Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 59

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:24:56

 Bữa tiệc khai phủ của Bát hoàng tử được tổ chức vô cùng náo nhiệt.

Hôm đó, Ngụy Ngọc là người đến sớm nhất.

Chủ yếu là để ăn chực uống chực, tiết kiệm được bữa nào hay bữa đó. Tuy không đến mức thiếu thốn, nhưng ăn sơn hào hải vị ở nhà người khác lúc nào cũng thấy ngon hơn ở nhà mình.

"Người đứng sau đệ là ai thế?"

Bát hoàng tử vừa liếc mắt đã thấy Phương Sinh đi theo sau Ngụy Ngọc.

Phải biết rằng trước đây, người đi theo Ngụy Ngọc hầu như đều là Tiểu An Tử, nay lại đổi thành một gương mặt lạ lẫm, dù biết là thị vệ nhưng hắn vẫn muốn hỏi thêm một câu.

Ngụy Ngọc đáp:

"À, thị vệ thân cận của đệ - Phương Sinh là phụ hoàng ban cho đấy."

"... Từ bao giờ mà phụ hoàng lại đối xử với đệ tốt như thế nhỉ?" Bát hoàng tử có chút ghen tị.

Câu hỏi này khiến Ngụy Ngọc phải suy nghĩ một chút:

"Chắc là vì phụ hoàng cuối cùng cũng nhận ra đệ là một thiên tài ngàn năm có một đó. Không sao đâu Bát ca, sau này dù đệ có phát đạt thì cũng sẽ không quên huynh đâu mà lo."

Bát hoàng tử: "... Đệ tử tế quá, ta xin cảm ơn."

Ngụy Ngọc nhìn một lượt cách bài trí ở tiền viện:

"À đúng rồi, Bát ca, huynh mời những ai thế?"

"Ta đưa danh sách cho đệ rồi còn gì?"

Ngụy Ngọc chớp mắt:

"Quên xem rồi."

Bát hoàng tử cạn lời:

"Sao đệ không quên luôn cả ta đi? Đệ cũng giỏi thật đấy, canh đúng ngày đến ăn chực phải không?"

Đúng là không ai hiểu hắn bằng Bát ca.

Hai người vừa đi về phía tiền sảnh vừa trò chuyện về những khách mời sắp tới.

Mấy vị huynh trưởng thì chắc chắn phải mời rồi, rồi đến các đại thần trong triều, bất kể họ có đến hay không, thiếp mời vẫn phải gửi. Ngoài ra còn có một nhóm khá đặc biệt, đó là người bên nhà ngoại của mẫu phi Bát hoàng tử.

Mẫu phi của Bát hoàng tử là Thục phi, phụ thân bà từng là kinh đô phủ doãn, quan chính tam phẩm. Tuy nhiên năm năm sau, khi Thục phi qua đời, ông đã cáo lão hồi hương vì bạo bệnh, đưa cả gia đình rời đi.

Nếu không vì thế, tuổi thơ của Bát hoàng tử và Tam công chúa cũng không đến mức sống gian nan như vậy.

Ngụy Ngọc hỏi:

"Bát ca, chẳng phải nhà ngoại huynh ở quận Hà Tây thuộc Từ Châu sao? Sao họ lại đến nhanh vậy?"

Bát hoàng tử bình thản đáp:

"Cuối tháng trước ta đã gửi thư đi rồi, năm ngày trước người bên nhà ngoại tổ đã tới kinh thành."

Chà, chuyện này ngay cả hắn cũng không biết.

Ngụy Ngọc dùng ánh mắt tố cáo đối phương:

"Bát ca, xem ra đệ không còn là Cửu đệ tốt nhất trong lòng huynh nữa rồi, chuyện lớn vậy mà huynh cũng không nói cho ta biết.”

Bát hoàng tử:

"Giờ đệ biết cũng đâu có muộn, vả lại đệ biết chuyện này thì làm được gì."

Cũng đúng.

Bát hoàng tử nói tiếp:

"Mấy năm nay sức khỏe ngoại công không tốt, trước Tết lại mắc chứng ho kéo dài, đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn. Lần này người tới là ngoại tổ mẫu cùng với cữu cữu, còn có hai vị biểu ca, biểu đệ nữa. Biểu ca tính tình trầm ổn, năm sau định tham gia khoa cử, lát nữa có thời gian ta sẽ dẫn đệ đi gặp."

Ngụy Ngọc gật đầu, không để tâm lắm.

Yến tiệc thường diễn ra vào ban ngày.

Trong lúc Ngụy Ngọc vì chờ đợi quá buồn chán nên trốn vào tiểu viện vừa ăn vừa đọc tiểu thuyết, thì khách khứa bên ngoài đã kéo đến.

Trong số các huynh đệ, ngoại trừ Ngụy Ngọc ra thì Tứ hoàng tử là người đầu tiên đến chúc mừng.

Ngày vui đại hỷ, Bát hoàng tử đương nhiên sẽ không tỏ thái độ lạnh nhạt, hắn tươi cười đón Tứ hoàng tử vào trong, tiện thể sai người gọi Ngụy Ngọc ra ngoài.

Lúc Ngụy Ngọc bị gọi ra, tiền viện đã đông nghịt khách khứa, trông vô cùng náo nhiệt.

Tạm thời không thấy Bát ca đâu, nhưng Ngụy Ngọc lại thấy Tứ ca hình như đang trò chuyện với một vị đại thần nào đó.

Ngụy Ngọc tiến lại gần, gọi Tứ ca một tiếng.

"Ơ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=59]

Cửu đệ sao giờ đệ mới đến?"

Thấy Ngụy Ngọc, Tứ hoàng tử tỏ ra rất vui vẻ, chỉ tay vào người đang trò chuyện cùng mình, nói:

"Vị này là Công bộ Lang trung Phùng Chí Tài, Phùng đại nhân, hiện đang phụ trách việc sản xuất thủy tinh ở lò nung, đệ nên làm quen cho kỹ vào."

Ngụy Ngọc nhìn sang.

Phùng Chí Tài khom người hành lễ:

"Hạ quan Phùng Chí Tài, bái kiến Cửu điện hạ."

Ngụy Ngọc:

"Phùng đại nhân miễn lễ."

Phùng Chí Tài đứng thẳng dậy, trên mặt nở một nụ cười chuẩn mực:

"Hạ quan có thể phụ trách việc sản xuất thủy tinh ở lò nung, hoàn toàn là nhờ vào tài trí của Cửu điện hạ. Nghe danh điện hạ đã lâu, nay được gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền."

Tứ hoàng tử cười nói: "

Chứ còn gì nữa, Cửu đệ của ta thông minh lắm. Những bản vẽ mà Phùng đại nhân nhìn thấy trước đây đều là do Cửu đệ ta vẽ cả đấy, còn có làm ra được hay không thì phải trông cậy hết vào người của Phùng đại nhân rồi."

Ngụy Ngọc đảo mắt nhìn hai người họ một vòng.

Hắn thật sự không hiểu Tứ ca nói những lời đó với người kia là có ý gì.

Chẳng lẽ… đang giới thiệu quan hệ cho hắn?

Tứ hoàng tử trò chuyện với Phùng Chí Tài khá lâu, mãi đến khi tiền viện có khách mới đến, Phùng Chí Tài mới tự giác cáo lui.

Sau khi hắn rời đi, Tứ hoàng tử liếc nhìn Ngụy Ngọc một cái đầy ghét bỏ:

"Thật chẳng biết đệ là ngu ngơ thật hay là đang giả vờ giấu mình nữa."

Tự dưng bị mắng, Ngụy Ngọc ngơ ngác:

"Huynh mắng đệ làm gì?"

Tứ hoàng tử lẳng lặng nhìn hắn, cuối cùng thở dài một tiếng, lắc đầu chắp tay sau lưng bỏ đi.

Ngụy Ngọc nhìn theo bóng lưng của Tứ ca, quay đầu sang hỏi Phương Sinh:

"Ngươi nói xem huynh ấy có ý gì? Không lẽ thật sự định giới thiệu quan hệ cho ta? Có phải bị điên rồi không!"

Phương Sinh: "Thuộc hạ không rõ."

Không rõ cũng chẳng sao, dù sao Ngụy Ngọc cũng đã quen tự hỏi tự trả lời.

Hắn xoa cằm, cảm thấy có chút rợn tóc gáy, lẩm bẩm:

"Đây là đang lấy lòng muốn lôi kéo ta, hay là bị hành động lấy lòng của ta lôi kéo ngược lại rồi? Không thể nào, chỉ là một vụ làm ăn thủy tinh thôi mà, một hoàng tử đang ôm mộng sự nghiệp lớn lao như thế, lẽ nào lại dễ dàng từ bỏ vậy sao..."

Phương Sinh: Thực ra điện hạ cũng không cần nói toạc ra trước mặt thuộc hạ như thế đâu.

Vì màn hành động khó hiểu của Tứ hoàng tử, nửa buổi sau Ngụy Ngọc không dám lại gần hắn nữa, sợ đối phương lại kéo mình đi làm quen với vị đại nhân nào đó, người ngoài nhìn vào không khéo lại tưởng hắn cũng đang tranh đoạt ngôi vị, kết bè kết phái.

Thế là Ngụy Ngọc chỉ quanh quẩn bên cạnh Bát ca phụ giúp.

Vì Bát hoàng tử là chủ nhà, trong lúc đón khách, Ngụy Ngọc cũng bị động mà làm quen được với không ít quan viên.

Ngoài Ngũ hoàng tử và Lục hoàng tử đích thân đến, các vị hoàng tử khác đều chỉ sai người mang quà đến chúc mừng.

Lý do thì nào là bận công vụ, nào là thân thể không khỏe, nói chung cũng na ná nhau.

Vốn dĩ tình cảm huynh đệ cũng không sâu đậm, việc họ không đến cũng không có gì bất ngờ. Bát hoàng tử không lấy đó làm tiếc nuối hay bất mãn, chỉ lo chu toàn việc tiếp đãi những vị khách đã đến.

Ngũ hoàng tử và Lục hoàng tử đều là những người tâm tính hiền lành, tuổi tác cũng không lớn hơn Ngụy Ngọc bao nhiêu, trước đây trong cung cũng thường xuyên chơi đùa cùng nhau.

"Ừm, bánh ngọt trong phủ Bát đệ ngon thật đấy, còn ngọt hơn ở phủ ta nhiều."

Trong một tiểu viện yên tĩnh, Ngụy Ngọc đang cùng ba vị huynh trưởng ngồi trong đình hóng mát.

Lục hoàng tử thích ăn uống, là người béo nhất trong số các hoàng tử.

Lúc này hắn ngồi trên ghế đá, tay cầm một miếng bánh, vừa ăn vừa gật gù với chiếc cằm hai ngấn, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.

Ngũ hoàng tử nhấp một ngụm trà, khuyên hắn nên ăn ít lại:

"Đệ vừa dùng bữa xong, giờ đừng ăn nhiều bánh ngọt thế, Thái y trước đó còn dặn đệ phải hạn chế ăn đồ ngọt đấy."

Ngũ hoàng tử là người phong nhã, thanh tao, bất kể là mùa đông hay mùa hè, bên hông lúc nào cũng giắt một chiếc quạt cũ.

Ngụy Ngọc không ít lần cảm thấy huynh ấy làm vậy là để làm màu.

Nhưng theo lời tự bào chữa của chính chủ thì đó là để cảm nhận tiết khí phong lưu của các văn nhân mặc khách ngày xưa.

Tóm lại là thích khoe mẽ phong lưu chứ gì nữa.

Bình Luận

1 Thảo luận