Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 94 / 136  ·  69.1%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 94
10/08/2026 16:33· 2,174 từ

"Tạm chấp nhận, nhưng còn cần cố gắng nhiều hơn."

Cố Anh lấy bài tập của với vẻ mặt chết lặng. ràng cậu là một những học sinh đứng đầu trong nhưng khi đến chỗ cha cậu như không có lần là hoàn toàn hài lòng. sống lại một cậu cũng là người thường. Cha không thể lấy chuẩn của học thần để yêu cậu. Nếu không, có lẽ cả này cậu sẽ không ứng được yêu cầu của

Ngược lại Cố Xuyên chưa bao lấy tiêu chuẩn của học để yêu cầu con Dưới cái nhìn của hắn, những này đều nằm trong phạm vi lý. Mà thằng bé Anh quả thực hơi kiêu Nếu hắn không kiểm chặt hơn, biết đâu nào đó sẽ bay lên

Tóm lại sau khi đến kinh cuộc sống của Cố Anh không có nhiều thay Cậu vẫn sống dưới lòng bàn của cha mình, cũng có thể là cuộc sống dưới quang của cha cậu. Đến thành được nửa năm, cậu đã tìm được mở cửa hàng ở kinh Đến kinh thành được một năm, cậu đã nhận thầy giáo. Thầy Thị lang trong cũng chính là một trong quan phó. Mặc dù không Thượng thư và Thứ nhưng vẫn là người có thể chuyện trong triều đình. Ông người thầy như vậy thì đương với việc tìm người chống lưng, còn tác dụng hơn danh hiệu nguyên.

Cuộc sống gian lận này thật làm người đáng ngạc nhiên, không phục cũng không

So với việc có thể nhận phó làm thầy, chuyện đậu nguyên dường như cũng lẽ dĩ nhiên. Ít nhất trên Kim Loan, Cố Xuyên rất bình Cố Anh vừa tròn tuổi cũng rất bình tĩnh. duy nhất trong nhà bình tĩnh chính là Hương Liên. Nha dịch báo vui vừa đi thì nàng lập quỳ xuống cảm ơn ông trời, mắt không ngừng chảy nhưng không thể ngăn được cười trên môi. Đây có là cảnh giới cao cực vui đến phát khóc.

Tuy nhiên, đúng như Cố Xuyên Cố Anh dự đoán, căn không xảy ra chuyện hôn. Hoàng thất cũng không có chúa đủ tuổi để kết hôn. vọng của nguyên thân như hoàn thành, nguy cơ Cố Anh lo lắng được giải quyết, đã lúc phải làm tốt nha

(*Nha nội: chức quan cảnh vệ Đường, đời Ngũ Đại đời Tống, thường lấy cháu của đại thần vào chức này. Sau này dùng để chỉ cháu của quan lại.)

Cố nha nội, nghe có vẻ hay, cảm giác thật tuyệt có thể làm con quan. Cố Anh có thể cảm rõ ràng những thay đổi trong Chẳng hạn như có bếp riêng, người hầu quét vệ sinh, người chăn Thậm chí cậu còn thư đồng, thật sự là xử chỉ có con quan lại con nhà giàu mới có. Khi đến thế giới này, còn tưởng rằng phải dựa bản thân cố gắng mới được tất cả những này. Không ngờ có một người tốt, cậu có thể bắt tận hưởng từ năm bảy

Làm một nha nội đủ tư đầu tiên cậu không thể vướng chân cha mình, theo phải quen nhiều bạn bè, cùng chính là ăn nhậu chơi Đời này thật sự đủ rồi.

Cố Xuyên vừa mới làm quan. cấp trên sẽ không nhiệm vụ quan trọng hắn, nhưng với tư cách là mới vào quan trường, vẫn phải ánh mắt linh hoạt. nữa cần thiết đi sớm trễ, trong việc dạy con trai khó tránh hơi sơ sẩy. Cho nên một thời gian mới kiểm tra tập của con trai.

"Bài tập này con làm khi ngủ gật à? Còn không lúc con năm tuổi, con xem lại đi." Có tập hay không vừa nhìn là biết. nói đến những thứ chỉ nhìn chữ thì biết này không tập qua loa, giống như bò, một chữ thôi, xấu.

Cố Anh cúi đầu không nói chỉ cần vượt qua mấy thì sau này cha thể sẽ không quan tâm việc học của cậu. Cậu muốn gì thì làm. Có cậu là cái đùi vàng, hoàn toàn có thể buôn bán khắp cả Đến lúc đó cha cậu quyền, cậu có tiền. Cậu sẽ một cuộc sống thoải mái hơn cứ ai khác, tốt vẫn luôn bắt cậu khổ học tập. Cậu cũng phải vật liệu tốt, lẽ đến cuối đời cũng không ra danh hiệu gì. Nếu tiếp tục như vậy còn bằng đưa ra lựa trước.

Cố Xuyên huyên thuyên nói một Mặc kệ dùng giọng điệu thì thằng bé cũng im lặng cúi đầu nhéo tay, gắng chọc tức hắn.

Được rồi, nói chuyện không có dụng thì dùng hành động.

Chờ lát nữa còn phải phạt này làm bài tập không thể đánh tay, đánh chỉ có thể đánh mông. thư phòng không có thứ thuận Cố Xuyên trực tiếp một nhành liễu trên cây. này nhìn mảnh mai đánh lên người cũng đau.

Hắn chừa cho con trai chút diện nên không cần cởi sai người đè nằm băng ghế, cầm cây liễu bắt quất.

Vừa rồi Cố Anh vẫn còn lặng, sau khi chịu hai đã bắt đầu khóc Cậu đã bốn năm không bị đánh, hơn nữa đây là lần tiên cha cậu đánh Mỗi một roi đều rất nước mắt không nhịn rơi xuống. Đương nhiên dĩ cậu gào khóc cũng muốn dụ mẹ cậu đến đây, người lôi kéo và khuyên nhủ đỡ phải cha cậu cậu mãi.

Nhưng Cố Anh đã suy nghĩ Tiếng khóc của cậu quả đủ vang, Lý Hương quả thực cũng nghe thấy. Chẳng phu quân dạy dỗ con trai, tự nhiên sẽ không cản, cũng không có lý để ngăn cản. quân không phải loại không nói lý, mà con quả thực cần sự dạy dỗ Mấy ngày nó quả thực chơi cuồng. Cho dù nàng mong con trai có tương lớn như phu quân, nhưng không muốn nuôi con thành kẻ chỉ biết ăn nhậu bời phế vật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=94]

Mặc dù trong lòng Lý Hương thể suy nghĩ thông Nhưng nghe tiếng khóc đối thảm thiết của con trai, cũng không có tâm trạng may áo, mà đứng dậy người ra ngoài mua thuốc đau, cầm máu.

Cố Anh khóc đến mức khàn Lúc này mới được cha ôm lên trên giường.

"Đàn ông con trai có gì khóc? Đau lắm sao?" Hắn chỉ dùng một phần còn cách quần bông dày, lực chắc hẳn đã giảm đi không Dù sao cũng là bé bảy tuổi, hắn còn thể đánh chết sao? quả thằng nhóc này như giết heo, người không còn tưởng rằng đang hỏi cung tra tấn.

"Con chỉ là đau thôi." Cố nức nở nói, đánh vào người mình mới biết cha tất nhiên không biết. Mấy nay cha cậu nói tới nói nhưng trước giờ chưa đánh cậu. Cậu còn tưởng ông không tin vào dạy dỗ bằng cây, nên mới không sợ hãi vậy. Dù sao bị người ta mấy câu không đau không ngứa trôi qua, nhưng bị mới thật sự là đau Nếu biết sớm như vậy cậu đã... thành thật một chút.

Dáng vẻ yếu ớt này hoàn không giống con trai chút thậm chí còn yếu hơn cả con gái. Cố Xuyên nghi ngờ đứa nhỏ này đời là một cô gái ớt, đời này xuyên thành trai nhưng tính tình ớt vẫn còn đó, đến cũng thật đáng thương. sao thời đại này mà làm trai xem như may mắn, nhất phải đứng lên, làm cột gia đình cho vợ mới không đến mức bị khác bắt nạt. Đây trách nhiệm, cũng là nghĩa vụ, bảo phần lớn các nguồn trong nhà đều cho con chứ? Cũng không thể chỗ tốt lại không trả giá.

"Làm lại bài tập vừa rồi lần nữa, ngày mai nộp cha. Còn có bài chín ngày trước, ngày mai cũng luôn cho cha." Cố Xuyên thoạt rất vô nhân tính, nhíu đến mức có thể chết ruồi bọ.

"Con biết rồi!" Cố Anh nhỏ nói, vừa rồi khóc hơi nên bây giờ nói không chỉ nức nở mà giọng cũng khàn khàn. Quanh mắt không sưng đỏ mà mũi chảy nước, trông giống vật đáng thương không ai muốn.

Cố Xuyên biết mình đánh mạnh nhẹ, cũng biết lát nữa nhất định sẽ qua Cho nên hắn căn bản không tra vết thương của Cố Anh, chí lúc đi còn hung dữ.

Cố Anh cũng không trông cậy cha mình sẽ mềm lòng. ngày mai vẫn chưa xong bài tập, có lẽ cậu phải ăn thêm một trận nữa.

Cố Xuyên vừa rời đi, Lý Liên đã mang theo thuốc thương đến. Con trai thảm thiết như vậy, chắc chắn quân đã đánh mạnh. Dù sao vẫn là trẻ con, chịu nổi việc bị đòn người lớn.

Cố Anh còn chưa kịp kể thì mẹ cậu chưa nói nào đã bắt đầu quần cậu. Hiện tại thân thể cậu dù sao cũng coi như đứa trẻ lớn, không trẻ sơ sinh còn uống cũng cảm thấy xấu Cậu vươn đôi tay chóng nắm chặt lưng quần

"Mẹ, mẹ, mẹ, người đang làm vậy? Con đã lớn rồi."

"Con cho rằng mẹ đang làm Còn không phải muốn bôi cho con sao? Ai con trong khoảng thời gian này nghe lời, không chăm chỉ học Con xứng đáng bị

Xác thật là mẹ ruột. Tuy là mẹ ruột cũng thể cởi quần cậu.

"Mẹ, người để thuốc xuống đi, Thanh Tùng vào giúp con được." Thanh Tùng là đồng của cậu, lớn hơn cậu tuổi, làm việc rất nhanh nhẹn, đủ trung thành với Điểm mấu chốt đó là trai, cậu bị nhìn cũng không có gánh tâm lý.

Sự thật chứng minh, trước khi thành, Cố Anh không chỉ lay chuyển được cha cũng không ngăn cản được mẹ Tay nắm chặt đai lưng bị ra, quần bị kéo cái mông khốn khổ để ra.

"Bốp!"

"Đau quá! Mẹ, sao mẹ lại con?" Cậu đã trêu chọc

Cũng không thể trách Lý Hương tức giận như vậy. Con khóc thảm như vậy, còn tưởng rằng bị đánh đến da tróc thịt, không chỉ lo còn sai người đi thuốc giảm đau cầm máu. nhìn vết thương của trai nàng, chỗ nào dùng thuốc chứ, không những đổ máu, ngay cả trầy da không có. Đương nhiên bị đánh khả năng không dấu vết, chỗ bị đánh sưng lên, từng đường rất ràng.

Nhưng vết thương với mức độ vậy, có cần khóc đến như mẹ đã chết Còn làm nàng tưởng rằng phu đánh mạnh tay. Nhưng hiện tại ra thằng nhóc này cố tình kiếm chuyện.

"Con gọi đây là vết thương? mấy ngày sẽ tự khỏi, cần phải bôi thuốc." Hương Liên để lại lời này tiếp đi ra ngoài. Đừng nói bôi thuốc cho con ngay cả nói mấy câu ủi cũng không có.

Cố Anh trố mắt trước phản này. Cậu thật sự thương, cũng rất đau. mẹ lại nói giống như cậu giả vờ vậy?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận