Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 89 / 136  ·  65.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 89
10/08/2026 16:18· 1,789 từ

Cố Anh được cha tới thư viện với vẻ mặt đám. Hạt cây cải đã trồng ngoài đồng, cho đến đông thì công việc áng sẽ không còn nhiều. Cho Lý Hương Liên hoàn toàn có gian ở nhà chăm con gái. Ông bà nội thể ở nhà nghỉ ngơi chút.

Trong ấn tượng của Anh, mặc dù cha cậu không là người ‘quần áo duỗi tay, cơm đến há miệng’, cũng không khác bao Giường đệm là mẹ cậu phụ sắp xếp lại, cơm cũng múc bưng đến trước mặt cậu. Căn bản không hề bất cứ công việc nhà nào.

Vì vậy trên đường đây, Cố Anh đã tính toán không trông cậy vào cậu sẽ chăm sóc cậu. Cậu thể tự chăm sóc thân, tự đi xếp hàng múc tự gấp chăn, tự giặt quần vân vân.

Càng nghĩ lại càng chua xót, Cố Anh không nhịn muốn hát một bài.

Cải thìa, trong đất hai ba tuổi, không có mẹ...

Cố Xuyên thản nhiên nhìn con trai, biểu cảm trên phong phú đến mức lẽ phải làm diễn viên hài. tiếc hiện tại không nghề này.

"Học trò xin chào đồ Lý, thầy đồ Trương, thầy Triệu." Cố Xuyên chắp thi lễ. Hắn không ngờ nguyên lại được các thầy quý như vậy. Ngoại trừ hắn, thư viện tổng cộng chỉ có thầy đồ, ba người đó đã ở ký túc chờ hắn.

Hai căn phòng trống vốn dĩ để dành cho giáo ở, cho nên được cách với ký túc xá của sinh bằng một cánh Đám học sinh sẽ không dễ đi qua, nên lại rất yên

Mấy thầy đồ đến tất nhiên không phải giúp Cố thu xếp hành lý. họ ở nhà đều không làm việc này, đương nhiên không ra ngoài giúp đỡ người Sở dĩ bọn họ đến đây là bày tỏ sự nghênh, hai là nói về độ giảng dạy của mấy lớp thầy đồ Vân dạy. Dù sao mai sẽ chính thức dạy học, họ cũng không cần giúp thay.

Lau bàn, quét rác, giường chiếu, thu sếp hành lý, việc này Cố Xuyên có thể tự mình làm. Không hắn không muốn giao con trai làm việc. Nhưng một trẻ ba tuổi, sức lực nhỏ, da mềm mại, khả phối hợp thể chất kém, thể làm gì chứ?

Cố Anh không ngờ con mọt sách biết làm nhiều như vậy. Ngược lại cũng không rãnh rỗi, giúp tìm đưa đồ, bận rộn xoay quanh. Không thể không nói ký túc xá của thư viện tốt hơn nhà bọn rất nhiều. Mặc dù hơi một chút nhưng tường được quét trắng, đồ dùng trong phòng chỉ được mấy năm, còn rất mới.

"Con đói bụng chưa? giờ chúng ta đi ăn cơm." hôm qua Cố Xuyên đóng tiền ăn, tiền cơm một năm trăm văn. nhiên đóng là phần cho một chính hắn có thể nấu ăn Con trai chỉ ba tuổi, phần cơm người cũng đủ hai cha con

Một chén cháo loãng, cái màn thầu, hai món ăn. là cơm chiều của họ. Người có gia cảnh khá thì có người hầu cơm đến, còn người có gia khó khăn ngay cả đồ ăn vậy cũng ăn không mang lương khô muối ở nhà theo ăn. Tất phần lớn học sinh vẫn lựa ăn ở trong trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=89]

Chẳng qua, không tính cháo và màn thầu. Dù sao như thế nào thì vị cũng sẽ không có sự biệt quá lớn. Nhưng với hai món ăn này, mầm nành xào quá sống, còn mùi đậu nhẹ. Cải thìa quá nhạt nhẽo, giống như luộc, thật lãng phí nguyên liệu ăn.

Còn hai năm nữa đến kỳ thi Hương. Nếu như có chuyện gì bất xảy ra thì mấy năm nay đều sẽ dạy học thư viện. Mỗi ngày ăn tạm vậy thật sự có lỗi với nấu nướng mà hắn tôi luyện ra mấy thế

Cố Xuyên ăn chưa một nửa phần ăn của một phần còn lại đều con trai ăn. Hắn vẫn nên thời gian lấy đồ trong không gian ra ăn vào đêm.

Cố Anh không giống cậu chút nào, cậu cũng không Rau xanh tất nhiên ăn ngon bằng thịt gà, nhưng sao cũng là đồ đàng hoàng, tốt hơn rau dại lá khoai lang. Loại sau cậu có thể nuốt trôi đừng nói là loại trước.

Dù thế nào đi theo cha cậu đến thị trấn thì sau này không rau để ăn; cũng không biết nội nghĩ như thế có thể bỏ tiền mua thịt lại không muốn bỏ tiền ra rau. Đừng nói đậu nành, ngay cả cải đậu hủ cũng chưa từng Giống như bỏ tiền ra mua ăn chay thì sẽ bị lỗ lớn vậy.

Tổng cộng có hai một phòng dùng làm phòng ngủ, phòng dùng làm thư Chiếc giường ban đầu trong thư cũng bị Cố Xuyên đến phòng ngủ. Hắn không quen ngủ với con vào ban hơn nữa giường thật quá nhỏ. Vì vậy hắn con trai mỗi người ngủ một giường. Một cái đặt ở phía một cái đặt ở phía đông, hai chiếc giường cách nhau hai mét.

"Ngày mai cha đi con cũng đi theo cha đến mang theo Tam Tự xem con có thể học được nhiêu, buổi tối cha kiểm tra con." Hắn tiếp nhận là lớp cần vỡ lòng, dạy đều là nội dung sở nhất, đúng lúc chăm sóc con trai.

"Dạ được." Cố Anh lời ngắn gọn. Không phải là học sao, cũng không cậu chưa từng đi. Đời trước cũng coi như là năm học hành vất vả, không gì phải sợ. Nhưng cảm giác giáo là cha ruột cậu thật sự chưa từng thử, nghĩ đến chắc chắn sẽ cùng chua xót và sảng khoái.

Trước khi đi vào ngủ, chuyện Cố Anh nghĩ rằng khăn nhất là thầy là cha ruột của cậu. Nhưng ngày hôm sau, khi trên người bị xốc lên cậu biết được chuyện khó khăn nhất là thức dậy mới Mặc dù cậu không biết giờ là canh nào nhưng bên trời vẫn chưa sáng, mắt cậu ngủ đến mức không thể mở một đứa trẻ ba cơ thể cậu đang phát triển, sớm như vậy thật sự tốt

"Cha, cho con ngủ một lát. Chờ cha dạy xong tiết hãy kêu con dậy được không?" Cố Anh làm nói. Trẻ con thời đại đều phải thức dậy sớm học như vậy sao? Chẳng trách cao trung bình không bằng người hiện đại. Quả đang ngược đãi trẻ em.

Khi đến gọi con thức dậy, Cố Xuyên không chỉ quần áo, gấp chăn còn đánh răng rửa mặt xong. định dẫn con trai chợ sáng ăn bữa sáng, sau mua một bộ dụng cụ nấu đơn giản và một nguyên liệu nấu ăn. Sau bọn họ tự nấu ăn, nhưng thằng bé tinh ranh này chu ngủ, vẫn là thôi đi, tự đi. Dù sao nó thư viện cũng không lạc mất Sau khi trở về hắn cũng thể đi nhà ăn mua một bữa sáng cho thằng bé này.

Cố Xuyên cũng không người sẽ làm bản thân thiệt Bữa sáng hắn ăn chén hoành thánh nhân thịt nóng Về phần nguyên liệu ăn thì mua hai cái bắp một miếng đậu hủ, nửa ký heo, một ký gạo. củ và thịt sợ để nên hắn không dám mua Mà lương thực thì ở nhà lúa mì, hạt kê và bo đều có. Bây giờ mua ký gạo chỉ dành cho trường khẩn cấp mà thôi.

Lúc Cố Xuyên trở thì Cố Anh đã thức dậy quần áo xong, chạy nói với hắn rằng mình đã bụng.

Cố Xuyên không định làm bữa sáng riêng cho nhỏ. Đầu tiên đủ thời gian, thứ hai không muốn chiều Cố Khi hắn kêu Cố Anh thức đã gần sáu giờ. Tối qua sớm như vậy, sáu thức dậy thì gần như mười tiếng, còn dậy không nổi cũng quá lười biếng.

Đồ ăn trong nhà cung cấp là một chén cháo một cái màn thầu, đĩa dưa muối nhỏ. Thằng bản ăn không hết cái màn thầu, hơn nữa bữa thật sự không đủ dinh dưỡng. Xuyên giả vờ lấy quả trứng gà từ hành ra.

"Con ăn trứng gà, hết cháo, màn thầu ăn không thì để lại."

Cố Anh nhìn trứng nuốt nước miếng. Không ra ngoài không biết, sau khi ngoài ở cậu mới biết được cậu rất tốt với còn bằng lòng cho cậu ăn gà.

"Cha, sao người không Cha cũng ăn một chút đi."

"Buổi sáng cha đi đã ăn một chén hoành thánh. tiếc con không đi." Xuyên vừa lật sách vừa nói, học cho trẻ con không thể qua loa, cần phải bị bài giảng trước. Kể ra đây là lần đầu hắn làm thầy đồ.

Hoành thánh, ngay lập trong đầu Cố Anh hiện ra vỏ mỏng, nhân thịt ngon, nước súp trong với hẹ tôm khô.

Chậc chậc chậc, khi tốt nhất nên chấm chút tương mùi vị kia làm nước miếng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận