Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 35 / 136  ·  25.7%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 35
23/07/2026 16:09· 1,710 từ

Cố Xuyên vốn dĩ đã chuẩn rất nhiều lời nói, nhưng cả đều nghẹn ở cổ họng. thể dễ dàng đồng ý vậy?

Có một câu gọi là ‘được tấc lại muốn tiến một Mặc dù đặt ở nơi này chính xác, nhưng Cố Xuyên thực muốn tiến thêm một thước: "Thực ta cảm thấy tốt nhất nên một sân nhỏ. Chúng ta cũng thể trồng một số rau trong đó, không cần ngày nào cũng ra phố mua. đó có thể nuôi mấy gà, thậm chí có cả trứng."

Những lời này xem như đâm trong lòng Tôn thị. Trước ở quê, ngoại trừ dầu và còn lại trên cơ bản không tốn tiền mua thứ gì. Rau thì đi tìm trên núi, lương thì tự mình trồng. Về phần gà, căn bản là ăn. Dù sao ba đồng quả, trong nhà ăn không nổi. nuôi gà, thứ nhất là quá nhỏ, người thì lại quá căn bản nuôi không được. hai cũng là vì người ăn không đủ no, làm có dư đồ cho

Nếu như có thể có cái nhỏ, mình tự trồng rau nuôi gà sẽ rất tuyệt. Nhưng thuê nhà có sân nhỏ sẽ tốn kém.

"Nếu chúng ta muốn mua một nhà có sân nhỏ như thì phải tốn bao nhiêu tiền?" thuê nhà thì dù phải trả nhiêu tiền thì căn nhà đó là của người ta. Nhưng nếu thì nó sẽ là của mình. này không kiếm được thì cũng có thể cho

Mua một ngôi nhà có sân Ở khu vực này, nhà hơi đắt. Nếu như đi mua ngôi nhà ở phía tây thị thì thực sự có thể mua với giá mười mấy lượng bạc.

Chẳng qua, hắn còn muốn dùng tiền này làm buôn bán Thời đại này muốn đọc sách, vào sĩ* thì cần phải bỏ rất nhiều tiền lắm. Nếu làm thủ công như thế này, cho có đủ khả năng nuôi con đi học nổi và thi khoa cử, thì cuộc chắc chắn sẽ rất khốn khổ.

(*Sĩ được xếp là giai cấp tiên, được xã hội trọng Sĩ là từ để chỉ tầng trí thức, có học, có hiểu

Giống như bây giờ, không nói lời khi cả nhà sống một căn phòng nhỏ, ăn, mặc, đi lại đều phải tính toán thận, quá bức xúc.

Cho nên cách kiếm tiền nhanh chính là làm buôn bán. sao triều đại này cho phép nhân và con cháu có thể học, cũng có thể tham gia thi, thi đậu có thể làm Không chỉ vậy, triều đình còn điều kiện thuận lợi thương nhân có tính cơ cao tham gia kỳ thi. Thương và những người tị nạn quyền tạm trú ở nơi hoặc có quyền công dân.

Cái sau hắn không chắc con mình có thể dùng được không, nhưng hắn cũng có thể rằng kỳ thi trong triều đình phóng khoáng với thương nhân. Thậm có thái độ khuyến thích. Điều không sao cả, chỉ cần không hưởng đến con đường quan tương lai của con hắn hoàn toàn có thể làm doanh.

Mặc dù địa vị xã hội cao, nhưng ít nhất có đưa con trai đi học, cả không cần phải chịu cảnh bất như vậy.

"Số tiền này ta có dự khác, trước tiên không mua cũng không mua ngôi nhà nhỏ, thuê nhà ở. Chậm nhất cuối nay, ta đảm bảo chúng ta định sẽ có nhà riêng." Cố nghiêm túc nói.

Tôn thị vốn muốn nói gì nhưng cuối cùng lại nuốt Kể từ khi ra ở riêng, cũng coi như đã nhìn ra cô thông minh hơn cô nghĩ nhiều, nghĩ lại cuộc sống trước rồi nhìn lại hiện tại, sự thấy đủ.

Nếu chồng cô muốn dùng tiền làm việc gì, chỉ cần tiêu xài lung tung thì cô hộ. Dù sao không còn số đó, bọn họ vẫn còn hai đất ở quê, cũng có thể làm ruộng thuê cho Viên ngoại. sao cũng sẽ không đói. Chỉ cần một nhà người bọn họ ở bên nhau, cỏ ăn trấu cả đời cũng bằng lòng.

Lúc Cố Xuyên ra khỏi phòng tìm nhà khác thì giống đang nằm mơ. Sao hôm nay hắn lại dễ nói chuyện như Hắn nói muốn đổi nhà khác, đồng ý. Hắn nói muốn thuê ngôi nhà nhỏ, cô đồng ý. nói không mua nhà, mua đất, mà dùng số đó vào chỗ khác, cô cũng ý.

Đây má nó có khác gì nằm mơ chứ?

* * *

Mặc dù Tôn thị quản lý bạc trong nhà, nhưng chuyện tiền này đều để Cố Xuyên bao gồm cả việc thuê một nhà khác, Tôn thị cũng không đi xem mà nhường Cố Xuyên định.

Nhưng dù Cố Xuyên tự mình định, nhưng hắn cũng không căn lớn. Dù sao chỉ có người ở, nhà lớn cũng lãng mỗi một đồng tiền đều là mồ hôi nước mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=35]

Chỉ bốn năm ngày, việc tìm và chuyển nhà đều đã Cố Xuyên thậm chí còn giúp đi chợ mua vài gói hạt rau.

"Nhanh như vậy đã dọn dẹp lát nữa ta giúp nàng đất trong sân, chỉ có một đất nhỏ như vậy một buổi là có thể làm xong." Cố rất là tự tin nói. Vốn nguyên thân đã đủ khỏe mạnh, tình huống mỗi ngày không đủ no cũng có khiêng được đồ vật một hai ký. Hiện tại hắn được uống đầy đủ, hơn nữa lúc đến đây, hắn đã uống nước linh tuyền cho mình, lực tuyệt đối xuất sắc, đất này chỉ vài phút xới xong.

"Việc này thiếp làm được, chàng chóng đến quán rượu đi, làm chậm trễ việc buôn bán." thị vội vàng thúc giục.

"Không sao đâu, đầu bếp Lưu có thể tự mình đứng Ta thấy tháng sau cũng không phải đến làm nữa." Quán rượu có một đầu bếp là đủ đầu bếp Lưu là cháu trai của ông chủ. Người phải đi chắn không phải người vậy chỉ có thể là

Nhưng như vậy cũng đúng lúc ý hắn, giai đoạn khó nhất đã qua, giải quyết cơm áo mặc xong phải nghĩ đến làm giàu.

Tôn thị ngược lại nhìn rất mở trong chuyện này, không công việc ở quán rượu, bọn còn có thể dành ra thời làm cây trâm, kiếm được nhiều hơn cả việc làm đầu bếp.

Chồng cô phải rời khỏi quán đã là chuyện hai bên rõ ràng, sở dĩ hơn nửa này cũng chưa xin nghỉ hẳn vì đầu bếp Lưu chưa thể bếp một mình trong quán rượu, cần sự chỉ bảo của chồng Nhưng nếu đầu bếp đã giỏi rồi, không đi không đi. Dù sao cũng sẽ làm chậm trễ việc kinh của quán rượu.

Thời tiết vốn đã nóng bức, Xuyên lại đào xới đất ngoài cả buổi trưa, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Cho nên tắm rửa vừa gội đầu, còn bồ kết để khử mùi mồ

"Chàng trông Thiết Đản một chút, cho nó ra ngoài. Thiếp tắm." Tôn thị cầm quần áo sẽ đi tắm, áo ngoài màu bao lấy áo yếm màu đỏ. là bộ đồ mấy ngày hôm cô lén đi mua về may. khi mặc vào cảm làn da trắng hơn, chỉ cô không biết thêu hoa. Bằng cũng có thể thêu lên con uyên ương.

Cố Xuyên không có nghĩ nhiều, trong nhà chính kể chuyện cho con trai nghe. Hắn khẳng không dám kể chuyện cổ tích, không dám kể chuyện lịch sử. trước là vì kể ra cũng dụng, cái sau là vì mặc là nguyên thân hay hắn đều chưa từng xem một cuốn sách nào về triều này, cũng không biết trong sử trước đây xuất hiện những nhân vật nào, cũng không ăn khớp với thế tương lai mà hắn đã qua hay không.

Cho nên có thể kể cũng có truyện ngụ ngôn và số giai thoại. Nghe qua có như hoang đường, nhưng nếu cẩn lắng nghe có thể học được đạo lý trong đó.

"Khi con bốn tuổi, cha sẽ con đi học. Đến lúc con có thể học biết chữ, đọc bất cứ truyện nào trên cũng được." Cố Xuyên ôm con dỗ dành. Hiện tại hắn cũng thể dạy căn bản cho đứa Điều hắn có thể là tạo dựng cho con thái độ học tập tốt, đừng vì gia cảnh không còn khăn như trước nữa mà không chỉ học tập như kiếp Đây là quan nhất phẩm lai, đừng vì hiệu ứng bướm hắn mang đến, tương chỉ có thể làm đình thương nhân. Khi đó lỗi của hắn sẽ rất lớn.

Lại tới nữa, mỗi lần kể xong cũng phải nói những này. Cậu bé cũng không biết nghe được bao nhiêu lần rồi, sự hy vọng sinh nhật bốn sẽ nhanh đến.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận