Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 131 / 136  ·  96.3%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 131
21/08/2026 20:48· 2,270 từ

Hai ông bà có khúc Lưu Chính lại chột dạ. Cho Cố Xuyên và Lâm Phương cố gắng hết sức để bầu không khí sôi động thì cảnh tượng vẫn hơi hổ. Băng dày ba mét, chỉ lạnh một ngày. Khúc của hai ông bà không gặp một lần là thể cởi bỏ. Tuy nhiên, cũng hôm nay hai ông bà cuối không có thúc giục con nữa, điều này cho Cố Xuyên và Lâm Phương phào nhẹ nhõm. Hai hơn bốn mươi tuổi, năm mươi thực sự thể làm được điều này.

Sau bữa tối, hai ông gọi Cố Xuyên vào phòng ngủ, những câu sáo rỗng: "Thằng này dù sao đã sửa họ Lưu, theo lý nó đã xem như người nhà Cố chúng ta. Hơn nữa, họ Lưu là loại không lý. Hiện tại con là đông lớn của công bọn họ nên hắn cho con xúc với thằng bé. Lỡ như này bị bọn họ ra công ty, nghèo bọn họ còn sẽ cho con xúc với thằng bé sao? Hơn nữa, đến đó thằng bé này chưa chắc thân thiết với chồng con." Tốt nhất đừng giỏ múc nước công dã tràng.

Hai ông bà lo lắng phải không có lý. Chuyện này hai năm trước đã đả mọi người quá mạnh. Người họ Lưu ngang ngược vô lý, mạnh hiếp yếu làm tất cả mọi người ấn sâu sắc. Còn hai đứa bất kể là Lưu Chính Lưu Ninh, mặc dù trẻ vị thành niên nhưng đều hiện không tốt trong chuyện này.

Đương nhiên, người lớn hai cũng đều không tốt lắm. Nhà Lưu quá mức mạnh mẽ ngang ngược vô lý, nhà Cố lại quá mức trung thực nhát gan không tranh So với con cái, sai của người lớn còn nhiều cũng càng nên gánh vác nhiệm.

Cố Xuyên khá tự tin: không có ngày đó. Ba mẹ tin con, chỉ có khả công ty Bất động sản thị đổi tên thành Cố thị, không phải con bị họ đuổi ra khỏi công

"Cái gì đổi thành Cố Con trai, chúng ta không thể bất cứ điều gì vi pháp luật được."

"Làm sao có thể, con người như thế nào mà ba không biết sao? Từ nhỏ lớn đừng nói làm chuyện phạm pháp luật, ngay cả chuyện con cũng chưa từng Trên thực tế, hắn cũng quan tâm lắm đến công Bất động sản Lưu thị, giữ 6% cổ phần, cần có một phần quyền lên đủ, không cần thiết liên quá nhiều đến nhà Lưu. Miếng đất hắn được với giá 200 triệu, hắn định để nhà họ có được. Đương nhiên, họ Lưu không có tiền mặt như vậy để được mảnh đất trị giá 4

Hai ông bà nhìn nhau, trai là người trung thực, bọn hiểu rõ hơn ai khác. họ cũng không nghĩ con có thể kiếm được nhiều tiền, thể làm rạng rỡ tiên; chỉ cần cả đời an, vui vẻ hạnh phúc, vậy là đủ rồi.

Chẳng qua đầu tiên chứng khoán, sau đó lại mua cổ phiếu của công Bất động sản Lưu thị. việc này thực sự không giống trai họ có thể được. Một người có thể đổi lớn như vậy đều thế giới bên ngoài ép Cho nên lúc này ông bà thực sự không xác cháu trai, con trai có làm chuyện gì vi pháp luật hay không.

Tạm gác chuyện cháu trai một bên, hiện tại hai ông quan tâm nhất là con Mặc kệ Lưu Chính có kẻ vong ơn bội nghĩa hay Lưu Ninh rốt cuộc lương tâm hay không, những này đều không quan trọng con trai.

"Chúng ta sống cuộc sống cầu giàu sang phú quý, nhưng định không thẹn với lương Lưu Chính cũng được, Lưu cũng thế, bọn nó cho dù phải họ Cố cũng có quan hệ với gia chúng ta. Nếu con xem nó là con trai thì chính là người nhà họ Cố chúng ta. Nếu không xem bọn nó là con thì ba mẹ cũng nhận bọn nó."

Con trai bọn họ đã ra tội lỗi gì, xúc phạm vị thần tiên nào, một con ngoan trở thành bị ôm nhầm, một tay nuôi nấng nhỏ đến 15 tuổi người nhà họ Lưu cướp Cả hai đứa trẻ đều hết, tất cả đều mang Lưu. Bây giờ lại kích thích thay đổi tính tình, sự là tội lỗi.

"Ba mẹ, hai người đừng đặt Lưu Chính và Lưu chung một chỗ được không? đứa nó hoàn toàn khác Lưu Chính mới là con trai con, còn Lưu Ninh chỉ gặp qua vài lần. chí không xem như con nhà họ hàng, không liên đến gia đình ta."

Lời nói này càng khác với trước đây, xem ra hai nay con trai chịu kích rất lớn. Hai ông bà không có tình cảm gì với Ninh. Tất nhiên những con trai nói là những họ nói.

* * *

Bên này vừa mới nói với hai ông bà xong, bên Cố Xuyên đã bị con kéo ra ngoài. Bên ngoài có những ngôi sao, ánh sáng lẽo chiếu rọi trên trong khu dân cư nhỏ như không có ai qua cũng không có mấy chiếc chạy qua.

"Ba, ba cũng nhìn thấy huống hôm nay. Ba nghĩ cách con đi. Con phải làm bây giờ?" Nói xin lỗi quá xa lạ, hơn nữa có cảm giác không trâu chó đi cày, ép buộc bà nội đồng ý. Nhưng không xin lỗi thì còn cách nào khác để quyết? Bây giờ ông bà nội như từ chối giao tiếp với Đừng nói đến trò sau khi ăn cơm cậu muốn phụ bưng chén đũa cũng không được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=131]

"Ông bà nội lớn tuổi, khí cũng lớn, giống như trẻ nhưng cũng nhanh hết giận. kiên trì mấy ngày, ông nội còn có thể mặc kệ sao?" Cố Xuyên vỗ con trai, có một số hắn không giúp được, cần bản thân thằng bé đi mặt. Hơn nữa trong hai ông bà tức giận như nào nhưng vẫn còn tình cảm năm trước đó. Chỉ Lưu Chính có thái tốt, lại sẵn sàng thực hiện hai ông bà chắc sẽ không luôn cố

Đối với Lưu Chính, nói lời này giống như chưa nói. bé từ nhỏ đã được chiều là không có thói dùng mặt nóng dán mông lạnh. năm bị bắt dọn nhà họ Lưu cậu đều có học được, chỉ dựa tính cách của mình, bất chỗ nào cũng không thỏa hiệp. Trước đây còn họ Cố, mọi người đều hướng cậu, có chút bướng cũng không rõ ràng.

Nhưng khi đến nhà họ thì khác. Nếu nói ngay từ xuất phát từ áy náy, Lưu và mẹ Lưu còn theo cậu mấy phần. Nhưng thời dài, chút đặc biệt cũng không có. So với Ninh ngoan ngoãn nghe lời cậu giống như một con cả người đầy gai, nào cũng đâm người.

Bây giờ Lưu Chính vẫn muốn lấy mặt nóng dán mông các góc cạnh trên người sắc bén hơn hai năm bất luận kẻ nào đều không vào được.

"Ông bà nội đều đã bảy mươi tuổi, sắp tám mươi bọn họ còn có thể được mấy năm? Nếu khúc này vẫn luôn tồn tại, người chịu không chỉ bọn mà cả con, làm không thì sẽ là một sự tiếc suốt đời." Cố Xuyên nhủ và giải thích. sống nhiều thế giới như vậy, nói là nóng nảy, cho dù cạnh trên người gần đã bị mài giũa còn lại chỉ là khôn khéo, hiệp. Có lẽ hắn bướng bỉnh giống như Chính nhiều năm trước. qua hắn đã hoàn toàn nhớ chuyện khi đó, càng vậy lại càng làm cho người mong.

Hối tiếc là hối tiếc, gì là đáng sợ cả, mà cả đời không có tiếc. Những lời này hoàn không thuyết phục được Lưu Chính: không còn cách nào sao? Con chỉ có thể sẽ thành thật, không bao làm ông bà nội tức Nhưng con không làm đến gần bắt chuyện hay ý làm những điều để lấy ông bà."

"Được, được, được, con chỉ đừng nghiêm mặt trước mặt ông nội là được. Dù sao không phải là ba muốn hòa giải với ông bà nội. ta ăn Tết xong đi, chỉ ở đây mấy Nếu trong mấy ngày này muốn xoa dịu mối quan thì xem chính con." Xuyên đã nói hết những nói. Không thể không nói, đời Lưu Chính sẽ có cục như vậy thì quan rất nhiều đến tính cách chính nó. Từ nhỏ được nuông chiều đến nâng như nâng trứng, như hứng hoa. Vì vậy có tính cách mạnh mẽ bỉnh. Sau này sau khi trở nhà họ Lưu, đầu tiên bị lôi ra khắp nơi so sánh với Lưu Ninh. Sau lại bị người nhắm không được quan tâm yêu thương nhiều, tính cũng ngày càng để tâm chuyện vặt vãnh.

"Dạ." Lưu Chính cúi đầu, đi đến cổng khu dân cư không muốn quay về. Vì kéo ba cậu đi vòng trong khu dân cư mấy vòng.

Mãi cho đến khi Lâm gọi điện thoại đến thì hai con mới nhấc chân về Khi về đến nhà thì hơn mười hai giờ khuya, hai bà vẫn đang đợi phòng khách. Nhưng có thể được bọn họ đã rất ngủ.

"Mau về ngủ đi! Mấy rồi mà vẫn còn lang thang ngoài?" Hai ông bà chỉ mấy câu cũng không nói nữa. Hai năm qua con trai chịu nhiều kích thích, họ không đành lòng nói. phần cháu trai, rốt cuộc còn thân thiết như trước, họ cũng không muốn

* * *

Buổi tối thức khuya nên hôm sau tất nhiên muốn ngủ Nhưng không chỉ có Cố và Lưu Chính dậy trễ, cả Lâm Phương và hai ông đều dậy trễ. Vì lúc chín giờ sáng, bọn vẫn chưa ăn sáng.

Cố Xuyên kéo con trai, cha con phối hợp làm năm mì dầu trong bếp, cắt đĩa dưa muối, miễn cưỡng như làm bữa sáng.

Chén mì dầu của hai đều là Lưu Chính bưng trước mặt, ngay cả đũa là Lưu Chính đưa qua. dù hai bên không có giao ánh mắt, nhưng nhìn được hai ông bà đã còn ghét bỏ Lưu Chính vậy nữa, cũng không biết trong lòng nguôi giận là nể mặt con trai.

Ăn sáng xong, Cố Xuyên cùng con trai dọn dẹp bàn rửa sạch tất cả nồi mấy người khác không được vào. Hết cách rồi, muốn cho ông bà cởi khúc thì Lưu Chính cần phải hiện thật tốt. Nhưng nếu không làm việc chung thì nhóc Lưu Chính này không nhúc nhích. Vì vậy hắn thể chịu thiệt thòi, bị giữa ba mẹ và trai. Nếu không muốn thành ‘trong ngoài không phải một thì hắn phải trả nhiều mới được.

Hai cha con Cố Xuyên việc nhanh nhẹn, ngược lại có cho Lâm Phương. Dù sao thường những việc này đều Lâm Phương làm. Quanh năm suốt sống chung với ba chồng được mấy ngày, cô con dâu một năm cũng có mấy ngày này để hiện. Tất nhiên cô thể đẩy mấy việc này cho chồng, nhưng đẩy cho chồng và trai lại không có chút gánh nặng tâm nào. Ngược lại cô còn rất vẻ. Bởi vì nếu tiếp tục như vậy không bao lâu nữa đình họ có thể hòa như lúc ban đầu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận