Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 55

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:22:56

 Trước một sạp hàng nhỏ, ba công tử mặc cùng một kiểu áo xanh đứng phía trước chỉ trỏ, soi mói chàng thanh niên đứng sau quầy.

"Ta nói này Lưu Hoài Viễn ơi là Lưu Hoài Viễn, cha ngươi chẳng qua mới bị bãi chức thôi mà, cũng chưa đến mức nghèo đến nỗi không cho ngươi đi học chứ? Sao giờ lại phải tự mình ra bán tranh chữ thế này?”

"Lưu huynh, nếu trong tay thật sự túng thiếu thì cứ đến tìm ta mượn bạc đi! Ta đâu có hẹp hòi gì, chỉ cần ngươi quỳ xuống cầu xin, ta nhất định sẽ bố thí cho ngươi hẳn một lượng bạc!"

"Ấy chết, Tống huynh, sao huynh lại cho nhiều thế? Theo ta, cho hắn mười văn tiền đã là quá lắm rồi."

"Chứ còn gì nữa! Hừ, nếu không phải tại nhà hắn, nhà chúng ta đâu đến mức thua lỗ nhiều tiền như vậy!"

"..."

Những lời chê bai, giễu cợt đầy ngang ngược cùng khí thế ngông cuồng coi trời bằng vung của ba gã công tử khiến cho mọi người đi qua chẳng ai dám dừng chân, sợ rước họa vào thân.

Chuyện hay thì ai cũng thích xem, nhưng cũng phải có vốn liếng mới xem nổi.

Người khác không dám nhìn, nhưng Ngụy Ngọc thì dám.

Nhìn cảnh tượng ồn ào phía trước, Ngụy Ngọc quay sang hỏi Tứ hoàng tử:

"Đây có được coi là đám phá gia chi tử ở kinh thành không ạ?"

Tứ hoàng tử không theo kịp mạch suy nghĩ của hắn, im lặng một lúc rồi mới do dự đáp:

“Có lẽ là vậy? Nhưng nghe lời bọn họ nói thì chắc là đang tìm người trả thù?”

Nghe chừng cũng không giống lắm.

Ngụy Ngọc liếc nhìn ba gã kia, rồi nhìn chàng thanh niên áo trắng dáng người mảnh khảnh, vẻ mặt bình thản đứng sau sạp.

Dù chưa rõ đầu đuôi câu chuyện, không thể xác định chính xác ai đúng ai sai nhưng chỉ cần nhìn vào tình hình trước mắt, chàng thanh niên kia đã chiếm ưu thế rồi.

Người này thật sự quá điềm tĩnh.

Hoàn toàn không để tâm đến mấy kẻ đang kiếm chuyện chửi bới mình.

Ngụy Ngọc bắt đầu thấy tò mò về danh tính của chàng thanh niên này.

Hắn ra hiệu cho thị vệ phía sau tiến lên hỏi thăm, xem có biết mấy người phía trước là con cháu nhà nào không.

Thị vệ thường xuyên ở kinh thành, những người có thể đi theo hầu hạ hoàng tử, hầu như đều là tinh anh trong số thị vệ, quen thuộc với đủ chuyện lớn nhỏ trong thành.

Tên thị vệ chăm chú nhìn những người phía trước đáp:

"Bẩm điện hạ, nhìn trang phục thì ba người phía trước kia hẳn là học trò của thư viện Bạch Mã, còn là con cháu nhà ai thì thuộc hạ không rõ, nhưng mà..."

Ánh mắt thị vệ dừng lại trên người chàng thanh niên áo trắng:

"Người thư sinh bán tranh kia chính là thứ tử của Lưu Bỉnh Phúc - trước đây là Viên ngoại lang Lại bộ ạ."

Ồ.

Đám công tử bột ăn chơi là con cháu nhà ai thì không biết, mà con trai của một Viên ngoại lang thì lại rành thế.

Ngụy Ngọc liếc nhìn tên thị vệ:

"Sao ngươi biết hắn là con trai của Viên ngoại lang?"

Thị vệ gãi đầu cười ngượng:

"Đợt đi khám xét nhà Lưu Bỉnh Phúc, thuộc hạ cũng có mặt trong đội ngũ ạ."

Tứ hoàng tử vốn còn có chút thưởng thức khí phách và phong thái của chàng thư sinh kia, nghe xong lập tức nhíu mày, ánh mắt lộ vẻ không hài lòng:

"Con trai của Lưu Bỉnh Phúc? Người xưa có câu ‘thượng bất chính hạ tắc loạn’, xem ra hắn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.”

Điều này thì Ngụy Ngọc lại không đồng tình cho lắm.

Hắn nói:

"Người phạm tội thật ra đâu phải là Lưu Bính Phúc, là do phu nhân của ông ta cùng nhà mẹ đẻ bà ta làm đấy chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=55]

Nếu thật sự luận tội thì cũng nên là con đích, liên quan gì đến một thứ tử như hắn?”

Ngụy Ngọc vốn có thói quen nhìn nhận đúng sai trên phương diện cá nhân, không thích kiểu vơ đũa cả nắm.

Nhưng quan điểm này đối với Tứ hoàng tử hay bất kỳ ai khác thời bấy giờ đều là một tư tưởng cực kỳ khác biệt.

Dù sao ý thức tông tộc của người xưa rất mạnh, nếu không thì thời này cũng chẳng có chuyện tru di cửu tộc.

Tứ hoàng tử không mấy tán đồng nhìn Ngụy Ngọc, định cùng cửu đệ bàn luận kỹ hơn về chuyện này, nhưng Ngụy Ngọc nhận ra không ổn nên nhanh chóng đổi chủ đề trước.

"Kìa, hay là Tứ ca chúng ta qua đó xem thử đi, đệ thấy tranh chữ của hắn cũng khá đẹp đấy chứ..."

Ban đầu Ngụy Ngọc chỉ tùy tiện kiếm cớ để tránh xa tứ ca, nhưng khi tiến lại gần sạp, nhìn thấy những bức tranh chữ được treo lên, hắn mới phát hiện trình độ thư pháp và hội họa của đối phương quả thật rất cao!

Nét chữ thanh tú, gọn gàng nhưng vẫn mang khí thế bá đạo tiềm ẩn, từng nét chữ đều toát lên vẻ rắn rỏi, kiên cường bất khuất.

Tranh vẽ cũng vậy, thực hư đan xen, thanh thoát như tiên, mỗi bức đều mang lại cảm giác chân thực như đang đứng ngay trong cảnh.

Đúng là cao thủ.

Ngụy Ngọc lần lượt xem từng bức, trong mắt hiện rõ sự tán thưởng, miệng không ngừng nói:

"Không tệ, không tệ, tranh chữ của ngươi rất khá."

Đột nhiên xuất hiện một thiếu niên xa lạ, phía sau còn có thị vệ đi theo, vừa nhìn là đã biết không phải hạng tầm thường.

Ba tên học trò của thư viện Bạch Mã đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt thu lại vẻ kiêu ngạo hống hách ban nãy.

Châm chọc, chèn ép Lưu Hoài Viễn thì được, dù sao hắn giờ chỉ là một thứ tử sa sút, không có gì đáng ngại. Nhưng đối mặt với vị thiếu niên không rõ lai lịch trước mặt, dù có là kẻ ăn chơi trác táng thì cũng phải biết nhìn người mà cư xử.

Kinh thành vốn là nơi hội tụ của những nhân vật quyền thế, sơ hở cái là đắc tội người ta như chơi. Nếu bản thân không biết nhìn xa trông rộng, thì tốt nhất là đừng tìm cách sinh tồn ở cái đất kinh kỳ này.

Gã học trò đứng giữa quan sát Ngụy Ngọc một lúc rồi chắp tay hành lễ, dò hỏi:

"Tại hạ là Thường Ninh, gia phụ là Tế tửu Quốc Tử Giám, dám hỏi vị tiểu huynh đệ đây là ?"

"Hả?"

Ngụy Ngọc nghiêng đầu nhìn gã, cười đáp:

"Ta á? Ta mới đến thôi... Các ngươi có biết đại nhân Hoắc Đình Ngọc không? Hoắc đại nhân là biểu ca xa của ta đấy."

Tứ hoàng tử vừa bước tới: ...??

Như vừa tỉnh mộng, nghe đến cái tên Hoắc Đình Ngọc, ba người Thường Ninh lập tức hoảng hốt.

"Á, hóa ra là biểu đệ xa của Hoắc đại nhân! Cái đó... tiểu huynh đệ, chào nhé! Bọn ta chợt nhớ ra trong thư viện còn có việc, xin phép không tiếp chuyện nữa, cáo từ trước! Hẹn gặp lại, hẹn gặp lại!”

Ba chữ Hoắc Đình Ngọc, đối với phần lớn quan lại thế gia trong kinh thành, gần như là một điều cấm kỵ.

Nhắc đến tên hắn, còn có sức nặng hơn cả danh hiệu hoàng tử.

Dù sao Hoắc Đình Ngọc cũng nắm quyền chỉ huy Hôi Vệ Sứ, chỉ nghe lệnh hoàng đế, mỗi khi hành động thì đều là do hoàng đế sai khiến, người khác căn bản không dám ngăn cản.

Nhìn ba kẻ kia chạy mất hút, Tứ hoàng tử cười như không cười nhìn Ngụy Ngọc:

"Đệ cũng khéo bịa thật đấy, không sợ bị người ta phát hiện à?”

"Ấy Tứ ca, làm gì có ai biết được."

Ngụy Ngọc chớp mắt, chỉ vào Tứ ca, chỉ vào chính mình, rồi chỉ vào hai tên thị vệ:

"Huynh biết, đệ biết, hai người họ biết, rồi thì... hắn biết?"

Cuối cùng, hắn chỉ tay về phía Lưu Hoài Viễn đứng phía sau sạp.

Cả Ngụy Ngọc và Tứ hoàng tử đều nhìn sang.

Chàng thanh niên áo trắng từ đầu đến cuối không nói một lời, phong thái nho nhã, thân hình gầy gò, thần sắc bình tĩnh. Thấy hai người nhìn mình, hắn khẽ mỉm cười, điềm đạm chắp tay, cúi người hành lễ.

“Tại hạ Lưu Hoài Viễn, đa tạ hai vị đã giải vây.”

Tứ hoàng tử nói:

"Không cần cảm ơn ta, ta có làm gì đâu. Muốn cảm ơn thì cảm ơn Cửu đệ của ta kìa."

Tứ hoàng tử vốn không thích lo chuyện bao đồng, hiện giờ hắn chỉ có hứng thú với việc làm ăn kiếm tiền, nếu không phải vì Ngụy Ngọc cứ mải mê la cà thì giờ này chắc hắn đã về phủ từ lâu rồi.

Nghe vậy, Lưu Hoài Viễn lại cúi người hành lễ cảm tạ Ngụy Ngọc.

Ngụy Ngọc chỉ vào đống tranh chữ:

"Nghe mấy kẻ lúc nãy nói, ngươi đang thiếu tiền?"

"Phải, tại hạ đang thiếu tiền."

Lưu Hoài Viễn gật đầu, vẻ mặt thản nhiên.

Ngụy Ngọc hỏi tiếp:

“Trong nhà ngươi chắc hẳn vẫn còn tiền, sao lại để ngươi ra ngoài bán tranh chữ?”

Lưu Hoài Viễn đáp:

"Tiền của trong nhà không phải của ta. Ta có tay có chân, tự có thể nuôi sống bản thân mình."

Ngụy Ngọc hiểu rồi.

Đại khái là đang có mâu thuẫn với gia đình, muốn vạch rõ ranh giới rồi tự lực cánh sinh.

Tốt lắm!

Mặc dù bối cảnh gia đình không sạch sẽ, nhưng Ngụy Ngọc lại đang thiếu một người có học thức như vậy!

Bình Luận

1 Thảo luận