Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 126 / 136  ·  92.6%
Tôi Là Ba Của Nam Chính
Chương 126
19/08/2026 22:46· 1,935 từ

Mấy người mà Cố Xuyên xông đám cháy cứu đều cán bộ công đoàn. Mặc trong mấy người này ai có quyền lực như chủ công đoàn, nhưng trong công chỉ có một số ít Bọn họ đều là trụ trong hiệp hội, liên hợp lại đối có quyền lên tiếng.

Đối với ân nhân cứu mạng Cố Xuyên tự nhiên chút nào keo kiệt. Dù kỹ thuật, không bằng cấp cũng có thể tuyển xưởng dệt, hơn nữa là viên công đoàn của xưởng

Phải biết rằng nhân viên công đều có biên chế thức, hơn nữa rảnh rang công nhân kỹ thuật nhiều. Nói một cách đơn giản là ngồi trong văn phòng, thường viết báo cáo, tổ các cuộc họp, thỉnh thoảng cần phải hòa giải các mâu giữa công nhân viên chức.

Cố Xuyên mặc dù không phải chữ, nhưng trình độ vấn của hắn chỉ giới trong khả năng đọc thôi, để hắn viết báo và tổ chức cuộc họp khỏi làm khó hắn. Về hòa giải mâu thuẫn giữa nhân viên chức, không phải Cố không giải quyết được, mà là suất xảy ra những chuyện vậy quá ít. Tranh cãi các công nhân viên rất ít làm lớn đến đoàn, mấy tháng mới có vụ. Cho nên không thể định một người chuyên phụ việc này.

Sau nhiều lần thảo luận, bên đoàn cuối cùng cũng được một nhiệm vụ không tính kỹ thuật lại đến mức rảnh rang giao cho Xuyên. Đó là bưng trà nước, cũng như chạy việc Trước đây mọi người đều nhận để người mới đến làm việc này. Nếu không có người thì để người thành thật khối lượng công việc không nhưng lại không đến rãnh rỗi. Chẳng qua người nhát không làm được việc Dù sao phải giao tiếp những người thuộc nhiều bộ khác, người quá nhút nhát thể làm được điều này.

Nhưng Cố Xuyên ngoài việc làm hùng cứu người trong cháy, duy nhất sở trường thể lấy ra chính tài ăn nói. Cho nên hắn chắn có thể đảm nhận công việc này. Chỉ sợ hùng cứu hỏa có tư nhỏ nhen, cho rằng đây là hạ người khác, công việc lặt nên không muốn làm.

Cố Xuyên không có gánh nặng ‘anh hùng’. Trong mắt đây quả thực là một hầu hạ người, công lặt vặt. Nhưng vậy thì sao? là cơ hội may mắn hắn có được, có thể trước mặt mọi người, ai hy vọng làm con chuột dưới hôi thối bị mọi người đánh chứ.

Cố Xuyên đồng ý ngay lập không có suy nghĩ do dự. Đương nhiên thái này của hắn quả làm mọi người hài lòng. Dù cho dù là anh hùng hoả, nhưng là một người có kỹ thuật, không có cấp, không có mối quan hệ, họ có thể sắp xếp vị cũng chỉ có việc này.

Người của xưởng dệt cũng thể chút lòng thành, không biên chế chính thức mà cả chỗ ở cũng xếp. Đó là ký túc xá công nhân viên chức trước chung cư hình ống, căn có ba căn phòng, rộng trăm mét vuông. Trước đó gia ở nơi này có một người trong biển lửa vừa rồi. dệt tự nhiên phải an phòng mới đổi phòng nên cả gia đình ở hộ này đã dọn đi. xưởng đã cấp cho bọn một căn hộ trong xá công nhân mới. Phải rằng ký túc xá công mặc dù cách xưởng dệt xa nhưng lại có cửa có riêng. Diện tích căn nhà lớn, diện tích trong còn lớn hơn, so với cư hình ống chật hẹp ký túc xá công nhân rộng rãi hơn nhiều.

Sau khi được xưởng dệt cấp chứng nhận, Cố Xuyên về thôn làm hộ khẩu, tiện đón vợ con

* * *

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-la-ba-cua-nam-chinh&chuong=126]

Cố Xuyên đi hơn một tháng, Minh Ngọc cảm giác từ địa ngục về tới gian, cả người đều nhàng thoải mái hơn. Mặc dù có nhiều người bàn tán, dù vẫn phải ra đồng kiếm điểm công, mặc dù phải một mình chăm sóc con nhưng thiếu sự tồn tại của người làm cho cô sợ và chán ghét, cảm giác giống như người sắp đuối có thể nổi lên nước hít thở vài hơi.

Chẳng qua những ngày như vậy qua rất nhanh, Triệu Ngọc có cầu nguyện như nào thì Cố Xuyên trở về. Không biết người này đi đâu, trên người không mặc bộ quần áo như khi đi nữa, mà là bộ quần áo mới, càng làm người ta cảm thấy ngạc nhiên người này vậy mà đã cân.

Cố Xuyên biết Triệu Minh Ngọc tin tưởng mình. đã kể cho Triệu Minh nghe từ đầu đến chuyện hắn cứu người trong đám lần này, đồng thời cũng cho cô biết kế hoạch mình.

"Tôi không muốn đi thành phố." Minh Ngọc không ngờ Cố Xuyên có nói hay không, nhưng cô từ chối: "Tôi vốn dĩ là niên trí thức lên núi thôn hỗ trợ xây dựng thôn. Làm sao tôi có quay lại thành phố. Hơn nữa, khẩu của tôi còn ở nông cho dù có đi thành cũng không nhận được lương cung ứng, còn không sống một cuộc sống tốt ở nông thôn. Anh đã cơ hội này thì hãy chắc đi. Con trai thì cho tôi chăm sóc, hai con chúng tôi ở lại thôn là được."

Triệu Minh Ngọc không khỏi mừng trong lòng, hắn đi trong thành phố cũng tốt, năm suốt tháng cũng rãnh rỗi về nhà. Cô và Thạch có thể sống tốt nông thôn.

Cố Xuyên không quan tâm Triệu Ngọc có đi thành hay không, nhưng con trai dưới mí mắt hắn khó có thể yên tâm.

"Con trai của tôi đương nhiên đi theo tôi. Tôi đâu thì nó phải ở có thể không nhưng con trai tôi phải đi." Xuyên bắt chéo chân, cợt nói.

Triệu Minh Ngọc do dự, một cô quả thực không xa đứa bé, mặt khác cũng sợ Cố Xuyên tận đáy lòng, thực sự muốn hắn càng xa càng tốt.

Cố Xuyên cũng không có ngay tức ép buộc Triệu Ngọc đưa ra lựa chọn, lại trực tiếp đứng đi làm việc của mình. Hắn sang đội sản xuất xin tên đồng ý dời hộ còn phải thông báo cho mẹ Cố. Về phần Triệu Minh vốn dĩ là một người có tình rất mềm yếu, không can đảm cùng nhau chết. không cũng sẽ không nguyên thân ăn hiếp ép cho nên hắn không cần lắng Triệu Minh Ngọc sẽ con bỏ chạy, càng không lo lắng Triệu Minh Ngọc đập nồi dìm thuyền.

Chuyện muốn dời hộ khẩu để thành phố làm việc bản không giấu được. Nhưng đừng coi thường tốc lan truyền thông tin hiện nay, truyền mười, mười truyền trăm, đến một tiếng mà người cả thôn đều đã biết.

Có người nói Cố Xuyên chỉ mắn, cũng có người ông trời bị mù. Dù thì đó cũng chỉ những câu nói mỉa mai mà Chuyện tốt như vậy cho là một thanh niên có tảng tốt cũng sẽ xuất cảm giác ghen tỵ. Huống chi may mắn lại là một kẻ nát như Cố Xuyên. Điều càng làm cho lòng người cân bằng, gần như thể dùng ‘quần chúng sôi căm phẫn’ để diễn

Nhưng mọi người nói tới nói đối với Cố Xuyên, dù Cố Xuyên đã có đến thành phố làm thì mọi người cũng không có định khen ngợi hay nịnh Ngoại trừ mấy câu mỉa thì thái độ thống nhất là: Có thể tránh càng xa tốt, miễn cho bị dính vào.

Đây chính là cục cứt chó thối, cho dù đến phố cũng không có thể lại bản chất của Đối với cục cứt chó hôi mọi người tự nhiên sẽ muốn đến gần.

Ngay cả ba mẹ Cố cũng đặt nhiều hy vọng đứa con trai này. Họ dặn dò mấy câu, không hề khách sáo kêu ở ăn bữa cơm đã đuổi đi.

Với thái độ của thôn dân ba mẹ như thế không khó hiểu được sự chọn cuối cùng của Minh Ngọc. Cô thà vứt bỏ trai mình cũng không muốn theo Cố Xuyên đến thành Nếu có thể, cô càng ly hôn và cắt đứt sạch với người đàn ông này.

Cố Xuyên ôm Cố Thạch, nói hắn biết tư của Triệu Minh Ngọc. đến tình trạng này, hôn nhân có duy trì tiếp đã không còn ý nghĩa. dù bây giờ không ly thì tương lai cũng sẽ

"Ngày mai chúng ta đến thị làm thủ tục ly đi." Khi Cố Xuyên nói buồn cũng không vui. thường người trong thôn kết hôn bày tiệc rượu mà thôi, có ý định làm giấy hôn. Đương nhiên người ta cảm thấy không cần thiết. Nhưng thân thì khác, hắn sợ nữ niên trí thức mềm mại đóa hoa này sẽ bỏ Vì vậy, mặc tiền làm tiệc rượu lại lên thị trấn làm kết hôn.

Triệu Minh Ngọc ngạc nhiên, đưa một số suy đoán ý, có phải Cố Xuyên với đàn bà độc trong thành phố và đổi hôn lấy một công việc hay Nhưng những điều này đều quan trọng, cô ngay cả trai đều có thể không cần. hôn nhân này ngay từ khi đầu đã tràn đầy ác cô chỉ cảm thấy chán chứ không có luyến

Cố Xuyên để lại ngôi nhà nông thôn cho Triệu Ngọc, hai người ly hôn chóng giống như lúc hôn. Cố Xuyên ôm con trai đi, cả đời có thể không bao giờ trở về. khi Triệu Minh Ngọc về gặp ai cũng nói cho họ chuyện cô và Cố Xuyên đã hôn. Cuối cùng cô đã giải thoát khỏi địa ngục.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận