Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 77 / 136  ·  56.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 77
06/08/2026 12:52· 2,211 từ

Đến ba ngày sau, cũng chính ngày 29 tháng chạp, người họ Vương mới phát hiện không Vương Lê. Dù sao rất nhiều việc cần chuẩn cho đón năm mới. Trước Vương Lê có không đàng thì gần đến Tết vẫn về nhà giúp đỡ.

Người nhà họ Vương gần như tìm kiếm khắp thành phố, còn cách nào mới đi báo sát. Nhưng đến lúc đồn cảnh sát căn bản có mấy người trực ban, lực có thể rút ra cũng hạn.

Tuy nhiên, điều này không ngăn sự việc trở nên nghiêm Cố Chấn Trạch và mẹ Cố là người không thích ngoài nhưng cũng nghe được tức. Một người dẫn con mình đi hút thuốc phiện không gì đáng đồng tình. Mẹ vui tươi hớn hở tự mình bếp nấu mấy món, Chấn Trạch thậm chí còn uống ít rượu. Quả báo nhà họ Vương cuối cùng đến, đừng để cho họ chơi xấu nữa.

Cố Xuyên cũng rất hợp với hình mà vui vẻ cả Nhưng dù sao cha mẹ cũng hoài nghi việc này quan đến hắn. Dù sao thư sinh tay trói chặt, lại vừa mới bỏ được phiện mấy tháng, sức khỏe chắn còn yếu ớt, nói gì giết người.

Tóm lại sự việc của Vương là một vụ án mở. nhà họ Vương báo cảnh sát ngày 30 cuối năm, đến tháng 2 năm sau sát vẫn không điều tra tin tức gì hữu ích. Mặc là người nhà họ Vương cảnh sát gần như đã tin Lê đã không còn

Khi Cố Xuyên ra ngoài thăm hàng, nhân cơ hội ném thể của Vương Lê ở nghĩa Nơi đó hôi thối mức gần như không có tới gần, càng không đến xem xét kỹ lưỡng. Đương người nhà họ Vương và sát có lẽ đã tới, sẽ đến lần nữa.

Trong mấy tháng qua, Cố Xuyên đọc xong mọi tư liệu cận đại, bao gồm các nước Tây. Nói chung, trình độ kinh tế hay lực quân sự thì đều về thế kỷ mười tám. Chẳng vẫn có rất nhiều chỗ biệt. Tạm thời không nói đến ngoài, nói đến trong một mặt là nhà Thanh đã tiêu diệt hơn một năm. Mặc khác, hiện tại nước này đã thống Trong tay tổng thống có quyền lính nên có thể trấn áp tỉnh. Nhưng trên thực quan chức khắp nơi không sự phục tùng tổng thống, chỉ thể nói rằng sợ sức quân sự của người ta mới không thể không nghe lời.

Dựa theo trí nhớ của nguyên qua tám năm nữa, tổng đương nhiệm qua đời thì cả sụp đổ. Ngoài ra dưới của tổng thống cũng chia thành nhiều nhóm, bọn cũng là quân phiệt khá lớn nước. Ngoài bọn họ ra, như mỗi nơi đều có người dựng quân đội, thậm còn thành lập chính quyền. Trận này cũng không biết dài bao lâu, nhưng cho khi nam chính chết, đến cuối thế kỷ mười tám, tranh vẫn còn diễn ra nơi. Chẳng qua lúc đã có mấy thế lực đối lớn thành lập chính quyền, năm có đấu tranh giữa nhưng không lớn, hơi giống nước Ngụy, Thục, Ngô thời Tam

Nhà họ Cố là dòng dõi vấn, chỉ nổi tiếng trong văn chương, cũng không phải không tác dụng trong thời loạn lạc này, chỉ là dụng không lớn mà thôi. chi gia tài mấy đời nối của nhà họ Cố có nói là làm người khác ghen nhưng không có năng giữ được. Chẳng khác gì một trẻ ôm thỏi vàng dạo trong thành phố sầm rất nguy hiểm.

"Đi lính? Sức khỏe của con mới hồi phục, vẫn nên nhà đọc sách đi. Tuy bây không có thi cử, là triều đại nào cũng thể thiếu người đọc sách." Chấn Trạch xụ mặt nói. Nhà Cố bọn họ mấy đời là người đọc sách, Xuyên Nhi là người có năng học tập, không có lý do để bỏ bút đi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=77]

"Con trai cũng không đi nơi chỉ đi lính ở Bắc Cha, cha cũng biết tình hình nước hiện nay, người súng ở khắp nơi đều người có tiếng nói cuối Nếu không chỉ có thể bị ức hiếp mình. Mặc dù trai kém cỏi, nhưng sau khi qua một kiếp năm luôn cảm thấy mình không thể trong trạng thái mờ như vậy nữa. Chỉ có nhân có quyền thì trai mới có thể bảo vệ gia đình này."

Cố Chấn Trạch chỉ mới 40 năm nay con trai cũng có 20, nhất định không thể ra chuyện để con bảo vệ gia đình còn cha yên ổn ở nhà Nhưng Cố Chấn Trạch thì khác, biết rõ mình không có can đảm như con trai. Nếu ông sẽ không mặc nhà họ Vương ức hiếp con sau đó chỉ có chờ quả báo của ông

Ngón tay của ông chỉ cầm nổi bút vẽ, nhưng cầm được súng. Chuyện của nhà Vương thực ra đã lên một ngọn lửa trong ông. Cho dù Vương quả báo, nhưng ngọn lửa này chưa hoàn toàn dập tắt. như lời con trai nói ‘người súng ở khắp nơi là người có tiếng nói cuối nếu không chỉ có bị người ức hiếp’. Cố Trạch không muốn làm bị ức hiếp, con trai muốn lính cũng chưa chắc không thể. sao hiện tại cũng có nơi nào đánh giặc, thống có một đội quân hùng chỉ có phần trấn áp khác.

"Chuyện này con để cha suy kỹ lại, nhìn xem đi đường nào phù hợp." Con trai lính cũng không thể loại lớp trưởng như vậy Dù thế nào đi nữa phải làm một Đại đội trưởng Tiểu đoàn trưởng.

"Vậy làm phiền cha." Cố Xuyên Cố Chấn Trạch đều có nghĩ giống nhau. Mặc dù hiện đất nước không loạn, nhưng trong quân đội có sự hỗn loạn lớn. phe đều đề bạt người của muốn thăng chức không phải đi con đường quân công này.

Nhà họ Cố có thể đi đường nào? Bọn họ căn không quen biết được mấy người quân đội. Tuy nhiên, triều đại trước dù sao là gia tộc quyền quý, người quen có thể liên với quân đội. Trong quá này, tiền bạc là thứ không thiếu để mở đường. họ Cố hiện tại ngoài sách, nhiều nhất chính là cổ tranh chữ, luôn có biết hàng.

Cố Xuyên không biết cha mình cho đi bao nhiêu đồ. trong vòng một tháng, thư bổ đã có, Tiểu đoàn Tiểu đoàn 3, Trung đoàn Sư đoàn 9, Quân đoàn

Dựa theo quy định, một doanh đại khái có khoảng 500 Chẳng qua việc xây dựng doanh này không tốn nhiều gian, người vẫn chưa tuyển chỉ có 200 người. Nhưng sở ngược lại tương đối đầy không biết là bởi vì sự tuyển không đủ người hay dùng cơ sở trống để lừa cấp trên cấp lương cho quân đội. Tuy chuyện này không có liên đến Cố Xuyên. Chỉ có cơ sở là được, cùng sau này lại tuyển thêm người. sao hiện tại hắn là Tiểu đoàn trưởng.

Nhưng Tiểu đoàn trưởng này đương cũng không hề thoải mái nào. Tổng cộng chỉ có 200 lại còn chia thành đại đội, mỗi đội cũng có 50 người. Thậm chí quy định cũng không có, hơn tất cả đều là tân cái gì cũng không hiểu.

Tuy nhiên, cũng may cái không hiểu, trong khoảng thời này Cố Xuyên cố ý đi sát doanh trại khác, doanh trại quả thực có luật nghiêm khắc, trạng thái thần quân nhân rất tốt. Nhưng có doanh trại lười biếng, ngày huấn luyện giống như kéo công việc. Có thể được tân binh vẫn có chỗ của tân binh, giống một tờ giấy trắng, vẽ cái gì chính là đó.

Chỉ cần nhìn hắn trở thành đoàn trưởng dễ dàng như thì biết tình hình của quân như thế nào. Bọn chắc chắn không phải là có thể đánh giặc, dùng để kiếm tiền, còn vô có khả năng lên chiến bị kéo qua làm bia đỡ Còn những người thật có thể chiến đấu là những nhân đi con đường thẳng.

Ví dụ như cái bên cạnh trại của Cố Xuyên cũng một doanh trại tân binh, Tiểu trưởng tên Trương Hổ, thực lực để thăng lên trí này, ở trong quân đã bảy năm, trông khoảng 30 Nếu bỏ qua phương pháp luyện, chỉ nhìn những tân binh trong cũng đủ nhìn sự khác biệt. Cả doanh trại ta hơn 500 người, họ chưa được một nửa người ta. Người ta trang bị súng mới, bên bọn ngoài Cố Xuyên là Tiểu đoàn thì tất cả đều súng cũ. Hơn nữa thể của tân binh người ta cũng hơn rất nhiều so với Cố Xuyên.

Tóm lại, bỏ tiền ra mua dù sao cũng kém hơn ta là nguyên liệu thật. So bọn họ là mẹ nuôi.

Cố Xuyên chưa từng làm quân ở thời Dân Quốc. Nhưng từng làm quân nhân ở thời đại và tận thế, pháp huấn luyện rất khác Điểm mấu chốt nguyên thân một thư sinh, chưa bao giờ qua súng. Bây giờ nếu lập tức dạy người khác bắn hoặc huấn luyện theo hoạch. Quả thực chính là tiết muốn quay ngựa.

Không còn cách nào khác, Cố chỉ có thể học lỏm. Hổ huấn luyện như thế nào hắn huấn luyện như Số lượng huấn luyện của Hổ cao gấp đôi so tân binh thì hắn cũng luyện cao gấp đôi. Dù sao ta làm như thế nào thì làm như thế ấy.

Không chỉ vậy, Cố Xuyên còn ông chủ hiệu sách mua số sách liên quan để đọc. vì ngày thường Cố ở trong doanh trại, mỗi mới về nhà một lần. nên dù là huấn luyện hay sách, trên cơ bản đều mọi người nhìn thấy. Ngược lại vậy giành được nhiều cảm.

Tuy nhiên, hắn giành được đều thiện cảm của cấp dưới. này không bao gồm Trương Hổ, không bao gồm doanh của Trương Hổ. Người ta khổ làm kế hoạch huấn Cố Xuyên nói bắt chước là chước, hai người cũng không biết nhau. Dù nghĩ ra sao làm cho người ta giận.

"Ê, thằng nhóc kia lại đây, Trương của cậu có chuyện nói với cậu." Đến cổng doanh Cố Xuyên gom quần dơ đang chuẩn bị về thì nghe thấy Trương Hổ giọng gọi, giọng nói tràn đầy lượng.

Cố Xuyên bình tĩnh bước qua: lúc hôm nay tôi về anh Trương cùng đi với tôi. sẽ bảo người hầu nhà chuẩn bị một bàn ăn, có chuyện gì chúng vừa ăn vừa nói."

Trương Hổ trừng mắt nhìn tên Cố trắng trẻo mịn màng cái. Vốn dĩ y đến hỏi đối phương, đương nhiên muốn lấy chút thứ tốt tên họ Cố này. từ trên xuống dưới doanh trại biết tên họ Cố này bỏ tiền vào đây. Hơn nữa tiếp trở thành Tiểu trưởng, của cải hậu hĩnh. Y thể lấy được một từ người này thì đủ y ăn uống nhiều Huống chi thằng nhóc này học y nhận chút học phí chẳng không nên sao?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận