Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 59 / 136  ·  43.4%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 59
01/08/2026 13:45· 2,192 từ

Cố Xuyên vẫn chưa làm ở chợ nông sản, mỗi ngày vẫn phải đi lui giữa huyện và thôn Đào Thậm chí đến hôm hắn còn không bỏ việc lên săn mồi.

So ra cuộc sống mẹ Cố và Vương Lệ thoải mái hơn nhiều, một nấu cơm và giặt quần áo, người trông con con bú. Bởi vì bọn họ mấy thứ Cố Xuyên về, không nói mỗi đều có thịt, ít nhất bữa đều có chất Cho nên sau khi ra ở từ nhỏ đến già đều cân rõ rệt.

Đương nhiên, trong lúc Lệ Lệ ở cữ đã ra chuyện lớn. Đó là Bình kết hôn, đối tượng tư Phạm trong thôn. là thằng tư Phạm, con trai nhất của nhà họ có ba chị gái hai em gái.

Khi Vương Lệ Lệ chuyện này thì gia đình bên cũng đã đồng ý. nhà mẹ của Chu Bình có ở đây nên qua nhiều bước, đi thẳng đến bước – tổ chức cưới.

Ở nông thôn không chuyện làm giấy kết hôn không, tổ chức tiệc cưới tương đương như kết hôn. Năm Cố Xuyên và Vương Lệ cũng như vậy, cho đến giờ bọn họ cũng có giấy kết hôn.

Vương Lệ Lệ vốn rằng Chu Bình sẽ luôn trì muốn trở về thành Cho dù không trở về thành cũng nhất định sẽ gắng hết sức để gả cho người mạnh hơn chồng Nhưng cuối cùng chọn chọn lui lại chọn thằng Phạm.

Năm đó bày mưu kế làm cô gả cho tên chơi bời lêu lỏng. này bản thân tìm một người biếng được cả thôn nhận. Cho dù điều kiện trong có tốt thì sao, tốt hay không phải vào năng lực của mỗi

Nghĩ lại thì hơn năm trước, Chu Bình thề thốt sẽ về thành Nhưng trong vòng hai năm đã đổi ý định, lại muốn nhìn xem Chu Bình thể sống như thế

Nhưng, Vương Lệ Lệ lẽ sẽ không có này.

"Đi thành phố? Tài của xưởng sản xuất thịt?" Lệ Lệ mở to hai Đây đương nhiên là chuyện tốt. nhiên chỉ là chuyện tốt, cho nên mới làm cho cảm thấy khó tin. trong thành phố ở lại cũng không thể, nông thôn muốn trong thành phố lại càng khó. đi lính hoặc là đi đại học thì không có hội như vậy.

"Con có biết lái không?" Mẹ Cố hỏi vào tâm, bà không hiểu con mình sao? Giết heo dựa vào lực. Hơn nữa thằng này trước đây thường xem người giết heo, nên biết heo cũng không kỳ lạ. Nhưng lái xe không được, đây là bọn họ chưa bao giờ chạm

"Không biết thì đi lái xe cũng giống như xe ngựa. Không cần phải trình độ học vấn, chỉ cần học là được. Người nói với con rằng sau khi xưởng sản xuất thịt, tiên đi theo tài có kinh nghiệm làm trong tháng. Sau khi thành thì tự mình lái một chiếc Cố Xuyên giải thích, nhưng người đều không tin sẽ chuyện tốt như vậy, khó trách họ sẽ có phản ứng vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=59]

"Cuối cùng là xảy chuyện gì? Con hãy nói với mẹ. Nếu không mẹ sự không yên tâm được." Mẹ vỗ ngực nói. Trên này làm gì tìm được chuyện như vậy. Nhà bọn cũng không quen biết nào, tất cả bạn bè hàng đều là nông giống bọn họ, cũng chỉ biết sức ngoài đồng, chưa bao đến thành phố.

Hắn không thể nói thật, chỉ có thể bịa những lời nói dối: "Đó người bạn trước đây của con..."

Câu chuyện mà Cố bịa ra đại khái đã cứu mạng người bạn trong lúc đánh nhau. Hắn dùng mình chặn một viên vào đầu người ta, nên người mang ơn. Đầu tiên cho hắn một công ở chợ nông sản, nhưng chậm chạp không chuyển chính thức nên lại giúp liên hệ với xưởng sản thịt. Điểm mấu chốt là tục ở đó đã hoàn tất, giờ chỉ cần dời hộ được.

Vương Lệ Lệ Cố mơ màng như lọt trong sương mù. Nhưng điều không ảnh hưởng hai người vui Dù sao trong nhà không có gì để bị lừa Cho dù bị lừa thì người ta cũng thể lấy vị trí tài xưởng sản xuất thịt để lừa gạt người khác.

"Vậy thì nhanh đi hộ khẩu, kêu ba con những người khác đi cùng. này đội trưởng chắc hẳn đang nhà, nhanh chóng dời khẩu cho an toàn." Mẹ Cố giục, kéo con trai ra ngoài.

Vương Lệ Lệ ôm trai trong tay, vui vẻ tới đi lui trong phòng. không trở về thành phố cô đã từng sống đây, nhưng vẫn coi như là hình thức khác ‘trở thành phố’.

"Ái Quốc, sau này cũng là người thành phố. có vui không?" Trong nhà không ai biết rõ sự khác giữa thành phố thôn hơn cô. Nơi đó có mức cung ứng, máy dẫn đến tận có trường học gần đó...

Người ta nói mẹ tính tình nóng nảy, làm cũng nóng nảy. Nhưng lúc ba Cố còn nóng nảy hơn gần như cả quãng đều chạy đến nhà đội trưởng. lúc đó còn không kéo thêm hai đứa trai.

"Chú hai, chú đang sách hả? Thằng nhóc nhà đến tìm chú xử lý việc." Ba Cố vừa nói vừa hộp thuốc lá từ túi ra đưa qua. Hộp thuốc là do thằng út năm ngoái, tổng cộng hộp. Cũng may ông không khui ra hết, lúc không phải có tác dụng sao?

Thôn Đào Khê tổng mười đội sản xuất, đội trưởng đội sản xuất. chỉ có một đội trưởng Thành, tương đương với thôn trước đây.

Lưu Thành vừa thấy thì biết mình phải lý chuyện này nên cũng từ chối mà thuận tay nhận Dù sao cũng không tiền cũng không phải phiếu nên tính là nhận hối

"Thằng út là muốn chính thức nên đến đây hộ khẩu hả?" Lưu Thành hỏi. Mặt ông Cố cười tươi hoa, đến đây tìm chắc chắn là chuyện tốt. Hơn liên quan đến thằng vậy chắc chắn việc tạm thời được chuyển thức. Thằng nhóc này bời nhiều năm, ba mẹ cũng kiểm soát được, sau khi hôn ngược lại có triển Nữ thanh niên trí thức từ thành phố đến quả thực Nếu không phải mấy con trai của ông đều kết hôn, ông cũng muốn tìm thanh niên trí thức làm dâu.

"Không phải, là một việc khác, làm tài xế xưởng sản xuất thịt của phố." Ba Cố muốn khiêm tốn lại không kiểm soát biểu cảm của mình. Nụ cười trên mặt muốn kiểm cũng không được.

Lưu Thành đầu tiên sửng sốt, sau đó phản lại mới vỗ vai Cố lại nắm tay ông Cố: "Đây việc vui mừng lớn. trai à, dù sao cũng phải tiệc rượu chúc mừng

"Vâng vâng vâng, bây thằng nhóc này trở về thủ tục, chờ mọi việc thỏa còn phải trở về thu đồ đạc. Đến lúc chúng ta cùng uống một ly Nhà họ Phạm cưới dâu đều làm rượu Con trai ông sắp trở người thành phố, cả đình đương nhiên phải chúc mừng. nhiên mời đội trưởng đến là mượn cơ hội để nhà xích lại gần nhau hơn, không vui khi có được quan hệ tốt với đạo chứ.

Có xưởng sản xuất viết giấy chứng nhận phối hợp của đội trưởng, dời hộ khẩu đương nhiên dễ dàng. Cố Xuyên với gia đình một tiếng, ngay đó đã tức tốc thành phố để nhanh chứng thực công việc và khẩu. Sau đó mới về tiệc chúc mừng và chuyển

Cho đến chiều hôm trở về thì hộ khẩu công việc của hắn đã giải quyết xong. Tuy nhiên, mặc là công việc hay khẩu đều chỉ có một mình vợ và con dẫn theo nhưng không nhà nước cung ứng.

Nhưng hộ khẩu của đã hoàn tất, hộ khẩu vợ con cũng dễ làm. qua không thể quá vội vàng.

"Anh đã thu xếp chỗ ở chưa?" Những người không biết, nhưng Vương Lệ biết nhà ở trong thành phố hẹp đến mức nào, nhiều người không được cấp nhà. đã kết hôn cũng có thể sống chung ba mẹ và anh chị Lúc này Cố Xuyên vừa có việc làm, ở đơn không có trình độ gì, cấp nhà chỉ là chuyện vông.

"Anh đã sắp xếp Người bạn kia của anh giúp thuê một căn nhà. qua diện tích không lớn, cũng có năm mươi mét chắc chắn không thể so sánh nhà của chúng ta Không phải hắn không thuê được một căn nhà hơn, chẳng qua mặc là hắn hay Chung Hành đều thấy hiện tại cần phải tốn. Cho dù chuyện từ thôn trực tiếp đến làm tài ở xưởng sản xuất thịt không hề khiêm tốn. sau này cần khiêm tốn, khiêm tốn thì càng an toàn.

Một căn nhà rộng mươi mét vuông cũng không quá nhỏ đối với Vương Lệ. Nếu vào trong thành phố sống trong một ngôi lớn như ở nhà thì điều là không thể. Thành mà nói, Vương Lệ thật sự không biết nhà bao nhiêu tiền. lương là Cố Xuyên tự giữ, đạc cũng là Cố Xuyên trước giờ cô chưa bao thấy tiền. Nhưng cô cũng biết tiền lương làm ở chợ sản một tháng cũng hai mươi hai đồng, việc này làm chưa đến một Ngày thường hắn tiêu tiền phí nên căn bản không tiết được bao nhiêu.

"Có vật dụng trong không? Chúng ta có nên theo một ít không?"

"Có, bên kia đều Chúng ta mang theo quần chăn đệm và nồi niêu chảo chén đũa là được. Đừng quá nhiều, mang nhiều không có chỗ để." Căn nhà năm mươi mét vuông không lớn bằng không của hắn. Ngoài vật dụng nhà và nơi người động thì không có nhiều chổ đồ đạc.

"Hôm qua anh đã xếp xong, buổi tối về xếp đồ đạc cũng không Chúng ta qua bên mẹ ăn trước đi." Mọi người nhà đều rất vui vẻ, nói có một buổi sum vui vẻ. Không chỉ cả nhà anh hai đến, đội trưởng cùng mấy chú và anh em họ cũng

"Được, vậy chúng ta thôi!" Thằng nhóc Ái Quốc khi bú sữa xong đã mẹ chồng ôm sang. Dù sao xa cách này không bao lâu mới có thể gặp ông bà nội muốn bên cháu trai nhiều cũng là điều dễ hiểu.

"Anh đi trước đi, nữa em qua sau. Ngày phải đi rồi, em muốn chào tạm biệt với mấy thanh trí thức đến cùng Dù sao em đã sống chung với bọn họ hơn năm." Vương Lệ Lệ được tự nhiên vén tóc sau tai. Cô muốn tìm Chu Bình.

Người phụ nữ năm cố tình hãm hại cô, giờ biết cô sắp cùng đi thành phố, chắc hẳn tỵ đến phát điên

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận