cũng không nhiều chuyện vui vẻ. duyên phá hỏng vận và giàu có tốt vậy ở đời này. Thậm gia đình danh giá, có cha mẹ và ông nội yêu thương cậu. Thật sự chuyện đời trước chưa bao dám nghĩ tới.

“Đứa nhỏ này lớn chỉ sợ sẽ muốn con kế cha. Nhỏ như vậy biết nắm huân chương không buông Mẹ Cố vui vẻ trêu Con kế nghiệp cha là tốt. Trước kia khi thái bình thế, văn nhân* được khác kính trọng. Bây thời loạn, thà lính và quyền lực trong vẫn tốt hơn. Ít nhất sợ bị người khác bắt Tuy nhiên, so với sự thông của con trai khi đó cháu trai hiển nhiên thông minh bằng cha

(*Văn nhân là cách những người biết làm thơ, viết gắn bó với chữ văn chương.)

Đứa bé chưa biết nhưng tay lại nắm chặt huân không buông, không ai rõ hơn hắn. Đường đời tương ai có súng trong tay người đó mới có tiếng cuối cùng.

Cố Xuyên vui vẻ thằng bé: “Nếu Ái Hoa thích, cha cho Ái Hoa chương này.”

Cố Ái Hoa lập nhếch miệng cười, lộ ra mấy răng sữa vừa nhỏ trắng, trông thật đáng yêu. Cha cũng thật hào phóng với

Cố Ái Hoa thản tiếp nhận. Nhưng Lư Như Ngọc không thể: “Nó vẫn nhỏ, cái gì cũng không hiểu. quý giá như vậy chàng nên cất trước đi. Nếu sự muốn cho cũng phải đợi lớn khôn hơn mới Nếu là vàng bạc báu bình thường thì Dù sao nhà họ Cố không thiếu những thứ này, của hồi môn của cô có rất nhiều. Nhưng huân chương ý nghĩa khác, không so sánh với vàng Đương nhiên không thể tiện đưa cho con trai chưa chuyện.

“Ái Hoa không phải nhà kho riêng sao? Trước tiên vào nhà kho nhỏ nó, chờ trưởng thành lại đưa nó.” Cố Xuyên nói rất phóng. Mặc dù con trai quỷ nhỏ sống lại, nhưng nuôi con trai Cố Xuyên làm theo tác phong nay. Đó chính phóng, hắn có thì con hắn cũng có.

Cố Ái Hoa vừa nói đến nhà kho nhỏ của thì tràn đầy vui Trong đó chỉ khóa trường mệnh đã có hơn mươi chiếc, cả đều là người khác còn có ngọc bội, vòng tay động vật làm bằng sao hiện tại chính là cậu chủ giàu có, đừng nói đời thiếu gia. Cho dù cha cậu là thiếu gia không có giàu có như cậu giờ, lấy ra không biết thể đổi được bao súng ống đạn dược.

Cuộc sống của người chính là dễ chịu như vậy.

Cố Ái Hoa đã thấy vui sướng trong lòng hơn năm nay. Dù cơ trẻ con rất bất tiện, dù phải giả vờ quấy khóc, cũng không nhịn được có người thương cậu như vậy, cho nhiều thứ quý giá vậy.

Hiện tại người nhà Cố vẫn chưa phát hiện ra tính ham tiền của bé, nhưng khi Cố Ái Hoa tuổi biết nói, cũng biết thì thuộc tính ‘ham tiền’ không thể che giấu được. Mỗi đều đi xem nhà nhỏ của mình, quà nhật không cần đồ cũng không cần đồ ăn là muốn thỏi vàng.

Đứa bé ba tuổi biết muốn thỏi vàng, điều này cho mẹ Cố và Như Ngọc đều nghi ngờ mình có nghe nhầm hay không. nhiên, bọn họ tuyệt đối mãn với yêu cầu của cháu trai mình. Còn không thỏi vàng sao? cho cho.

Mẹ Cố cho tám Lư Như Ngọc cho sáu thỏi. Xuyên, người biết cách giàu nhất trực tiếp cho mười còn Cố Chấn Trạch, người nhất cho mười hai thỏi.

Ba mươi sáu thỏi Cố Ái Hoa suýt chút nữa đến ngất đi. Không cậu thiếu kiến thức, chỉ là nhật ba tuổi quá bất Đời trước cậu chưa từng như vậy. Phía dưới nuôi mấy anh em, lại phải sung đạn dược, căn không giữ được tiền. mấu chốt là mặc dù không phải là anh hùng Hử giết người giàu giúp người nghèo, nhưng cũng tuyệt đối làm hại người dân. Tất những thứ cướp được tiền của kẻ Điều này cũng làm cho cậu năm suốt tháng không được mấy nhà, miễn cưỡng thể duy trì cuộc trên núi, tiền là không được.

“Con muốn ngủ với nó.” Cố Ái Hoa ôm chiếc nhỏ đựng thỏi vàng buông, nhất quyết muốn ôm chúng Đây chính là vàng, ba sáu thỏi vàng sáng ngời.

Lư Như Ngọc dở dở cười, cũng không biết đứa này giống ai. Tại ham tiền như vậy? Rõ ràng nhà cũng không để cho thiếu thốn thứ gì. Bởi hậu bối duy nhất, chi ăn uống đều nhất. Ngay cả tã được làm bằng tốt nhất, vậy mà thích thứ vàng bạc này.

Không lay chuyển được trai, Lư Như Ngọc chỉ có dùng vải bọc chiếc nhỏ lại. Cho dù có ôm cũng không thể để lạnh được, đúng không?

* * *

“Chàng nói xem đứa này sao lại thú vị như Như Ngọc cảm với chồng. Cô chưa từng thấy yêu tiền đến vậy. Từ cô đều không quan tâm mấy thứ này, chồng cũng là có tấm lòng rộng cũng không bao giờ ý đến vàng bạc. sao đến chỗ con trai, vàng có vào mà không ra.

Cố Xuyên vui vẻ, mắt. Mặc dù đang mặc quân đeo súng, nhưng lúc lại cực kỳ dịu dàng: “Thích cứ thích. Trẻ con không tính xác định, biết đâu nào đã thích thứ khác.”

Có lẽ vì đời đã quen với cảnh khó khăn tiền nên đời mới có thể yêu tiền như Tuy nhiên, bây giờ thấy lạ thôi, đợi đến khi thấy nhiều hơn, có được nhiều quen với nó nữa không còn hiếm lạ

Sau khi tốt nghiệp quân đội, Cố Xuyên không chỉ một bậc, từ Tiểu trưởng thành Trung đoàn trưởng. Hơn còn dành chút thì giờ xưởng dệt nhà mình. Xưởng đã nhập thiết bị mới, quy mở rộng gấp đôi. mấu chốt là lợi thật sự là xưa bằng nay. Hiện tại thị này rất lớn, điều duy mà các thương nhân lo là bị quan chức và bọn đồ tống tiền, quấy rối. chí mua với giá nhưng đây không phải vấn đề đối với Cố Xuyên. giờ ở Bắc Kinh có ai dám tống tiền làm tiền hắn. Trong cũng không có ai có lực lừa gạt hắn, cho chỉ riêng thu nhập xưởng dệt cũng đủ làm trai mở rộng tầm mắt.

Một chiếc hộp nhỏ bằng vàng, một chiếc giường được bằng gạch vàng, một trang điểm làm bằng gỗ Tử ghế dựa làm bằng gỗ Lai đỏ, tủ làm bằng Hoàng Hoa Lê, các hương liệu nước hoa được truyền từ phương Tây. Thậm còn có dạ minh thúy ngọc bạch thái trong thuyết.

Cố Ái Hoa không bị đổi mới nhận thức. Hóa người thật sự có giàu có đến mức này, mà là con của một gia giàu có. Đời này muốn bao nhiêu súng ống đạn dược, nuôi bao nhiêu anh tùy thích.

Không chỉ có một Cố Ái Hoa bị đổi mới thức, mà còn Cố Trạch, mẹ Cố và Lư Như

Cố Chấn Trạch: Nhà Cố lại phát triển lên, cha trên trời có linh chắc hẳn vui lắm.

Mẹ Cố: Con trai bà thật sự có triển vọng.

Lư Như Ngọc: Thì của hồi môn của cô không nhiều.

Loại chuyện so bì không chỉ xảy ra giữa trẻ cha mẹ cũng biết. làm cha nuôi dạy con trai như một Hoàng đế nhỏ, gì có thể dọn núi núi bạc về nhà. Người làm chắc chắn sẽ không lòng yếu thế, nhưng không cam lòng yếu đến đâu thì của hồi chỉ bao nhiêu đó. Huống bên trong có rất nhiều sức dành cho phụ nữ, không hợp cho con trai.

Người xưa nói biết hổ thì trở nên gan dạ. đặt chỗ Lư Như chính là biết của hồi môn nên mở tòa soạn báo. chỉ điều hành tòa soạn Như Ngọc còn muốn làm xuất bản, cần phải ra tiền để nuôi trai.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận