Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 56

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:23:27

 Chuyện dạy học của Lưu Nhị Nha vẫn chưa đâu vào đâu, giờ tự dưng lại lòi ra một Lưu Hoài Viễn.

Người này đang gặp khó khăn, muốn kiếm tiền, lại còn có tài, hạng người như thế Ngụy Ngọc có thể bỏ qua sao?

Tất nhiên là không rồi!

Thế là Ngụy Ngọc lập tức ngỏ lời mời.

"Nếu ngươi đang thiếu tiền, thì vừa hay chỗ ta có một công việc: dạy một đứa trẻ đọc sách viết chữ, mỗi tháng lương năm lượng bạc, bao ăn bao ở, lễ tết còn có quà cáp, dạy tốt còn được tăng lương. Đứa nhỏ đó rất thông minh, dạy dỗ thế nào tùy ngươi quyết định, ngươi thấy thế nào, có sẵn lòng không?"

Lưu Hoài Viễn ngẩn người.

Không chỉ mình hắn, mà ngay cả Tứ hoàng tử cũng ngơ ra.

Cửu đệ bị điên rồi sao? Đệ ấy lại đi tùy tiện tìm một người về làm thầy dạy học?

Lưu Hoài Viễn còn chưa kịp phản ứng, Tứ hoàng tử đã vội kéo Ngụy Ngọc lại hỏi:

"Đệ định để hắn dạy ai? Trong cung... ý ta là trong nhà chúng ta chẳng phải đã có thầy rồi sao, chẳng lẽ còn không đủ để dạy à?"

Thái sư tuy giỏi thật, nhưng ông ấy đời nào chịu đi dạy Lưu Nhị Nha cơ chứ.

Ngụy Ngọc vỗ vỗ vai tứ ca, tùy tiện dỗ dành:

"Tứ ca, chuyện này huynh đừng quản, đệ tự có lý do của mình."

Nói xong, hắn lại nhìn Lưu Hoài Viễn, hỏi thêm lần nữa:

“Thế nào, ngươi có muốn nhận không?”

Lưu Hoài Viễn không nhận lời ngay lập tức.

Hắn suy nghĩ một lát rồi mỉm cười bình thản nói:

"Chuyện dạy học, nếu các hạ đã sẵn lòng cho tại hạ cơ hội, tại hạ dù bất tài cũng muốn thử sức một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=56]

Chỉ là trong nhà còn chút việc cần xử lý, không biết có thể đợi tại hạ giải quyết xong rồi đến bái phỏng sau được không?”

"Được, tất nhiên là được."

Nghĩ đến việc đối phương sẽ đến tận cửa, Ngụy Ngọc liền quay sang nhìn tứ ca:

"Tứ ca, đến lúc đó huynh tiếp đón giúp đệ một chút nhé?"

Tứ hoàng tử cạn lời:

"Tùy đệ."

Người ta cũng đã nhận lời rồi, chẳng lẽ chút việc nhỏ này lại không giúp?

Thế là Ngụy Ngọc yên tâm hẳn, chỉ tay về phía Tứ ca rồi nói với Lưu Hoài Viễn:

“Đây là tứ ca ta, khi nào ngươi xong việc thì đến phủ Cung Vương tìm huynh ấy.”

Sau khi kiếm được thầy dạy học ưng ý, Ngụy Ngọc cuối cùng cũng hài lòng cùng tứ ca rời đi.

Để lại Lưu Hoài Viễn đứng đó, kinh ngạc nhìn theo bóng lưng hai người.

Tứ ca, Cung Vương phủ, Tứ hoàng tử...

Hóa ra hai người hắn vừa gặp lại chính là Hoàng tử!

Nói về những việc một Hoàng tử cần phải chuẩn bị trước khi lập phủ, thì nhiều không kể xiết.

Bởi vì lập phủ đồng nghĩa với việc Hoàng tử chính thức chuyển mình trở thành một vị Vương gia.

Sẽ được Hoàng đế ban cho vương hiệu, được chia một tòa dinh thự đồ sộ, còn có vô số bổng lộc đủ để Vương phủ dùng trong đời đời kiếp kiếp.

Theo lý mà nói, sau khi Hoàng tử phong Vương sẽ lập phủ tại kinh thành trước, đợi đến khi trưởng thành sẽ tới các địa phương khác để cai quản.

Nhưng đến đời vị Hoàng đế thứ chín của Đại Ngụy, vì con cái ít ỏi chỉ có ba người, Hoàng đế không nỡ để các con ra ngoài, nên miễn luôn chuyện này.

Vì đã có tiền lệ từ vị Hoàng đế thứ chín, các đời vua sau này của Đại Ngụy đa phần đều không để con trai đi nhậm chức xa, chỉ đợi đến khi tân đế đăng cơ mới lệnh cho các huynh đệ chuyển tới các địa phương cai quản.

Vào ngày được phong tước, Ngụy Ngọc nhận được danh hiệu Hiền Vương.

Cái danh hiệu này khiến Ngụy Ngọc cảm thấy hơi kỳ quặc, hắn cảm thấy đây chắc chắn không phải ý đồ thật sự của cha già, có lẽ cha già muốn phong hắn làm "Nhàn Vương" thì đúng hơn.

***Hai từ ‘hiền’ và ‘nhàn’ trong tiếng trung là 2 từ đồng âm, 贤 xián: tài đức, hiền đức - 闲 xián: nhàn, rảnh rỗi***

Bát hoàng tử cũng được phong tước cùng ngày, lấy chữ "Khang", phong làm Khang Vương.

Ngày dọn ra ngoài, Ngụy Ngọc lễ phép đi tạ ơn phụ hoàng một lượt, rồi lại đến hậu cung từ biệt Hoàng hậu, sau đó tay xách nách mang, không chút lưu luyến nào, thẳng tiến lao về phủ mới của mình.

Phủ Hiền Vương khang trang, từng ngóc ngách đều ngập tràn không khí tự do mới mẻ.

Nhà là của hắn, người là của hắn, tất cả đồ đạc trong phủ đều là của hắn!

Ngụy Ngọc phấn khích đến mức suốt ba ngày liền cứ nằm ườn trên giường, tận hưởng cuộc sống của một tên ‘tử trạch’ y hệt như kiếp trước.

***死宅 tử trạch: chỉ những người chỉ thích ở nhà, không thích đi ra ngoài***

Tiểu An Tử nhìn mà không chịu nổi nữa.

Hắn thật sự không hiểu nổi trên giường có cái quái gì đâu, mà điện hạ nhà mình có thể nằm lỳ ở đó ba ngày không chịu xuống!

Nếu không phải Tiểu An Tử vẫn thấy Ngụy Ngọc mở mắt cắn hạt dưa, thì chắc hắn đã nghi ngờ điện hạ nhà mình mắc bệnh lười giai đoạn cuối rồi...

Đến ngày thứ năm sau khi dọn ra ngoài, thấy Ngụy Ngọc vẫn chưa có động tĩnh gì, Tiểu An Tử cuối cùng cũng không nhịn nổi, hắn hỏi:

"Điện hạ, bên phía Bát hoàng tử đang chuẩn bị tiệc khai phủ rồi, còn chúng ta thì sao?"

Ngụy Ngọc đang mải mê đọc chương cuối của tác phẩm "Văn học bá đạo Long Ngạo Thiên số 66”, căn bản không nghe rõ Tiểu An Tử nói gì, chỉ ậm ừ hai tiếng cho có lệ.

Tiểu An Tử vẫn còn một bụng chuyện chưa nói hết, hắn tiếp tục:

"Lưu Nhị Nha học nhanh quá, nô tài sắp dạy không nổi nữa rồi, điện hạ phải tìm cho nó một thầy dạy mới thôi."

Ngụy Ngọc "ồ ồ" hai tiếng.

Tiểu An Tử:

"Bệ hạ ngày hôm qua có phái một đội Hôi Vệ Sứ hơn một trăm người qua đây, Hoắc đại nhân nói từ nay về sau bọn họ đều thuộc quyền quản lý của Vương phủ chúng ta. Hôm qua nô tài có hỏi người, người bảo hôm nay sắp xếp, vậy sắp xếp thế nào đây ạ?"

Ngụy Ngọc lại “ừ ừ" hai tiếng.

Tiểu An Tử:

"À đúng rồi, sáng nay người gác cổng nói có người tên Lưu Hoài Viễn đến tìm người, bảo là tới dạy học..."

"Hả?"

Vừa đọc xong một chương, Ngụy Ngọc cuối cùng cũng hoàn hồn.

Hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu An Tử đang đứng bên cạnh, vẻ mặt ngơ ngác:

"Ngươi vừa nói gì cơ? Tiệc khai phủ gì?"

Tiểu An Tử: ...

Nói cả buổi hóa ra bằng thừa, nhưng Tiểu An Tử không giận. Điện hạ nhà hắn vốn ngây ngô, đầu óc không linh hoạt nên không nhớ rõ, cái này không sao cả, hắn có thể nói lại từ đầu.

Thế là, dưới ánh mắt trìu mến của Tiểu An Tử, Ngụy Ngọc nghe đối phương tường thuật lại một lần nữa.

"Tiệc khai phủ à, cái này ta quên béng mất."

Vừa khai phủ đã đóng cửa không ra ngoài, cứ nằm lỳ trên giường không màng sự đời, công việc tích tụ lại hơi nhiều, Ngụy Ngọc định sẽ xử lý từng việc một.

Hắn ngồi bật dậy, hỏi Tiểu An Tử:

"Bên Bát ca tổ chức tiệc khai phủ như thế nào? Lát nữa ngươi qua đó hỏi xem, tiện thể xin luôn cái danh sách, chúng ta cứ làm y hệt như Bát ca là được, đỡ phải nghĩ nhiều."

Ngụy Ngọc là kẻ lười biếng, Tiểu An Tử học lỏm được vài phần tính xấu của chủ nhân cũng chẳng hề khách sáo, dạy tới đâu liền làm tới đó.

"Vâng, nô tài hiểu rồi. Vậy còn đội Hôi Vệ Sứ hơn một trăm người kia thì sao ạ?"

Ngụy Ngọc không ngờ phụ hoàng lại thật sự tặng cho mình một đội Hôi Vệ Sứ.

Đây là đãi ngộ độc nhất vô nhị trong số các hoàng tử, quá đỗi phô trương rồi.

Ngụy Ngọc tặc lưỡi, cảm thấy cũng chẳng có gì phải bận lòng.

Dù sao người ta cũng đưa người đến từ chiều tối qua, bảo trả lại chắc chắn là không thể, mà hắn cũng không muốn trả.

Phô trương thì phô trương thôi, có người dùng vẫn tốt hơn là không có ai, chút sự chú ý của người ngoài thôi mà, chuyện nhỏ ấy mà.

Da mặt hắn dày, không sợ.

"Một trăm người đó ngươi sắp xếp ở đâu rồi?"

Tiểu An Tử mặt không đổi sắc, đáp:

"Điện hạ quên rồi sao? Hôm qua nô tài hỏi người, người bảo tùy tiện, thế là nô tài đưa bọn họ vào hậu viện hết rồi, giờ chắc là đang canh gác ở trong Vương phủ."

Khá khen cho ngươi.

Sắp xếp vào hậu viện, đúng là chỉ có Tiểu An Tử mới nghĩ ra được.

Mà thôi, đã là người đến để canh giữ an nguy của Vương phủ, Ngụy Ngọc cũng không vội triệu kiến thủ lĩnh của đội quân này làm gì, hắn hỏi Tiểu An Tử xem Lưu Hoài Viễn đang ở đâu.

"Ồ, người ta đang đợi ở tiền viện ạ, chắc cũng được hai canh giờ rồi."

Ngụy Ngọc!

Chết tiệt, sao không nói sớm!

Bình Luận

1 Thảo luận