Sáng / Tối
Những người học khóa đầu tiên chính là những viên gạch nền móng.
Nếu nền móng không vững, thì sau này dù có xây cao đến đâu, cũng sẽ có ngày bị sụp đổ.
Ngụy Ngọc không muốn sau khi công bố Toán-Lý-Hóa ra, chúng lại trở thành thứ tri thức bị tầng lớp thượng lưu độc chiếm.
Người nghèo không được học, không hiểu được thì đến lúc thi cử tuyển chọn, những kẻ đỗ đạt vẫn cứ là đám con em thế gia đó thôi.
Nếu vậy, việc hắn đưa ra một hệ thống kiến thức mới để phá vỡ sự độc quyền về tài nguyên giáo dục của các thế gia, nhằm thay đổi cục diện quan lại trên triều đình hiện nay còn có ý nghĩa gì nữa?
Ý của Ngụy Ngọc, Ngụy Hoàng hiểu rõ.
Ông ngồi trên ghế suy nghĩ hồi lâu.
Đã làm thì phải làm cho đến nơi đến chốn, tránh để để lại tai họa về sau, nếu không các đời hoàng đế kế vị sau này sẽ chửi ông đến mức không ngóc đầu lên nổi mất.
Hồi trước chính ông cũng từng mắng tiên đế lúc cuối đời sống xa hoa lãng phí còn gì.
Trong lúc cha mình còn đang suy tư, Ngụy Ngọc rảnh rỗi nghịch dãy bút lông treo trên bàn.
"Cha à, nghĩ không bằng làm, nếu người tạm thời vẫn chưa quyết định được, hay là chúng ta cứ chọn một nơi để làm thí điểm trước đi."
"Thí điểm?" Ngụy Hoàng nhìn hắn
"Ý con là gì?"
"Tức là khoanh vùng một khu vực nhỏ, thử nghiệm triển khai kế hoạch ở nơi đó trước."
Ngụy Ngọc chống cằm trên bàn, mỉm cười nịnh nọt:
"Thực ra nhi thần đã tìm ra được một mầm non toán học cực kỳ tốt, hiếm có khó tìm, mỗi tội nhà người ta đang gặp chút rắc rối, cần phụ hoàng phái người giải quyết giúp."
Nghe vậy, Ngụy Hoàng nghi ngờ liếc hắn một cái:
"... Có phải con đã lên kế hoạch từ sớm rồi không?"
Ngụy Ngọc chớp mắt:
"Hả? Kế hoạch gì cơ ạ? Nhi thần không biết gì hết nha."
Ngụy Hoàng hừ nhẹ một tiếng, lườm hắn một cái đầy ẩn ý.
Còn giả vờ!
Dám diễn trước mặt ông à.
Nếu không phải tính toán từ trước, sao lại trùng hợp đến mức có thể nói ra ngay được một người có thể học toán?
Ngụy Hoàng nghi ngờ rằng, việc Ngụy Ngọc muốn có được người học toán kia là mục đích chính, chuyện thuốc nổ, pháo đài chỉ là cái cớ phía sau, còn chuyện đả kích đám thế gia chắc chỉ là... tiện tay kèm theo thôi.
Nhưng dù sao thì mấy chuyện đó cũng đều có lợi cho Đại Ngụy.
Ngụy Hoàng hỏi:
"Người con nói là ai, rắc rối gì mà còn cần trẫm phải phái người đi giải quyết?"
Thế là Ngụy Ngọc đem chuyện của Lưu Nhị Nha kể lại cho cha già nghe.
"Ngay tại kinh thành mà cũng có kẻ dám cho vay nặng lãi! To gan thật!"
Không hề để tâm đến việc người học toán Lưu Nhị Nha là nữ tử, điều khiến Ngụy Hoàng tức giận là vì ngay dưới chân thiên tử, lại có kẻ dám công khai cho vay với lãi suất cắt cổ, trái hẳn với pháp lệnh!
Đây chẳng phải là đang ép dân vào đường chết sao!
"Đúng vậy, đúng vậy, đúng là to gan thật mà. Ngay dưới chân thiên tử, trọng địa hoàng thành, luật pháp ghi rõ cấm cho vay nặng lãi, thế mà vẫn có kẻ bằng mặt không bằng lòng! Đúng là chẳng coi triều đình ra gì."
Như sợ Ngụy Hoàng chưa đủ giận, Ngụy Ngọc đứng bên cạnh bày ra vẻ mặt đầy phẫn nộ, ra sức thêm dầu vào lửa.
"Con câm miệng cho trẫm." Ngụy Hoàng bực mình lườm hắn.
Ngụy Ngọc ngoan ngoãn "ồ" một tiếng, đưa tay làm động tác "kéo khóa" miệng lại.
Trong điện yên tĩnh một lúc.
Giận thì giận, nhưng người cần trị thì vẫn phải trị.
Sau khi suy nghĩ kỹ, Ngụy Hoàng đưa ra câu trả lời cho Ngụy Ngọc:
"Chuyện này trẫm sẽ giao cho Hoắc Đình Ngọc làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=52]
Kẻ đứng sau cho vay nặng lãi kia, trẫm tuyệt đối không nương tay. Còn về nha đầu Lưu Nhị Nha đó, trẫm sẽ bảo Hoắc Đình Ngọc đưa cả nhà họ đến kinh thành vào ngày mai."
"Được ạ, người cứ quyết định như vậy đi."
Ngụy Ngọc không có ý kiến gì về việc này, chỉ cần giải quyết được vấn đề là ổn.
Việc cần làm đã có kết quả, Ngụy Ngọc chuẩn bị cáo lui về đi ngủ.
Ngay lúc Ngụy Ngọc sắp đi, Ngụy Hoàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói:
"Đúng rồi, trẫm đã xem ngày, giữa tháng sau là ngày lành để con và lão Bát lập phủ. Nếu con đã muốn dạy con bé Lưu Nhị Nha kia học toán, vậy đến lúc đó trẫm sẽ ban cho con một đội thị vệ."
Hả? Ban thị vệ?
Vừa nghe đến ban tặng thị vệ, phản ứng đầu tiên của Ngụy Ngọc là nghĩ ngay đến Hôi Vệ Sứ.
"Người định tặng con một đội Hôi Vệ Sứ ạ?!"
Mặt Ngụy Hoàng đen sầm lại.
Hôi Vệ Sứ tổng cộng chỉ có hơn nghìn người, thằng nhóc này mà cũng dám mở miệng đòi hẳn một đội cơ đấy?!
Ngụy Hoàng có chút muốn mắng người, nhưng nghĩ lại thì… hình như đúng là nên phái một đội Hôi Vệ Sứ đi trông chừng hắn mới được.
Dù sao thì thằng nhóc này quá giỏi gây chuyện, thỉnh thoảng lại lôi ra mấy thứ chưa từng thấy, rất dễ thu hút sự chú ý của mấy lão hồ ly, nếu lỡ để rơi vào tay kẻ khác thì hỏng bét.
Ngụy Hoàng càng nghĩ càng thấy hợp lý, ông không còn thấy việc Ngụy Ngọc đòi Hôi Vệ Sứ là quá đáng nữa, thậm chí còn muốn phái cả Hoắc Đình Ngọc qua đó luôn.
Ngụy Ngọc cứ thế nhìn mặt cha già biến đổi xoành xoạch, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Rốt cuộc cha già đang nghĩ cái gì thế, có cho Hôi Vệ Sứ hay không thì cũng phải nói một câu chứ.
Ngụy Hoàng hoàn hồn:
"Con về trước đi, việc phái người cho con, trẫm cần suy nghĩ thêm."
Ngụy Ngọc: "..."
Đùa nhau à.
…
Phải nói là Hôi Vệ Sứ làm việc cực kỳ nhanh nhẹn, ngay ngày hôm sau, Ngụy Ngọc đã gặp được Lưu Nhị Nha trong cung.
—— Phụ Hoàng chỉ bảo sẽ đưa cả nhà Lưu Nhị Nha đến kinh thành, chứ có nói là sẽ đưa thẳng vào trong cung đâu.
"Bái kiến Cửu hoàng tử."
"Bái kiến Cửu hoàng tử điện hạ."
Nhìn một cao một thấp đứng trong điện, Ngụy Ngọc thở phào một hơi.
Người cao là Hoắc Đình Ngọc - chỉ huy Hôi Vệ Sứ - gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, người thấp là Lưu Nhị Nha, đã được thay cho một bộ cung nữ.
Con bé này không giống như gia gia mình, cứ gặp người quyền quý là run cầm cập. Trong mắt đứa trẻ tuy có chút sợ hãi, nhưng khi nhìn về phía Ngụy Ngọc, phần nhiều hơn lại là niềm vui và sự tin tưởng.
Hoắc Đình Ngọc nói:
"Cửu hoàng tử, bệ hạ nói Lưu Nhị Nha tạm thời sẽ ở trong cung hầu hạ người, đợi đến khi người lập phủ, sẽ giao lại cho người toàn quyền tự quyết."
"Ta biết rồi, đa tạ Hoắc đại nhân."
Hoắc Đình Ngọc là người trực tiếp quản lý toàn bộ Hôi Vệ Sứ, hắn không có nhiều thời gian, sau khi hoàn thành nhiệm vụ bệ hạ giao phó, liền cáo từ rời đi.
Sau khi Hoắc Đình Ngọc rời đi, Ngụy Ngọc nhìn tiểu nha đầu, có chút đau đầu.
Hắn phải sắp xếp cho tiểu nha đầu này như thế nào đây?
Trong cung của hắn làm gì có cung nữ nào hầu hạ đâu!
Ngụy Ngọc liếc Tiểu An Tử đang im lặng nhìn chằm chằm Lưu Nhị Nha bên cạnh:
"Ngươi nhìn cái gì đấy? Mau ra ngoài sắp xếp chỗ ở cho Nhị Nha đi."
Tiểu An Tử quay đầu lại, nghiêm túc nói:
"Điện hạ, Lưu Nhị Nha biết tính toán, nô tài cũng biết đếm số mà."
Ngụy Ngọc: "..."
Một bên là tính ra kết quả, một bên là đếm ra kết quả, hai cái đó mà cũng đem ra đánh đồng được với nhau à!
Sau khi đuổi Tiểu An Tử đi sắp xếp chỗ ở, trong điện chỉ còn lại Ngụy Ngọc và Lưu Nhị Nha.
Ngụy Ngọc hỏi:
"Nghe nói ngươi biết tính toán?"
Lưu Nhị Nha gật đầu:
"Vâng, điện hạ, Nhị Nha biết tính toán, Nhị Nha có thể tính được những con số rất lớn."
Ngụy Ngọc lại hỏi:
"Trước đây ngươi có nói với vị công công kia rằng ngươi muốn báo đáp ta?"
Lưu Nhị Nha mỉm cười, lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, con bé gật đầu thật mạnh:
"Đúng ạ, điện hạ đã cho tiền để gia gia chữa bệnh, điện hạ là người tốt, Nhị Nha muốn báo đáp điện hạ!"
Nụ cười chân thành ấm áp của đứa trẻ khiến Ngụy Ngọc có chút không nỡ.
Nhưng ngay giây sau, người “không nỡ” ấy cũng cười mà còn là một nụ cười cực kỳ thân thiện.
Chỉ tiếc, một tiểu nha đầu chưa trải sự đời làm sao hiểu được phía sau nụ cười đó…không hề đơn giản.
"Được rồi, vậy bản điện hạ cho ngươi cơ hội này. Bản điện hạ muốn dạy ngươi đọc sách, muốn ngươi học thật tốt những nội dung trong sách, đợi đến khi ngươi học hiểu, học thành tài rồi thì quay lại giúp điện hạ, ngươi có sẵn lòng không?"
Lưu Nhị Nha vừa ngạc nhiên vừa ngơ ngác.
Hóa ra chỉ cần đọc sách là có thể giúp được điện hạ sao?
Chuyện tốt như thế này vậy mà lại rơi xuống đầu mình...
Điện hạ quả nhiên là người tốt siêu siêu tốt.
Lưu Nhị Nha ra sức gật đầu đồng ý.
"Vâng! Nhị Nha sẵn lòng ạ!"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
1 Thảo luận