Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 54

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:22:21

 Ngụy Ngọc vốn không rõ chuyện triều chính, sau khi nghe tin về kết cục của đám cho vay nặng lãi, hắn cũng trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Sẵn tiện, hắn kể hết lại mọi chuyện cho Lưu Nhị Nha nghe, để nha đầu đó yên tâm, bảo nó đừng lo cho gia gia nữa, cứ chuyên tâm học hành tử tế, chờ đến lúc công thành danh toại rồi báo đáp hắn, phụng dưỡng gia gia sau.

Tiểu nha đầu nghe xong thì cảm động không thốt nên lời, ôm khư khư cuốn sách định quỳ xuống tạ ơn, nước mắt lưng tròng.

Cái dáng vẻ đó, cái ánh mắt đó, Ngụy Ngọc cảm thấy cứ sai sai.

Trông không giống như nhìn ân nhân lắm.

Mà giống như đang nhìn… cha ruột vậy.

Hừm… Thôi được rồi, làm cha cũng tốt hắn cũng không kén chọn gì đâu.

Thoắt cái đã đến đầu tháng sau, Ngụy Ngọc bất ngờ nhận được lời mời xuất cung của Tứ ca. Nội dung là về việc chọn địa điểm và khởi công lò nung, Tứ hoàng tử muốn đích thân đi xem một chuyến, tiện thể hỏi xem Ngụy Ngọc có muốn đi cùng không.

Được mời thì tội gì không đi!

Chỉ còn nửa tháng nữa là hắn được ra ở riêng rồi, hắn cũng muốn xem xem phủ đệ của mình còn thiếu cái gì để còn biết đường mà ngửa tay xin phụ hoàng.

Trước khi đi, Ngụy Ngọc còn hỏi Bát ca có muốn đi cùng không.

Bát hoàng tử vô cùng cảm động, nhưng rồi thẳng thừng từ chối!

Bởi vì hắn còn phải hoàn thành một đống bài tập "siêu to khổng lồ" mà Thái sư giao cho!

Nói ra cũng lạ, trước đây bài tập Thái sư giao cho các hoàng tử đều như nhau, chẳng khác biệt gì. Nhưng không biết từ lúc nào, Bát hoàng tử phát hiện bài tập của mình ngày càng nhiều lên.

Cụ thể là: lên lớp thì bị gọi liên tục, tan học thì bị Thái sư giữ lại hỏi han, lúc về còn bị nhét thêm một đống đề bắt viết thành bài luận…

Bát hoàng tử thật sự nghĩ mãi không ra, vì sao trong bốn vị hoàng tử học ở Thượng thư phòng, chỉ có mỗi mình hắn là bị giao nhiều bài tập nhất?

Là do Thái sư đã nhìn thấu thiên phú bị hắn che giấu bấy lâu nay, hay là phụ hoàng quyết định bắt đầu bồi dưỡng hắn làm Thái tử đây?

Câu hỏi không có lời giải đáp.

Từ khi nhận ra bài vở ngày càng nhiều, tâm tư Bát hoàng tử đi từ âm thầm phấn khích trong nghi hoặc, chuyển sang giả vờ bình tĩnh, cuối cùng trở thành mệt mỏi rã rời, tâm lặng như tờ.

Mệt.

Quá mệt mỏi rồi!

Ngày nào cũng phải đối mặt với một mớ câu hỏi của Thái sư, đã vậy còn phải giả vờ như cái gì cũng không biết, giữ vẻ khiêm tốn, cuối cùng còn phải hoàn thành cả đống bài tập.

Bát hoàng tử nói thật hắn mệt muốn chết rồi!

Đặc biệt là khi nhìn thấy Cửu đệ vẫn cứ thong dong tự tại như không, nỗi mệt mỏi trong lòng hắn lập tức biến thành sự oán hận nồng nặc xông thẳng lên chín tầng mây!

Cái quái gì vậy hả!

Dựa vào đâu mà hắn ngày nào cũng bận bù đầu, ăn không ngon ngủ không yên, còn Cửu đệ lại sống thoải mái đến thế?!

Thái sư không thể giao thêm bài cho nó, để mọi người cùng đồng cam cộng khổ à?!

Về chuyện này, Thái sư chỉ có thể nói:

Không liên quan đến ông, ông chỉ làm theo lệnh của bệ hạ thôi.

Còn vì sao Ngụy Hoàng lại làm vậy?

Hừ, hai huynh đệ chúng nó từ nhỏ đã thân thiết rồi đúng không?

Trước đây còn cùng nhau lười học đúng không?

Được lắm, Ngụy Ngọc thì tạm thời không nói tới, nó có kinh nghiệm từ đời trước rồi.

Nhưng còn Bát hoàng tử, đã không biết rõ chuyện của đệ đệ mình mà còn dám đàn đúm với nó, suốt ngày theo nó lêu lổng, nếu không bắt hắn nỗ lực học hành thì sau này làm sao mà theo kịp bước chân của đệ đệ được?

Học!

Nhất định phải theo Thái sư mà học cho tử tế, học thêm thật nhiều, nếu không thì sớm muộn gì cũng bị thằng nhóc Ngụy Ngọc giấu nghề kia bỏ xa!

So với cảnh huynh đệ tương tàn, Ngụy hoàng càng muốn thấy cảnh huynh đệ hòa thuận hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=54]

Tình cảm giữa lão Bát và lão Cửu từ nhỏ đã tốt, người làm phụ thân như ông, giúp được cái gì thì sẽ cố gắng giúp hết sức.

Trong kinh thành.

Ngụy Ngọc vừa từ ngoài thành xem lò nung trở về, đang cùng Tứ ca đi dạo trong thành.

Khác với Tứ hoàng tử đã quen thuộc với mọi thứ trên phố, Ngụy Ngọc lại thấy mọi thứ xung quanh đâu đâu cũng mới mẻ.

Hai vị công tử mặc cẩm y hoa phục, sau lưng có hộ vệ đi kèm, liếc mắt một cái là biết con nhà danh gia vọng tộc, trên đường hầu như chẳng ai dám lại gây chuyện.

Ngụy Ngọc đi phía trước, nhìn cái gì cũng thấy thú vị.

Dù sao ở thời đại này, mọi thứ đều làm thủ công, toàn là kết tinh từ trí tuệ của con người, chẳng có tí công nghệ xịn sò nào hết.

Ngụy Ngọc lúc thì ghé sạp bên này xem đồ thủ công, lúc lại chen sang chỗ bên kia xem biểu diễn tạp kỹ, nhảy nhót tung tăng chẳng khác gì con khỉ.

Tứ hoàng tử không hiểu nổi hắn lấy đâu ra mà lắm năng lượng thế.

Dù hơi đau đầu, nhưng cũng không đến mức quá khó chịu, coi như tiện thể bồi đắp tình cảm huynh đệ vậy.

Ngụy Ngọc đứng xem tiết mục "đập đá trên ngực" một hồi, đang định rời đi thì đột nhiên nghe thấy phía sau có người bàn tán.

"Bệ hạ đúng thật là một vị minh quân mà! Mấy ngày trước, nếu không phải hoàng thượng sai người đi điều tra vị Lưu đại nhân kia, tịch thu tài sản nhà vợ ông ta, thì đến giờ đám người cho vay nặng lãi chỗ nhà nhị cữu tôi chưa chắc đã chịu buông tha đâu!"

Hửm?

Ngụy Ngọc vốn định đi, nghe đến đây lập tức khựng lại, sẵn tiện kéo cả Tứ ca đang định quay người rời đi.

Ngụy Ngọc nháy mắt với Tứ ca, thấp giọng nói:

"Tứ ca đừng động, chúng ta nghe thử xem."

Người ngoài dù nói hay đến đâu cũng không bằng tự tai nghe thấy dân chúng thật sự đang nghĩ gì.

Tứ hoàng tử nhướng mày, quả nhiên đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, cùng Ngụy Ngọc dỏng tai nghe ngóng phía sau.

Giọng nói phía sau đổi sang người khác.

"Buông tha á? Đám cho vay nặng lãi ấy mà chịu buông tha cho người ta? Ngươi đùa ta đấy à?"

"Đùa gì mà đùa! Nếu ngươi không tin thì cứ đi theo ta đến gặp nhị cữu. Đám cho vay đó đã đích thân tìm đến nhà, tính lại lãi suất theo đúng quy định của triều đình chỉ lấy 3 phân, số tiền lãi thu được trước đây đem ra trả lại cho nhị cữu ta nữa cơ!"

“Cái gì! Thế này đúng là chuyện tốt rồi!”

“Chẳng phải sao, nên ta mới nói bệ hạ là minh quân. Nếu không phải ngài bất ngờ tra ra Lưu đại nhân, trừng trị thật nặng khiến đám cho vay khác sợ hãi, thì đâu có được như bây giờ.”

"Vậy... vậy Tề huynh, huynh có biết nhà cho nhị cữu huynh vay là nhà nào không? Thú thật với huynh, nhà của tiểu đệ cũng từng vay tiền người ta!"

“Là nhà biểu muội của vị Vương đại nhân ở phía tây…”

Tiếng nói cứ thế xa dần.

Lúc này Ngụy Ngọc và Tứ hoàng tử mới quay người lại, nhìn theo bóng dáng hai người đàn ông vừa rời đi.

Tứ hoàng tử mỉm cười:

"Thật không ngờ, phụ hoàng chỉ tra một vụ cho vay nặng lãi mà lại khiến vô số kẻ khác phải dè chừng, đúng là vô tình cắm liễu liễu lại xanh rờn."

***无心插柳柳成荫: vô tình cắm liễu liễu lại xanh rờn: không cố ý mà lại đạt được kết quả tốt***

Đừng nói là Tứ hoàng tử không ngờ tới, ngay cả bản thân Ngụy Ngọc cũng không lường trước được.

Hắn cứ ngỡ mình chỉ giúp được một mình Lưu Nhị Nha, nào ngờ lại vô tình giúp được vô số "Lưu Nhị Nha" khác.

Ngụy Ngọc trầm tư nhìn về phía xa, đột nhiên nhớ tới một câu: ‘Đản hành hảo sự, mạc vấn tiền trình’.

***但行好事,莫问前程 : Cứ làm điều tốt, đừng bận tâm đến tương lai***

Hắn cúi đầu cười khẽ, rồi ngẩng đầu lên nhìn Tứ ca.

"Đi thôi Tứ ca."

Đường đi về cũng không bằng phẳng lắm, ngay khi đi qua một góc phố, Ngụy Ngọc lại bắt gặp một thư sinh bày sạp bán tranh đang bị người ta gây khó dễ.

Bình Luận

1 Thảo luận