Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 57

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:23:53

 Ngụy Ngọc tuy là một kẻ lười biếng thật, nhưng hắn cực kỳ ghét việc để người khác phải chờ đợi mình.

Tất nhiên, trừ những cuộc hẹn không báo trước thì còn có thể châm chước được.

Sau khi biết Lưu Hoài Viễn vẫn đang đợi mình, Ngụy Ngọc lập tức bật dậy sửa sang đầu tóc quần áo, chỉ sợ vị tiên sinh dạy học mình vất vả mời về sẽ cho rằng bị thất lễ, nhất thời phật ý mà bỏ đi.

Mà ở tiền viện, Lưu Hoài Viễn - người đã đợi từ lâu - lại chẳng hề giống như Ngụy Ngọc tưởng tượng.

Hắn ngồi đợi rất ung dung, không có ai tiếp đãi cũng chẳng thấy mình bị coi thường. Lúc ngồi thì bưng tách trà thưởng thức, lúc đứng lên thì lại ngắm nhìn hoa cỏ cây cối trong viện, thần sắc ung dung tự tại, chẳng có lấy nửa điểm sốt ruột.

Khi Ngụy Ngọc vừa bước tới, đập vào mắt chính là hình ảnh một thanh niên tuấn tú, đang chắp tay đứng dưới hiên nhà, dường như đang thẫn thờ ngắm nhìn lũ chim trên cây.

Xem ra đối phương có vẻ không giận.

Ngụy Ngọc thở phào nhẹ nhõm, lúc bước vào phòng, nụ cười trên mặt cũng tươi tỉnh hẳn lên.

"Để Lưu tiên sinh phải đợi lâu rồi. Vừa hay có chút việc bận nên chưa kịp tiếp đãi tiên sinh, mong ngài lượng thứ cho."

Nghe thấy tiếng động, Lưu Hoài Viễn quay đầu lại, vừa thấy Ngụy Ngọc liền lập tức hành lễ:

"Thảo dân bái kiến Hiền Vương điện hạ."

Cảm giác thật kỳ lạ.

Ngụy Ngọc vẫn chưa quen với cách xưng hô Hiền Vương này.

Hắn xua xua tay, vừa đi về phía chính sảnh vừa đỡ Lưu Hoài Viễn dậy, tùy ý nói:

"Chỗ riêng tư hà tất phải khách sáo như vậy. Ta vốn là người rất dễ tính, tiên sinh sau này ở lâu trong phủ, ắt sẽ hiểu.”

Lưu Hoài Viễn chỉ mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm.

Ngụy Ngọc nhìn dáng vẻ ấy, biết ngay là đối phương không tin, nhưng chuyện này cũng không vội được, ai mới lần đầu nghe hắn nói vậy mà chẳng có thái độ như thế.

Cứ để đối phương tự quan sát rồi tự hiểu ra, chỉ cần sau này không chạm vào điểm mấu chốt của hắn, không vi phạm pháp luật, thì con người hắn đều có thể bao dung tất thảy.

Sau khi ngồi vào vị trí chính giữa ở sảnh chính, Ngụy Ngọc ra hiệu cho Lưu Hoài Viễn cũng ngồi xuống.

"Tiên sinh đừng khách sáo, cùng ngồi đi."

Có phải thật lòng hay không, Lưu Hoài Viễn có thể nhìn ra được.

Hắn cảm kích hành lễ một cái, rồi ngồi xuống.

Ngụy Ngọc hỏi:

"Từ lần gặp mặt đến nay cũng đã nửa tháng rồi nhỉ, chuyện gia đình tiên sinh có vẻ xử lý hơi lâu?"

Nghe vậy, thần sắc Lưu Hoài Viễn thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Vẻ kinh ngạc ấy, Ngụy Ngọc nhìn là hiểu.

Hắn mỉm cười nói:

"Ta đã mời tiên sinh đến dạy học thì đương nhiên là lựa chọn tin tưởng tiên sinh. Chuyện riêng của tiên sinh, nếu ngài không muốn người khác biết thì ta tuyệt đối sẽ không hỏi tới. Nếu bây giờ ngài chưa muốn nói thì cũng không sao, chúng ta cứ bàn chuyện khác là được."

Bốc phét đấy!

Nếu không phải vì hiện tại đang thiếu người, cộng thêm hắn cũng chẳng mấy bận tâm đến chuyện của Lưu Hoài Viễn, hắn nhất định sẽ tra xét kỹ càng thân phận của bất cứ ai xuất hiện bên cạnh mình!

Trong tiểu thuyết, phim ảnh chẳng phải đều như thế sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=57]

Nào là mật thám, nào là nội gián, đến lúc then chốt kiểu gì nhân vật chính cũng bị người bên cạnh đâm sau lưng…

Ngụy Ngọc còn chưa sống đủ, hắn còn muốn sống đến chín mươi chín tuổi, nên bản thân hắn tuyệt đối không thể để mình chết yểu giữa đường được.

Ỷ vào việc Lưu Hoài Viễn không nghe thấy tiếng lòng của mình, Ngụy Ngọc ở trong lòng nghĩ gì nói lấy, không chút giấu giếm.

Thế nhưng, những lời nói vừa rồi cộng với ánh mắt chân thành của hắn, lại khiến một người tính tình đạm bạc như Lưu Hoài Viễn vô cùng cảm động.

Làm một kẻ phụ tá, điều mong mỏi nhất chẳng phải là hai chữ tin tưởng hay sao?

Chỉ là hai chữ ấy quá khó có được không từng cùng sống chết, cùng hoạn nạn, sớm tối bên nhau thì vốn dĩ không thể có được.

Hắn, một kẻ chỉ mới gặp điện hạ có hai lần, có đức hạnh gì mà xứng với vinh dự này cơ chứ!

Chỉ có thể nói giới văn nhân vốn đa cảm. Ngay cả người tính tình lãnh đạm như Lưu Hoài Viễn, trong lúc không phòng bị mà đột ngột nghe được những lời chân thành của bậc bề trên, cũng khó tránh khỏi động lòng.

Lưu Hoài Viễn chắp tay hành lễ, nghiêm túc nói:

"Ý tốt của điện hạ, thảo dân xin ghi nhận. Tuy nhiên, thảo dân đã chọn phò tá điện hạ thì tuyệt đối không phụ lòng người. Chuyện nhà thảo dân vốn không có gì không thể nói, điện hạ muốn biết cứ việc hỏi, thảo dân nhất định sẽ thưa thật."

Ngụy Ngọc: ...

Mẹ ơi, chịu không nổi.

Cái kiểu văn vẻ, nghiêm túc từng chữ từng câu này, đúng là rất trang trọng, khổ nỗi một kẻ thùng rỗng kêu to như hắn không gánh nổi cái trọng trách này đâu!

Ngụy Ngọc âm thầm thở phào một hơi, cũng may mà người này không phải tới dạy hắn.

"Tiên sinh khách khí rồi."

Ngụy Ngọc nở nụ cười ngượng nghịu nói:

"Ta không phải muốn hỏi chuyện riêng của tiên sinh, chẳng qua là nhớ trước kia tiên sinh có nói vài ngày sau xử lý xong việc nhà thì sẽ tới bái phỏng, nhưng nghe tứ ca nói ngài vẫn chưa tới, nên ta mới khó tránh khỏi có chút lo lắng."

"Hóa ra là vậy."

Ánh mắt Lưu Hoài Viễn tỏ rõ sự thấu hiểu, trong lòng thấy hơi ấm áp, nhìn Ngụy Ngọc với vẻ mặt dịu dàng hơn hẳn:

"Đa tạ điện hạ đã quan tâm, thảo dân không sao cả, chỉ là trong nhà..."

"Ấy, không cần nói nữa."

Ngụy Ngọc giơ tay ra hiệu cho hắn dừng lại:

"Ta chỉ cần biết tiên sinh bình an vô sự là tốt rồi, chuyện riêng của ngài không cần phải báo cáo với ta. Nếu tiên sinh gặp khó khăn, lúc đó nói cho ta biết cũng chưa muộn."

Đằng nào thì cũng đã lỡ nhận hảo cảm của người ta rồi, nếu không diễn thêm chút nữa để củng cố thì phí quá.

Còn chuyện riêng ấy mà, sau này âm thầm điều tra cũng chưa muộn.

Thế là Ngụy Ngọc cứ thế lại thu hoạch thêm một đợt thiện cảm từ Lưu Hoài Viễn

"Thảo dân bây giờ đã phân gia, bản thân không có sở trường đặc biệt gì, thứ duy nhất có thể đem ra cũng chỉ có một đôi tay biết vẽ tranh viết chữ..."

Lưu Hoài Viễn nhận lời mời của Ngụy Ngọc đến Vương phủ dạy học là thật, nhưng thực ra hắn cũng là người có chí lớn.

Hắn từng là thứ tử của Lại bộ Viên ngoại lang, đứng hàng thứ ba trong nhà.

Mẫu thân mất sớm, lại không được đích mẫu ưa thích, phụ thân thì nhu nhược, dù biết hắn học hành xuất sắc, nhưng cũng không dám vượt qua con trưởng mà coi trọng hắn.

Việc đích mẫu khắt khe với con thứ vốn là chuyện thường tình, Lưu Hoài Viễn cứ thế lớn lên trong sự ghẻ lạnh và thờ ơ.

Hắn thông minh từ nhỏ, tuy không đến mức nhìn qua là nhớ, nhưng nếu bảo hắn trí nhớ vượt xa người thường thì chắc chắn là đúng. Từ nhỏ hắn đã thường xuyên được phu tử khen ngợi, khi vào thư viện Bạch Mã thì thường xuyên đứng ở vị trí top đầu, còn được viện trưởng đặt nhiều kỳ vọng, khen hắn có triển vọng đỗ Trạng nguyên...

Chỉ là, đó đều là những chuyện của trước kia.

Kể từ khi chuyện đích mẫu cho vay nặng lãi bị Thánh thượng tra ra, gia cảnh trong nhà liền sa sút không phanh. Những kẻ đến đòi nợ, mỉa mai nhiều không kể xiết, ngày nào cũng cãi vã ầm ĩ, gà bay chó sủa, chẳng lúc nào là được yên ổn.

Điều này khiến Lưu Hoài Viễn vô cùng phiền não.

Hắn vốn chẳng có chút tình cảm gì với gia đình này, vừa hay người bên tộc lão tới, hắn liền đề cập đến chuyện phân gia...

Việc phân gia không hề dễ dàng, bao nhiêu gian nan trong đó hắn không muốn kể với người ngoài, chỉ biết rằng cuối cùng hắn đã đạt được điều mình muốn.

Dù chỉ nhận được một trăm lượng bạc và một tiểu viện vừa vặn đủ để che thân, nhưng ít ra tâm hồn Lưu Hoài Viễn cũng thấy thoải mái.

Hắn dự định tích cóp tiền để quay lại thư viện Bạch Mã học tiếp, bái viện trưởng làm thầy, tu dưỡng thêm, đợi đế kỳ thi khoa cử năm sau, tiến vào triều đình, thực hiện hoài bão bấy lâu.

Lời mời dạy học của Cửu hoàng tử là một sự cố ngoài ý muốn.

Bởi vì dưới góc nhìn của Lưu Hoài Viễn, lời mời của Ngụy Ngọc chính là đang chìa ra một cành ô liu, hỏi xem hắn có sẵn lòng đảm nhận vị trí phụ tá cho Người hay không!

Vương công quý tộc nuôi vài vị phụ tá là chuyện hết sức bình thường, nhưng nếu hỏi bản thân Lưu Hoài Viễn có sẵn lòng làm phụ tá cho Cửu hoàng tử không, thì đó lại là một vấn đề cần phải suy nghĩ thấu đáo.

Vấn đề này Lưu Hoài Viễn đã suy nghĩ suốt nửa tháng, cuối cùng mới quyết định tới đây, mà nguyên nhân là vì mấy ngày trước khi xem cáo thị, hắn đã biết được một chuyện.

—— Sở dĩ việc nhà hắn bị điều tra, chính là vì Cửu hoàng tử đã bẩm báo với bệ hạ.

Bình Luận

1 Thảo luận