Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Phụ Hoàng Của Ta Biết Đọc Tâm

Chương 53

Ngày cập nhật : 2026-05-23 16:21:47

 Chuyện cho Lưu Nhị Nha học toán chỉ có thể nói là chưa kịp ra quân đã chết.

Bởi vì đối phương căn bản không biết chữ.

Trong tình cảnh Ngụy Ngọc chỉ định quăng cho nó mấy cuốn giáo trình để nó tự học tự ngộ, thì Nhị Nha lại đến cái tên mình còn chẳng biết viết!

Ngụy Ngọc thừa nhận, là do hắn sơ suất.

Nhưng may mà mấy quyển giáo trình gì đó chính hắn cũng chưa bắt đầu chép lại, nên đây cũng coi như là chuyện nhỏ không đáng ngại.

Trong lúc hắn biên soạn giáo trình thì Lưu Nhị Nha có thể tranh thủ đi học chữ, chẳng phải lại vừa hay sao?

Ngụy Ngọc cũng không vội.

Còn về việc dạy Nhị Nha học chữ, Ngụy Ngọc tạm thời giao lại cho Tiểu An Tử.

Dù Tiểu An Tử không phải bậc đại nho bụng đầy kinh chữ, nhưng để dẫn dắt một người mù chữ từ con số không thì chắc là vẫn thừa sức ha?

Ngụy Ngọc cảm thấy mình có thể yên tâm, nên sau khi giao người cho Tiểu An Tử, hắn cũng không hỏi han gì thêm, cắm đầu vào cái máy tính bảng, ngày nào cũng vừa thở dài vừa chép giáo trình toán học.

Thế mà chỉ mới qua vài ngày sau, Tiểu An Tử đã chạy lại khóc lóc kể khổ.

"Điện hạ, nô tài cảm thấy mình ngu quá."

Tiểu An Tử cúi đầu đứng trước mặt Ngụy Ngọc, vẻ mặt buồn bã.

Gương mặt của Tiểu An Tử vốn dĩ đã thật thà chất phác, bình thường nhìn đã có cảm giác như đang bắt nạt người ngốc, giờ thêm bộ dạng này lại càng giống hơn.

Ngụy Ngọc xoa cằm, cũng không nỡ hỏi thẳng rằng chẳng lẽ trước giờ hắn ta không thấy mình… ngốc sao.

Dù sao cũng là lớn lên bên nhau từ nhỏ, Ngụy Ngọc vẫn còn chút lương tâm, liền dỗ dành:

"Làm gì có chuyện đó, người ngu thì không biết tự nhận ra là mình ngu đâu, ngươi còn biết tự nhìn lại bản thân, chứng tỏ ngươi vẫn có điểm tốt. Điện hạ nhà ngươi còn chưa chê ngươi, ngươi rảnh rỗi nói mấy câu này làm gì."

Lời an ủi này...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/phu-hoang-cua-ta-biet-oc-tam&chuong=53]

nói thật thì chẳng giống an ủi cho lắm, đổi lại là người khác chắc chắn sẽ biết đây toàn là lời vô nghĩa, nhưng Tiểu An Tử nghe xong thì sắc mặt lại tốt lên hẳn.

Hắn ta nghĩ điện hạ nói đúng, biết tự kiểm điểm bản thân chính là ưu điểm, mà người có ưu điểm thì không phải kẻ ngu!

Hắn ta không ngu.

Tiểu An Tử "không ngu" ngẩng đầu lên, nhìn Ngụy Ngọc rồi nghiêm túc nói ra mục đích chính:

"Điện hạ, Lưu Nhị Nha rất thông minh, nô tài e là không dạy nổi tiểu nha đầu đó được lâu nữa đâu, người phải đổi thầy khác dạy cho nó thôi."

Ngụy Ngọc: "..."

Mẹ ơi, không lẽ đúng là gặp được tiểu thiên tài rồi sao!

Ngụy Ngọc có chút phấn khích:

"Ngươi dạy cho nó những gì rồi, mà lại bảo không dạy được lâu?"

Tiểu An Tử đáp:

"Mấy cuốn như Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn mà trước đây điện hạ từng đọc, nô tài chỉ cần đọc cho Lưu Nhị Nha một đoạn là con bé nhớ ngay đoạn đó. Nô tài dạy chữ, con bé nhìn một lần là nhớ, viết ba lần là đẹp... Nô tài cảm thấy sự tự tin của mình bị đả kích nghiêm trọng ạ."

Miệng thì nói là bị đả kích, nhưng nhìn cái mặt đơ không cảm xúc của Tiểu An Tử, Ngụy Ngọc lại cảm thấy khả năng chịu đựng của hắn dường như cũng khá tốt ?

"Suỵt."

Sau khi tìm hiểu rõ tiến độ học tập của Lưu Nhị Nha, Ngụy Ngọc hít một hơi lạnh, tặc lưỡi lắc đầu:

"Đây chính là thế giới của thiên tài sao, thật là khủng khiếp."

Miệng nói “đáng sợ thật”, nhưng biểu cảm lại bình thản vô cùng.

Ngụy Ngọc vỗ vai Tiểu An Tử:

"Không sao, ngươi cứ dạy tiếp đi, bản điện hạ tin tưởng vào trình độ của ngươi, đợi đến khi lập phủ ra ở riêng rồi tính sau."

Mặt Tiểu An Tử lập tức xị xuống.

Hắn ta tới đây đâu phải để xin dạy tiếp, mà là muốn điện hạ đổi sang người khác cơ!

Lưu Nhị Nha thật sự đã dẫm nát lòng tự tôn của hắn rồi!

Việc Lưu Nhị Nha là một tiểu thiên tài toán học, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tốc độ chép bài của Ngụy Ngọc cả.

Cuộc sống mà, cần gì phải vội vàng thế, người trẻ tuổi thì phải biết nằm yên tận hưởng cuộc đời chứ.

Ngụy Ngọc tuyệt đối sẽ không để ai có cơ hội lôi mình vào vòng xoáy ganh đua đâu.

Hừ.

Những ngày tháng thong thả cứ thế trôi qua.

Trong lúc đó, chuyện nhà Lưu Nhị Nha bị cho vay nặng lãi cũng nhanh chóng có kết quả nhờ Hôi Vệ Sứ điều tra.

Kẻ đứng sau chính là nhà ngoại của phu nhân Lại bộ Viên ngoại lang.

Viên ngoại lang là chức quan tòng ngũ phẩm, quan tòng ngũ phẩm ở kinh thành cũng chỉ là một chức quan nhỏ. Quan viên ở kinh thành xuất thân từ tiến sĩ, phấn đấu cả đời lên được ngũ phẩm đã là giới hạn rồi, huống chi là tòng ngũ phẩm.

Chỉ là một viên quan nhỏ nhoi như thế, mà nhà ngoại của phu nhân lại dám cho vay nặng lãi ngay dưới chân thiên tử, không phải ngu thì là gì!

Phu nhân đã ngu, vị ngoại lang kia không quản nổi vợ mình lại càng ngu hơn.

Luật pháp đại Ngụy không cấm cho vay, nhưng quy định rất rõ: Việc cho vay tiền hay cầm cố tài sản, lãi suất mỗi tháng không được quá ba phân (3%), dù thời gian cho vay có kéo dài trong bao lâu thì số tiền lãi cũng không được vượt quá số tiền gốc. Ai vi phạm sẽ bị phạt 40 gậy, phần lãi vượt mức sẽ bị tính là tang vật, nặng thì bị xử tội chiếm lợi bất chính với mức phạt cao nhất nhất là 100 gậy.

Tức là gì? Cho vay thì được, nhưng lãi suất không được vượt quá ba phân và tổng lãi tối đa chỉ bằng đúng số vốn; vi phạm là bị xử phạt.

Mà nhà ngoại của vị phu nhân kia, lãi suất không chỉ quá 3 phân, mà còn chơi trò lãi mẹ đẻ lãi con, rõ ràng là muốn ép người vay đến đời đời kiếp kiếp cũng không trả nổi!

Trong quá trình điều tra, Hôi Vệ Sứ đã phát hiện có mười ba hộ gia đình vì không trả nổi nợ mà tan cửa nát nhà.

Dù vị viên ngoại lang kia có biết hay không biết những chuyện mà vợ mình làm, thì trong mắt người đời, họ vẫn là cùng một phe, đều phải chịu phạt!

Cái gọi là "một người làm quan cả họ được nhờ, một người phạm tội cả họ chịu vây" trong xã hội cổ đại chính là như vậy.

Hành động của Hôi Vệ Sứ vốn luôn bị chú ý, lúc điều tra cũng không hề che giấu, cộng thêm sau khi tra rõ, Ngụy Hoàng còn nổi trận lôi đình ngay tại buổi triều sớm, khiến các vị đại thần vốn đã đoán được phần nào liền quyết định xử nặng tên viên ngoại lang kia để dập lửa giận của hoàng đế, đồng thời răn đe những kẻ khác.

Chỉ là một chức quan tòng ngũ phẩm quèn, mất thì thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục triều đình.

Các đại thần không quan tâm, Ngụy Hoàng lại càng không.

Quan lại bên dưới nhiều vô số, đến chức quan từ tứ phẩm trở lên ông còn chẳng nhớ hết tên, huống chi là loại còn chẳng có cửa bước vào đại điện thượng triều.

Kẻ có năng lực mà lỡ phạm lỗi nhỏ thì còn nói chuyện lấy công chuộc tội, đáng sợ nhất là hạng vừa không có năng lực lại còn ngu xuẩn.

Đến chuyện trong hậu viện nhà mình còn quản không xong thì chắc chắn cũng chẳng phải hạng thông minh gì.

Vì thế Ngụy Hoàng liền hạ lệnh: Bãi chức quan của Lại bộ Viên ngoại lang, phạt 40 trượng, tịch thu tài sản nhà ngoại của phu nhân hắn, những kẻ trực tiếp tham gia cho vay bị phạt 60 trượng, toàn bộ số tiền thu được từ việc cho vay sau khi kiểm kê xong phải trả lại hết cho dân chúng.

Sau đợt trừng phạt nặng tay này, không ít quan lại và gia đình quyền quý lén lút cho vay nặng lãi ở kinh thành đều được một phen khiếp vía, bắt đầu cuống cuồng đi dọn dẹp tàn cuộc của chính mình.

Mọi người cho vay lấy chút lãi thì được, chứ cho vay nặng lãi cắt cổ là tự chuốc họa.

Lỡ như bị bệ hạ sờ gáy, thì ngày lành của bọn họ cũng coi như chấm hết!

Kẻ cho vay nặng lãi thì lo sốt vó sợ hoàng đế tra tiếp đến mình, còn những người thanh liêm chính trực thì chẳng sợ gì, chỉ tò mò tại sao bệ hạ lại đột ngột sai Hôi Vệ Sứ đi tra xét một gã Viên ngoại lang nhỏ bé như vậy.

Bệ hạ ngồi ở trên cao như vậy, nếu không có người nhắc nhở thì sao lại để mắt đến hạng tép riu đó.

Người có bản lĩnh thì luôn lần ra được chút manh mối.

Ít nhất thì cũng có người từng nhìn thấy chỉ huy sứ Hoắc Đình Ngọc dẫn một tiểu nha đầu vào cung, rồi lần theo đó tra tiếp, sẽ biết được thân phận của tiểu nha đầu ấy, hiện giờ đang ở đâu…

Thế là, khi Ngụy Ngọc còn chưa hay biết gì, thì trong triều đám đại thần nhị phẩm trở lên đều đã rõ mồn một.

Vụ gã Viên ngoại lang này, e là là do Cửu hoàng tử mách lẻo với bệ hạ rồi.

Bình Luận

1 Thảo luận